Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 86

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 86
Chương 84
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Lúc Tống Dĩ Sam gọi điện thoại thúc giục lần nữa, Thẩm Ấu Dao giới thiệu người tiếp xúc của công ty TDO cho cô ta và để cô ta tự mình tranh thủ chớp lấy cơ hội. Tống Dĩ Sam không quá nguyện ý cho lắm vì chính cô ta cũng biết nếu bản thân mình đi đàm phán thì khẳng định sẽ rất mất sức, chưa kể còn có khả năng sẽ bị thất bại, còn không bằng để Thẩm Ấu Dao trực tiếp đi đàm phán rồi đến đưa cho cô ta.

Thẩm Ấu Dao cũng không quen cô ta nên không biết ý định này: "Thứ nhất, hiện tại nhà họ Đỗ gặp chuyện không may nên tôi không có thời gian dành cho chuyện này, thứ hai, sau này có phải cô nên giải thích với mọi người chuyện tôi để cho cô làm người đại diện là như thế nào đúng không? Cô tự mình đi bàn bạc có thể chứng minh bản thân được, cô nói là bản thân tự mình tranh thủ có được cơ hội, việc đó đối với con đường sau này của cô cũng có lợi chứ không có hại."

Tống Dĩ Sam bị thuyết phục, bây giờ Đỗ Hoằng Nghị đã để xảy ra chuyện lớn như vậy, Thẩm Ấu Dao quả thật không tiện, với lại muốn lấy được giá trị của người khác thì việc đầu tiên cô ta phải làm đó là bảo đảm địa vị của bản thân, khiến nó trở nên vững chắc hơn bao giờ hết.

Nhưng chính Tống Dĩ Sam cũng không biết rằng khi bị Đỗ Hoằng Nghị làm tổn thương như thế, thì hai mẹ con nhà họ Đỗ căn bản không có ý định lãng phí bao nhiêu tâm tư trên người ông ta, chính vì thế mà Thẩm Ấu Dao cũng không bận rộn như trong tưởng tượng của cô ta cho lắm, mọi việc đều là dự định sẽ trở về đoàn làm phim.

Lúc người của công ty TDO tìm Thẩm Ấu Dao để cô làm người đại diện đương nhiên Đỗ Trạch Thần cũng biết, đối với cách làm của Thẩm Ấu Dao anh cũng tỏ vẻ đồng ý, nhưng sau khi nghe Thẩm Ấu Dao từ chối và giật dây cho Tống Dĩ Sam thì không chỉ mấy người khác mà chính anh cũng vô cùng kinh ngạc.

"Chính em cũng phải từng bước từng bước đi lên, dùng tinh thần kiên định là tiến tới, vậy sao còn nhường cho cô ta cái bánh lớn này?" Đỗ Trạch Thần cảm thấy nghi hoặc: "Quan hệ của hai người không tốt đến mức này, huống hồ gì cô ta có thể ăn được cái bánh này sao?"

Thẩm Ấu Dao nói: "Cô ta buộc em đưa cho cô ta, nói không đưa thì sẽ xảy ra hậu quả rất nghiêm trọng."

Đỗ Trạch Thần cười nhạo: "Lá gan rất lớn, nói đi, sao lại thế này?"

Thẩm Ấu Dao nhìn kỹ gương mặt của người đàn ông mình yêu: "Anh cũng không hoài nghi em hả?"

Đỗ Trạch Thần nói: "Tại sao phải hoài nghi em, chưa kể, anh cũng đã sớm phát hiện hai người có cái gì đó không đúng rồi, Tống Dĩ Sam đối với ai cũng lộ ra vẻ khách khí, vậy mà đối với riêng em lại là bộ dáng tùy tiện, có vài lời cô ta nói khiến người ta cảm thấy rất đương nhiên, cảm giác em là tiểu đệ (ở đây chỉ người sai khiến) của cô ta."

Thẩm Ấu Dao không nghĩ tới anh đã sớm phát hiện ra: "Sao anh lại biết, em thấy anh chưa từng hỏi qua em."

Đỗ Trạch Thần cười nói: "Nếu anh hỏi thì không chừng sẽ khiến em khó xử, điều anh lo lắng duy nhất vẫn là vấn đề xã giao của em, những phương diện khác có thể em giỏi hơn anh. Cho dù ở thời điểm thích hợp thì em chắc chắn rằng bản thân sẽ nói cho anh biết rằng em đang gặp vấn đề sao? Anh phải tự tìm hiểu chứ!"

Thẩm Ấu Dao nhích lại gần rồi lao vào vòng tay anh: "Trạch Thần, em cảm thấy em thật sự rất may mắn."

Đỗ Trạch Thần cười nói: "Là cả hai chúng ta đều rất may mắn, nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Thẩm Ấu Dao nói: "Em có thể không phải con gái ruột của ba mẹ."

