Diễn xuất của nàng là tệ nhất
| ← Ch.07 | Ch.09 → |
Giang Mạt vừa vén rèm xe lên, liền thấy Trần Ứng Trù đứng bên cạnh xe ngựa, đón gió nhẹ, khóe môi khẽ nhếch, đưa tay về phía nàng.
Đây là?
Khuôn mặt dịu dàng mỉm cười trước mắt, so với dáng vẻ lạnh như băng trên xe ngựa lúc nãy, quả thật là hai người hoàn toàn khác biệt.
Nàng nâng váy đứng yên không dám động đậy, sợ bản thân làm điều gì sai trái.
Nhưng rất nhanh liền ý thức được điều gì, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Khánh Quốc Công, lại liếc mắt nhìn đám người trước cổng phủ và bách tính ở phía xa, lập tức hiểu ra.
Trên xe ngựa rõ ràng là nàng đã nghĩ nhiều rồi, tình huống trước mặt thế này, giữa chốn đông người, chính là lúc phải giữ thể diện cho đại cục, mà diễn xuất của Dục Vương so với nàng còn xuất sắc hơn.
Xem ra lát nữa không thể tránh khỏi phải diễn một màn phu thê â-𝐧 á-ℹ️ rồi.
Giang Mạt đặt tay vào lòng bàn tay Trần Ứng Trù để bước xuống xe, tươi cười rạng rỡ, thuận thế khoác tay hắn, hướng về phía Khánh Quốc Công: "Vương gia, phụ mẫu thiếp thân đến nghênh đón người vào phủ."
Trần Ứng Trù khẽ gật đầu, Khánh Quốc Công liền tiến lên kịp thời: "Thần Vệ Thuần, tham kiến Vương gia. Thần từ sớm đã..."
"Quốc công miễn lễ." Trần Ứng Trù ngắt lời ông, siết tay Giang Mạt: "Bên ngoài trời lạnh gió lớn, Nhã Lan ✝️*h*â*𝐧 𝖙h*ể yếu ớt, chúng ta vào trong rồi nói tiếp."
Trần Ứng Trù cất bước đi trước.
Kiều Vân phất tay, mấy tiểu thái giám lập tức khiêng rương vào phủ.
Thái độ của Dục Vương đối với Khánh Quốc Công không hề cung kính, điều này khiến Giang Mạt lấy làm nghi hoặc. Theo lý mà nói, Khánh Quốc Công chỉ có một nữ nhi là Vệ Nhã Lan, sau khi được ban ⓗô_ռ_, Khánh Quốc Công tất sẽ trở thành người phe Dục Vương, Dục Vương hẳn nên kính trọng đôi chút mới phải.
Xem ra, trong đó vẫn còn nhiều chuyện nàng chưa hay biết.
Vệ Thuần đánh giá Giang Mạt một cái, Khánh Quốc Công phu nhân Lưu Ánh Vinh hơi nheo mắt, khóe miệng gượng gạo mỉm cười.
Giang Mạt đối với Phủ Khánh Quốc Công không mấy quen thuộc, chỉ nhớ rõ con đường đêm đó đi đến khuê phòng của Vệ Nhã Lan, may mà có Khánh Quốc Công dẫn đường phía trước, nếu không e là nàng sẽ chê cười mất.
Một hàng người đến chính sảnh, yến tiệc đã được bày biện sẵn, món nguội trên bàn hơn hai mươi loại, còn món nóng chưa bưng lên thì không biết phong phú tới mức nào, đủ thấy Khánh Quốc Công vô cùng coi trọng lần về thăm nhà này.
"Vương gia, mời." Vệ Thuần mời Trần Ứng Trù và Giang Mạt ngồi lên ghế trên, còn bản thân và phu nhân thì ngồi ở vị trí dưới.
Bốn người đối mặt với một bàn đầy mỹ vị sơn hào, xa hoa mà lạnh lẽo.
Phủ Quốc Công người trong tộc không đông, nghe nói năm xưa sau khi Lưu Ánh Vinh sinh hạ Vệ Nhã Lan thì tổn thương căn nguyên, không thể tiếp tục sinh con. Về sau Vệ Thuần cũng bị thương trong một lần săn thu.
Vệ Thuần từng có ý định nhận con cháu chi thứ làm con thừa tự, không biết vì sao cuối cùng lại từ bỏ.
Bởi vậy, Vệ Nhã Lan từ nhỏ đã được nuông chiều hết mực, tính tình kiêu căng bướng bỉnh, khắp Thượng Kinh ai ai cũng biết.
Lưu Ánh Vinh gắp một miếng ngó sen bỏ vào bát Trần Ứng Trù: "Món ngó sen nhồi nếp này là do đầu bếp Lạc Vân Lâu làm, Vương gia nếm thử xem có hợp khẩu vị không." Rồi lại gắp thêm một miếng ⓣ-𝖍ị-✝️ 🌀-à bỏ vào bát hắn, "Lại nếm thử xem món gà luộc này thế nào."
