Truyện:Quốc Vương Cúi Đầu - Chương 60

Quốc Vương Cúi Đầu
Trọn bộ 63 chương
Chương 60
Ngoại truyện 8: Nuôi con - Đề nghị
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Từ sau khi nghỉ việc ở Tầm Mộc Văn Hóa năm ngoái, Khương Nghi và Trần Thư Hoài chuyển sang châu Âu sống, vừa du lịch vừa tận hưởng cuộc sống chậm rãi ở các quốc gia khác nhau.

Họ từng sống ở Zurich một tháng, đúng vào thời điểm từ cuối hạ sang đầu thu. Hiếm khi gặp được ngày nắng, thế là hôm nay họ quyết định ra ngoài đi dạo.

Sau khi ăn xong bữa brunch, hai người xuất phát từ căn penthouse họ ở, trước tiên ghé vào một quán cà phê trong khu phố mua cà phê mang đi, rồi vừa tản bộ dọc theo bờ hồ Zurich, vừa đi đến cổng khuôn viên Đại học Zurich.

Bên đường đỗ đầy xe đạp, những hàng phong hai bên đường đang rực rỡ màu vàng, rìa lá pha dần sắc đỏ tươi, mặt đất cũng được trải kín một tầng lá phong dày. Ánh nắng xuyên qua cành cây, chiếu lên lớp lá rơi như thảm vàng óng ánh, mỗi chiếc lá đều phủ lên một tầng ánh sáng vàng kim.

Đại học Zurich là một trường mở. Khương Nghi kéo Trần Thư Hoài đi qua cánh cổng lớn có dựng tượng điêu khắc, rồi bước vào sảnh tầng một của tòa nhà giảng dạy, hứng thú xem những poster đứng được trưng bày trước khu giảng đường.

Khu nghỉ ngơi hai bên có sinh viên đang tụ tập bàn luận bài vở, bức tường phía sau họ là những bức phù điêu trải dài. Màu hồng xám nhạt của tường khiến những tác phẩm điêu khắc mang đậm nét lịch sử trở nên nhẹ nhàng và tao nhã hơn.

Không xa đó có một cặp vợ chồng người châu Á, chừng năm mươi tuổi. Nghe thấy Khương Nghi nói tiếng Trung, họ liền bước tới bắt chuyện nhiệt tình với cô và Trần Thư Hoài.

"Các bạn cũng đến tham quan trường à?"

Khương Nghi hiếm khi gặp được đồng hương ở đây, liền cười đáp: "Cũng xem như vậy, bọn tôi vừa du lịch vừa xem trường luôn."

Sau khi nghỉ việc, cô đã có dự định học tiếp. Trong thời gian sống ở châu Âu, cô đã đi xem khá nhiều trường, lần này tình cờ gặp người Trung Quốc cũng đến tham quan trường nên lập tức hứng khởi trò chuyện.

Dưới lời mời nhiệt tình của hai vợ chồng kia, Khương Nghi và Trần Thư Hoài cùng họ dạo quanh khuôn viên đại học.

Thì ra con trai út của họ dự định năm sau sẽ học đại học ở châu Âu, chuyến đi lần này chủ yếu là để khảo sát thực tế các trường. Ngoài các trường ở Đức, họ gần như đã xem hết cả rồi.

Khương Nghi tò mò hỏi: "Sao không đi xem các trường ở Đức ạ?"

Hôm qua cô vừa mới nói với Trần Thư Hoài rằng mình muốn học triết học ở Đại học Munich.

"Con trai lớn của bọn tôi học ở Đức, tốt nghiệp khó lắm."

Trần Thư Hoài đương nhiên vẫn nhớ rõ câu nói đầy khí thế của Khương Nghi tối qua, anh liếc nhìn cô, quả nhiên thấy sắc mặt Khương Nghi có vẻ lưỡng lự.

Anh cười hỏi Khương Nghi: "Nếu học ở Đức, em có đủ tự giác để cố gắng đến lúc tốt nghiệp không?"

Khương Nghi trừng mắt lườm anh một cái.

Lời trêu chọc của Trần Thư Hoài không phải không có lý, bởi vì anh chính là người tận mắt chứng kiến Khương Nghi sống như thế nào sau khi nghỉ việc, thật sự mở mang tầm mắt.