Đỗ Trạch Thần sửng sốt: "Không thể nào, bọn họ hoàn toàn biết sở thích của em, em cũng vô cùng quen thuộc thói quen của bọn họ …"

"Con gái của bọn họ lúc tám tuổi đã bị bắt cóc." Thẩm Ấu Dao nói.

Đỗ Trạch Thần cũng kịp phản ứng được chuyện này: "Nhưng bọn họ thường xuyên nhắc tới chuyện lúc em đi học, cấp hai, cấp ba …"

Con gái mới tám tuổi liền bị mất tích, vì sao bọn họ lại có thói quen ở chung với người con gái trưởng thành như vậy? Bình thường không phải đều sẽ cẩn thận từng li từng tí đi tìm hiểu, đi xem có hợp hay không à?

Thẩm Ấu Dao hít sâu một hơi: "Kỳ thật, bọn em đều không phải người của thế giới này......"

Ngoài việc đây là một thế giới trong sách, Thẩm Ấu Dao đem chuyện mình vừa tỉnh lại biến thành Thẩm Ấu Dao cũ mà nói ra, bao gồm cả ba mẹ cô cô cũng gặp chuyện như vậy...... Đỗ Trạch Thần nghe mà trợn mắt há hốc mồm, chuyện này thật sự quá mức ly kỳ đi. Thẩm Ấu Dao nói một hơi thì xong câu chuyện, bản thân cô cũng cảm thấy thấp thỏm, tuy rằng lúc cô nói với mẹ mình với dũng khí đáng khen và cũng nghĩ kỹ đường lui dành cho bản thân, nhưng chân chính cho đến lúc này, cô mới biết mình không cách nào để khống chế hoảng hốt trong lòng, cô cũng không muốn rời khỏi anh chút nào...... Thậm chí, cô còn nảy ra suy nghĩ hối hận vì đã nói ra, có phải cô quá xúc động và quá ỷ lại vào Đỗ Trạch Thần hay không?

Thật ra thì chỉ cần chậm rãi xử lý, chính cô cũng có thể xử lý......

Cô theo bản năng nắm lấy tay Đỗ Trạch Thần.

Đỗ Trạch Thần lúc này mới kịp phản ứng, anh nhận thấy sự bất an của cô liền vội vàng ôm cô vào lòng, giọng nói lại càng thêm bất an: "Em sẽ đột nhiên biến mất không?" Thẩm Ấu Dao sửng sốt, không nghĩ tới câu đầu tiên anh hỏi đến chính là cái này, nhưng cô vẫn lắc đầu nói: "Em cũng không biết."

"Sẽ không, em chắc chắn sẽ không rời đi." Đỗ Trạch Thần dùng sức tự an ủi mình: "Cha mẹ em không phải đã nói bên kia không tìm thấy em sao? Em cũng không còn chỗ về nữa rồi."

Thẩm Ấu Dao ôm chặt hắn: "Ừ, em không trở về được, anh ở chỗ này, em không trở về."

Đỗ Trạch Thần cúi đầu hôn cô, Thẩm Ấu Dao có thể cảm giác được cảm xúc sợ hãi đang làm loạn trong anh, cô dịu dàng đáp lại người đàn ông vì trong lòng cô cũng có cảm giác rõ ràng, cô sẽ không rời khỏi nơi này mà sẽ cùng anh bạch đầu giai lão*.

*Cụm từ này là cụm từ cũ: cùng sống với nhau đến trăm tuổi, đến lúc già (thường dùng làm lời chúc vợ chồng mới cưới). Còn cụm từ mới là bách niên giai lão.

Cảm xúc của Đỗ Trạch Thần dần dần được trấn an, khi anh xác định cô sẽ không có chuyện gì và cũng sẽ không rời đi thì mới nhớ tới bản thân phải nói chính sự: "Cho nên Tống Dĩ Sam cùng Thẩm Ấu Dao trước kia quen biết, biết một ít quá khứ của cô ta, sau đó dùng cái này uy hiếp Thẩm Ấu Dao trước kia?"

Về phần uy hiếp như thế nào thì hành động của cô ta đã nói rõ ràng.

Thẩm Ấu Dao gật gật đầu: "Em cũng không sợ việc bản thân uy hiếp, chỉ là lo lắng cô ta làm ra chuyện gì ảnh hưởng đến anh, ảnh hưởng đến ba mẹ mà thôi."

"Khi còn bé, không, cho nên khi tới nơi này em đều không biết mọi chuyện xảy ra với Thẩm Ấu Dao trước kia?" Đỗ Trạch Thần hỏi.

Thẩm Ấu Dao gật gật đầu: "Ý của Tống Dĩ Sam là hình như trước kia hai người chúng ta quen biết, cho nên em muốn điều tra chuyện quá khứ trước."

