| ← Ch.031 | Ch.033 → |
Phó Tư Dư ngầm hiểu câu trả lời của Thẩm Hạo Bác là đồng ý ly ♓.ô.ⓝ nhưng vì hôm nay là cuối tuần nên Cục Dân chính không làm việc, chuyện ly 𝒽ô●ⓝ đành phải đợi đến khi anh đi công tác về, tức là nửa tháng sau.
Một nỗi xót xa không tên bất ngờ dâng lên trong lòng cô.
Phó Tư Dư bĩu môi, ném mạnh điện thoại xuống ghế sofa, nghĩ bụng ly ♓*ô*п thì ly ♓ôп*, dù sao bọn họ cũng mới kết ♓ô*𝖓 được một ngày, ngoài Tần Xu ra thì cô chưa nói cho ai khác biết.
Cô đi vào phòng tắm rửa mặt bằng nước lạnh, làm dịu đi gò má п*ó𝖓*𝖌 ⓑ*ừ*𝓃*ℊ.
Cô trở về phòng ngủ, cầm điện thoại thông báo cho người duy nhất biết tin cô đã kết ♓●ô●𝓃 là Tần Xu, rằng cô sắp ly 𝒽ôn_.
Phản ứng của Tần Xu giống hệt như lúc cô nói mình đi đăng ký kết ⓗô●п tối qua.
Tần Xu: [?]
Tần Xu: [Cậu đang đùa tớ à? Không phải hôm qua cậu mới đi đăng ký kết 𝖍ô.𝐧 với Thẩm Hạo Bác sao?]
Phó Tư Dư: [Là thật đó. ]
Tần Xu: [Vậy tại sao?]
Phó Tư Dư đưa ra một lý do muôn thuở: [Không hợp. ]
Tần Xu: [Kết 𝖍·ô·𝖓 giả mà cũng cần hợp à?]
Phó Tư Dư: [Nói tóm lại là không hợp, tớ đã quyết định sẽ ly 𝖍ô-n với anh ấy rồi. ]
Tần Xu: [Chị em à, dù cậu quyết định thế nào thì tớ cũng ủng hộ cậu. ]
Phó Tư Dư: [Tớ hỏi cậu một việc nhé. ]
Tần Xu: [Cậu hỏi đi. ]
Phó Tư Dư: [Nếu một người đàn ông ♓-ô-п một người phụ nữ, có phải chứng tỏ là anh ấy thích người phụ nữ đó không?]
Tần Xu: [Thẩm Hạo Bác h.ô.𝓃 cậu rồi à?]
Phó Tư Dư: [Ừm. ]
Tần Xu: [Vậy thì chắc chắn anh ấy thích cậu rồi, nếu không thì tại sao anh ấy lại 𝖍·ô·п cậu? Cậu kể cho tớ nghe xem anh ấy 𝖍ô*ⓝ cậu trong hoàn cảnh nào được không?]
Phó Tư Dư: [Tớ vừa dạy anh ấy chơi game, kết quả là một tay mơ như anh ấy lại suýt thắng tớ. Lúc đó tớ cảm thấy nếu anh ấy thắng thì tớ mất mặt lắm nên đã đá anh ấy ngã xuống ghế sofa, sau đó anh ấy tức giận. Vì vậy tớ cũng hơi nghi ngờ không biết có phải lúc đó tớ đã xúc phạm đến lòng tự tôn đàn ông của anh ấy nên anh ấy mới ⓗô*𝓃 tớ không. ]
Tần Xu: [Câu hỏi này của cậu hơi vượt quá trình độ của tớ rồi, tớ cũng không hiểu đàn ông nghĩ gì trong lòng, cậu đợi tớ một lát. ]
Vài phút sau.
Tần Xu: [Chị em ơi, tớ vừa lên Baidu tìm giúp cậu rồi, trên Baidu nói đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa th*n d***, nhu cầu sinh lý và tình cảm là tách biệt, ⓗ_ô_𝓃 rồi cũng không có nghĩa là thích. ]
Phó Tư Dư: [A a a! Sao đám đàn ông lại xấu xa đến vậy chứ!]
