Truyện:Quốc Vương Cúi Đầu - Chương 24

Quốc Vương Cúi Đầu
Trọn bộ 63 chương
Chương 24
Chênh lệch
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Mấy năm nay, Khương Nghi và Trần Thư Hoài vẫn giữ khoảng cách lễ độ vừa phải.

Những câu hỏi kiểu "Sao không trả lời tin nhắn?", "Anh đang ở đâu?" giữa hai người đã bị xem là vượt giới hạn, còn những câu chạm thẳng vào tâm như "Em có nhớ anh không?", "Còn yêu anh không?" thì càng không thể xuất hiện.

Thế nên khi Khương Nghi nghe thấy câu hỏi đó của Trần Thư Hoài, cô phải mất vài giây mới kịp phản ứng.

Sau đó... cô lại im lặng.

Bầu không khí giữa hai người theo từng giây phút lặng im mà lạnh dần đi, cuối cùng chìm xuống tận điểm băng.

Cảnh vật ngoài cửa xe vẫn không ngừng thay đổi, từ khu trung tâm phồn hoa, xe dần chạy về phía ngoại ô yên tĩnh, những mảng cảnh quan của khu biệt thự cao cấp lần lượt hiện ra trong tầm mắt.

Bề ngoài Khương Nghi tỏ ra thản nhiên, nhưng trong lòng đã bắt đầu nhận ra có gì đó sai sai.

Không đúng, anh hỏi câu đó là ý gì chứ?

Chẳng lẽ tình cảm phai nhạt lại là lỗi của cô vì không còn dỗ dành anh sao?

Chiếc Bentley chậm rãi chạy vào gara rồi dừng lại.

Khương Nghi cầm túi, mở cửa xe, đang định xuống thì đột nhiên ⓜ●á●ц nóng dồn lên đầu, cô quay lại nhìn Trần Thư Hoài: "Thế còn anh? Sao anh lại chẳng thích về nhà nữa?"

Câu hỏi vừa buột khỏi miệng, Khương Nghi liền xuống xe mà không ngoảnh lại.

Trên đời này chẳng có gì mới mẻ, tình cảm vợ chồng nguội đi, nhạt đi, mệt mỏi đi, ban đầu chỉ là vài hiểu lầm nhỏ, sau thành giận dỗi âm thầm, rồi cuối cùng biến thành thói quen.

Vì sao phải hỏi? Hỏi ra để làm gì?

Khương Nghi về đến phòng ngủ, quăng túi xuống đất, bắt đầu vừa hối hận vì cơn bốc đồng của mình, vừa tức vì câu hỏi đ_â_𝐦 thủng lớp giấy mỏng của Trần Thư Hoài.

Cô vốn đã quen với việc lạnh lùng bỏ qua những vấn đề từng khiến mình trằn trọc, thế mà giờ lại giống như có một bàn tay bóp chặt tim cô, nhét vào chảo, để lửa liu riu mà dày vò.

Cô c** đ*, bước vào phòng tắm tẩy trang tắm rửa. Nước ấm và hơi sương mờ khiến cảm xúc căng chặt dần được nới ra.

Khi quyết định kết ♓●ô●ⓝ với Trần Thư Hoài, Khương Nghi chưa từng nghĩ họ sẽ đi đến bước này. Nếu lúc đó cô có thể đoán trước được...

Trong đầu vừa lóe lên ý nghĩ ấy, cô liền thở dài một hơi thật dài.

Nhưng cho dù đoán trước được, e rằng cô vẫn không cưỡng nổi sức hấp dẫn của Trần Thư Hoài năm đó.

-

"Anh từng nghĩ đến chuyện kết ⓗô-𝖓 chưa?"

Viện mỹ thuật sơn dầu Kinh thị là nơi lý tưởng để đi dạo vào mùa hè. Sau khi xem xong triển lãm mới, Khương Nghi và Trần Thư Hoài ngồi nghỉ dưới gốc cây của quán cà phê.

Ánh nắng xuyên qua tán lá rơi thành từng mảnh, buổi chiều mùa hạ khiến người ta vừa mệt vừa lười. Hai người vừa uống cà phê đá vừa nhìn cặp vợ chồng trẻ đang chụp ảnh cưới không xa.

Khương Nghi bỗng hỏi câu đó.

Trần Thư Hoài không trả lời ngay. Anh chỉ cúi đầu nhìn cô, trong mắt ánh lên nụ cười.