Trần Ứng Trù gật đầu: "Đa tạ Quốc Công phu nhân."
Giang Mạt thấy hắn nhấc đũa, lập tức lên tiếng: "Thần thiếp hầu hạ Vương gia dùng bữa." Nói rồi liền gắp miếng gà trong bát đưa tới bên miệng hắn.
Môi vừa chạm vào thức ăn, hắn rất phối hợp mà mở miệng, nhai mấy cái rồi nói: "Mùi vị rất ngon, Khánh Quốc Công và phu nhân cũng mau dùng bữa đi." Dứt lời lại nắm lấy cổ tay Giang Mạt, dịu dàng nói: "Đừng chỉ lo cho ta, nàng cũng ăn đi."
Quả là một màn phu thê tình thâm.
Vệ Thuần cười sang sảng: "Thần chỉ có một nữ nhi là Lan nhi, thấy Vương gia và Lan nhi tình nghĩa sâu đậm, lão thần cũng mãn nguyện rồi."
Lưu Ánh Vinh kéo tay Giang Mạt, nét mặt từ ái nhìn nàng, trong mắt còn ngân ngấn lệ: "Ta mấy ngày nay vẫn lo lắng con gả vào Dục Vương phủ không quen, hôm nay rốt cuộc cũng yên lòng." Nói xong còn dùng khăn chấm nước mắt.
Giang Mạt không khỏi nổi da gà, liếc nhìn Trần Ứng Trù rồi lại nhìn sang Khánh Quốc Công.
Một bàn bốn người, e rằng diễn xuất của nàng là kém nhất.
Thế này không được, nàng nhất định phải đuổi kịp mới được.
Giang Mạt đứng dậy: "Phụ thân, mẫu thân, hài nhi từ nhỏ nghịch ngợm, tính tình phóng túng, may nhờ hai người bao dung, dành cho nữ nhi vô tận thương yêu nuôi dưỡng, lại tận tâm dạy dỗ, mới có được thân phận Dục Vương phi ngày hôm nay." Nàng nâng chén rượu, "Chén rượu này, nữ nhi kính phụ mẫu, chúc phụ mẫu ⓣ-♓â-𝐧 †♓-ể khang kiện, an vui thuận ý."
Cùng lúc nàng ngửa đầu uống cạn chén rượu, Trần Ứng Trù cũng cầm lấy chén rượu trên bàn, đứng dậy.
Giang Mạt rót đầy chén cho hắn, còn không quên quan tâm dặn: "Vương gia đang dùng thuốc, nên uống ít thôi."
Kiều Vân đứng hầu một bên nhìn chén rượu đầy, lại nhìn Vương phi, bất giác nhớ đến câu nói sáng nay chủ tử từng nói: chỉ là một nữ tử vì lợi ích mà giả tình giả ý.
Hắn lại nhìn sang Vương phi, thấy nàng đang dịu dàng nhìn chủ tử, không khỏi rùng mình một cái, nhưng khi nghe thấy câu tiếp theo của chủ tử, hắn lại cảm thấy lời nói khi sáng giống như đang nói về chính chủ tử hơn.
Phu thê hai người này, quả nhiên là kỳ phùng địch thủ.
Nghĩ vậy, hắn lại cảm thấy câu nói lúc sáng của chủ tử cũng không đúng. So với nói hai người là kẻ giả vờ vì lợi ích, chi bằng nói là hai người bị thân phận trói buộc, đành phải giấu đi chân tình của mình.
"Bổn vương cảm tạ Khánh Quốc Công cùng Quốc Công phu nhân đã dưỡng dục nên Nhã Lan dịu dàng nhu hòa, đoan trang hữu lễ như vậy, kiếp này được Nhã Lan bầu bạn, là phúc phận của tại hạ. Tiểu tế kính nhị vị một chén."
Giang Mạt vẫn còn nhớ thái độ khinh khỉnh của Trần Ứng Trù đối với Khánh Quốc Công trước cổng phủ lúc nãy, lúc này lại tự xưng "tiểu tế", cung kính lễ độ, thật khiến người ta không khỏi sinh nghi.
Nàng mơ hồ cảm thấy, thái độ trước cổng phủ mới là chân diện mục của Trần Ứng Trù, còn hiện tại, tất cả đều là diễn.
Trần Ứng Trù uống cạn một chén, tiếp lời: "Tiểu tế có chút lễ mọn, mong nhị vị thu nhận."
Ngoài cửa, tiểu thái giám ứng tiếng mở mấy rương lớn.
rừng truyện chấm com
Chén trà men xanh, bút mực giấy nghiên, trang sức vàng bạc, ngọc khí danh phẩm, thứ gì cũng đủ cả.
