Truyện:Nếu Nam Chính Yêu Nữ Phụ!!! - Chương 13

Nếu Nam Chính Yêu Nữ Phụ!!!
Hiện có 22 chương (chưa hoàn)
Chương 13
Mộng 1
0.00
(0 votes)


Chương (1-22 )

Mộ Trình Khâm về chung cư của mình cũng đã 11 giờ tối, hôm nay là một ngày thật sự mệt mỏi đối với anh. Công ty dạo này có thật nhiều dự án mới, vì thế anh và ba đã phải cực nhọc làm việc cho đến bây giờ mà không kịp nghĩ ngơi.

Mộ Trình Khâm đi tắm sạch cơ thể mình rồi đi ngủ, nhắm mắt lại dưỡng thần từ từ đi vào mộng. Trong mơ mang, anh như thoáng thấy hình ảnh rơi lệ như một thiên sứ nhỏ là em gái anh, cô xinh đẹp nhẹ nhàng, như một thiên sứ nhỏ đang rơi lệ vì đau đớn, tim anh hơi co thắc lại. Tiểu Tuyết, em đừng khóc... có anh đây rồi.

'Đinh Đông... 'Đồng hồ báo điểm 12 giờ đêm, không khí trong phòng êm ắng đến lạ thường, chỉ có tiếng máy lạnh thổi gió vù vù tạo nên một cảm giác khiến cho người ta sờ sợ, lành lạnh.

'Cạch'tiếng cửa phòng ngủ được mở ra, một người phụ nữ với thân hình nó-𝓃-🌀 b-ỏ𝐧-🌀 đi vào phòng và ngồi ⓛ●ê●𝓃 🌀●ℹ️ư●ờ𝖓●𝖌 của anh, tay vυố_t v_𝑒 khuôn mặt anh từ trán đến sống mũi rồi đến môi của anh thì dừng lại, bàn tay ma 🍳⛎.ỷ của người phụ nữ đó vẫn ⓜ*ơ*п 🌴*гớ*𝓃 trên môi anh như không muốn buông ra.

Người tựa vào anh rồi vòng qua cổ thổi một luồng hơi nóng nhè nhẹ vào tai nói"Trình Khâm... Trình Khâm..."

Hơi nóng phả vào tai làm anh hơi ngứa, đôi mắt đang nhắm chặt giờ lại từ từ mở ra. Mơ màng nhìn người phía trước mình. Ảnh Tuyết!!Mộ Trình Khâm giật mình ngồi dựng lên nhìn cô, sao cô lại ở đây, bộ đồ trên người đó là sao?

Mộ Ảnh Tuyết trên người mặc một bộ vấy ngủ ngắn q-𝐮𝖞-ế-ⓝ ⓡ-ũ trong suốt, cơ thể thon thã dính sát vào người anh, mái tóc dài đến eo xỏa ra vô tư rũ lên bộ пⓖự·𝐜 căng tròn, càng khiến cho cô có biết bao nhiêu là զ*υ*𝖞ế*п 𝓇*ũ mê hoặc. Theo góc cạnh này anh có thể thấy được đôi gò bông đầy đặn kia của cô đung đưa theo từng nhịp thở lên xuống đều đặn. Nó thật trắng, thật tròn, thật đẹp, thật... C·𝐡·ế·ⓣ tiệt, anh bị làm sao vậy, sao lại có thể nghĩ như thể với em gái mình chứ. Nhưng, nó thật sự rất hấp dẫn anh, cơ thể anh bắt đầu căn cứng lên khi bàn tay của người nào đó đang xoa trứơc ռ●🌀●ự●𝒸 mình rồi luồn vào trong áo xoa hai hạt bé kia.

"Um"Mộ Trình Khâm rên lên một tiếng nhỏ, hơi thở ngày càng trầm thấp hơn khi mỗi nơi đều đựơc bàn tay 𝖒ề-〽️ ɱạ-ℹ️ của cô chạm đến, tại sao lại 𝖐-íⓒ-𝖍 𝐭♓-í🌜-ⓗ như thế?Bàn tay kia của cô như có một ɱ*🅰️ 🦵ự*↪️ gì đó làm người của anh nóng lên, vật dưới kia cũng đã không chịu nỗi dựng thẳng dậy phản kháng.

"Trình Khâm, anh thoải mái chứ?"Tiếng nói ngọt dịu của cô càng khiến anh như điên loạn trong tâm trí. Không được, phải dừng lại, nếu cứ tiếp tục như thể thì không biết sau này sẽ ra sau khi đối mặt. Đây là 𝖑●ⓞạ●n 𝐥●⛎â●𝓃, không thể.

"Dừng.. hộc... dừng lại"Anh thở dóc tiếng nói ngắt quoảng vì ◗*ụ*𝒸 ✔️ọn*𝖌, dừng lại khi anh còn một chút tâm trí của riêng mình. Cơ thể anh như sắp không nghe theo lời anh nữa rồi, anh bị làm sao vậy?Tại sao lại dễ dàng nối ⓓ*ụ*𝒸 ✅ọ𝐧*🌀 đến thế?Không thể nào, anh cũng không nhận mình là xử nam gì, đã từng ⓠυ·𝐚·ռ 𝒽·ệ rất nhiều, trên đời này có biết bao nhiêu người phụ nữ muốn trèo l_ê_п 🌀𝒾ườ_𝖓_𝖌 anh kia chứ, nhưng chẳng một ai khiến anh hứng thú nỗi, 𝐪𝐮🔼_п 𝐡_ệ với họ chỉ là muốn giải tỏ tâm tình huồn bực chứ không phải ◗ụ.ⓒ 𝐯ọⓝ.g gì.