Tần Xu: [Không phải cậu từng nói anh Bác của cậu chỉ xem cậu như em gái, dù cậu có cởi hết đứng trước mặt anh ấy thì anh ấy cũng không có cảm giác gì sao?]
Phó Tư Dư: [Do tớ không biết nhìn người, không ngờ anh ấy lại điên rồ đến thế, bình thường trông cũng đứng đắn lắm mà. ]
Tần Xu: [Người đàn ông có đứng đắn cỡ nào thì cũng có nhu cầu sinh lý mà, bây giờ anh ấy đang ở độ tuổi sung sức, còn cậu thì lại xinh đẹp, cậu cứ lượn lờ trước mặt anh ấy, lau súng cướp cò cũng là chuyện bình thường. ]
Phó Tư Dư: [Tớ không quan tâm nhiều nữa, dù sao thì đợi anh ấy đi công tác về tớ sẽ ly 𝒽_ô_𝓃 với anh ấy. ]
Tần Xu: [Thế còn ông nội, anh cả và ba cậu thì sao?]
Phó Tư Dư: [Tạm thời tớ chưa nghĩ nhiều đến thế, cứ ly ♓_ô_ⓝ trước đã rồi nói sau. Nếu không ly 𝒽ô.n lỡ đâu hôm nào đó anh ấy lại 💲à.𝐦 💰.ỡ tớ thì sao? Anh ấy khỏe lắm, tớ không thoát ra được đâu. ]
Tần Xu: [Nói chuyện cho đàng hoàng, đừng nói chuyện 𝟏8-+. ]
Phó Tư Dư: [Tớ không nói chuyện ❶8·✙, thật đấy, hôm nay tớ bị anh ấy đè trên sofa hoàn toàn không có sức chống cự. ]
Tần Xu: [... ]
Phó Tư Dư: [Cậu nghĩ tớ có nên ly ♓ô*ⓝ không?]
Phó Tư Dư không có chính kiến nên hỏi ý kiến cô bạn thân.
Tần Xu: [Nếu cậu muốn ly h·ô·𝖓 cũng được nhưng tớ thấy cậu ly ♓ô*𝓃 nhanh như vậy thì hơi thiệt thòi, mới được một ngày thôi, dù cậu ly h·ô·𝐧 thì trong hệ thống vẫn tra ra được cậu đã từng kết ♓ô*ռ*. ]
Phó Tư Dư: [Ý cậu là không ly hôn?]
Tần Xu: [Quan trọng là ly 𝖍●ô●ⓝ thì cậu sẽ chịu thiệt, tớ nghĩ cậu nên suy nghĩ lại đi. ]
Phó Tư Dư: [Nhưng nếu anh ấy bắt nạt tớ thì sao?]
Tần Xu: [Cậu có thể nghĩ xem có cách nào để khống chế anh ấy khi anh ấy định bắt nạt cậu không. ]
Có cách nào để khống chế Thẩm Hạo Bác khi anh định bắt nạt mình sao?
Đầu óc Phó Tư Dư xoay chuyển, lập tức nghĩ đến nội dung ❶⑧-✙ mà cô từng thấy trên một trang web nào đó, cô nhanh chóng vào Taobao đặt mua một bộ dụng cụ.
Phó Tư Dư: [Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, tớ nghĩ ra cách rồi. ]
Tần Xu: [Cách gì vậy?]
Phó Tư Dư ảnh chụp màn hình đơn hàng cho cô ấy.
Bộ đồ chơi xx cao cấp còng tay, còng chân, chất lượng đảm bảo.
Tần Xu: "?"
Cái này có chắc để khống chế Thẩm Hạo Bác không hay là càng tiện cho Thẩm Hạo Bác khống chế cô hơn vậy?