Giang Mạt nhìn đống lễ vật quý giá cùng lời nói của Trần Ứng Trù, trong lòng có chút chua xót, hình bóng phụ thân chợt hiện lên trong đầu, mũi cay xè, nàng ngửa đầu hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc.
Trần Ứng Trù không ngồi xuống, chỉ nâng chén ra hiệu cho Giang Mạt rót thêm rượu cho hắn.
Diễn đến mức này, đã là quá đủ rồi, nàng không biết Trần Ứng Trù còn muốn nói gì, trong lòng bỗng cảm thấy bất an.
"Quạ biết báo ơn mẹ, dê có nghĩa quỳ b_ sữa, tiểu tế biết Khánh Quốc Công và Quốc Công phu nhân chỉ có một nữ nhi là Lan nhi, sau khi Lan nhi xuất giá, không thể thường xuyên hầu hạ song thân, tiểu tế xin dập đầu nhận lỗi."
Lại một chén cạn sạch, Trần Ứng Trù chậm rãi ngồi xuống. Đúng lúc Vệ Thuần định mở lời, Giang Mạt còn đang thầm mừng là hắn chưa nói gì thêm, thì Trần Ứng Trù lại cất tiếng: "Hôm nay đã là ngày về thăm nhà, chẳng bằng để Lan nhi ở lại thêm vài ngày."
"Ầm——" trong đầu Giang Mạt như ⓝ_ổ т𝐮ռ_ɢ một tiếng, để nàng ở lại phủ Khánh Quốc Công, tất sẽ phải để Lãm Thu và Nhiễm Đông ở lại hầu hạ, nếu muốn tiếp tục che giấu thân phận, chẳng phải đêm ngày đều phải diễn trò?
Lưu lại mấy hôm, chẳng khác nào nàng phải cùng Khánh Quốc Công diễn cảnh cha con tình thâm, với Quốc Công phu nhân lại phải diễn màn mẫu tử hòa thuận. Trong phủ Khánh Quốc Công ngoài quản gia và ba tỳ nữ đêm đó ra thì không ai biết thân phận thật của nàng, thế nên ngay cả với hạ nhân, nàng cũng phải diễn ra cái dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn, tùy hứng bừa bãi của Vệ Nhã Lan.
Thật là muốn mạng nàng mà.
Vệ Thuần và Lưu Ánh Vinh rõ ràng cũng có phần hoảng hốt, hai người liếc nhìn nhau hồi lâu không thốt nên lời.
Cuối cùng Lưu Ánh Vinh nhanh trí nói: "Vương gia có lòng như vậy, thiếp thật cảm kích, chỉ là hôm qua đã hẹn với đại sư Liễu Ngộ của chùa Hoàng Lương, ngày mai phải đến đó tham thiền cầu phúc."
Vệ Thuần vội vàng phụ họa: "Thật không khéo, mấy hôm trước t*rı*ề*⛎ đ*ì*𝐧*♓ bẩm báo có người ở phương Bắc lén lập mỏ muối tư, thần phụng chỉ phải đi điều tra, ngày mai sẽ khởi hành."
Giang Mạt lập tức tiếp lời: "Đã như vậy, thiếp ở lại cũng vô ích, đành phải chọn ngày khác để được bầu bạn cùng phụ mẫu vậy."
Lời vừa dứt, ba người đều đồng loạt nhìn về phía Trần Ứng Trù.
Chỉ thấy nam tử che mặt bằng lụa đỏ kia thần sắc bình tĩnh, lông mày và khóe môi không hề động đậy, không nói một lời, giống như một bức tượng ngồi yên bất động.
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Ba người không dám nói thêm nửa lời, bọn họ biết, dù tìm lý do hay đến đâu cũng chỉ là cái cớ. Làm gì có phụ mẫu nào không muốn con cái ở bên, huống chi lại là nữ nhi duy nhất được cưng chiều từ nhỏ. Cầu phúc thì lúc nào chẳng được, việc công cũng đâu đến mức phải gấp gáp ngày mai lên đường?
Đúng lúc ba người đang vắt óc suy nghĩ xem nên nói gì tiếp theo để hóa giải tình thế, thì ngoài chính sảnh truyền đến một tràng tiếng bước chân.
Bốn tỳ nữ bưng bát canh sứ trắng tiến vào, lần lượt đặt trước mặt bốn người.
Đang lúc mọi người không biết làm sao phá vỡ bầu không khí, thì bát canh này lại đến thật đúng lúc.
Lưu Ánh Vinh nói: "Canh cá này là món Lan nhi rất thích, Vương gia nếm thử xem."
Trần Ứng Trù gật đầu, cầm muỗng múc một thìa đưa lên miệng, "Mùi vị tươi ngon."