"Phải điều tra, mau chóng điều tra." Đỗ Trạch Thần nói: "Em có manh mối gì không?" Thẩm Ấu Dao gật đầu: "Cô ta nói em là người của viện phúc lợi Tinh Tinh, hơn nữa còn nhắc tới một cái tên Hạ San San, em cảm thấy người kia có thể là Tống Dĩ Sam." Tin tức của viện phúc lợi Tinh Tinh cũng không khó tra, dù sao thì Thẩm Ấu Dao chưa từng che giấu thân thế của mình, nơi cô xuất thân chỉ có một viện phúc lợi Tinh Tinh. Bởi vì chuyện này quá mức huyền ảo nên nếu giao cho người khác thì sợ rằng sẽ khá phức tạp hoặc sẽ xuất hiện nhiều chuyện ngoài ý muốn, vì thế mà hai người quyết định tự mình đi một chuyến.

Bọn họ mất nửa ngày bay thẳng đến tỉnh H và rất nhanh đã tìm được viện phúc lợi kia. Viện trưởng viện phúc lợi là một bà lão hơn sáu mươi tuổi, nhìn thấy Thẩm Ấu Dao vô cùng vui vẻ: "Ấu Dao đã về rồi."

Thẩm Ấu Dao nhìn người phụ nữ đã già nhưng mặt mũi vẫn toát ra sự hiền lành này mà trong đầu bỗng nhiên dần hiện ra mấy đoạn ngắn, bật thốt lên: "Mẹ Hạ." "Ôi!" Viện trưởng Hạ cảm thấy rất vui vẻ, sau đó mời bọn họ đến văn phòng, bà hiển nhiên cũng chú ý qua tin tức của Thẩm Ấu Dao, từ tận đáy lòng cũng cảm thấy cao hứng vì cô: "Con có thể tìm được ba mẹ mình thật sự quá tốt."

Thẩm Ấu Dao cảm thấy có chút ngoài ý muốn, Tống Dĩ Sam chắc chắn cô xuất thân từ viện phúc lợi như vậy thì không có khả năng cô là con gái của vợ chồng nhà họ Thẩm, vậy mà viện trưởng lại mang bộ dáng một chút cũng không hoài nghi.

Viện trưởng Hạ như đã sớm có chuẩn bị, bà tìm ra một ít tư liệu về Thẩm Ấu Dao khi còn bé: "Mẹ nghĩ nếu con đã tìm được ba mẹ, vậy con khẳng định cũng phải trở về đây mà chứng thực một chút, vậy nên mẹ vẫn luôn chuẩn bị."

Bà nói xong thì quay qua đánh giá Thẩm Ấu Dao một chút, thấy cô như vậy liền vui mừng mà nói tiếp: "So với trước kia cởi mở hơn nhiều, quả nhiên tìm được ba mẹ là tốt rồi, ta giờ mới thấy vui." Thẩm Ấu Dao lần đầu tiên bị người ta nói là cởi mở, còn có chút mơ hồ, Đỗ Trạch Thần thấy thế lập tức cười nói: "Mẹ Hạ, vậy trước kia mẹ rất buồn a."

Viện trưởng Hạ thương yêu nói: "Cũng không thể nói là buồn được, con bé được đồn công an đưa tới, nghe nói là được người ở ven đường cứu về đưa đến bệnh viện, sau khi cấp cứu khiến đầu óc cũng có chút hồ đồ, ngoại trừ tên của mình thì cái gì cũng không nhớ rõ, tính tình ngược lại còn cởi mở, chỉ là sau đó cùng Hạ San San làm bạn bè...... Gặp chuyện kia, liền trở nên có chút quái gở......"

Trong lòng Thẩm Ấu Dao khẽ động: "Hạ San San, cô ấy hiện tại có khỏe không mẹ?" Viện trưởng Hạ lắc lắc đầu: "Từ khi con bé thay thế con được người khác nhận nuôi liền đi luôn, không còn có bất kỳ tin tức gì."

Thay thế cô được người ta nhận nuôi đi…

Đây chỉ sợ là mấu chốt, Thẩm Ấu Dao nháy mắt với Đỗ Trạch Thần, đứng dậy nói: "Em đi vệ sinh một chút."

Sau khi cô rời đi, Đỗ Trạch Thần hỏi viện trưởng Hạ: "Hạ San San kia là sao vậy?" Viện trưởng Hạ thở dài: "Đứa bé Hạ San San kia là bị mẹ nó ném đi, khi đó nó đã hiểu chuyện, lúc mười tuổi thì bị đưa đến nơi này, nó so với Ấu Dao đến muộn hơn hai năm nhưng vì hai đứa nhỏ cùng tuổi và bởi vì là bị vứt bỏ nên quan hệ với Ấu Dao cũng rất tốt, con bé cũng luôn ngoan ngoãn nghe lời, chỉ là không nghĩ tới về sau sẽ làm ra chuyện như vậy......"

Đỗ Trạch Thần nghe nửa ngày, cuối cùng cũng hiểu rõ chân tướng.