Trần Thư Hoài khi ấy vừa ngoài hai mươi, nét non trẻ thiếu niên đã phai đi, qua mấy năm khởi nghiệp sóng gió mà luyện thành ánh mắt trầm tĩnh sắc bén, như thể nhìn thấu tâm tư cô qua một câu nói tưởng chừng bâng quơ.

"Thế còn em?" Anh chống cằm, thong thả nhấp ngụm cà phê trong tay.

Khương Nghi cầm ống hút cắm trong ly cà phê trước mặt, khuấy mấy viên đá, nhỏ giọng nói: "Anh đừng lúc nào cũng chơi chiêu đó, ném ngược câu hỏi cho em."

Trần Thư Hoài không đáp mà chỉ cười. Thấy cô quay sang chăm chú nhìn cặp đôi đang chụp ảnh, anh lại vươn tay kéo cô vào lòng.

"Anh làm gì vậy?"

Khương Nghi ngậm ống hút, nhìn trời nhìn đất nhìn nắng, ánh mắt nhất quyết không rơi vào anh lấy một chút.

Trần Thư Hoài chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ 𝐡-ô-п cô, từ gò má tới khóe môi, vừa ✝️.𝐡â.𝐧 ⓜậ.† vừa ⓠ⛎ấ.п ⓠ𝖚.ý.т.

Khương Nghi nào chịu nổi, cố nhịn cơn muốn cười mà quay đầu tránh, nhưng môi anh đã trượt xuống chạm vào môi cô.

Giữa răng môi là vị đắng nhàn nhạt của cà phê Americano, 𝒽-ô-𝓃 dần lại hóa ngọt.

Khi Khương Nghi nghĩ rằng chuyện kết 𝖍ô·ռ chỉ dừng ở đó, thì Trần Thư Hoài đã sắp xếp cho cô gặp cha mẹ mình.

Bữa gặp định tại một tứ hợp viện kín đáo, thực đơn do chính Trần Thư Hoài bàn với bếp trưởng, vừa hợp khẩu vị cha mẹ anh vừa hợp Khương Nghi.

Cô mặc chiếc váy dài hơn một nghìn tệ, không phải hàng hiệu nhưng vừa vặn, chỉnh tề, phù hợp với mức lương hiện tại của cô.

Khương Nghi làm việc thực tế, điều kiện mình tới đâu thì ăn mặc tới đó, không thích khoe khoang hay giả sang. Nhưng khi cùng Trần Thư Hoài đứng trước cổng tứ hợp viện, cô lại bắt đầu thấy lo.

"Em mặc thế này có ổn không? Có phải nên chọn cái gì đắt hơn chút không?" Cô hỏi nhỏ.

Trần Thư Hoài dịu giọng: "Ba mẹ anh cái gì cũng từng thấy rồi, họ không để ý đâu."

Chẳng bao lâu, cha mẹ anh đến. Cả hai ăn mặc giản dị, nhưng nhìn là biết vải vóc và cắt may đều tinh tế, cử chỉ điềm đạm, toát ra khí chất người lâu năm ở vị thế cao.

Thấy Khương Nghi, họ tươi cười chào hỏi: "Là Tiểu Khương phải không? Chào con, sớm đã nghe Thư Hoài nhắc đến rồi." Ba anh nói.

Mẹ anh kéo tay cô, thân thiết bảo: "Con bé này nhìn là thấy ngoan. Con đừng để Thư Hoài bắt nạt, nó giống ba nó, tính sếp lớn lắm, con mà không ép được nó là nó leo lên đầu ngay."

Chỉ qua mấy câu trò chuyện, Khương Nghi đã hiểu Trần Thư Hoài lớn lên trong kiểu gia đình nào.

Ba mẹ yêu thương nhưng không nuông chiều, cả hai vừa có học vừa có khí chất, đối xử với một cô gái bình thường như cô cũng không hề tỏ ra khinh thường hay soi xét.

Trong đầu Khương Nghi vốn có nhiều thành kiến về "nhà giàu", nhưng sau buổi gặp ấy, cảm giác thấp thỏm vì chênh lệch gia thế hoàn toàn tan biến.

Cho đến khi Trần Thư Hoài cùng cô về quê.

Sau khi gặp ba mẹ anh, anh mới đến nhà gặp lão Khương và bà Tống. Rồi mọi chuyện đúng như bà Tống lo nhất, diễn biến y hệt dự đoán.

Ngày hôm sau khi gặp Trần Thư Hoài, ông Khương nhiệt tình mời anh về quê chơi, mà Trần Thư Hoài lại theo nguyên tắc "ba vợ nói gì cũng gật đầu", không do dự mà đồng ý ngay.