Hắn quay sang, nhìn Giang Mạt: "Lan nhi cũng uống đi, đây là món nàng thích mà."
Giang Mạt uống một ngụm, lại quay sang nói với Vệ Thuần và Lưu Ánh Vinh: "Nhạc Phụ thân, nhạc mẫu, xin mời cùng uống canh cá."
Sự hòa thuận gượng ép, sự quan tâm đầy khách sáo.
Trần Ứng Trù hơi nhíu mày, chỉ uống một thìa liền không động đũa nữa, ba người còn lại yên lặng uống canh cá, trong lòng rối bời. Câu nói ban nãy của hắn giống như một hòn đá ném xuống mặt nước, không gợn nổi sóng nào. Là vì nước quá sâu, hay đá quá nhẹ? Chính bởi không đoán được, nên càng thêm bất an.
"Cô nương, đừng uống!" Một tiếng hét vang lên phá tan sự yên tĩnh.
Một nữ đầu bếp quỳ rạp xuống trước bàn, tiếng "cô nương" này rõ ràng là gọi Giang Mạt, khiến nàng hoảng sợ ném cả muỗng lên bàn.
Lưu Ánh Vinh nghe rõ rành rành, theo phản xạ liếc nhìn bát canh của Giang Mạt, lập tức quát lớn: "Vô lễ! Dám vô quy củ trước mặt Dục Vương, kéo xuống đánh hai mươi trượng!"
Bà ta đã mơ hồ đoán được vấn đề nằm ở đâu, trong lòng vừa trách nữ đầu bếp bất cẩn, lại vừa lo lắng chuyện này sẽ làm lộ thân phận.
"Khoan đã." Trần Ứng Trù lên tiếng.
Hắn vẫy tay, ghé tai nói vài câu với Kiều Vân.
Kiều Vân đi đến trước nữ đầu bếp hỏi: "Ngươi vì sao không cho Vương phi uống canh cá?"
Nữ đầu bếp lúc này cũng thấy kỳ lạ. Cô nương này nếu quả thực lỡ ăn phải hồ tuy (rau mùi), cho dù là lỗi của nàng, lẽ ra cũng phải gọi phủ y đến xem bệnh trước. Sao mà phu nhân chẳng lo lắng gì, trái lại vội vàng sai người kéo bà đi chịu phạt, giống như sợ bà nói ra điều gì.
Nữ đầu bếp không dám trả lời, chỉ đưa mắt nhìn về phía Lưu Ánh Vinh.
Lưu Ánh Vinh liếc mắt nhìn Vệ Thuần, hai người trao đổi ánh mắt, đều hiểu rõ ý đối phương. Bà ta liền cầm bát canh trước mặt Giang Mạt lên: "Vương gia chưa biết, Lan nhi không thể ăn hồ tuy, hễ ăn phải sẽ nổi mẩn khắp người, ngứa ngáy không chịu nổi. Canh cá này có hồ tuy." Dứt lời, liền làm ra vẻ lo lắng, cúi người vạch cổ Giang Mạt, dùng khăn tay che chắn: "Con xem, chỗ này đều đỏ hết cả rồi, để nương thổi thổi cho."
Giang Mạt thầm than không ổn, Vệ Nhã Lan không thể ăn hồ tuy là điều nàng biết, ngày thường cũng rất chú ý, nào ngờ ở ngay trong phủ Khánh Quốc Công, nơi tưởng chừng an toàn nhất lại xảy ra việc này. Nàng nhìn bát canh cá, hôm nay hồ tuy chắc là bị băm nhuyễn, mà món canh này lại có nhiều gia vị, nàng hoàn toàn không nhận ra.
Không còn cách nào khác, Giang Mạt đành phối hợp diễn tiếp, dưới lớp khăn tay của Lưu Ánh Vinh, nàng dùng sức gãi cổ cho đỏ lên, "Chẳng trách vừa rồi con cứ cảm thấy ngứa ngáy."
Đầu bếp kia đã hầu hạ Vệ Nhã Lan hơn mười năm, vừa nghe giọng Giang Mạt đã cảm thấy không đúng, lại nhìn khắp trong sảnh, ngoại trừ Huệ Tình và ba tỳ nữ kia thì toàn là gương mặt lạ, lập tức hiểu ra. Chả trách bình thường không cho người ngoài vào bếp, hôm nay lại để tân tỳ nữ hỗ trợ, còn chỉ định chính bà mang thức ăn lên.
"Hà Tế, tra hỏi nàng!" Trần Ứng Trù lạnh giọng ra lệnh.
"Rõ!" Từ ngoài cửa bước vào một thị vệ, thân mặc hắc y ngắn tay, vai rộng п.𝖌ự.ⓒ nở, vóc dáng cao lớn cường tráng, bên hông đeo trường kiếm.
| ← Ch. 07 | Ch. 09 → |
