Hạ gục nam thần đỉnh cao showbiz 6
← Ch.130 | Ch.132 → |
Thiếut nữt chânt thànht that thiếtt thổt lột hòat tâmt Namt Lêt Xuyênt tant mềmt nhũn, t anht vôt cùngt trìut mếnt đưat tayt nângt khuônt mặtt nhỏt lên, t khẽt hônt nướct mắtt óngt ánh, t "Côt ngốc, t emt cũngt làt ânt huệt củat anh, t anht sẽt đốit tốtt vớit em!"t Thấyt nướct mắtt vẫnt còn, t rấtt tựt nhiênt đưat tayt đẩyt tóct máit nặngt nềt trênt mặtt thiếut nữ, t bỏt kínht mắt, t ônt nhut dùngt ngónt cáit chậmt rãit laut lệ...
Nhưngt khit Namt Lêt Xuyênt đẩyt tóct ngangt tránt lấyt xuốngt kínht đent trongt nháyt mắt, t ngónt tayt vươnt hướngt khóet mắtt côt nhóct liềnt cứngt ngắc...
Trướct mắtt anht làt mộtt liềut nhant tuyệtt sắct kiềut nộnt ngọct nhuận, t dat trắngt hơnt tuyết, t mộtt đôit mắtt ngấnt đầyt nướct màt sóngt biếct róct rácht thanht tịnh, t tínht cảt khóet mắtt óngt ánht tảnt rat ánht sángt nhut hòa, t bat quangt liễmt diễm. t Lôngt màyt congt cong, t cáit mũit nhỏt rấtt thanht tút linht lungt yếut ớtt hôt hấpt vôt cùngt khảt ái, t đườngt congt ưut mỹt mịnt màng, t phấnt môit nont mềmt bịt anht hútt cắnt cót chútt hơit sưng... t Thêmt khit anht sốtt ruộtt soit mói, t gươngt mặtt kiat chậmt rãit lột rat mêt ngườit đỏt ửng, t thậtt hiểnt nhiênt dịut dàngt thanht lệ, t phảngt phấtt giốngt nhưt mỹt nhânt thiênt tiênt tuyệtt sắc!
Thiếut niênt thậtt lâut chămt chút khôngt chớpt mắt, t Nhiễmt Táit Táit trongt lòngt mỉmt cười, t kỳt thậtt khit tayt Namt Lêt Xuyênt chạmt vàot kínht củat cô, t côt đãt chuẩnt bịt tốtt tấtt cảt độngt táct cùngt thầnt thái, t côt muốnt khit anht khôngt phòngt bịt nhất, t dùngt dungt mạot kinht diễmt bỗngt nhiênt trùngt kícht tâmt linht anh, t đểt trongt nháyt mắtt trôngt thấyt côt trongt đầut Namt Lêt Xuyênt thậtt sâut lưut lạit tượngt kinht diễmt ấn, t thêmt côt trướct đót làmt nhữngt cáit kia, t đểt anht từt sâut trongt nộit tâmt rốtt cuộct khôngt dứtt đượct mình.
"Táit Táit ~"t Namt Lêt Xuyênt hấpt khí, t khôngt dámt tint nóit nhỏ, t "Emt hóat rat đẹpt đếnt thế——t "
"Họct trưởngt Namt ~~"t Thiếut nữt tựat nhưt khôngt quent ánht mắtt ngườit kháct quát mứct nóngt rực, t ngượngt ngùngt nhìnt Namt Lêt Xuyênt mộtt chút, t liềnt tránht tayt anht kiềmt chết dờit khuônt mặtt nhỏ, t khôngt nhìnt thẳngt anh.
Ánht mắtt Namt Lêt Xuyênt theot thết rơit vàot cạnht mặt côt ônt nhu, t lôngt mit thậtt dàit nhut hòat nhưt nga, t khôngt ngừngt chớpt chớp, t đơnt giảnt muốnt ngứat đếnt trongt lòngt thiếut niên. t Anht khốngt chết khôngt nổit vươnt cánht tay, t ômt eot thont thân, t ômt chặtt côt trongt ngựct củat mình, t mùit thơmt cơt thểt mêt người, t hơit cont mắtt màut xanht lamt thâmt thúyt vôt cùng, t "Táit Tái, t emt thơmt quá, t cũngt tốtt đẹp, t đẹpt đểt chot ngườit ta... t Thầnt hồnt điênt đảo!"
"Họct trưởngt Namt thícht emt thết nàyt sao?"t Thiếut nữt thẹnt thùngt tuyệtt mỹt lấyt dũngt khí, t trongt ngựct anht ngẩngt đầut lên, t mặct dùt tot gant nhìnt thẳngt anh, t nhưngt từt cổt áot hơit mởt lạit cót thểt thấyt cổt trắngt nõnt đềut đãt xấut hổt lột rat mêt ngườit phấnt hồng.
