Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 85

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 85
Chương 83
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Trong điện thoại Đường Huyên cũng không nhiều lời, chỉ nói Đỗ Hoằng Nghị nằm trong bệnh viện, gọi Đỗ Trạch Thần với Thẩm Ấu Dao nhanh chóng về.

Cho dù hận ông ta thế nào, thì ông ta vẫn là ba ruột của Đỗ Trạch Thần, những lúc thế này vẫn cần phải có mặt.

Hai người tranh thủ thời gian cùng đạo diễn sắp xếp thời gian chạy về Yến thị, đến bệnh viện thì nghe nói Đỗ Hoằng Nghị ngã xuống cầu thang được người ta phát hiện, tính mạng đang trong tình trạng nguy hiểm.

Đỗ Trạch Thần sợ ngây người: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Đường Huyên cũng có chút sững sờ: "Không biết, đột nhiên mẹ nhận được điện thoại của bệnh viện, nói ông ta sơ ý ngã từ trên cầu thang xuống."

"Ai phát hiện?" Đỗ Trạch Thần hỏi.

Đường Huyên nói: "Trợ lý của ông ta, bởi vì có việc gấp, gọi điện thoại mãi cho ông ta không được, nên đến nhà tìm ông ta, kết quả phát hiện ông ta ngã trên mặt đất."

Bà vừa dứt lời, bác sĩ từ trong phòng phẫu thuật đi ra với vẻ mặt nghiêm túc nói: "Trong dạ dày của ông ta còn sót lại thành phần của chất gây ảo giác, tôi nghĩ các người nên báo cảnh sát điều tra."

Đường Huyên với Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao liếc nhìn nhau, ba người đều mơ hồ có suy đoán.

Quả nhiên, sau khi báo án cảnh sát rất nhanh đã xác định được kẻ tình nghi là Dương Hiểu Viện, sau khi Đỗ Hoằng Nghị được người cứu không chết, bà ta liền phát hiện không ổn, chuẩn bị chạy trốn, kết quả bị bắt ở sân bay.

Đường Huyên với Đỗ Trạch Thần phối hợp điều tra, kết hợp với ân oán tình thù giữa bọn họ, tiến triển điều tra vụ án rất nhanh, chứng cứ trực tiếp nhất chính là Đỗ Hoằng Nghị vừa mới chứng nhận một phần di chúc, để lại tất cả cổ phần của Anh Hoàng cho Đỗ Niệm Dương.

Đoán chừng Dương Hiểu Viện còn không biết Đỗ Hoằng Nghị vì muốn trở lại nhà họ Đường mà đã bỏ hết cả vốn liếng, đã đưa tất cả giấy tờ chuyển nhượng cổ phần Anh Hoàng cho Đỗ Trạch Thần, nên phần di chúc kia rõ ràng là có vấn đề.

Đừng nhìn Dương Hiểu Viện lúc làm chuyện xấu tâm ngoan thủ lạt*, nhưng đối mặt với chứng cứ xác thực, đối mặt với cảnh sát hình sự kinh nghiệm phong phú, căn bản là bà ta chịu không được.

*Tâm ngoan thủ lạt: thủ đoạn ngoan độc

Rất nhanh Đường Huyên với Đỗ Trạch Thần đã biết được chân tướng sự việc, cũng biết vì sao cho tới nay Đỗ Hoằng Nghị cũng không dám động tới Dương Hiểu Viện.

Hai mươi mấy năm trước lúc Dương Hiểu Viện ủng hộ Đỗ Hoằng Nghị với Đường Huyên kết hôn, hai người từng ký một bản hiệp nghị, cho thấy bọn họ mới thật sự là vợ chồng, hôn nhân giữa Đỗ Hoằng Nghị với Đường Huyên là trùng hôn, chờ Đỗ Hoằng Nghị chính thức nắm tập đoàn nhà họ Đường trong tay, thì nhất định phải ly hôn với Đường Huyên, cưới bà ta vào cửa, cùng hưởng tài sản của tập đoàn họ Đường.

Ngay từ đầu Đỗ Hoằng Nghị cũng không lo lắng bản hiệp nghị này, bởi vì mặc dù đây là chứng cớ phạm tội của ông ta, nhưng cùng kí hiệp nghị này với ông ta thì Dương Hiểu viện cũng là tòng phạm, nếu Dương Hiểu Viện làm lộ bản hiệp nghị này ra ánh sáng thì bà ta cũng không chiếm được lợi ích.

