Tình cờ gặp gỡ
| ← Ch.06 | Ch.08 → |
Khương Nghi ở Tân Thị bắt đầu một cuộc sống nửa dưỡng lão cực kỳ quy củ.
Ban ngày làm mộc, buổi tối tản bộ trong khu trung tâm, những tin nhắn WeChat dồn dập khi còn đi làm giờ cũng im ắng hẳn, chẳng còn ai tới quấy rầy nữa.
Ba ngày sau, cô nhận được thỏa thuận ly ⓗ*ô*п từ luật sư của Trần Thư Hoài.
Ngoài dự đoán của cô, Trần Thư Hoài không chỉ chia cho cô hai căn nhà cưới, mà còn đưa thêm vài bất động sản mua sau khi cưới cùng một phần cổ phần đầu tư có thể chuyển nhượng.
Anh thậm chí còn đồng ý để hai con mèo lại cho cô, chỉ thêm một điều kiện là tạm thời giữ kín chuyện ly 𝖍-ô-𝖓 với hai bên gia đình, đợi mọi thứ ổn định rồi sẽ tìm thời gian thích hợp cùng nhau nói rõ.
Dù là ai nhìn vào cũng phải khen một câu "rộng rãi".
Trong email luật sư gửi tới còn giải thích lý do phân chia tài sản như vậy.
Dòng chữ dài dằng dặc, nhưng ý chính là những bất động sản và cổ phần này khi mua đều qua tay Khương Nghi kiểm tra, sau này cô cũng tốn khá nhiều tâm sức quản lý. Giờ giá trị đã tăng lên đáng kể, cô hoàn toàn xứng đáng được chia phần này.
Nói đến mức ấy, Khương Nghi cũng không khách sáo nữa. Sau khi cẩn thận xem lại bản thỏa thuận, cô lập tức ký tên rồi gửi cho Trần Thư Hoài.
Không lâu sau, cô nhận lại bản đã có chữ ký của anh.
Ánh mắt cô dừng trên những nét bút mạnh mẽ, phóng khoáng kia vài giây, rồi mới cất thỏa thuận đi, đồng thời đặt vé máy bay hai ngày sau về Kinh Thị.
Chuyến bay đáp vào Chủ Nhật, hôm sau có thể đi làm thủ tục ly 𝒽_ô_ռ_.
Biết Khương Nghi sắp về Kinh Thị, Chử Kỳ liền tạm gác mọi chuyện, đặc biệt dành ra một ngày lái xe đưa cô đi dạo quanh các thắng cảnh ở Tân Thị.
"Ở Kinh Thị toàn là cao ốc, thỉnh thoảng nhìn ngắm vùng đất ngập nước mênh 〽️ôռ●🌀 như Tân Thị, rồi xem trâu bò dê cừu cũng thú vị lắm."
Chử Kỳ dừng xe ở một bãi cát trắng, chậm rãi hạ cửa kính để Khương Nghi tiện chụp hình.
Khương Nghi giơ máy ảnh, nhắm về phía dãy núi tuyết xa xa, vừa chỉnh tiêu cự vừa nói: "Ừ, mỗi ngày làm mộc, ngắm cảnh, cảm giác như có thể sống thế này cả đời."
Chử Kỳ lặng lẽ nhìn cô đang chụp ảnh, bỗng hỏi: "Khương Nghi, công ty bọn tôi hiện nay vận hành khá ổn, nhưng còn thiếu một giám đốc pháp chế. Cô có muốn thử không?"
Khương Nghi sững người, buông máy ảnh xuống: "Thật sao?"
Anh ấy không hề đùa, nghiêm túc nói: "Tôi có thể trả mức lương cao hơn mặt bằng chung, nhưng cô cũng rõ, làm pháp chế thì lương không thể so với luật sư."
Xưởng gỗ Tần Cơ tuy đặt tại Tân Thị, nhưng trụ sở chính của công ty lại ở Kinh Thị. Ngoài việc phát triển nghệ thuật thủ công gỗ, họ còn điều hành chuỗi sản xuất đồ nội thất và mỹ nghệ đã khá hoàn chỉnh, mấy năm nay đã có quy mô không nhỏ.