Trẻ em trong cô nhi viện có thể được nhận nuôi, nhưng phần lớn đều là những đứa trẻ nhỏ tuổi không nhớ chuyện gì, lớn như Thẩm Ấu Dao và Hà San San, bình thường sẽ không ai muốn, trên cơ bản sẽ phải ở viện trưởng phúc lợi đến khi trưởng thành.

Kết quả năm Thẩm Ấu Dao và Tống San San mười ba tuổi, có một đôi vợ chồng thoạt nhìn qua là người có điều kiện rất tốt, bọn họ muốn nhận nuôi một cô con gái lớn một chút, nói là không có con, hơn nữa tuổi lại lớn, nuôi con nhỏ không có tinh thần cùng lực, lớn một chút và nhu thuận hiểu chuyện là tốt rồi.

Khi đó Thẩm Ấu Dao và Hạ San San ở cùng một chỗ, tính cách đã sáng sủa hơn rất nhiều, hai người lại là hai cô gái xinh đẹp nhất trong viện phúc lợi, đôi vợ chồng kia liền muốn chọn một trong hai người bọn họ, ngay từ đầu bọn họ đã chọn trúng Thẩm Ấu Dao, dù sao thì Thẩm Ấu Dao cũng xinh đẹp hơn Hạ San San nhiều.

Nhưng lần thứ hai bọn họ đến viện phúc lợi thăm người thì lại không thấy Thẩm Ấu Dao đâu, tất cả mọi người chia nhau ra nhưng vẫn không tìm được, đôi vợ chồng kia còn tưởng rằng Thẩm Ấu Dao không muốn nên cũng không cưỡng cầu cô làm gì, vì thế liền quyết định nhận nuôi Hạ San San.

Đôi vợ chồng đi rồi, viện trưởng Hạ mới phát hiện Thẩm Ấu Dao đang bị trói trong kho hàng, hình như là bị đông lạnh một đêm, sau đó lại sốt cao......

Rõ ràng là ai đó đã làm việc này.

Khi đó Tống Dĩ Sam tuổi còn nhỏ nên không có năng lực che giấu cao minh, cô ta chỉ có thể dùng đơn giản thô bạo mà đạt được mục đích của mình.

"Đứa bé kia vẫn luôn nhu thuận thiện lương vậy mà......" Viện trưởng Hạ nghĩ đến chuyện kia liền thở dài: "Có lẽ là quá muốn có một gia đình đi, sau đó tôi liền nghĩ rằng không bằng cứ như nguyện ý của con bé, bằng không nếu lưu lại thì tôi cũng không cam lòng, sợ sẽ nháo ra chuyện lớn gì, về phần Ấu Dao, con bé kỳ thật cũng không muốn được nhận nuôi đến như vậy."

"Nhưng mà, àizz, từ đó về sau, con bé lại càng không thích nói chuyện." Đỗ Trạch Thần suy nghĩ một chút rồi nói: "Chỗ ngài có tư liệu về cặp vợ chồng kia không? Tôi cảm thấy Ấu Dao đối với chuyện này quả thật có khúc mắc, chúng ta đi xem cái người tên là Hạ San San kia đi, hai người nói chuyện có lẽ là tốt rồi."

Viện trưởng Hạ không nghi ngờ gì, tìm cho Đỗ Trạch Thần tư liệu về cặp vợ chồng nhận nuôi kia, quả nhiên là họ Tống.

Đỗ Trạch Thần quyên góp một khoản tiền cho viện phúc lợi, sau đó liền tạm biệt viện trưởng đi thẳng đến nhà họ Tống.

Nhà họ Tống ở một trấn nhỏ nằm tại tỉnh H, khi hai người tìm được địa chỉ của bọn họ thì sắc trời đã tối đen, hỏi thăm một chút phát hiện nhà họ Tống đã chuyển đi từ hai năm trước.

Nhưng khi nhắc đến nhà họ thì hàng xóm láng giềng lại rất khinh thường, Thẩm Ấu Dao và Đỗ Trạch Thần ở lại đây một đêm, ngày hôm sau tìm người hỏi thăm một chút chuyện của nhà họ Tống, chuyện này vậy mà cũng vô cùng dễ dàng, chủ yếu là nhà họ Tống cũng là một gia đình kỳ lạ.

Mười mấy năm trước điều kiện của hai vợ chồng nhà họ cũng không tệ lắm, và chuyện duy nhất không tốt chính là không có con, sau khi thử các loại biện pháp thì đều vô dụng, có người nói cho bọn họ biết có thể nuôi "Dẫn tử" thử xem.

"Dẫn tử" chính là gia đình không sinh được con có thể nuôi một đứa con trước, tốt nhất là con gái, đứa con được nuôi này chính là dẫn tử, có thể mang đến cho bọn họ một đứa con ruột khác.