"Thích, t Táit Tái, t anht rấtt thícht emt ~~"t Namt Lêt Xuyênt nhìnt thiếut nữt khóet mắtt đuôit lôngt màyt hiệnt rat nhànt nhạtt vũt mịt phongt tình, t đáyt lòngt mộtt ítt xaot độngt khôngt nênt cót bịt mơt hồt câut lên. t Dánt lênt vànht tait thiếut nữt óngt ánht sángt longt lanh, t thanht âmt sot vớit vừat rồit càngt khànt khàn, t hơit thởt cũngt bấtt ổnt nóngt bỏngt mấyt phần, t "Thícht mộtt mựct hônt emt ~~t "
Dứtt lời, t liềnt thậtt chặtt ômt thânt thểt Nhiễmt Táit Táit mềmt mạit trongt ngực, t ônt nhut hônt lênt bờt môit cô, t anht nhẹt nhưt vậyt cùngt cẩnt thận, t tựat nhưt nângt trongt lòngt bànt tay, t hơit dùngt sứct côt liềnt sẽt tan.
"Ngô, t họct trưởngt Namt ~~"t Nhiễmt Táit Táit vùit thânt thểt mềmt mạit vàot trongt ngựct anh, t hait tayt thậtt chặtt ômt eot củat anh, t uyểnt chuyểnt khícht lệt anht ngọtt ngàot xâmt chiếm.
"Emt rấtt ngọt, t Táit Táit ~~"t Namt Lêt Xuyênt đangt hấpt khí, t khôngt ngừngt thởt dàit thỏat mãn. t Côt quát tốtt đẹp, t mỹt hảot tựat nhưt mộtt trậnt hoat vũt ngọtt ngào, t làmt dịut thânt thểt anht khôt cạn, t đểt anht cảmt thấyt cót cáit gìt ởt trongt cơt thểt mìnht khôngt ngừngt mọct rễt nảyt mầmt ~~
Cont ngươit Nhiễmt Táit Táit cũngt dầnt dầnt hiệnt lênt mêt ly, t côt khôngt xươngt xụit lơt trongt khuỷut tayt thiếut niênt ấmt áp, t mặct chot hơit thởt nóngt rựct hòat tant vàot cô, t thônt phệt cô, t kícht thícht dụct vọngt côt ngủt sayt ~~
Thẳngt khit côt bịt Namt Lêt Xuyênt ômt ngangt vàot lòngt mộtt cái, t côt vẫnt choángt trầmt liệtt hỏa, t màt lầnt đầut trảit nghiệmt tưt vịt cont gáit Namt Lêt Xuyênt cũngt làt lửat nóngt trànt đầyt đáyt mặtt thanht tịnh, t ômt côt bướct nhanht vàot phòngt ngủ, t đặtt lênt giường, t khôngt quant tâmt liềnt lấnt ngườit xuống.
"Emt làt củat anh, t Táit Tái, t emt làt anht phátt hiện, t thậtt tốt!"t Anht thởt dốct dồnt dậpt đặtt trênt thânt côt mềmt mạit khôngt xương, t vừat hônt nhẹt môit củat côt vừat khànt giọngt nóit ra, t trongt giọngt nóit nhànt nhạtt mừngt rỡt cùngt tựt đắc.
"Vâng, t họct trưởng, t emt làt củat anh!"t Nhiễmt Táit Táit môngt lungt thởt dốc, t mộtt khuônt mặtt nhỏt trắngt nõnt nhưt ngọct ửngt hồng, t mỹt lệt khôngt dínht khóit lửat trầnt gian, t tóct củat côt nớit lỏng, t mềmt mạit trảit tánt trênt giường, t nhưt mộtt đóat hoat anht túct yêut mị.
Thiếut niênt càngt khốngt chết khôngt nổit vongt tìnht hônt nồngt nhiệtt cô, t dọct theot đườngt congt nont nớtt mỹt hảot vuốtt vet cô, t trongt ánht đènt hônt ám, t chậmt rãit trútt bỏt quầnt áot ~~
...
"Táit Tái, t chỗt nàyt rấtt nhỏ, t anht vàot khôngt được!"t Namt Lêt Xuyênt nắmt cônt thịtt củat mìnht vộit vàngt đỉnht cửat huyệtt phấnt nộnt nhưt ngọc, t mấyt lầnt chọct lộngt lạit luônt khôngt vàot đượct màt trượtt ra, t gấpt đếnt đột đầut đầyt mồt hôi, t tránt gânt xanht ẩnt hiện.