Thế nhưng mọi chuyện lại phát triển thoát khỏi tầm kiểm soát của ông ta, Dương Hiểu Viện bị buộc đến đường cùng, đương nhiên không quan tâm cá chết lưới rách*, cho nên ông ta bắt đầu sợ hãi, vẫn luôn tìm kiếm bản hiệp nghị này.

*Cá chết lưới rách: mất cả chì lẫn chài (hai bên đấu tranh cuối cùng đều bị tận diệt)。

Đáng tiếc ngày xưa lúc hai người còn chưa chia rẽ là đồng minh cũ, đều hiểu rõ tâm tư thủ đoạn của đối phương trong lòng bàn tay, nên căn bản Đỗ Hoằng Nghị không thể tìm được.

Mặc dù Dương Hiểu Viện đã giấu kĩ kỹ hiệp nghị, nhưng vẫn luôn nơm nớp lo sợ, dù sao Đỗ Hoằng Nghị là một người không từ thủ đoạn, tìm không thấy hiệp nghị, thì diệt trừ bà ta là lựa chọn tốt nhất.

Dương Hiểu Viện suy bụng ta ra bụng người, cảm thấy vì vinh hoa phú quý nhà họ Đường mà diệt trừ bà ta là hoàn toàn đáng giá, cho nên bà ta vẫn luôn suy nghĩ nên làm cái gì, đợi đến khi nhận được đồ của Đường Huyên thì bà ta biết, Đỗ Hoằng Nghị không đợi được lâu nữa, thế là quyết định tiên hạ thủ vi cường*.

*Tiên hạ thủ vi cường có nghĩa là ra tay trước sẽ chiếm được nhiều lợi thế. 

Bà ta bị ép vào tuyệt cảnh đương nhiên sẽ công bố hiệp nghị cùng cá chết lưới rách với Đỗ Hoằng Nghị, bà ta là tòng phạm thì cũng muốn Đỗ Hoằng Nghị ngồi tù theo, hơn nữa lừa kết hôn để đoạt tài sản đều sẽ bị cưỡng chế yêu cầu bồi thường, bà ta ngồi tù là một chuyện, nhưng Đỗ Niệm Dương cũng không còn cái gì nữa.

Nhưng đây không phải còn chưa tới tuyệt cảnh sao?

Nhất là sau khi nói chuyện với Đường Huyên thì bà ta nảy lên một ý nghĩ, Đường Huyên không quan tâm Đỗ Hoằng Nghị, cũng không quan tâm Anh Hoàng, sau khi bà ta công bố hiệp nghị thì ngồi tù, còn tặng không tập đoàn nhà họ Đỗ cho người ta, không bằng giết Đỗ Hoằng Nghị, để lại Anh Hoàng cho con trai.

Cho nên bà ta lừa Đỗ Hoằng Nghị lập di chúc, chỉ cần tất cả cổ phần Anh Hoàng đều thuộc về Đỗ Niệm Dương, thì bà ta cũng không còn liên quan gì với ông ta nữa, tự sống cuộc sống của mình, mặc kệ ông ta làm gì để lấy được sự tha thứ của mẹ con Đường Huyên, bà ta cũng không can thiệp nữa, một tờ hiệp nghị kia cũng đều hết hiệu lực.

Đỗ Hoằng Nghị vì muốn tạm thời trấn an Dương Hiểu Viện để tìm được hiệp nghị, nên đương nhiên làm theo.

Hai người một lần nữa cùng hợp tác, nên cũng sẽ không tiếp tục canh tranh với nhau nữa, lúc Dương Hiểu Viện tìm Đỗ Hoằng Nghị tạm biệt còn uống chén rượu chia tay...

Dương Hiểu Viện bỏ thuốc trong rượu, nhân lúc đầu óc Đỗ Hoằng Nghị không minh mẫn, đẩy ông ta xuống cầu thang.

Chỉ là mọi chuyện vẫn không thể được như bà ta mong muốn, một là không nghĩ tới trợ lý của Đỗ Hoằng Nghị tìm đến nhanh như vậy, hai là người bán thuốc kia cho bà ta nói thuốc này không màu không vị, người sau khi chết kiểm tra thi thể cũng không phát hiện ra được, sẽ chỉ có biểu hiện của nhồi máu cơ tim... khi phiên tòa xét xử vụ án của Dương Hiểu Viện kết thúc, bên phía bệnh viện của Đỗ Hoằng Nghị cũng có kết quả, mặc dù được cứu kịp thời nên tính mạng thoát khỏi nguy hiểm, nhưng vì chất gây ảo giác gây tổn thương một phần lớn bộ não, nên cả đời này ông ta đều không thể tỉnh lại.