Cho nên vợ chồng nhà họ Tống ngay từ đầu đã không muốn thật lòng đối đãi với đứa bé chuẩn bị được nhận nuôi kia, bởi vậy nên mới chọn một đứa bé lớn hơn một chút từ viện phúc lợi, đến đây thì có thể không cần quan tâm, mà đứa bé kia còn có thể trực tiếp làm việc, sau này nếu có em trai thì cũng dễ chăm sóc hơn.

Sau khi Hạ San San được nhận nuôi liền đổi tên thành Tống Dĩ Sam, nhắc tới cô bé, hàng xóm láng giềng đều cảm thấy tiếc hận, bọn họ đều nói đứa bé kia nghe lời hiểu chuyện, học tập cũng tốt, đáng tiếc vợ chồng nhà họ Tống không nỡ tiêu tiền trên người cô bé, hơn nữa năm thứ ba sau khi sinh con trai liền đối với Tống Dĩ Sam càng không tốt.

Nếu không phải Tống Dĩ Sam tự mình mạnh mẽ, thời gian rảnh rỗi nhặt đồng nát tích góp tiền, xong lại có bạn học có tiền hỗ trợ đóng học phí thì nói không chừng, cô bé đã sớm phải bỏ học.

Dù vậy, sau khi Tống Dĩ Sam thi đại học xong thì nhà họ Tống cũng không cho cô bé đi học đại học, thậm chí còn định bán cô ấy cho một người đã góa vợ hơn ba mươi tuổi, người đó đổi lễ hỏi mua nhà cho con trai.

Tống Dĩ Sam cuối cùng dưới sự giúp đỡ của bạn bè mà chạy trốn đến trường học, dù vậy thì cô ta cũng không thể sống trong yên tĩnh, đôi vợ chồng kia đến trường học của cô bé gây ra chuyện lớn thiếu chút nữa làm cho cô ta phải nghỉ học.

Sau đó không biết tại sao, Tống Dĩ Sam bỗng nhiên được đạo diễn nhìn trúng liền bắt đầu con đường diễn phim, vợ chồng họ Tống lúc ấy mới không gây chuyện nữa, bởi vì nghe nói Tống Dĩ Sam lúc trước không chỉ cho bọn họ hai mươi vạn một năm, sau đó mỗi tháng còn cho hai ba vạn để làm phí sinh hoạt, vợ chồng bọn họ bởi vì số tiền này mà nếm được ngon ngọt, không hề coi cô ta là vật tiêu hao như lúc trước mà là xem như cây rụng tiền.

Cô ta mới làm việc được một năm thì cả nhà họ Tống đã chuyển ra khỏi thị trấn nhỏ, đến tỉnh khác.

Sự tình đến đây đã rất sáng tỏ, Thẩm Ấu Dao nói: "Trách không được cô ta phải vội vã muốn leo lên cao như vậy, chỉ có leo đến chỗ cao mới có thể thoát khỏi một nhà quỷ hút máu này."

Đỗ Trạch Thần lại nghĩ đến chuyện khác: "Em có phát hiện ra không, ai cũng đều than thân thế đáng thương của cô ta nhưng mỗi khi đến thời khắc mấu chốt cô ta đều có cách vượt qua nguy cơ… "

Thẩm Ấu Dao có chút kinh ngạc nhìn anh: "Anh là nói......"

"Em đừng quên, bắt đầu từ năm mười hai tuổi, cô ta sẽ vì một cơ hội nhận nuôi mà trói bạn tốt nhất của mình vào trong kho hàng mặc sống chết, hơn nữa cô ta đã thành công. Mặc kệ làm chuyện gì thì người đã thành công một lần, cô ta tuyệt đối không thể cự tuyệt thành công lần thứ hai, nếu không, một người mới vẫn còn xuất đạo (chưa nổi) thì lấy đâu ra hai mươi vạn?"

Đỗ Trạch Thần nói thêm: "Cho nên sau khi gặp được em, cô ta lập tức động tâm." Thẩm Ấu Dao thở dài: "Đáng tiếc, cô ta nhất định phải thất vọng rồi."

"Không chỉ đơn giản là thất vọng thôi đâu." Đỗ Trạch Thần cười lạnh: "Nếu cô ta không biết kiềm chế thì ít nhất trong đoàn làm phim, anh sẽ không cho phép cô ta giương oai." Thẩm Ấu Dao cũng nhíu mày: "Mẹ em nói người đại diện của công ty TDO xảy ra chút vấn đề, như vậy có phải sẽ ảnh hưởng đến đoàn làm phim hay không?" "Anh sẽ sắp xếp người nhanh chóng liên lạc với diễn viên, thuận tiện điều tra chuyện trước kia của Tống Dĩ Sam."

Sau khi Đỗ Trạch Thần gọi điện thoại sắp xếp xong xuôi, hai người liền trực tiếp trở về đoàn làm phim tiếp tục quay phim.

Hiện giờ bọn họ đã rời khỏi đoàn làm phim hơn một tuần, ép rất nhiều cảnh phải quay trước, đạo diễn Cao bắt đầu chuyên chú quay cảnh hai người bọn họ. Các diễn viên khác thì tạm thời nhàn rỗi.

