Chương 96
← Ch.97 | Ch.99 (c) → |
Chiếc xe chạy thẳng đến trước cửa nhà họ Hạ, bên cạnh đã đậu vài chiếc ô tô, Đỗ Trạch Thần nhìn một lượt rồi nói: "Hiểu Phong và Cao Nghị đã đến rồi."
Thẩm Ấu Dao cũng nóng lòng: “Không biết liệu Bành Khả có khỏe không."
Đỗ Trạch Thần nói: "Cô ấy khoẻ không anh không biết, anh Trì chắc chắn đang rất lo, lát quay lại cho con của anh ấy sau này xem."
Thẩm Ấu Dao cười: “Đừng nghịch ngợm. ” Dừng một chút, cô nói: “Âm thầm ghi lại, đừng để bị phát hiện. ”
Đỗ Trạch Thần cười to: “Em xấu tính quá, nghe lệnh!"
Hôm nay họ đến vì Bành Khả đang mang thai, Hạ Tuấn Trì trước nay luôn điềm đạm đã hoàn toàn đánh mất chính mình trong chuyện trở thành một người ba, anh ấy giống như bị Đỗ Trạch Thần nhập, khoe khoang trong nhóm ba lần một ngày. Tất nhiên, anh ấy khoe khoang dè dặt hơn, nhưng cũng rất điên cuồng, hôm nay ăn bữa cơm ở nhà cũng có thể giải thích một cách khoa học cho mọi người, em bé ăn món này bổ cái gì, bà bầu ăn món này bổ cái gì; đồ trong tiệm trẻ sơ sinh rất nhiều, dẫn một đám không có người yêu như hiểu thêm thế giới thần kỳ của trẻ con; thậm chí thấy người hút thuốc trên đường cũng có thể tưởng tượng ra cảnh sau này anh ấy sẽ giữ cô công chúa nhỏ của anh ấy tránh xa...
Tàn nhẫn là các anh em vẫn cảm thấy mình là trẻ con nhưng lại bị lôi thành người lớn, ai cũng nóng lòng muốn làm gương cho đứa bé trong tương lai.
Cao Nghị ban đầu không thể hiểu được tên đàn ông này nữa rồi, nên yêu cầu mọi người cần gặp nhau, vì vậy mọi người đã tập trung ở đây hôm nay.
Trong đầu bây giờ Hạ Tuấn Trì chỉ có con mìn, anh ấy tự động chuyển thành các chú các bác muốn gặp đứa bé, nên ngay lập tức đồng ý, nhưng... : "Khả Khả vừa mang thai chưa đầy ba tháng, bác sĩ nói ba tháng nữa mới ổn định, nên không ra ngoài nữa, tới nhà tôi đi."
Nên đổi địa điểm gặp mặt thành nhà họ Hạ.
Đỗ Trạch Trần và Thẩm Ấu Dao vừa đỗ xe, một chiếc xe thể thao màu đỏ rực rỡ chậm rãi lái tới, cửa sổ hạ xuống, Mạc Duyệt cười nói: "Đợi tôi một chút, chúng ta cùng vào."
Ba người cùng nhau bước vào thì thấy trong phòng khách có ba người đang ngồi, một cặp vợ chồng trung niên và một thanh niên đang nói chuyện với mẹ Hạ, họ có thể cảm nhận rõ ràng anh ta đang nịnh nọt, chỉ có sắc mặt của người vợ trẻ hơn rất nhiều so với tuổi thật của bà ta.
Thấy họ tiến vào, mẹ Hạ đứng dậy chào: "Tiểu Thần, Ấu Dao, Duyệt Duyệt, mau vào đi."
“Dì. ” Ba người chào hỏi, họ đều thấy người đàn ông chuẩn bị động đậy cũng muốn nói gì đó, nhưng không thấy mẹ Hạ giới thiệu, nên trực tiếp nói: “Tuấn Trì và Khả Khả đang ở trong nhà kính ở sau vườn, đang đợi mọi người, mau đi đi. ”
Thế là ba người quay người đi thẳng ra sau vườn.
Sau khi đi xa, Mạc Duyệt cười khẩy: “Ra đấy sơm như vậy làm gì?"