Đỗ Hoằng Nghị trở thành người thực vật.

Đứng trước giường bệnh của Đỗ Hoằng Nghị, Đỗ Trạch Thần vốn đang đau lòng sau khi nghe Dương Hiểu Viện khai hết thì không còn bất cứ cảm xúc nào, anh dang tay ôm lấy Đường Huyên đang ngẩn người.

Đường Huyên thở dài: "Mặc dù đã sớm đoán được, nhưng đến lúc thực sự biết sự thật thì vẫn hơi khó chịu."

Tình yêu duy nhất cả đời của bà, từ đầu tới cuối lại chỉ là một âm mưu.

Bà thổn thức nói: "Con nói xem ông ta mưu đồ cái gì chứ? Sở dĩ Dương Hiểu Viện trở thành như thế này, hoàn toàn là do một tay ông ta nuôi ra, hại người hại mình không nói, cuối cùng tất cả hậu quả lại đều đổ lên người mình, cho nên nói người đang làm thì trời đang nhìn, làm người vẫn nên thành thật, giữ mình."

Đỗ Trạch Thần gật đầu nói: "Tất cả đều qua rồi, rồi sẽ tốt thôi."

Đường Huyên cười nói: "Hiện tại tốt rồi, ông ta không còn cơ hội giày vò mẹ con mình nữa, con có việc thì đi nhanh đi, chỗ này không có việc gì."

Đỗ Trạch Thần nhìn Đỗ Hoằng Nghị nằm trên giường, hỏi: "Bây giờ mẹ tính thế nào?"

Mặc dù hai người ở riêng, nhưng vẫn chưa ly hôn, vẫn là quan hệ vợ chồng, Đường Huyên có nghĩa vụ phải chăm sóc ông ta.

"Mời một hộ lý chăm sóc, thi thoảng con đến nhìn ông ta cái là được." Đường Huyên thản nhiên nói: "Đây là chuyện ngoài ý muốn, người thân bên kia cũng dễ bàn giao."

"Đỗ Niệm Dương thì sao?" Đỗ Trạch Thần nói: "Anh ta đi đâu rồi?"

Đường Huyên nói: "Đoán chừng Dương Hiểu Viện vì đề phòng có chuyện bất ngờ nên sớm giấu người đi rồi, chẳng qua bây giờ Đỗ Hoằng Nghị thành người thực vật, Dương Hiểu Viện vào tù, anh ta cũng không gây nên nổi bọt nước gì đâu, mẹ sẽ cho người đi tìm anh ta."

Tốt xấu gì Đỗ Hoằng Nghị cũng là chủ tịch đưa công ty ra thị trường, chuyện trở thành người thực vật căn bản không giấu được, mấy người Đường Huyên cũng không có ý định giấu diếm, cũng may ông ta với Dương Hiểu Viện không phải người của công chúng, chuyện vụ án của Đường Huyên được yêu cầu giữ bí mật, người bên ngoài chỉ biết là gần đây Đỗ Hoằng Nghị lo nghĩ quá độ, thân thể không tốt, không cẩn thận ngã xuống cầu thang thành người thực vật. Còn mẹ con Dương Hiểu Viện, cũng không có bao nhiêu người quan tâm.

Chuyện này xử lý xong hết trong vòng một tuần, trong khoảng thời gian đó Tống Dĩ Sam không ngừng gọi điện cho Thẩm Ấu Dao giục chuyện đại ngôn TDO.

Thẩm Ấu Dao có chút bất đắc dĩ, xem ra chuyện này phải mau chóng xử lý, với cái bộ dáng vội vội vàng vàng của cô ta, sợ lại gây ra chuyện gì náo loạn hơn.

Cô gọi điện cho mẹ trước, Nhạc Nhã Ninh nghe ý của cô thì có chút lưỡng lự: "Liệu nó có thể sợ hãi, hoặc không có cách nào tiếp nhận không? Lỡ như sau này hai đứa có gì xung đột mà nó lại nắm điểm yếu trí mạng này của con."

Thẩm Ấu Dao suy nghĩ một chút nói: "Mẹ, con tin tưởng anh ấy, về phần sau này, nếu thật sự có xung đột thì quan tâm gì tới chút điểm yếu này, cái này thì có thể uy hiếp được chúng ta thế nào chứ?"