Năm ngoái, sau khi Tầm Mộc Văn Hóa hoàn thành vòng gọi vốn C, tình hình tài chính rất khả quan, bắt đầu chuẩn bị niêm yết trên sàn Nasdaq.

Do trong sự nghiệp luật sư trước đây, Khương Nghi chưa có nhiều kinh nghiệm với IPO ở thị trường Mỹ, cộng thêm số tài sản cô đang nắm giữ cho thấy, nếu tiếp tục làm việc tại Tầm Mộc Văn Hóa thì chẳng khác nào lao động miễn phí, nên cô đã giới thiệu cho Chử Kỳ một đồng nghiệp luật sư chuyên về IPO Mỹ đảm nhận vị trí của mình, rồi dứt khoát rút lui khỏi giới công sở để nghỉ ngơi một thời gian.

Thế là năm 32 tuổi, Khương Nghi chính thức bước vào giai đoạn có tiền, có thời gian, tài sản đếm không xuể, và duy nhất một nỗi phiền não chính là không có phiền não gì cả.

Hồi còn học cấp 2, vì luôn đặt mục tiêu đỗ vào trường top nên cuộc sống của cô cực kỳ căng thẳng.

Sau đó cũng bởi vì học luật ở đại học, thực tập tại văn phòng luật, rồi làm luật sư, nhảy việc sang làm tổng phụ trách pháp lý trong công ty, mỗi bước đi đều mang áp lực khổng lồ. Thành ra khi cuối cùng được thảnh thơi, cô như con ngựa hoang tháo cương, không hề báo trước mà bắt đầu cuộc sống phản nghịch không trật tự không kỷ luật một cách điên cuồng.

Trần Thư Hoài từng nghi ngờ, có lẽ thời kỳ nổi loạn của tuổi trẻ của Khương Nghi cuối cùng cũng tới... vào lúc ba mươi.

Ví dụ như Khương Nghi bắt đầu yêu cầu lịch sinh hoạt mỗi ngày phải theo tâm trạng, ngủ đến khi tự tỉnh, đói rồi mới ăn, rất nhanh sau đó liền đảo lộn ngày đêm.

Mà Trần Thư Hoài thì lại là người cực kỳ nghiêm khắc với nhịp sống của mình, mỗi ngày đúng mười hai giờ đêm đi ngủ, sáu giờ sáng dậy chạy bộ, xem tin tức xong thì xử lý công việc, buổi chiều dành một tiếng để tập thể dục hoặc vận động. Nếu không có xã giao bắt buộc phải đi và công việc đã xử lý xong, thì mới nghỉ ngơi.

Thế nên, chỉ sau một tháng từ ngày Khương Nghi nghỉ việc.

Lúc Trần Thư Hoài chạy bộ buổi sáng, cô đang ngủ.

Khi anh làm việc, cô vẫn đang ngủ.

Anh gọi cô dậy ăn trưa, cô nói muốn ngủ thêm năm phút nữa.

Đến chiều Trần Thư Hoài tập thể dục xong quay về, mới thấy Khương Nghi đang ngồi bên bàn ăn nói với anh: "Chào buổi sáng."

Đến tối, khi Trần Thư Hoài nằm trên giường nhắm mắt đi ngủ, hơi thở đã đều đặn, thì Khương Nghi tinh thần phơi phới, chán đến mức không chịu nổi lại ghé vào tai anh hỏi: "Anh ngủ rồi à? Già rồi nên không thức nổi nữa đúng không?"

Mỗi lần như thế, anh đành phải cùng Khương Nghi tiến hành một vài "hoạt động thể chất cần thiết", ép cô tiêu hao thể lực để ngoan ngoãn đi ngủ. Sau nửa tháng, cuối cùng anh cũng điều chỉnh được đồng hồ sinh học của cô.

Sau đó, Trần Thư Hoài liền xin nghỉ phép ở tập đoàn, quyết định đưa Khương Nghi sang châu Âu du lịch một chuyến. Một là để nghỉ ngơi, hai là đổi môi trường sống để tăng thêm cảm giác mới mẻ.