Nhiễmt Táit Táit ngượngt ngùngt khôngt thểt chủt động, t liềnt đợit anht lầnt lượtt đỉnht runt rẩyt nhúct nhícht huyệtt thịt, t chấtt lỏngt thấmt ướtt cônt thịtt nóngt bỏng, t chủt độngt buôngt lỏngt cơt bắp, t mộtt lầnt mộtt lầnt đongt đưat vòngt eot ẩnt nấpt nghênht hợpt cứngt rắnt đỉnht đến.
Rốtt cục, t Namt Lêt Xuyênt tiếpt tụct cốt chấpt cốt gắngt cùngt Nhiễmt Táit Táit bít ẩnt phốit hợp, t trongt nháyt mắtt quyt đầut lạit mộtt lầnt chọct lộngt màt đến, t "phốct chítt chít"t mộtt tiếng, t quyt đầut xâmt nhậpt nhụct huyệtt ướtt dầmt dề.
"Ngôt ——"t Môngt nhụct Nhiễmt Táit Táit rungt động, t tayt nhỏt bảnt năngt nắmt chặtt gat giường, t thậtt tot lớn.
"At ——t thậtt chặt!"t Chưat hềt thểt nghiệmt quat chặtt chẽt giảot hút, t Namt Lêt Xuyênt sảngt khoáit linht hồnt chấnt chiến, t khôngt hiểut thămt dòt cùngt khốngt chế, t anht nắmt chặtt eot nhỏt mềmt trượt, t dùngt cônt thịtt cứngt rắnt nhưt sắtt gạtt mởt nếpt uốnt phứct tạp, t độngt thânt thẳngt tắpt vọtt vàot sâut trongt tiểut huyệt.
"At ——t đau, t đaut quá, t họct trưởng, t ngôt ngô... t Táit Táit đaut quát ~~"t Tayt nhỏt mềmt mạit bỗngt nhiênt chốngt lồngt ngựct thiếut niên, t eot nhỏt bét yếut đuốit chắpt lên, t bấtt lựct runt rẩy, t nướct mắtt lănt xuống, t khóct nứct nởt mềmt khẩnt cầu, t "Đừngt nhúct nhích, t xint họct trưởng, t đừngt nhúct nhích!"
"Đừngt khóct Táit Tái, t thậtt xint lỗi... t Anh, t anht khôngt biếtt emt đau, t anht sait rồi, t đừngt khóc, t đừngt khóct ~~"t Namt Lêt Xuyênt khóet mắtt đỏt sậm, t ẩnt nhẫnt kéot căngt thânt thể, t từt dướit thânt Nhiễmt Táit Táit xuyênt qua, t ômt thậtt chặtt thiếut nữ, t cúit ngườit khôngt ngừngt mổt hônt cánht môit thiếut nữt rungt động, t dốct hếtt toànt lựct coit nhẹt dũngt đạot kiềut nộnt baot thậtt chặtt cựt đạit củat anh.
"Ngôt ngô, t họct trưởng, t saot cáit đót lớnt thế, t ngôt ngô, t emt sắpt bịt nứtt vỡ..."t Nhiễmt Táit Táit đángt thươngt khóct tranht thủt thiếut niênt đaut lòng, t vừat nhẹt nhàngt chậmt chạpt xêt dịcht đếnt dùngt dũngt đạot kiềut nộnt thícht ứngt thôt tot cứngt rắnt khôngt giốngt vớit thiếut niênt khác, t thầmt than, t quảt nhiênt khôngt hổt làt mụct tiêut hệt thốngt chọnt trúng, t từt thờit kỳt thiếut niênt màt dịt năngt thiênt phút đãt mạnht đếnt thế.
"Rấtt lớnt sao?!t Xint lỗit Táit Tái, t anht cót huyếtt thốngt dat màu, t anht sẽt cẩnt thận, t chot anht động, t anht săost nổt ~~"t Ẩnt nhẫnt củat Namt Lêt Xuyênt vìt Nhiễmt Táit Táit khôngt ngừngt khóct cùngt vặnt vẹot màt vỡt vụn, t cônt thịtt cấpt tốct bànht trướngt vôt sựt tựt thôngt thanht cạnt rat vàot trongt huyệtt củat cô.
"Ngô... t Nhẹt mộtt chút... t Ngôt ngô, t khôngt được, t lạit nhẹt mộtt chút, t họct trưởngt ~~"t Nhiễmt Táit Táit hếtt sứct tácht hait chân, t điềmt đạmt đángt yêut cầut khẩn, t lạit câut dẫnt thiếut niênt vừat tiếpt xúct tìnht dụct càngt thêmt khôngt cácht nàot buôngt tay.
← Ch. 130 | Ch. 132 → |