Tống Dĩ Sam ở bên này cũng bắt đầu công việc, cô ta thường xuyên đi bàn bạc chuyện làm người đại diện cho công ty TDO, bên kia hiển nhiên đang vội vàng nên sau khi bị Thẩm Ấu Dao kiên quyết cự tuyệt, lại gọi điện thoại mấy lần xác nhận Tống Dĩ Sam là bạn tốt của cô nên đã ký kết hiệp nghị.

Rất nhanh phía bên trên liền thả ra tin tức.

Tin tức này khiến giới thượng lưu chấn động, ai cũng không nghĩ tới Tống Dĩ Sam, người có nhiều lưu lượng (người theo dõi) và đang đứng hạng hai lại nhận được hợp đồng làm đại diện cho công ty lớn như vậy, tất cả đều cảm thấy không hiểu ra sao nhưng đồng thời cũng hâm mộ cô ta có vận khí tốt như vậy.

Sau khi nhận được lần làm người đại diện này, giá trị con người của cô ta sẽ tăng mạnh, tăng nhanh như diều gặp gió.

Mạc Duyệt quay quảng cáo xong trở về biết được tin tức này cũng sợ ngây người, mạng lưới quan hệ và tài nguyên của cô ta ở trong giới này rất nhiều, Tống Dĩ Sam biết chuyện công ty TDO tìm Thẩm Ấu Dao thì cô ta đương nhiên cũng rất rõ ràng, cho nên khi lời nói của đương đại rơi xuống trên đầu Tống Dĩ Sam mới nổi thì Mạc Duyệt lại cảm thấy không thể tưởng tượng được: "Sao cô làm được?"

Tâm tình Tống Dĩ Sam hiển nhiên rất tốt, cô ta nhìn Thẩm Ấu Dao một cái rồi cười nói: "Đương nhiên là Ấu Dao giúp tôi rồi."

Mạc Duyệt nói: "Hai người khi nào thì có quan hệ tốt như vậy?"

Đây không chỉ đơn giản là chuyện hỗ trợ mà đây tuyệt đối là chắp tay nhường cho, cho dù là Thẩm Ấu Dao thì thứ nhường ra này cũng quá trân quý đi, Mạc Duyệt kinh ngạc cùng hoài nghi mà nhìn Thẩm Ấu Dao đang bất động vì cô ta luôn cảm thấy giữa hai người bọn họ có chuyện gì đó xảy ra.

Tống Dĩ Sam hình như cảm thấy vẻ mặt của cô ta rất thú vị nên nói: "Ấu Dao nói cô ấy chỉ thích diễn phim, hơn nữa còn không có tác phẩm gì nên nếu hiện tại nhận làm người đại diện thì có chút quá sớm, cho nên liền giới thiệu cho tôi đó."

Mạc Duyệt nhíu nhíu mày muốn nói rằng nếu Thẩm Ấu Dao là quá sớm thì mấy năm nữa người như Tống Dĩ Sam cô cũng còn chưa tới thời cơ đâu. Giá trị của Tống Dĩ Sam lúc này tăng vọt nhưng Mạc Duyệt biết, cô ta chỉ là loại gác xếp trên không trung (người không có chỗ đứng, nổi lên nhất thời).

Thẩm Ấu Dao cũng Mạc Duyệt đều hiểu được đạo lý nếu như muốn làm một diễn viên tốt thì đây sợ không phải là chuyện tốt lành gì, nhưng hình như người kia không hiểu mà còn rất vui mừng.

Bây giờ nhìn dáng vẻ của Tống Dĩ Sam, Mạc Duyệt cảm thấy cô nói những lời này chỉ sợ người phụ nữ kia nghe không lọt thôi, hơn nữa người ta ký cũng đã ký rồi, lúc này vẫn phải biểu đạt một chút chúc mừng.

Lúc cùng nhau ăn cơm trưa, Mạc Duyệt còn nói nhớ tới một chuyện: "Đúng rồi, Dĩ Sam, lần trước không phải cô nói muốn đóng phim của đạo diễn Tằng Thạch sao? Lần này anh ấy đang chuẩn bị quay bộ <>, tôi đã chào hỏi với anh ấy rồi, cô có thể đi thử vai, nữ số 3 kia còn trống, hơn nữa bộ phim cũng rất xuất sắc."

Tống Dĩ Sam không tiếp lời mà hỏi ngược lại Mạc Duyệt: "Nghe nói cô muốn quay < của đạo diễn Hồ Nghiễm và được đảm nhiệm vai nữ chính?" Mạc Duyệt cười cười nói: "Còn chưa quyết định đâu, bộ phim này của đạo diễn Hồ muốn đoạt giải nên ông ấy yêu cầu rất nghiêm khắc, bọn họ vẫn còn đang bàn bạc." Mạc Duyệt nổi tiếng không phải là người thích nói khoác, cô nàng nói như vậy liền biết bộ phim này tám chín phần mười sẽ được ra mắt.