Dù sao bọn họ cũng không có siêu năng lực gì, chỉ là một người bình thường, đưa đi sở nghiên cứu cũng không có chút giá trị nghiên cứu nào, cô tin rằng coi như tình cảm bọn họ tan vỡ, thì Đỗ Trạch Thần cũng sẽ không làm chuyện quá đáng như vậy.

Nhạc Nhã Ninh im lặng một lúc, thở dài một tiếng: "Con đúng là dũng cảm hơn mẹ nhiều, cũng được, cùng lắm thì mẹ kiếm nhiều tiền một chút, con rời khỏi nhà họ Đường, chúng ta rời khỏi nhà họ Thẩm, nhà chúng ta tiếp tục sống qua ngày."

"Mẹ." Thẩm Ấu Dao bất mãn nói: "Đừng có rủa con, con vĩnh viễn sẽ không rời khỏi nhà họ Đường."

Nhạc Nhã Ninh cười: "Được được được, là mẹ nói sai. Đúng rồi, con nói Tống Dĩ Sam muốn đại ngôn gì?"

"TDO." Thẩm Ấu Dao nói.

Nhạc Nhã Ninh cười lạnh: "Con cho cô ta."

"Dạ?" Thẩm Ấu Dao nghi hoặc: "Mẹ biết chuyện gì ạ?" Trung tâm của TDO ở nước Mỹ, lấy địa vị của nhà họ Thẩm ở bên kia đương nhiên sẽ biết nhiều tin tức hơn.

Nhạc Nhã Ninh cười ha ha nói: "Con nói xem tại sao TDO phải tìm con làm đại ngôn?"

"Vì sao?"

"Nội bộ bọn họ xảy ra vấn đề, hình như là có chút bê bối." Nhạc Nhã Ninh giải thích: "Nếu như con làm đại ngôn cho bọn họ, bọn họ đoán cho dù chỉ vì không muốn hình ảnh của con bị xấu đi, nhà họ Thẩm bên này cũng sẽ ra tay cứu vãn một chút, dù sao con là con gái mà chúng ta vừa mới tìm về, nhất định được mọi người vô cùng yêu thương, hơn nữa đối với nhà họ Thẩm mà nói chẳng qua là tiện tay mà thôi."

"Cho nên, đại ngôn này con làm thì được, nhưng bất kỳ người nào khác làm đều sẽ không may." Nhạc Nhã Ninh cười lạnh: "Tống Dĩ Sam dám uy hiếp con, thế thì để cô ta làm đi!"

Thẩm Ấu Dao nói: "Thế nhưng TDO có yêu cầu cao với người đại ngôn như vậy, tốt xấu gì con còn có thân phận, còn cô ta hoàn toàn không có đủ tư cách, làm sao cho cô ta được đây?"

"Không đủ tư cách càng tốt hơn." Nhạc Nhã Ninh nói: "Nếu như con cự tuyệt, TDO cũng không dám tìm minh tinh nổi tiếng, đã là minh tinh nổi tiếng quốc tế, thì quan hệ giao thiệp cũng không thiếu, bọn họ biết rõ có vấn đề còn mời người ta làm đại ngôn, sau đó khiến người ta lâm vào phong ba bê bối, đối với những minh tinh nổi tiếng đó sẽ có tổn thất nhất định, nhưng đừng quên bọn họ có cơ sở, chỉ cần có tác phẩm, hơn nữa không phải vấn đề của bản thân họ, đợi một thời gian rồi cũng sẽ qua đi, nhưng TDO làm bọn họ mất lòng, sẽ càng thêm hỏng bét."

"Ngược lại, nếu tìm một minh tinh không nổi tiếng lắm làm đại ngôn, cho dù xảy ra vấn đề, cũng không thể tạo thành ảnh hưởng tệ hơn đối với TDO được." Nhạc Nhã Ninh nói: "Không phải con vẫn luôn không đồng ý với bên kia sao? Con để Tống Dĩ Sam lấy thân phận là bạn thân của con, là kiểu bạn thân mà nếu cô ta có xảy ra chuyện thì con cũng sẽ không ngồi yên không quan tâm ấy."

Thẩm Ấu Dao:...

Như vậy, nói không chừng TDO thật sự sẽ hạ thấp yêu cầu xuống chọn cô ta, dù sao cho dù ngăn cách một tầng, nhưng ít ra còn có chút hi vọng, lỡ như có xảy ra chuyện, thì người bạn Thẩm Ấu Dao này cũng sẽ ra mặt giúp đỡ.

Tác giả có lời muốn nói: Tâm cơ không chỉ dành cho người xấu…

Chương (1-99)