Nếu em bằng lòng
| ← Ch.186 | Ch.188 → |
Căn phòng riêng trải chiếu tatami vô cùng rộng rãi, cửa sổ sáng sủa, bàn ghế sạch sẽ. Dục Kỳ và Thừa Mỹ ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn sưởi, một người cắm cúi đọc những chủ đề nóng hổi trong ngày, người kia thì nhắn tin với bạn bè. Đột nhiên Dục Kỳ đặt điện thoại xuống, nâng ly rượu lên, khoảnh khắc tiếp theo, nụ cười rạng rỡ của hai cô gái như làm tan chảy cả tuyết đọng ngoài cửa sổ.
"Ở một môi Tr**ng X* lạ mà có một người bạn tri kỷ, cảm giác này thật sự quá tuyệt vời!"
"Đúng vậy, còn có thể cùng người có biệt danh là Lý Thiên Bôi như tôi cạn vài ly, tôi cũng vui, vui vô cùng."
Dục Kỳ không ngớt lời trêu chọc, Thừa Mỹ cũng hào hứng hùa theo, cả căn phòng tức thì vang lên một không khí náo nhiệt như tiếng trống hội múa rồng ngày lễ.
"Chà! Phải công nhận hai chúng ta đúng là tâm linh tương thông!" Dục Kỳ hớn hở dí sát mặt vào Thừa Mỹ."Thừa Mỹ, biết không? Hôm nay lúc từ trung tâm thương mại về, tôi đã mong là có thể gặp được cậu! Kết quả là cậu đột nhiên đứng ngay trước mặt tôi, có một khoảnh khắc tôi cảm thấy một niềm vui şướ𝓃.𝐠 như thể do số mệnh sắp đặt. Nhưng mà cậu đừng có thích tôi quá nhé, tôi sẽ thấy có lỗi với người nhà tôi lắm đấy." Nói đến đây, gương mặt Dục Kỳ lại nở một nụ cười kỳ quái. Thừa Mỹ vội vàng dùng ngón tay búng mạnh vào trán Dục Kỳ một cái, Dục Kỳ hơi sững người, rồi lại càng cười không kiêng nể gì hơn.
"Vậy thì để tôi nói thẳng cho cậu biết, Trịnh Dục Kỳ cậu đến muộn rồi, vì tôi là người rất chấp nhất với khái niệm thời gian!" Thừa Mỹ cố tình trêu lại cô.
"Ý cậu là sao?!"
Dục Kỳ tỏ ra hoang mang khó hiểu, còn Thừa Mỹ thì vội thu lại nụ cười. Cả hai bất giác rơi vào một trạng thái phấn khích, đặc biệt là Dục Kỳ, sắc mặt cô thay đổi liên tục, lúc xanh lúc đỏ, đôi môi cũng run lên khe khẽ.
"Ý là cậu khỏi cần bận tâm nữa! Hôm qua lúc tăng ca, một người đại diện ở đơn vị chúng tôi đã tỏ tình với tôi rồi."
Thừa Mỹ cố tình nhe mấy chiếc răng cửa dính đầy nước sốt và rau ra nói.
"Thật không? Mau kể tôi nghe đi, là người đàn ông như thế nào? Ý tôi là kiểu người ấy! Kiểu người!" Tiếng thịt nướng xèo xèo vang dội hòa cùng tiếng Dục Kỳ xoa tay vào nhau, hệt như một đứa trẻ đang mong chờ phần thưởng, đầy hăng hái.
"Kiểu người à? Ừm, cái này hơi khó nói. Ban đầu tôi còn tưởng anh ta là kiểu người nhút nhát rụt rè, nhưng sau đó tôi không thể ngờ được là anh ta lại tấn công dồn dập. Đúng là dọa ⓒ♓-ế-✝️ tôi rồi." Thừa Mỹ nói những lời ra vẻ nhẹ nhàng, chọc cho Dục Kỳ cười ha hả. Trong chốc lát, hơi rượu lan tỏa khắp phòng...
"Nghe cậu nói vậy! Tôi có cảm giác như mình đã mấy chục triệu năm rồi không được trải nghiệm cảm giác tim đập nhanh nữa."
Tiếng dầu mỡ trong lò nướng biến thành tiếng mưa rơi ngày một dồn dập. Thừa Mỹ ôm lấy mang tai đau vì cười, trông rất khổ sở. Dục Kỳ vừa rót trà lúa mạch vừa ngượng ngùng nói. Thừa Mỹ đăm chiêu nhìn Dục Kỳ, dường như có tâm sự gì đó nên vẻ mặt lộ ra nét cô đơn, buồn bã.
"Mà này Thừa Mỹ, người này rốt cuộc thế nào? Tiêu chuẩn tối thiểu cũng phải là một người đàn ông đáng tin cậy chứ." Dục Kỳ nở một nụ cười mập mờ cho qua chuyện rồi hỏi.
"Hử? Điểm này thật ra rất khó nói." Thừa Mỹ xoay xoay đôi đũa, bắt đầu suy nghĩ đắn đo.
"Gì cơ? Không biết á?" Dục Kỳ nhìn Thừa Mỹ với vẻ khó tin.
"Ý tôi là tôi và vị đại lý này mới quen nhau không lâu, tuy về mặt sở thích chúng tôi đúng là rất hợp nhau. Nhưng anh ta lại đặc biệt được lòng các đồng nghiệp nữ trong đơn vị của chúng tôi." Thừa Mỹ l**m môi, thong thả chọc vào đĩa dầu chấm mà buôn chuyện.
"Nghĩa là tất cả mọi người đều vây quanh người đại lý nam này!" Nghe vậy, lòng Dục Kỳ không khỏi xao động.
"Ừm, đúng vậy, chính là như cậu nói đó. Dục Kỳ, cậu thấy anh ta có vấn đề gì không?!"
Thừa Mỹ bị vẻ mặt cứng đờ của Dục Kỳ làm cho đầu óc rối bời, 𝖒ôn.ℊ lung, thậm chí trong lòng còn thoáng một tia buồn cười.
"Tôi có thể hiểu là do sức hút cá nhân cộng với EQ cao không nhỉ. Thật ra điều này cũng chẳng nói lên được gì cả." Dục Kỳ trước tiên có chút lo lắng nhìn thẳng vào Thừa Mỹ, rồi đột nhiên mỉm cười cầm một chiếc lá tía tô, cẩn thận cuộn một miếng thịt heo nướng đang xèo xèo.
"Nhưng mà! Hửm! Hửm?"
Thừa Mỹ khi đối diện với Dục Kỳ chưa bao giờ có tâm lý đề phòng, nói chuyện cũng không hề che giấu. Nhưng hôm nay lại có vẻ không dám trực tiếp bày tỏ sự mâu thuẫn trong lòng, thậm chí còn vội vàng nuốt phiền muộn vào bụng một cách thảm hại.
| ← Ch. 186 | Ch. 188 → |