Tống Dĩ Sam im lặng không nói chuyện, chờ Mạc Duyệt và Đỗ Trạch Thần đi vào đoàn phim, cô ta liền đến gần Thẩm Ấu Dao nói: "Tôi cũng muốn vai nữ chính của "Vũ trụ song song."

Thẩm Ấu Dao có chút kinh ngạc quay sang nhìn cô ta: "Cô không nghe thấy sao? Mạc Duyệt đã là người được chọn rồi, hơn nữa Tằng Thạch cũng là một trong số những đạo diễn nổi tiếng, tuy rằng tác phẩm của anh ấy vẫn chưa đủ nhiều nhưng có thể diễn vai nữ thứ ba trong phim điện ảnh của người ta đã đủ biết vận khí người đó không tệ rồi."

Tống Dĩ Sam trào phúng nói: "Chỉ sợ là cô ta đã quên, tôi chính là người đại diện của công ty TDO, hoàn toàn có thể nâng cao hơn một cấp độ, nữ số ba? Tôi cần sao!?" Nói đến đây liền lộ ra ngữ khí khinh thường vốn có của cô ta: "Huống hồ gì cô ta không phải nói còn chưa quyết định sao?"

Thẩm Ấu Dao bỗng nhiên hiểu được câu nói kia của Đỗ Trạch Thần, có những chuyện sau một lần thành công, sẽ không còn cách nào ngăn cản sự quyến rũ của thành công khi thực hiện hành động lần thứ hai nữa.

"Mạc Duyệt đối với cô tốt như vậy."

Thẩm Ấu Dao nói: "Cô có thể diễn hoặc thậm chí là không phải đều là công lao của cô ấy sao? Cô như vậy là quá mức vong ân phụ nghĩa." Tống Dĩ Sam cười nói: "Cho nên mới để cho cô ra mặt a! Tôi cũng không phải tiểu nhân vong ân phụ nghĩa, Mạc Duyệt đối tốt với tôi như thế nào tôi đều nhớ kỹ." Thẩm Ấu Dao mặt không chút thay đổi nói: "Ngại quá, tôi không làm được, Mạc Duyệt là bạn của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không làm tổn thương cô ấy, hơn nữa tôi không thể nói chuyện với đạo diễn Hồ bên kia."

"Cô không nói được nhưng nhà họ Đỗ có thể nói được, nhà họ Thẩm có thể nói được." Tống Dĩ Sam nhàn nhã nói: "Về phần Mạc Duyệt, chỉ cần cô động não tìm lý do cho cô ta, cô ta nào dám oán hận cô chứ."

Thẩm Ấu Dao căn bản không thèm để ý tới cô ta.

Tống Dĩ Sam thấy cô không để ý liền cười nhạo một tiếng: "Vậy để Đỗ thiếu gia biết chuyện cô lừa anh ấy cũng không sao cả ha?"

Thẩm Ấu Dao cười lạnh: "Cô có thể thử đi vạch trần, chỉ cần Đỗ Trạch Thần cãi nhau với tôi một chút, tôi lập tức có thể khiến công ty TDO thu hồi hợp đồng, cô có tin hay không?"

Mặt Tống Dĩ Sam cứng đờ, cuối cùng lại cắn răng nói: "Cô đừng có hối hận!" Không thể đạt được mục đích, Tống Dĩ Sam vô cùng không cam lòng, cô ta quyết định gây khó dễ đôi chút cho Thẩm Ấu Dao.

Lần thứ hai quay cảnh đối thủ với Đỗ Trạch Thần, cô ta lại giở lại trò cũ, bây giờ cô ta thậm chí còn không cần biểu hiện cẩn thận, dù sao thì Đỗ Trạch Thần cũng đã hoàn toàn chấp nhận rằng cô ta không có bất kỳ suy nghĩ nào khác với anh.

Cho nên khi quay một cảnh đánh nhau, cô ta giẫm lên váy cố ý ngã về phía Đỗ Trạch Thần, nhưng lại không ngờ Đỗ Trạch Thần phản ứng cực nhanh nghiêng người né tránh khiến cô ta trực tiếp nằm sấp trên mặt đất, tiếng đáp đất "nhẹ nhàng tình cảm" đến mức mọi người đều nghe thấy cái "rầm". (Quê là quê chúng mình quê nhiều, quê là quê chúng mình quê quá (ꈍᴗꈍ))

Đạo diễn vội vàng hô cắt, mọi người lo lắng vây quanh cô ta rồi nói: "Không sao chứ?" Tống Dĩ Sam xoa xoa đầu gối bị trầy da và nhìn về phía Đỗ Trạch Thần thì bị Đỗ Trạch Thần khoát khoát tay nói: "Xin lỗi, vợ tôi đang giận dỗi với tôi, gần đây tôi phải giữ khoảng cách với phụ nữ, một chút cũng không thể tiếp xúc."