Đó là ba, mẹ kế và em kế của Bành Khả, khi Hạ Tuấn Trì kết hôn họ từng gặp nhau, có thể khiến một viên ngọc sáng như Bành Khả trở nên bụi bặm, có thể thấy rằng ba của Bành Khả không phải là một người khôn ngoan, mẹ kế chỉ dựa vào tuổi trẻ và sắc đẹp để thu phục ba Bành, chỉ nhìn bà ta cũng thấy những thủ đoạn thấp kém của bà ta, họ cũng nhìn ra bà ta không phải là người có năng lực.
Người ngoài nhìn vào nhà họ Bành là nhà giàu, nhưng thật ra nhà giàu và nhà giàu vẫn có sự khác biệt, như nhà họ Bành thật ra thua xa nhà họ Hạ, huống chi nhà họ Hạ còn là tay bên trên, nên sau khi Bành Khả kết hôn với Hạ Tuấn Trì, thái độ của ba Bành lập tức thay đổi 180 độ, ông ta bắt đầu hỏi han con gái mình, đáng tiếc trái tim Bành Khả đã bị tổn thương, cách tiếp cận có mục đích càng khiến cô ấy cảm thấy chán ghét, thậm chí còn không muốn nhìn mặt đối mặt.
May mắn thay, bầu không khí gia đình nhà họ Hạ rất tốt, mẹ Hạ rất thông cảm cho cái khó của Bành Khả, bà ấy luôn đứng ra trực tiếp đuổi họ.
Sau vườn nhà họ Hạ có nhà kính, vì Bành Khả thấy rất thích nhà kính trong nhà cổ nhà họ Đường, vì vậy Hạ Tuấn Trì cũng đã xây một cái cho cô ấy vào ngày sinh nhật.
Khi họ bước vào, Hạ Tuấn Trì đang giúp Bành Khả ngồi thoải mái hơn, Kỳ Cao Nghị đang mắng Phàn Hiểu Phong: “Tại sao tôi lại đề xuất tiệc nhỉ?! Mỗi lần nhìn họ đều khiến tôi rất đau lòng."
Đỗ Trạch Thần cười nói: "Ngày nào cũng nói bị đau lòng, cậu nên mau chóng tìm người tới tổn thương lẫn nhau đi." Anh quay đầu lại nói với Hạ Tuấn Trì: “Có cần khoa trương thế không? Mới hai tháng thôi mà nhỉ?"
Hạ Tuấn Trì khẽ cười một tiếng, đắc ý nói: "Cậu không hiểu."
Đỗ Trạch Thần:...
Anh như biết tại sao Phàn Hiểu Phong và Kỳ Cao Nghị luôn muốn đánh anh ấy.
Phàn Hiểu Phong nói: “Tốc độ của anh cũng nhanh đó, rõ ràng là muộn hơn một tháng so với hôn nhân của Tiểu Thần."
Hạ Tuấn Trì cười nhẹ: “Kết tinh của tuần trăng mật."
Bởi vì mang thai, phụ nữ luôn có một số chủ đề riêng tư để nói, đàn ông ngồi một lúc thường cùng nhau đi ra ngoài, Thẩm Ấu Dao và Mạc Duyệt nhìn Bành Khả, cô ấy hiện đang mang thai hai tháng, cơ thể không thay đổi, nhưng phong thái hoàn toàn khác, sự cứng rắn biến mất, cả người trở nên mềm mại hơn.
“Cảm giác thế nào?” Mạc Duyệt tò mò hỏi.
Bành Khả vô thức v. uốt ve bụng, trên mặt lộ ra nụ cười hiền từ: “Rất lạ, đột nhiên tôi thấy có trách nhiệm, tôi không còn sống một mình nữa, còn phải nghĩ đến đứa bé trong bụng."
Bành Khả nhìn Thẩm Ấu Dao: “Hai người thì sao? Khi nào thì sinh con?"
Thẩm Ấu Dao lắc đầu, nói: "Tôi vẫn chưa nghĩ tới. Tôi và anh ấy gần đây rất bận, e là không thể chăm sóc đứa trẻ." Đỗ Trạch Thần từng thảo luận vấn đề này với cô. Mặc dù họ rất mong chờ đứa trẻ chào đời, nhưng họ vẫn muốn chuẩn bị đầy đủ tinh thần sẵn sàng, như Bành Khả đã nói, đó là một sinh mệnh nhỏ bé hoàn toàn phụ thuộc vào họ. Họ phải có trách nhiệm, cho bé lớn lên vui vẻ... Nên họ thấy có rất nhiều thứ phải chuẩn bị.