Sau khi cuộc sống quay lại đúng quỹ đạo, Khương Nghi bắt đầu nảy sinh ý muốn đi học.

Chỉ có điều suy nghĩ của Khương Nghi thay đổi rất nhanh, ở Đức thì muốn học triết, sang Pháp lại muốn học c-♓í𝓃-♓ 𝐭𝓇-ị học, thậm chí còn bắt đầu cùng Trần Thư Hoài lên kế hoạch học violin và hội họa, hoàn toàn khác với trạng thái buông thả hồi mới nghỉ việc.

"Nếu em vẫn chưa xác định được mình muốn học gì thì có thể đến trường ngồi dự thính trước."

Hoàng ♓ô·ռ buông xuống, tạm biệt vợ chồng người Trung khi nãy, Trần Thư Hoài nắm tay Khương Nghi trở về nhà, nhẹ giọng đưa ra đề nghị.

Khương Nghi ngẩng đầu nhìn anh: "Nếu em thật sự muốn học ở châu Âu, anh sẽ đi cùng em chứ?"

"Đương nhiên." Trần Thư Hoài bóp nhẹ tay cô: "Nếu em thật sự quyết định học ở đâu, mấy chuyện như mua nhà, thuê bảo mẫu, lo chuyện ăn ở, đưa đón đi học, chẳng phải đều đến tay anh sao?"

Khương Nghi đối mắt với anh một lúc, bỗng nở nụ cười, đôi mắt lấp lánh như sao: "Vậy em muốn đến Milan học vẽ!"

Trần Thư Hoài trầm mặc một giây.

Anh biết ngay Khương Nghi lại nghĩ ra cái mới rồi.

"Ý tưởng của em thật đúng là mỗi ngày một kiểu."

"Nhưng em thật sự muốn học mà." Khương Nghi nói nghiêm túc: "Em chưa từng học mấy môn nghệ thuật bao giờ, giờ đã chuẩn bị bắt đầu một cuộc sống mới, đương nhiên phải học một ngành hoàn toàn khác rồi."

Trần Thư Hoài nhìn cô chăm chú.

Anh nhìn thấy nơi lông mày đáy mắt cô tràn đầy sức sống, thần sắc ấy như chồng lên hình bóng của cô thuở mười mấy tuổi.

Tim anh bỗng mềm ra như nước mùa xuân.

Anh cười, kéo tay cô lại: "Muốn học thì học."

Trần Thư Hoài nhanh chóng nhờ người tìm một căn hộ cao cấp gần học viện mỹ thuật nổi tiếng ở Milan, hai người định cư tại Ý.

Bắt đầu học một chuyên ngành mới không hề dễ dàng, đặc biệt là ở Ý, một quốc gia đòi hỏi phải có khả năng giao tiếp bằng ngôn ngữ bản địa.

Trần Thư Hoài trước tiên liên hệ bạn bè, tìm cho Khương Nghi một giáo viên hội họa danh tiếng dạy từ căn bản, còn thuê thêm gia sư dạy tiếng Ý, đến cả bảo mẫu cũng là người địa phương nói tiếng Ý.

Mỗi sáng, anh đích thân lái xe đưa Khương Nghi đến học viện để học riêng với giáo viên, sau đó quay về nhà xử lý việc tập đoàn, đến gần giờ tan học lại đi đón cô về.

Bất tri bất giác, cuộc sống như vậy đã trôi qua một năm.

Mùa hè nước Ý, từng cơn gió đều thấm đẫm sự tự tại và lãng mạn.

Ánh nắng chiếu lên cửa sổ nhà dân treo rèm ren dọc đường, chiếu lên lan can chạm trổ hoa văn, chiếu lên cả chiếc xe đạp của người qua đường.

Trần Thư Hoài lái xe, đi ngang qua góc phố nơi có người địa phương kéo đàn phong cầm, đi ngang quán cà phê bày cây dừa trước cửa, ngang qua đài phun nước xây bằng đá, tìm chỗ đậu xe xong, anh xuống xe, băng qua một con phố, đi tới cổng vòm của học viện mỹ thuật.