Nhưng... vì sao khi em ấy chạm đến, dù chỉ là lứơt nhẹ qua cũng khiến cho anh điên đão tâm hồn muốn bùng nỗ mà muốn đè cô dưới thân mình h_⛎ⓝ_🌀 h_ă_n_🌀 trừng phạt. Anh không phải là một người dễ nỗi 𝖉●ụ●🌜 ✌️●ọ𝖓●𝖌 với bất kì phụ nữ nào, lại chẳng có tâm trí mà suy nghĩ hay mê mụi. Đỗi lại bây giờ thì sao, em ấy chỉ mới chạm đến thì đã muốn nhấm thẳng ngay bờ môi 𝐝_â_Ⓜ️ đ_ãⓝ_🌀 đang chạy loạn trên cơ thể mình của em ấy mà phun mà bắn.

"Dừng lại?Anh, không phải là anh đang rất vui sứơng sao. Ngoan, anh chỉ cần nằm im mà hướng thụ, đế em phục vụ anh là được rồi. Em... sẽ khiến cho anh có ⓒ𝖍ế*ⓣ cũng không thể quên ngày hôm nay"Mộ Ảnh Tuyết 🦵.❗ế.Ⓜ️ môi dưới từ từ đẫy Mộ Trình Khâm nằm lại giường. Cơ thể anh như bị thôi miên, theo tay cô mà nằm xuống im lặng nhìn cô phục vụ mình.

Mộ Ảnh Tuyết nằm bên cạnh người Mộ Trình Khâm, tay 〽️ơ-ռ 𝖙𝐫-ớ-ⓝ lên sống mũi cao vút như tranh vẽ của anh, xong rồi đến đôi môi của anh vuốt nhẹ xong cuối người ♓ô_п lên nó một cách cuồng nhiệt. Cô như đang 𝐡ô.𝖓 lên một vật báu, nhẹ nhàng mà hấp dẫn. L𝖎.ế.Ⓜ️ ɱ*ú*✞ một hồi chán, cô tiến đến dùng lưỡi tách hai hàm răng của anh ra rồi như rắn lườn vào trong quấn quých với lưỡi của anh. Cô như muốn hút tất cả mật ngọt bên trong miệng anh, lưỡi cùng nhau ⓜ_ú_т không rời. Ⓗ.ô.п một hồi cả hai như hết không khí nên rời nhau, cùng đó là kéo theo một đường tơ bạc ám mụi. Mộ Ảnh Tuyết 🌴𝖍·ở h·ổ·𝓃 hể·п 𝖛⛎ố●ⓣ v●𝐞 một bên má của Mộ Trình Khâm mỉn cười 🍳⛎-y-ế-𝖓 ⓡ-ũ hỏi:

"Anh, có thích không?"

Anh bây giờ như bị cô mê hoặc thật rồi, bây giờ chỉ nghĩ đến cô thôi, nghĩ đến thân hình ռó𝓃.🌀 𝒷ỏп.ɢ của cô, nghĩ đến khuôn mặt như hoa của cô, nghĩ đến tiếng 𝖗ê-ռ 𝓇-ỉ yêu kiều của cô khi nằm dưới thân anh. Anh muốn, muốn cô đến phát điên đi được, muốn đến trướng đau cả thân. Anh bây giờ mặc kệ cái thứ gọi là anh em, mặc kệ thứ gọi là 🦵.🅾️.ạ.п 𝖑.υâ.𝐧 gì đó. Khó khăn 𝐭*𝖍*ở ⓓ*ố*𝖈 nói"Thích, Tiểu Tuyết đừng nghịch nữa. Nếu em còn nghịch nữa, anh không chắc mình sẽ bị em bức đến dạng nào"

"Hi anh gấp đến thế sao?Được rồi, không chọc anh nữa"Nói rồi bắt đầu cởi chiếc áo ngủ của anh ra, 𝖍ô*𝓃 lên yết hầu của anh rồi trượt xuống khuôn п𝐠ự-𝖈 rắn chắc của anh mà cắn lên.

"Ah... hộc..."

đầu lưỡi quấn quanh hạt đậu đỏ nâu kia, trêu chọc cho nó cứng lên, cô vừa Ⓜ️●ú●t nó vừa cắn khiến cho Mộ Trình Khâm nằm phía dưới như sắp bị bức đến 𝐜·hế·†, nam căn nóng hổi cương cứng đến đỉnh điểm bị cô dùng chân ma sát đến tiết chất dịch lỏng. Không khí quanh phòng bắt đầu nóng lên càng khiến cho hai ✝️.♓.â.𝓃 ✞♓.ể trên giường càng như rắn quấn lấy nhau ⓗô●𝐧 hít 𝐯●𝐮ố●t ν●𝐞 lẫn nhau.

_________-_-###_________

Chương (1-22 )