Bành Khả rất hiểu suy nghĩ của cô: “Tôi vẫn luôn không sẵn sàng làm mẹ, tôi luôn cảm thấy mình không thể làm một người mẹ tốt. ” Cô ấy xoa bụng, dịu dàng nói: “Nhưng khi nó tới, tôi đột nhiên biết nên làm gì, nghĩ tới dáng vẻ anh Trì lúc nhỏ, tôi thấy tôi là người hạnh phúc nhất trên thế giới."
Thẩm Ấu Dao cũng tưởng tượng một con búp bê nhỏ xinh đẹp như Đỗ Trạch Thần nằm trong vòng tay của cô, đột nhiên cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, cô định về sẽ thảo luận về nó với Đỗ Trạch Thần.
Ba người nói chuyện con cái một hồi, không hiểu sao chủ đề lại chuyển sang sinh nhật, Mạc Duyệt cười nói: "Đỗ Trạch Thần đúng là nghiện rắc cơm chó, sinh nhật của Thẩm Ấu Dao khiến mọi người rất ghen tị."
Thẩm Ấu Dao xấu hổ, sinh nhật của cô không lâu sau tuần trăng mật, năm ngoái sinh nhật của cô trùng với tai nạn của Đỗ Trạch Thần, rất hỗn loạn, không ai có tâm trạng tổ chức sinh nhật cho cô, hơn nữa lúc đó họ chưa yêu nhau, năm nay, sinh nhật của cô là sinh nhật đầu tiên sau khi yêu nhau, nên Đỗ Trạch Thần đã đặc biệt chuẩn bị một món quà sinh nhật cho cô.
Trừ các món quà sinh nhật từ nhỏ đến lớn, món quà khiến Thẩm Ấu Dao cảm động nhất chính là video sinh nhật anh tặng cô.
Từ ngày anh cầu hôn, ngày nào anh cũng chúc phúc cô, tuần trăng mật cũng không bỏ lỡ, không biết được ghi hình từ khi nào, trong video có cả trẻ em, người lớn, còn có rất nhiều bạn bè với nhiều màu da khác nhau. Ngay từ đầu chỉ đơn giản là "Happy birthday", "Chúc mừng sinh nhật", về sau mọi người bắt đầu bày tỏ sự yêu thích đối với vai diễn của cô, giọng điệu ngày càng phấn khích, cảm xúc ngày càng rõ ràng đã nói rõ sự trưởng thành của cô trong sáu tháng qua.
Khi trình chiếu video trong bữa tiệc sinh nhật, mọi người đều xúc động, Thẩm Ấu Dao càng xúc động hơn, ôm Đỗ Trạch Thần mà mắt cô đỏ hoe.
“Sắp đến sinh nhật Đỗ Trạch Thần rồi đúng không?” Bành Khả nói: “Cô chuẩn bị bất ngờ gì cho anh ấy?”
Sinh nhật của Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao chỉ cách nhau hai tháng.
Mạc Duyệt cười nói: "Đỗ Trạch Thần thì dễ, chỉ cần tặng Thẩm Ấu Dao cho anh ấy là được."
Bành Khả đảo mắt, nói: "Nói nhảm, đây là món quà nhất định phải có." Cô ấy nhìn Thẩm Ấu Dao, nói: “Đúng không? Lúc cô sinh nhật, Đỗ Trạch Thần có tự tặng anh ấy cho cô không?"
Thẩm Ấu Dao đỏ mặt khi nghĩ tới chuyện hoang đường hôm đó.
Mạc Duyệt cười nói: "Ừm, f. a lỗi thời, hoá ra sinh nhật tặng bản thân là quà bình thường à?"
Người giúp việc của nhà họ Hạ gõ cửa đi vào, nói với Bành Khả: "Thiếu gia sợ cô đói, bảo tôi mang đồ ăn tới."
Bành Khả xoa bụng nói: "Đúng là có chút, giờ rất dễ đói bụng."
Đương nhiên không thể chỉ mang cho Bành Kha, ngoại trừ đồ ăn vặt thích hợp cho phụ nữ mang thai, còn có mấy đĩa trái cây.