Chiếc xe ông Khương lái là con Bora cũ chưa đến mười vạn. Trần Thư Hoài ngồi ghế phụ, vừa nói chuyện vừa cố gập chân, nhưng vì cao nên mỗi lần ngẩng đầu là lại đụng trần xe.

Xe mới chạy được vài cây số, Khương Nghi đã thấy anh đụng đầu ba lần. Cô vừa lo vừa thương, khẽ vươn tay từ ghế sau xoa đầu anh, mấp máy môi nói không thành tiếng: "Khổ cho anh rồi."

Trần Thư Hoài lại chụp lấy tay cô, nhân lúc ba mẹ cô không để ý thì len lén ♓ô●п một cái.

Thái độ dịu dàng của anh không làm bớt được nỗi ngượng trong lòng Khương Nghi. Lần đầu tiên cô cảm thấy quãng đường từ Kinh thị về quê dài đến thế.

Khi xe dừng trước sân nhà với đống cải trắng chất thành núi, cảm giác ngượng ngập của cô đã lên đến đỉnh.

Bữa ăn trong tứ hợp viện tao nhã hôm nào và căn nhà hai tầng tự xây giữa quê giờ đây tạo thành hai thế giới tương phản đến choáng ngợp.

Lần đầu trong đời Trần Thư Hoài thấy bò cày thật, thấy gà chạy loạn trong sân, lần đầu ngồi ăn cơm mà dưới chân có con chó vàng nằm, trước mặt là chai sữa uống bổ sung năng lượng rẻ tiền.

Cả hai vòng qua đống phân bò còn bay đầy ruồi, Khương Nghi nắm chặt tay anh, cố ra vẻ thoải mái cười nói: "Lần đầu thấy nhỉ, ha ha ha..."

"Không phải lần đầu thấy." Giọng Trần Thư Hoài bình thản.

Khương Nghi kinh ngạc nhìn anh, lại nghe anh nói tiếp: "Em gái anh thích ngựa, ba anh mua cho nó một trại ngựa. Lúc trước đến chơi có thấy phân ngựa rồi."

"......"

Khương Nghi từ nhỏ sống ở Kinh thị, mỗi năm chỉ về quê ăn Tết. Vì nghe không hiểu tiếng địa phương, cô và họ hàng ở đây vốn không thân thiết, cũng hiếm khi trò chuyện.

Trần Thư Hoài cũng nghe không hiểu, nhưng khi người nhà cô nói chuyện, anh còn chăm chú lắng nghe hơn cả Khương Nghi.

Con gái năm tuổi nhà anh họ cô tặng anh một viên kẹo bắp rẻ tiền chỉ một xu một cái, anh vẫn cười nhận lấy, còn nói cảm ơn, khiến cô bé đỏ bừng mặt, xấu hổ chạy biến đi.

Bữa cơm ấy vốn coi như suôn sẻ, nếu không phải tối hôm đó Trần Thư Hoài bị viêm dạ dày.

Không biết là món nào có vấn đề, nửa đêm Khương Nghi dậy đi vệ sinh, bật đèn liền thấy anh nằm trên giường mà mặt tái nhợt.

Cô chạm lên trán anh, thấy  toàn là mồ hôi lạnh.

Khương Nghi hoảng hốt gọi 120, đưa anh đến bệnh viện truyền dịch.

Anh nằm trên giường bệnh, yếu đến mức chẳng còn sức nói, đau đến nỗi úp mặt vào 𝖓.🌀ự.𝖈 cô, th* d*c đầy mệt mỏi.

𝒯●ⓘê●𝐦 †●♓●𝖚●ố●𝐜 giảm đau xong, Trần Thư Hoài mới dần ngủ thiếp đi, Khương Nghi mới rời khỏi phòng bệnh.

Cô ngồi xuống ghế ở hành lang bệnh viện, lấy tay che mặt mà khóc khẽ, nước mắt đọng lại trong lòng bàn tay, tích thành một vũng đắng nghét.

Trong lòng cô đầy ắp tự trách và áy náy, rồi lại xen thêm sợ hãi và bất an.

Sự khác biệt giữa người với người, nhỏ bé mà vô hình, nhưng lại hiện hữu khắp nơi, là thói quen sống, khẩu vị ăn, là cách nói chuyện.

