Truyện:Chiều Hôm - Chương 03

Chiều Hôm
Trọn bộ 14 chương
Chương 03
0.00
(0 votes)


Chương (1-14)

Chỉ trong những cuộc trò chuyện vui vẻ bên bàn tiệc, hắn đã ép tới mức những thế gia lâu đời ở Giang Thành không thở nổi.

Thế nhưng, một người như vậy, lại chọn lúc thanh xuân rực rỡ nhất để tự sát vì một người phụ nữ.

Kiếp trước, Thẩm Mộ trở thành trò cười trong miệng người đời, bị gán cho cái danh "luyến ái não đứng đầu bảng".  

Dưới sự thêu dệt ác ý của đối thủ, hắn bị mắng chửi không tiếc lời bằng những từ ngữ khó nghe nhất.

Tôi không muốn để tất cả những chuyện này lặp lại một lần nữa.

Trên đường về nhà, tâm trí tôi thả lỏng, suy nghĩ rất nhiều điều.  

Cuối cùng, tôi nhìn sang Thẩm Mộ đang lặng lẽ lái xe với gương mặt vô cảm, quyết định hai ngày nữa sẽ tìm trợ lý của hắn nói chuyện một chút.

Tôi thực sự không biết phải làm sao để chung sống với cái tên này.

Còn có... căn bệnh của hắn nữa.  

Thực sự là không có cách nào cứu vãn sao?

11.

Chiếc Rolls-Royce màu đen dừng lại trước cửa biệt thự nhà tôi.  

Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, lại gặp ngay Lương Thanh đang xách theo chút điểm tâm đi tới.

Đôi mắt Thẩm Mộ khẽ híp lại.

"Anh có muốn xuống chào hỏi một tiếng không?"

Tôi nghiêng đầu hỏi hắn: "Lương Thanh là người bạn rất tốt của tôi."

"Không cần đâu."

Thẩm Mộ cúi người sang, giúp tôi tháo dây an toàn: "Em vào nhà đi."

Miệng thì nói không cần, nhưng trong lòng hắn lại như đóng băng, còn phủ thêm một tầng chua xót như vừa nuốt phải hoàng liên.

Tôi nắm lấy cổ tay hắn: "Tôi và anh ấy thực sự chỉ là bạn bè, anh đừng nghĩ nhiều."

"Sẽ không đâu."

"Thật sự không nghĩ nhiều chứ?"

Tôi nghiêng đầu, thấy hắn nắm chặt vô lăng đến mức nổi cả gân xanh.  

Tôi đưa tay chạm nhẹ vào đầu ngón tay hắn:

"Có chuyện gì anh cứ nói cho tôi biết được không? Đừng cứ mãi nghẹn khuất trong lòng, chung sống như vậy sẽ mệt mỏi lắm."

Bị tôi dồn ép, hầu kết Thẩm Mộ lăn lộn một hồi, hắn quay mặt đi hướng khác, chậm rãi thốt ra:

"Tôi không thích hắn ta lắm."

"Vậy thì không cần thân thiết với anh ấy là được mà."

Tôi xoa đầu hắn như để cổ vũ:

"Anh ấy chỉ là bạn của tôi thôi, anh không cần ép bản thân phải thích anh ấy."

"Hơn nữa sau này chúng ta là vợ chồng, là mối 🍳.𝐮🔼.n 𝐡.ệ 🌴-𝒽-â-п 𝖒-ậ-t hơn anh ấy rất nhiều lần. Nếu anh để ý đến ⓠ●⛎🅰️●n h●ệ giữa tôi và anh ấy... sau này tôi cũng sẽ chú ý một chút, giữ khoảng cách với anh ấy."

Thẩm Mộ có chút kinh ngạc: "Em sẽ vì tôi mà rời xa hắn sao?"

"Tại sao lại không chứ?"

Tôi mỉm cười nhìn Thẩm Mộ, nhẹ nhàng nói: "Chúng ta mới là vợ chồng mà!"

Thẩm Mộ ngẩn người, dáng vẻ bỗng chốc trở nên ngốc nghếch lạ thường.  

Tôi thừa thắng xông lên, tiến sát lại trước mặt hắn mà bảo:

"Anh xem, mọi chuyện cứ nói ra thì mới giải quyết được, đúng không?"