Khương Nghi vốn định nghỉ ngơi một thời gian, không tiếp tục ở văn phòng luật nữa, tiền lương tất nhiên không phải ưu tiên hàng đầu. Dạo này cô cũng hiểu rõ hơn về lĩnh vực Chử Kỳ đang làm, trong lòng quả thật có chút hứng thú.
Cô mỉm cười: "Được Chử tổng coi trọng thì vinh hạnh rồi. Chúng ta có thể bàn chi tiết về công việc, nếu tôi có thể đảm đương thì thử hợp tác cũng hay."
Chử Kỳ liên tục xua tay: "Đừng đừng đừng, nào dám tự xưng Chử tổng trước mặt cô. Một luật sư đẳng cấp như cô mà chịu về công ty nhỏ này, đúng là phúc khí lớn của tôi rồi."
Vì có màn xen ngang này, sau khi tham quan xong thắng cảnh, hai người đặc biệt chọn một nhà hàng yên tĩnh để ăn tối.
Trong bữa ăn, Chử Kỳ đơn giản giới thiệu tình hình công ty hiện tại. Sở dĩ anh ấy muốn tìm giám đốc pháp chế mới, là bởi công ty đang chuẩn bị vòng gọi vốn A. Họ đã tiếp xúc sơ bộ với vài quỹ đầu tư, nhưng do giám đốc pháp chế hiện tại thiếu kinh nghiệm nên tiến độ vô cùng chậm.
Một hồi trò chuyện xong, Khương Nghi thấy đây là lựa chọn không tệ. Sau khi xác nhận thêm vài chi tiết với Chử Kỳ, cô dứt khoát đồng ý gia nhập.
Chiều Chủ Nhật, Kinh Thị ngập trong ánh nắng dịu dàng.
Chuyến bay từ Tân Thị hạ cánh xuống Kinh Thị trong tiếng động cơ ầm vang, vững vàng mà an ổn.
Khương Nghi kéo vali đi thẳng ra bãi đỗ xe, liền thấy La Thước dựa vào chiếc Land Rover, khuôn mặt rạng rỡ giơ tay vẫy cô.
"Đói rồi phải không? Đi thôi, tớ đặt nhà hàng Nhật rồi, ăn xong sẽ đưa cậu tới một chỗ hay ho để xả stress."
Thấy bạn cười tươi như hoa, Khương Nghi không nhịn được bật cười: "Chỗ hay ho gì mà cậu vui thế?"
La Thước hớn hở, đắc ý đáp: "Tất nhiên là thiên đường cho hội độc thân, đến rồi thì biết."
...
Nắng chiều rơi xuống khu thương mại sầm uất của Kinh Thị, mặt kính một chiều phản chiếu ánh sáng chói lóa, hắt lại bóng dáng vội vã của những nhân viên văn phòng tan ca trước tòa cao ốc.
Một chiếc Ferrari đỏ chói lọi nghênh ngang chạy vào tòa nhà Ngân Tinh - công trình biểu tượng của khu thương mại.
Thanh niên tóc hồng kẹo bông ngồi ghế lái ngậm kẹo cao su, mở cửa xe bước xuống.
Đi được hai bước lại vòng về, cúi sát gương chiếu hậu chỉnh lại mái tóc, dùng khăn giấy gói viên kẹo bỏ đi, rồi thong thả đi thang máy thẳng lên tầng cao nhất.
Ở lối thang bộ, Trần Thư Hoài nghe thấy tiếng "ting" khi cửa thang mở ra, ngẩng đầu liền thấy cái đầu hồng chói mắt, khẽ nhíu mày: "Em nhất định phải nhuộm thành quả thanh long thế này à?"
"Cái gì mà thanh long! Diệu Diệu nói màu tóc này làm em trông trắng hơn đó!" Trần Thiếu Du gãi đầu, không phục: "Em thấy cũng đẹp mà?"
Trần Thư Hoài cười nhạt, xoay người đi về văn phòng. Trần Thiếu Du vội vàng đuổi theo, lí lắc nói: "Anh lúc nào cũng chê em cái này cái kia. Vậy còn chị dâu xinh đẹp dịu dàng, đáng yêu lại có mắt nhìn của em đâu rồi? Chắc chắn chị ấy sẽ khen tóc em đẹp!"
"Cô ấy bận, đừng có làm phiền." Trần Thư Hoài nhạt giọng.