Hai ngày nay Thẩm Ấu Dao ăn không ngon miệng, cô cầm một quả mận cắn một miếng, hai mắt sáng lên: “Cái này mua ở đâu thế, ngon quá."
Bành Khả nhìn quả mận một lúc, Mạc Duyệt vội vàng cầm một quả cắn... Sau đó ôm lấy má nhảy dựng lên "chặc chậc", nhăn mặt nói: "Trời ơi, sao chua quá!"
Thẩm Ấu Dao nghi hoặc nhìn cô ấy: "Không chua mà."
“Món này của tôi. ” Bành Khả nhìn Thẩm Ấu Dao đột nhiên nói: “Hai người vẫn luôn dùng biện pháp tránh thai hả?”
Thẩm Ấu Dao đột nhiên ý thức được một chuyện, cô nhớ ra hôm sinh nhật bọn họ không dùng biện pháp tránh thai, bởi vì Đỗ Trạch Thần nói muốn tặng bản thân cho cô...
Cô vẫn nhớ như in Đỗ Trạch Thần thở hổn hển bên tai cô vào giây phút cuối cùng: “Tặng em hết…” Cảm giác nóng hổi trong bụng khiến cô cảm thấy vô cùng thoải mái.
Hôm đó là thời kỳ an toàn của cô, cô còn cảm thấy tiếp xúc không cản trở như vậy sẽ thoải mái hơn, thời kỳ an toàn sau này cô có thể thử...
Chẳng lẽ... Thẩm Ấu Dao vô thức vuốt bụng.
Mạc Duyệt nói: “Đã đến kỳ kinh nguyệt chưa?”
Thẩm Ấu Dao không thể tin được: “Tháng trước rất bận, chỉ bị rất ít. ” Cho nên cô căn bản không nghĩ tới.
Bành Khả vỗ tay đứng dậy, kéo Thẩm Ấu Dao nói: "Tới phòng của tôi đi, tôi còn có mấy que thử thai."
Mạc Duyệt cũng rất mừng cho cô, nhưng đề phòng mừng hụt, cô ấy tạm thời không nói, chỉ tích cực nói: "Đi thôi, đi thôi."
Mấy người đàn ông trong sân nhìn ba người họ vội vã vào nhà, Hạ Tuấn Trì nói: "Khả Khả, đi chậm thôi, em đang làm gì vậy?"
Bành Khả cười nói: "Mọi người chơi đi, không cần lo lắng cho bọn em!" Thấy anh ấy định đi theo, cô vội vàng nói: "Đừng theo, là chuyện của phụ nữ!"
Hạ Tuấn Trì dừng lại, bất đắc dĩ nói: "Vậy em đi chậm lại, từng bước một!"
Bành Khả quay lưng lại với anh ấy, vẫy tay ý là cô ấy vẫn ổn.
Đỗ Trạch Thần cười khẩy: “Nhìn cậu khẩn trương kìa, có cần không? Nhạy cảm quá mức, cần phải thay đổi."
Hạ Tuấn Trì liếc anh một cái: “Đừng nhiều lời, đợi tới cậu xem."
Đỗ Trạch Thần nói: “Chắc chắn tôi sẽ lý trí hơn cậu."
Trong phòng, Thẩm Ấu Dao nhìn hai vạch trên que thử thai, mím môi.
Mạc Duyệt không chút do dự nhảy dựng lên: “Ha ha ha, đã có quà sinh nhật Đỗ Trạch Thần rồi."Thẩm Ấu Dao không tự chủ được sờ lên bụng, lập tức nghĩ ra một cái tên tiếng anh cho đứa trẻ: Gift
——Anh tặng quà sinh nhật cho cô, bây giờ nó đã trở thành quà sinh nhật của anh.
Tại bữa tiệc sinh nhật của Đỗ Trạch Thần một tuần sau đó, Hạ Tuấn Trì nhìn Đỗ Trạch Thần đang đi theo sau Thẩm Ấu Dao, hận không thể đích thân bế cô xuống lầu, nói: "Đỗ thiếu gia, lý trí đâu?"
Tác giả có lời muốn nói: Lý trí đi theo con tim còn gì…
← Ch. 97 | Ch. 99 (c) → |