"Anh có gì không hài lòng về tôi, hay có điều gì muốn nói với tôi thì nhất định phải nói ra nhé. Đừng có nghẹn ở trong lòng rồi tự làm mình tức ⓒ♓ế·ⓣ, lúc đó tôi còn chẳng biết gì thì thiệt thòi biết bao nhiêu!"

Tôi đại khái có thể nhận ra, Thẩm Mộ hoàn toàn không biết cách xử lý một mối q_u_🔼_𝖓 h_ệ t𝒽*â*n 〽️ậ*✞.

Hắn đem những thủ đoạn đàm phán trên thương trường áp dụng vào tình cảm, 𝒸·ưỡռ·ⓖ é·🅿️ nhà tôi liên ♓●ôп●, nhưng đến khi tôi chủ động tìm tới thì hắn lại mờ mịt vô thố, chẳng biết phải đáp lại ra sao.

Trong chuyện tình cảm, hắn quả thực là một tờ giấy trắng đến mức đáng sợ.

Không sao cả. Tôi thầm nghĩ.

Mình có thể từ từ dạy hắn.

12.

Lương Thanh nhìn thấy tôi bước xuống từ xe của Thẩm Mộ, đôi mắt hắn híp lại, thần sắc có chút không vui.

Xe vừa lăn bánh đi, Lương Thanh cũng bước đến trước mặt tôi.

"Cậu quyết định gả cho hắn thật à?"

"Hắn đẹp trai, giàu có, tác phong trong giới lại tốt, chẳng có điều tiếng gì, tại sao tôi lại không gả?"

"Nhưng mà..."

Hắn nói được một nửa thì dừng lại.  

Có chút hoảng loạn, có chút bực dọc, lại mang theo vẻ nóng nảy, cuối cùng hắn khô khốc nghẹn ra một câu:

"Cậu chắc chắn là mình thích hắn sao?"

"Trong cái giới này, kết 𝐡ô.n được mấy người là vì thích nhau?"

Tôi nhún vai: "Hắn rất phù hợp."

Lương 𝐓𝖍𝒶·ⓝ·♓ т·𝓇·ừ𝖓·🌀 lớn mắt: "Hắn làm sao bằng hai chúng ta..."

"Lương Thanh!"

Tôi lạnh mặt ngắt lời hắn: "Tôi sắp kết 𝒽●ô●ⓝ rồi, có những lời không nên nói thì đừng nói, tránh để người khác hiểu lầm."

Nói xong, tôi đi thẳng vào nhà, chẳng buồn quan tâm đến hắn nữa.

Thật lòng mà nói, ngay cả khi đã sống lại một đời, tôi vẫn không tài nào hiểu rõ thái độ của Lương Thanh đối với mình.  

Những lúc tốt thì hắn cực kỳ tốt, có thể vì giúp tôi mua một sợi dây chuyền mà chạy khắp các thị trấn nhỏ ở Bắc Âu.  

Nhưng những lúc tệ thì cũng thật tệ, đến tận bây giờ hắn vẫn chẳng nhớ nổi sinh nhật của tôi.

Kiếp trước, tôi từng đề cập chuyện liên ♓ô_n với hắn nhưng bị từ chối.  

Hắn bảo hắn còn muốn chơi bời thêm vài năm nữa.

Kết quả là khi đang đắp người tuyết ở St. Petersburg, hắn lại nhất kiến chung tình với một cô gái đơn thuần đáng yêu, rồi hỏa tốc kết 𝒽ô-𝓃 sinh con, trước sau chưa đầy ba tháng.  

Vợ hắn rất để ý đến sự hiện diện của tôi, nên tôi cũng biết điều mà cắt đứt liên lạc.

Chẳng ngờ cuối cùng lại thành vĩnh biệt.

Biết tin tôi qua đời, chắc hẳn Lương Thanh cũng sẽ có chút khổ sở nhỉ? 

Dù sao thì năm đó, khi hắn bị ba ruột và mẹ kế vì đứa em trai mà tát thẳng mặt, chính tôi đã ngồi cùng hắn trên sân thượng, đếm sao suốt cả một đêm.

Chương (1-14)