Tống Dĩ Sam cố nở nụ cười rồi nói: "Không nghĩ tới d. ục v. ọng chiếm hữu của Ấu Dao lại mạnh như vậy, anh vậy mà có thể chịu được cô ấy. Chắc là mệt lắm đi!"

Đỗ Trạch Thần vui vẻ: "Sao cô lại nghĩ tôi không chịu được?"

Tống Dĩ Sam bị câu hỏi kia làm cho nghẹn họng, tức giận đến mức mặt đỏ bừng, choáng váng đầu óc.

Sau khi quay phim và ăn uống xong thì đến giờ nghỉ ngơi, Tống Dĩ Sam kéo Mạc Duyệt đến và trêu chọc Thẩm Ấu Dao về những gì xảy ra vào buổi sáng: "Cô có phải đều ghét những người phụ nữ trẻ xung quanh Đỗ thiếu gia không?"

Mạc Duyệt hơi cau mày, từ sau cái lần kí được hợp đồng làm người đại diện cho công ty TDO, Tống Dĩ Sam lớn mật hơn rất nhiều.

Lúc trước, Tống Dĩ Sam là người nhẹ nhàng hiểu chuyện và biết tôn trọng người khác, nhưng bây giờ thì không giống thế, cô ta thô lỗ từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, từ lời nói cho đến hành động và đặc biệt là với Thẩm Ấu Dao. Chỉ mỗi hợp đồng làm người đại diện cho công ty TDO thôi sẽ không khiến cô ta kiêu ngạo như vậy, chắc chắn cô ta đã có sự hậu thuẫn lớn mạnh nào đó.

Tuy nhiên, Thẩm Ấu Dao có thể hiểu được tâm lý của Tống Dĩ Sam, Đỗ Trạch Thần đã tìm người đi điều tra cô ta và phát hiện những người mà con ả này kết giao hay làm quen thì đều là những người giàu có hoặc có chức có quyền, người này so với người kia càng có ích hơn, bọn họ đều có thể giúp cô ta đạt được những mục đích ngày càng nhiều của cô ta.

Nhưng bây giờ cô ta cảm thấy bản thân mình đã trực tiếp bắt được Thẩm Ấu Dao, tương đương với việc Đỗ thị và Thẩm thị đều có thể trở thành chỗ dựa vững chắc của cô ta, thuận lợi lấy được hợp đồng làm người đại diện của công ty TDO lần này chính là chứng cứ tốt nhất, và rất nhanh, cô ta sẽ một bước lên trời, sẽ không cần nhìn sắc mặt của những người khác nữa, sẽ không phải hèn mọn đi khẩn cầu tài nguyên lộ ra từ kẽ tay của đối phương, vì thế mà cô ta không khỏi cảm thấy hãnh diện.

"Mà nói đi cũng phải nói lại, Đỗ thiếu gia hôm nay là không dám không đối tốt với cô đi?"

Tống Dĩ Sam nhìn Thẩm Ấu Dao ý vị thâm trường nói: "Dù sao thì có ba làm Quyền Hoàng (vua quyền anh) cùng mẹ là Ảnh Hậu làm chỗ dựa, Đỗ thiếu gia cũng phải nhận thua đi."

Nói xong lại cười với Đỗ Trạch Thần: "Nghe nói năm xưa vợ chồng bọn họ thất lạc với Ấu Dao, thất lạc thế nào? Nhiều năm như vậy lại có thể tìm được, thật sự là rất may mắn." Thẩm Ấu Dao không chút sợ hãi mà còn rất hăng say ăn cơm, nhìn cũng không nhìn cô ta một cái, giống như một chút cũng không thèm để ý việc cô ta sẽ vạch trần. Đỗ Trạch Thần lại cảm thấy càng không sao cả: "Chỉ có thể nói thiên kim mệnh chính là thiên kim mệnh (số làm công chúa thì mãi mãi vẫn là công chúa), cho dù cô ấy không tìm được ba mẹ mình thì cô ấy cũng là công chúa của tôi …"

Thẩm Ấu Dao nở nụ cười thật tươi nhìn anh một cái, nụ cười này khiến Tống Dĩ Sam đang buồn bực lại càng buồn bực.

Chờ đến khi Đỗ Trạch Thần quay phim, Tống Dĩ Sam cắn răng nói: "Cô chắc chắn tôi sẽ không nói ra như vậy sao?"

Thẩm Ấu Dao thản nhiên nói: "Cô cứ nói a, sau khi nói, cô còn có thể không có chỗ dựa vững chắc như tôi."

"Cô, cô!" Tống Dĩ Sam nhìn cô, tức giận đến mức mắt đỏ ngầu, sau đó cô ta bỗng nhiên nở nụ cười: "Chúng ta cứ chờ xem!

Tác giả có lời muốn nói: Tham thì thâm, đa dâm thì hại thận…

Chương (1-99)