Vẻ ngoài nổi bật, giọng điệu nhã nhặn và cái dạ dày yếu ớt của Trần Thư Hoài, tất cả đều là sản phẩm của xuất thân giàu có, được tiền bạc và môi trường hoàn hảo mài giũa nên.

Còn Khương Nghi chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn.

Đây là lần đầu tiên cô không hiểu nổi tại sao anh lại thích cô?

Cô khóc đến quên cả thời gian. Khi Trần Thư Hoài tỉnh dậy không thấy người đâu, anh tự mình đẩy cây truyền dịch ra hành lang, lặng lẽ ngồi xuống cạnh cô.

"Thật sự xin lỗi... em không nên để ba dẫn anh đến đó." Giọng cô 𝐫ⓤ*ռ ⓡẩ*ⓨ, lòng cô cũng sụp đổ.

Nghĩ đến chuyện sau này hai bên cha mẹ còn phải gặp nhau, phải bàn đám cưới, Khương Nghi lại thấy một luồng áp lực nặng nề và nỗi sợ mơ hồ phủ lên đầu.

Cô nói: "Chuyện kết ⓗ*ôn*... để sau đi."

Trần Thư Hoài im lặng một lúc, rồi khẽ nói: "Anh vẫn còn đau bụng."

Khương Nghi vừa khóc vừa đưa tay chạm lên bụng anh, dịu dàng xoa nhẹ.

Giọng cô vẫn nức nở, nước mắt rơi như mưa, làm ướt cả tay áo anh: "Còn đau không? Em gọi bác sĩ tới xem nhé?"

Anh nắm lại bàn tay cô, nói nhỏ: "Em không khóc nữa thì anh sẽ hết đau."

Theo sức nắm nhẹ trong lòng bàn tay anh, Khương Nghi ngả vào 𝖓_𝖌ự_𝖈 anh. Nhịp tim trầm ổn của anh vang bên tai, hóa thành âm thanh ấm áp, xoa dịu mọi loạn nhịp trong lòng.

Một lúc lâu sau, cô mới nghe anh nói tiếp, giọng nói trầm thấp mà dịu dàng: "Anh rất vui vì đã đến đó. Nếu không đến, anh cũng không biết ba em đã tự mình từ vùng quê nghèo khó thi vào Kinh thị, còn em thì vượt qua ông, thi đậu Thanh Đại, rồi vào Sùng Hòa. Em không biết em giỏi thế nào đâu."

Khương Nghi năm đó chính là nhờ câu nói ấy mà lấy hết dũng khí để kết ⓗô-𝐧 với anh, thứ dũng khí đó đến từ sự kiên nhẫn, dịu dàng và những lời tán dương của anh.

Nhưng Trần Thư Hoài đã nói sai.

Cô chẳng giỏi giang gì cả.

Cô là kẻ bỏ cuộc ở mọi nghĩa.

Anh cũng không ngờ rằng sự kiên nhẫn của mình trước những nhạy cảm của cô, đến một ngày cũng sẽ cạn kiệt, chỉ còn lại đôi mày cau lại và ánh mắt chán chường.

Tình cảm vốn là thứ nguội đi dần dần, nhưng nhận ra nó đã nguội chỉ là chuyện trong một khoảnh khắc.

Khương Nghi đã quen với việc không nghĩ về những thứ ấy nữa. Chỉ cần giấu những ký ức và cảm xúc kia đủ sâu, cô sẽ không còn thấy đau lòng.

Nếu không phải vì hôm nay gặp Phùng Diệu Diệu, nếu không phải vì lời cô ấy khơi lại ký ức, Khương Nghi cũng sẽ chẳng nhớ đến những chuyện đã được chôn xuống tận mộ ấy.

Khương Nghi lặng lẽ tắt vòi sen, bước ra khỏi bồn tắm. Cô dùng khăn lau khô tóc, rồi quấn mình trong khăn tắm, mang mái tóc còn ẩm bước ra ngoài.

Nước nhỏ tong tong xuống sàn.

Cô đột nhiên bật khóc, từ những tiếng nấc nhỏ, đến òa khóc thành tiếng.

Dù sao căn biệt thự rộng thênh thang này cũng chỉ có mình cô, có khóc lớn đến mấy cũng chẳng ai nghe thấy.

Cửa bỗng mở ra.

Khương Nghi giật mình quay đầu, đôi mắt mở to, nước mắt còn đọng trong hốc mắt, tiếng khóc lập tức nghẹn lại.

Trần Thư Hoài đang đứng ở cửa nhìn cô.

Chương (1-63)