Ngân Tinh là sản nghiệp của nhà họ Trần. Tầng cao nhất được quy hoạch thành văn phòng gia tộc, có cả đội ngũ chuyên nghiệp thường trú, hỗ trợ quản lý tài sản trong nước.
Trần Thư Hoài về Kinh Thị, tiện thể đến đây gặp mặt phụ trách. Đúng lúc em trai út Trần Thiếu Du vừa từ Anh về Bắc Kinh thăm bạn, nghe nói anh trai đang ở văn phòng gia tộc thì nhất quyết chạy tới.
Hai anh em ngồi trong phòng khách xa hoa, thư ký rót cà phê rồi tự giác lui ra.
Trần Thư Hoài nhấp ngụm cà phê, thong thả hỏi: "Nói đi, có chuyện gì?"
Ba mẹ Trần có bốn người con, trưởng nam Trần Thư Hoài, thứ hai là chị gái Trần Thư Du, thứ ba Trần Thiếu Du, con út là em gái Trần Thư Hy. Trưởng nam trưởng nữ từ nhỏ đã ưu tú, nay bắt đầu tiếp quản công ty nòng cốt, cô út mới mười bốn, còn đang học trường nữ sinh tại Anh.
Trong bốn anh chị em, đau đầu nhất là cậu ba Trần Thiếu Du.
Cha mẹ bận rộn, từ nhỏ cậu theo ông bà ở Los Angeles, được nuông chiều quá mức, lớn lên cũng chẳng nên dáng. Học đại học ở Anh mãi chẳng tốt nghiệp, suốt ngày trộn lẫn với hội hotboy hotgirl, hết tiệc tùng lại tiêu xài hoang phí.
Theo lời Trần Thư Hoài, số tiền em trai ném ra hàng tháng đủ để đám hotgirl dựng tượng cậu mà thắp nhang bái lạy.
Thường ngày gặp anh trai là tìm cách tránh, vậy mà hôm nay lại tự chạy đến.
Chắc chắn có chuyện.
Trần Thiếu Du hắng giọng: "Em muốn cưới Diệu Diệu."
Nghe vậy, Trần Thư Hoài chỉ bật cười khẽ, chẳng buồn phản ứng.
"Anh, anh nói gì đi chứ."
Cậu muốn thăm dò thái độ anh trai trước.
Bạn gái Phùng Diệu Diệu gia cảnh bình thường, nhưng hiền lành hiểu chuyện, theo cậu lâu rồi, giờ cậu thấy đến lúc cưới.
Trần Thư Hoài đặt tách cà phê xuống: "Em từ nhỏ quen bạn gái nào cũng một kiểu, đến giờ anh chẳng phân biệt nổi. Em muốn nghe anh nói gì?"
"Em và Diệu Diệu yêu nhau hai năm rồi!"
"Ừ, so với trước kia một tháng thay một lần, đúng là lâu đấy."
Thấy anh trai "dầu muối không ăn", Trần Thiếu Du sốt ruột, lại ngồi xích lại gần: "Em thật sự muốn cưới cô ấy. Em còn cảm thấy cô ấy chính là ngừoi vợ định mệnh của em. Chẳng lẽ khi anh quyết lấy chị dâu, không phải cũng nghĩ thế sao?"
Trần Thư Hoài nhìn cậu vài giây, thấy dáng vẻ sốt ruột mới nói: "Em hỏi anh cũng vô ích. Ba mẹ sẽ không đồng ý đâu."
"Anh còn lấy được chị dâu cơ mà, sao em không thể cưới Diệu Diệu? Nói cho em biết đi, anh thuyết phục ba mẹ thế nào? Em nghe họ bảo, hai năm nữa sẽ đưa chị dâu vào quỹ tín thác của gia tộc rồi."
Trong chuyện ♓-ô-𝐧 nhân, thái độ của cha mẹ rất nhất quán, gái nhà nghèo, khác biệt tầng lớp thì tuyệt đối không chấp nhận.
Đối với gia tộc tài phiệt, việc tích lũy và truyền thừa tài sản quan trọng nhất. ♓_ô_п nhân vốn là ⓒ𝐡-ế đ-ộ gắn liền với tài sản, cần thận trọng gấp bội.