Từ xa, anh thấy Khương Nghi đang đứng trong sân trường, phía sau là bức tượng điêu khắc khổng lồ màu đen mang tính biểu tượng của học viện. Cô mặc váy dài trắng, tóc đen xõa vai, tay xách dụng cụ vẽ, trông chẳng khác gì một nữ sinh vừa mới bước chân vào giảng đường đại học, thời gian dường như chưa từng để lại dấu vết nào trên cô.

Cô đang cúi người nói gì đó với một bé con tóc vàng ngồi trong xe nôi, khuôn mặt cô rạng rỡ nụ cười dịu dàng.

Khương Nghi tan học xong, vốn định đi đến chỗ hẹn gặp Trần Thư Hoài như mọi khi, nhưng không ngờ giữa đường lại gặp một bé con vẫn chưa biết đi.

Bé con ấy vừa nhìn thấy cô, đôi mắt xanh biếc liền sáng lên, cười khúc khích với cô như một thiên thần nhỏ bước ra từ bức bích họa.

Mẹ của bé đẩy xe nôi, mỉm cười nói với cô bằng tiếng Anh: "Con bé thích cô đấy."

Khương Nghi hơi bất ngờ, tiến lên gần hơn, chào hỏi bé: "Chào con."

Bé con tiếp tục cười khanh khách với cô, rồi đưa tay ra khỏi xe nôi.

Mẹ bé nói: "Con bé muốn nắm tay cô."

Khương Nghi nhẹ nhàng đưa ngón trỏ ra, bé tóc vàng lập tức túm lấy tay cô, nắm thật chặt. Bàn tay bé nhỏ ấy trắng mềm như bánh trôi nước, mùi sữa thơm của trẻ nhỏ quẩn quanh nơi chóp mũi cô.

"Con của chị xinh ghê, cứ như thiên thần ấy."

Khương Nghi cảm thấy trái tim mình như bị đám mây cuộn lấy, đến mức không nhận ra Trần Thư Hoài đã đến đứng cạnh bên.

Cho đến khi mẹ của bé hỏi: "Anh ấy là chồng cô à?"

Khương Nghi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt mang ý cười của Trần Thư Hoài.

Anh thay cô đáp lời: "Đúng vậy."

Người phụ nữ ấy mỉm cười nói với Khương Nghi: "Hai người đều rất đẹp, tôi nghĩ con của hai người chắc chắn cũng sẽ xinh lắm."

Trên đường về, Khương Nghi nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ, dõi theo phong cảnh không ngừng biến đổi bên ngoài.

"Thư Hoài." Cô bỗng nhẹ giọng gọi người đàn ông bên cạnh.

"Ừm?"

Khương Nghi đưa mắt dịu dàng nhìn anh: "Anh có muốn có một đứa con không?"

Đúng lúc đó, xe cũng từ từ rẽ vào ga-ra, dừng lại.

Dưới ánh đèn hơi mờ của nhà để xe, Trần Thư Hoài tháo dây an toàn, nghiêng đầu nhìn cô, nửa trêu chọc nói: "Anh cảm thấy mình đang nuôi con đấy."

Một năm nay đưa đón cô đi học, thuê giáo viên, thuê bảo mẫu, còn giúp cô lên kế hoạch xin học, nghiên cứu điều kiện tuyển sinh kỹ càng hơn cả cô, chẳng phải chính là đang "nuôi con" sao?

Khương Nghi nhìn anh một lúc, nghiêm túc gật đầu: "Em tin chắc anh sẽ là một người cha rất tốt."

Từ "cha" vừa thốt ra, sợi dây nơi đáy lòng Trần Thư Hoài như bị cô khẽ gảy, một cảm giác Ⓜ️ề-ɱ 〽️-ạ-ı chưa từng có từ từ dâng lên trong lòng anh.

Anh bỗng nhiên nghiêng người tới gần, tay luồn ra sau gáy cô, cúi đầu ♓ô-n lên môi cô.

Khương Nghi buồn cười đẩy anh ra: "Không đến mức ở chỗ này..."

"Anh chỉ muốn 𝖍ô-n em thôi."

Trần Thư Hoài thấp giọng nói.

Sau nụ 𝐡.ô.𝓃 lâu dài triền miên đó, anh trả lời câu hỏi của cô: "Anh rất mong chờ, cũng vẫn luôn mong chờ."

Chương (1-63)