Tần Xu: [Chiêu này của cậu có ổn không đấy? Sao tớ thấy không đáng tin chút nào. ]
Phó Tư Dư: [Đáng tin! Khi nào hàng về tớ sẽ giấu mấy thứ này ở đầu giường, nếu Thẩm Hạo Bác không ngoan thì tớ sẽ đợi lúc anh ấy * l**n t*nh m*, nhân lúc anh ấy không để ý mà khóa anh ấy lại, đảm bảo sau này anh ấy không dám bắt nạt tớ nữa. ]
Tần Xu: [Nghe thì ngầu đó, chỉ là không biết đến lúc thực hành sẽ thế nào thôi, tớ chờ cậu báo cáo lại nhé. ]
...
Trước khi đi ngủ, Phó Tư Dư lại nhận được tin nhắn chúc ngủ ngon của Thẩm Hạo Bác. Khi cô mở tin nhắn thoại ra nghe thấy giọng nói trầm ấm của anh, trong đầu cô lại hiện lên cảnh bị Thẩm Hạo Bác đè trên sofa, kể cả nụ ⓗ·ô·𝖓 đầu của lần say rượu bị lãng quên sâu trong ký ức cũng hiện ra rõ ràng.
Lúc đó cô bất ngờ lật người đ*è 𝖑*ê*п 𝐧*🌀*ườ*ℹ️ anh, anh không đẩy cô ra mà ngược lại còn đặt một tay lên eo cô.
Khuôn mặt cô lại пó*𝐧*ⓖ 🅱️*ừ*𝐧*g, cả đêm chỉ cần nhắm mắt lại là trong đầu hiện lên tiếng hơi thở hòa quyện khi họ h-ô-𝖓 nhau, tràn ngập s*c t*nh.
Từ lần đầu tiên gặp mặt, cô vừa kính trọng vừa sợ Thẩm Hạo Bác, quen biết mười mấy năm, cô vẫn luôn coi anh như anh trai, thậm chí còn không thân thiết bằng anh Diệu và anh Bân. Mỗi khi gặp chuyện gì, người đầu tiên cô nghĩ đến là Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân, chỉ khi cả hai người đó không có mặt, cô mới nghĩ đến anh.
Cô luôn cố gắng tránh giao tiếp với Thẩm Hạo Bác nhưng không ngờ nụ ♓·ô·𝖓 trong bữa tiệc sinh nhật tuổi hai mươi mốt đã khiến mọi chuyện rối tung lên.
Cô và anh càng ngày càng nhiều tiếp xúc hơn, đến bây giờ còn đăng ký kết ♓_ô_ⓝ luôn rồi.
Thậm chí anh còn 𝖍ô*𝐧 cô.
Thực ra cô không quá tin vào những gì Baidu nói, từ tận đáy lòng, cô cảm thấy Thẩm Hạo Bác không phải là loại người tùy tiện như vậy. Cô luôn cảm thấy dạo này Thẩm Hạo Bác đối xử với cô rất khác, cảm giác đó ngày càng mãnh liệt hơn nhưng khi cô nói muốn ly h·ô·𝓃·, Thẩm Hạo Bác lại không phản đối.
Đến nửa đêm cuối cùng cũng ngủ được nhưng lại liên tục nằm mơ, trong mơ, cô và Thẩm Hạo Bác đã làm thế này thế kia, làm rất nhiều chuyện như trên trang web nào đó.
Sáng hôm sau thức dậy, Phó Tư Dư nhìn khuôn mặt đỏ bừng của mình trong gương ở phòng tắm, không nhịn được sờ lên mặt.
Sao cô lại mơ những giấc mơ kiểu vậy chứ?
Chẳng lẽ cô thực sự thầm thương trộm nhớ Thẩm Hạo Bác sao?
Trước đây hồi học cấp ba, cô từng nghe các bạn trong lớp nói một cô gái đến mười sáu tuổi mà chưa yêu thầm chàng trai nào thì không được bình thường cho lắm.
Bây giờ cô đã hai mươi mốt tuổi rồi, cũng chưa từng thích chàng trai nào, bình thường hầu như chỉ ru rú ở nhà, những người khác giới có tiếp xúc cũng chỉ có mấy anh trai đó. Nếu bắt buộc phải chọn ra một người khác giới để yêu thầm thì hình như chỉ có Thẩm Hạo Bác là phù hợp nhất.
| ← Ch. 031 | Ch. 033 → |
