Truyện:Người Đẹp Máu Lửa - Chương 64

Người Đẹp Máu Lửa
Trọn bộ 70 chương
Chương 64
Ngoại truyện 1: Cô chú ♓ô-ռ nhau, dạy hư trẻ con!
0.00
(0 votes)


Chương (1-70)

Không lâu sau Tết Nguyên Đán, Diệp Ấn Dương rời khỏi E-Health, ngay sau khi phòng Thu mua vừa nhận giải.

Giải thưởng đội ngũ xuất sắc, Diệp Ấn Dương đã dẫn dắt một phòng Thu mua với tinh thần hoàn toàn khác trước. Anh đến E-Health bằng một cách không ồn ào, lúc đi cũng rất kín đáo và thể diện, luôn giữ đạo đức nghề nghiệp của mình. Dù có người lén nói muốn rời đi theo anh thì anh cũng không mang theo bất kỳ ai.

Chương Như vừa lướt tin nhắn nhóm vừa nói với anh: "Anh đi rồi, mọi người ai cũng lưu luyến." Cô cũng lưu luyến, bởi vì sắp tới cô sẽ chuyển sang bộ phận kinh doanh. Nghĩ đến Chu Minh Sơ, Chương Như thở dài não nuột nhìn Diệp Ấn Dương: "Vẫn là ở với anh tốt nhất."

"Em đến đâu cũng thích nghi được." Diệp Ấn Dương khóa xe, xoa nhẹ mái tóc cô, tay vòng qua eo cô cùng đi vào thang máy.

Chương Như vừa vào thang máy đã soi gương, soi đi soi lại đột nhiên hỏi Diệp Ấn Dương: "Môi em có nhiều nếp nhăn không anh?"

Diệp Ấn Dương cúi xuống nhìn: "Không nhiều lắm, nhưng sau này chú ý đừng bóc da môi không lại viêm môi."

"Lâu rồi em không bóc mà." Chương Như dựa vào người Diệp Ấn Dương, ngẩng đầu lên nhìn anh: "Môi anh ít nếp nhăn ghê." Vừa nói vừa giơ tay sờ, còn chưa kịp làm gì thì cửa thang máy mở ra, bên ngoài có một đứa trẻ "oa" lên một tiếng: "Cô chú ♓●ô●ռ nhau, dạy hư trẻ con!"

Là người anh trai trong cặp song sinh nhà hàng xóm, thằng bé một tay che mắt một tay chỉ vào bọn họ.

Ai ⓗô_ռ nhau? Chương Như nhìn đứa nhỏ bằng ánh mắt khó hiểu: "c* anh kia, không được chỉ tay như thế, còn chưa bỏ xuống à?"

Người thì nhỏ tí mà biết nhiều thật.

Bước ra khỏi thang máy, hàng xóm cũng đi tới vỗ gáy con trai lớn: "Không biết lớn nhỏ, không mau xin lỗi cô chú đi?"

"Thôi." Chương Như rộng lượng khoát tay, thấy họ mang kỉnh kỉnh đồ đạc, cô hỏi: "Cả nhà ra ngoài chơi à?"

"Đúng vậy, ở nhà hai đứa nó ồn quá, chúng tôi dẫn chúng đi cắm trại." Sau vài câu xã giao, người hàng xóm tiện tay đưa cho họ một quả dứa, còn nói ngọt lắm.

Chương Như cũng muốn đi cắm trại, cô hỏi Diệp Ấn Dương: "Tiếp theo anh có bận gì không?"

"Anh phải đi Tô Châu Thượng Hải một chuyến, có mấy triển lãm." Diệp Ấn Dương vỗ eo cô, giọng trầm ngâm: "Có lẽ phải ở lại đó vài ngày, đợi anh về nhé."

"Anh cứ đi đi, em cũng bận lắm." Chương Như giẫm lên chân anh, ngẩng đầu ⓗ*ô*𝐧 anh hai cái thật kêu, đây mới gọi là 𝐡·ô·n nhé.

Không lâu sau hai người chia nhau ra hành động, người đi công tác người đi làm.

Tằng Khả Lâm quay về phòng thu mua, BP cũ Tinh Tinh của phòng Kinh doanh chuyển sang bên Đào tạo, Chương Như thì dẫn đồ đệ qua bên Kinh doanh.

Lần điều chuyển này không liên quan mấy đến Diệp Ấn Dương vì nó vốn dĩ là thời điểm then chốt trong sự phát triển nghề nghiệp của Chương Như. Nếu muốn thăng tiến, cô phải trải qua một số bộ phận cốt lõi của E-Health để rèn luyện nhiều hơn, tích lũy nhiều kinh nghiệm hơn.

Kinh doanh là bộ phận như thế nào? Nhiều tiền lắm người, việc cũng nhiều. Chương Như vừa qua đã bận không ngừng nghỉ, bận đến thứ Năm phải tăng ca một lúc, về nhà còn phải in tài liệu.

Diệp Ấn Dương gọi video cho cô, thấy cô đầu tắt mặt tối với máy in: "Có thể là hộp mực không nhận, em lấy ra rửa qua chút đi."

"Cái đó rửa được ạ?" Dù đã từng làm Hành chính nhưng máy in công ty hầu hết là máy in laser cỡ lớn, cô chẳng mấy khi động vào máy in phun.


Tác giả có lời muốn nói: 

Đúng vậy, chưa bao giờ ngắn đến thế, lên chương tạm trước, thứ Ba lại tiếp tục.

Chương (1-70)