| ← Ch.05 | Ch.07 → |
Khi bị ẩm mốc, hắn lại mang ra phơi nắng.
Màn thầu ông nội làm rất chắc, giờ đây cứng ngắc như hòn đá, cắn một miếng chắc chắn sẽ mẻ cả hàm răng.
Đến lúc này ta mới nhận ra sự im lặng của hắn có chút q⛎_ỷ dị.
Buổi trưa vẫn còn tốt kia mà?
Ta kéo chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống bên cạnh hắn: "Sao thế, trong lòng không vui à?"
A Thọ mân mê lớp vỏ màn thầu, chậm chạp lắc đầu.
Ta ghé sát mặt mình vào trước mặt hắn, hắn khựng lại một chút, rồi lại quay mặt sang hướng khác.
Hệt như một đứa trẻ, hắn mím chặt môi, hai má phồng lên, bộ dạng rõ ràng là đang chịu uất ức nhưng không dám nói ra.
Ta suýt chút nữa thì bật cười.
Nén lại ý cười nơi khóe môi, ta giả vờ bày ra bộ dạng u sầu:
"A Thọ không muốn để ý tới ta nữa rồi."
Vừa nghe vậy, hắn lập tức quay mặt về phía ta, cuống quýt phủ nhận: "Ta không có không muốn để ý tới nương tử."
Ta đâ·ɱ chiêu vạch trần lời biện bạch của hắn: "Chàng có mà."
Cảm xúc của người trước mặt đều viết rõ rành rành trên mặt, A Thọ xụ mặt xuống: "Thật sự không có mà."
Ta hỏi tiếp: "Vậy thì vì lý do gì?"
Hắn mân mê cái màn thầu trong tay hồi lâu mới lí nhí mở miệng: "Dương bá bá nói nương tử không nhớ rõ chuyện trước kia."
Ta gật đầu: "Ừm, rất nhiều chuyện ta đều không nhớ rõ."
Hắn vẫn không ngẩng đầu, cứ như muốn nhìn cái màn thầu kia ra hoa mới thôi: "Trần thẩm và các thúc bá ngoài đồng đều nói nương tử giờ đã khác rồi."
Ta cố ý trêu hắn: "Thế là trở nên khiến A Thọ thích hơn, hay là ghét hơn?"
Lớp vỏ màn thầu bị hắn bấu cho rơi ra từng mảnh nhỏ, ta nghe thấy giọng nói của hắn 𝐫·⛎·𝓃 гẩ·🍸 theo từng mảnh vụn rơi xuống:
"Thích."
Sự thẳng thắn này đột nhiên khiến ta thấy có chút ngượng ngùng.
Mặt ta hơi nóng lên.
Giọng hắn càng lúc càng thấp: "Nhưng nương tử không thích ta."
"Hôm nay nương tử cứ nhìn chằm chằm hắn, hắn vừa xuất hiện nương tử chỉ nhìn mỗi hắn thôi. Nương tử thích hắn nên mới nhìn hắn, hắn đi xa rồi nương tử vẫn còn nhìn theo."
Đoạn này hắn nói thật trôi chảy, chắc hẳn đã suy nghĩ trong lòng rất lâu rồi.
Giọng điệu tuy bình thản nhưng không thể giấu nổi vẻ tủi thân sâu sắc bên trong.
Trời đất chứng giám, ta lúc đó nhìn chằm chằm bóng lưng họ chỉ là đang âm thầm tính toán "kết toán" nợ nần trong đầu thôi mà.
"Nương tử quên rất nhiều chuyện, cũng không nhớ rõ hắn là ai. Thế nhưng hôm nay hai người gặp lại nhau, có phải nương tử... lại định bỏ rơi ta không?"
Âm cuối của hắn nghẹn ngào trong tiếng nấc, tràn đầy sự lo sợ và bất an.
9
Trẻ con sợ nhất là bị người lớn bỏ rơi.
Ta thu lại tâm trí ham vui, hai tay phủ lên bàn tay đang nắm chặt cái màn thầu của hắn, kiên định nhưng chậm rãi mở lời:
"Sẽ không bao giờ."
A Thọ vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng ta.
Những ngón tay hắn bất an động đậy dưới lòng bàn tay ta.
Đôi mắt trong vắt không chút tạp chất ấy khi nhìn ta, nỗi u sầu tựa như một tấm lưới bủa vây lấy tâm trí người đối diện.
Ta cảm nhận được trái tim mình khẽ thắt lại, là ta đang đau lòng cho hắn.
Ta dùng lực ở tay thêm một chút, mỉm cười với hắn: "Ta nói cho A Thọ một bí mật, chàng đừng kể cho ai khác nhé."
Hắn ngơ ngác không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn gật đầu dưới ánh mắt của ta.
"Thật ra, ta từ trên trời xuống đây đấy."
A Thọ nhíu mày, sự chú ý đã hoàn toàn bị ta dẫn dắt đi. Hắn nhỏ giọng phụ họa: "Thần tiên sao?"
Nụ cười trên môi ta càng thêm đậm: "Ta không phải thần tiên, nhưng là thần tiên đã bảo ta tới đây."
"Tới để làm gì?"
"Tới để làm người nhà của A Thọ chứ sao."
Hắn ngẩn người ra, vành mắt dần dần đỏ ửng lên.
"Có phải ông nội đã nhờ thần tiên đưa nương tử tới không?"
Lòng ta chợt thảng thốt.
A Thọ sụt sịt mũi, khi cất lời đã mang theo giọng mũi nồng đậm:
"Ông nội sẽ không bao giờ về nữa đúng không nương tử? Ta đã gọi ông, gọi thế nào ông cũng không tỉnh. Các thúc các bá bỏ ông vào một cái rương lớn, nói đó là quan tài. Ta thấy họ chôn cả quan tài lẫn ông nội xuống đất... Nhưng ông nội đâu phải là hạt giống. Năm nay chôn xuống, sang năm cũng chẳng nảy mầm được. Họ lừa ta, ta sẽ chẳng bao giờ đợi được ông nội về nữa rồi..."
| ← Ch. 05 | Ch. 07 → |