Nhưng lạ là năm đó, Trần Thư Hoài tuyên bố muốn cưới một cô gái bình thường như Khương Nghi, anh chỉ bàn với cha mẹ đúng một tiếng, rồi được gật đầu ngay.
Khi ấy Trần Thiếu Du còn nhỏ, chẳng biết anh trai đã thuyết phục thế nào, chỉ nhớ ♓ô-п lễ ở New York xa hoa vô cùng, khiến chị dâu trở thành tấm gương lý tưởng trong mắt cậu.
"Anh không hề cầu xin ba mẹ, họ cũng chẳng nương tay."
Trần Thư Hoài lạnh nhạt: "Tất cả chi phí cưới chị dâu đều từ tiền anh kiếm, chẳng liên quan gia tộc."
Trần Thiếu Du choáng váng: "Bao gồm cả căn penthouse toàn cảnh ở Manhattan? Còn chiếc nhẫn sáu carat của chị dâu? Chẳng phải toàn bộ tiền anh kiếm mấy năm đều đổ vào rồi sao?"
"Sao?" Trần Thư Hoài không phủ nhận.
"Em chỉ không ngờ... số tiền lớn như vậy..."
"Kiếm tiền khó đến thế à? Lúc anh bảo em học hành tử tế, em có nghe đâu."
"Anh à! Đừng nói ra mấy câu b**n th** thế được không? Em sao mà so với anh được!"
Trần Thư Hoài không chút nể nang: "Đã biết không so nổi thì thôi đừng mơ. Suốt ngày ăn chơi lêu lổng, bản thân còn như đứa trẻ con, cưới vợ cái gì?"
Anh lại nói: "Hơn nữa, chị dâu em là tốt nghiệp từ trường danh tiếng, là luật hàng top, ba mẹ thích, cho tiền tiêu vặt, là vì cô ấy xứng đáng. Còn em chơi với hotgirl mạng, nói thẳng ra dù có con thì gia đình cũng chỉ chịu cho tiền cho nhà, cưới thì đừng mơ."
"Diệu Diệu tuy làm KOL, nhưng cô ấy rất tốt... Anh không thể kỳ thị nghề nghiệp như thế!"
"Vậy thì cố mà kiếm tiền đi. Tự thân cưới cô ấy về. Còn giờ đi cầu xin có ích gì? Ba mẹ có chấp nhận không? Đừng nói mồm suông."
Nếu muốn lấy vợ bằng tiền nhà, thì phải chấp nhận vợ do nhà chọn. Còn muốn cưới người mình yêu, thì phải dựa vào bản lĩnh của bản thân.
Trần Thiếu Du bị nói cho cụp cả tai, một câu cũng không dám cãi, bèn lảng sang chuyện khác: "Thôi, không nhắc nữa. Lâu lắm rồi anh em mình chưa đi đâu cùng nhau, chị dâu lại không ở đây, tối nay em dẫn anh đi chơi nhé?"
"Được, em sắp xếp đi." Trần Thư Hoài gật đầu, thuận tay vò mái tóc hồng của cậu em, dỗ dành cái tâm hồn bé bỏng vừa bị tổn thương: "Hôm nay anh bao."
Buổi tối, Trần Thiếu Du lái chiếc xe chói mắt chở anh trai chạy vào một con ngõ.
Đó là một quán bar trang trí tinh tế nhưng khiêm nhường, biển hiệu đen trắng phong cách tối giản, đề một chữ Delicate.
"Đây là quán bạn em mở, khách toàn trai xinh gái đẹp. Em cũng quen Diệu Diệu ở đây đấy."
Nghe vậy, Trần Thư Hoài bật cười: "Gặp nhau ở đây à? Vậy thì em nhớ kỹ cái tên này, tỉnh cái đầu mê tình đi."
"Ôi, duyên phận thì có cần để ý xuất xứ đâu!"
Trần Thiếu Du nhiệt tình mở cửa xe cho anh trai, đưa anh đi qua sân trước quán bar.
Chợt, cậu liếc thấy trong hành lang lướt qua một bóng dáng thuần khiết, mái tóc đen mượt, làn da trắng mịn. Chỉ nhìn nghiêng cũng đẹp đến kinh diễm.
Trần Thiếu Du cau mày, ngỡ mình hoa mắt.
Sao người đó lại giống chị dâu quá vậy?
| ← Ch. 06 | Ch. 08 → |
