Chương 82
← Ch.83 | Ch.85 → |
Ngay tại lúc Thẩm Ấu Dao đang hoài nghi, thì bỗng nhiên Tống Dĩ Sam nói: "Đúng rồi, Ấu Dao, tôi có chút chuyện muốn tìm cô."
Thẩm Ấu Dao dừng lại đợi cô ta, lại nhìn cô ta dùng ánh mắt ra hiệu cho Tiểu Mầm đi.
Hai người đi đến một nơi trống trải, bảo đảm bốn phía không ai nghe được các cô nói chuyện mới dừng lại.
Tống Dĩ Sam nhìn kỹ vẻ mặt của Thẩm Ấu Dao, cười nói: "Ăn dấm à?"
Thẩm Ấu Dao nghi ngờ nhìn cô ta: "Cô tìm tôi có chuyện gì vậy? Muốn làm cái gì?"
Tống Dĩ Sam thở dài: "Cũng không muốn làm cái gì, chỉ là muốn ôn chút chuyện với bạn cũ thôi, nhưng cô vẫn luôn tránh tôi, cho nên tôi chỉ có thể dùng phương pháp này."
Thẩm Ấu Dao đúng là đang tránh ở một mình với Tống Dĩ Sam, cô biết mình không giỏi mưu mô, cho nên đối mặt Tống Dĩ Sam cho cô cảm giác không tốt lắm liền dùng sách lược phòng thủ, cố gắng không ở chung với cô ta, để tránh gây nên phiền toái gì.
Chỉ là... Thẩm Ấu Dao càng thêm nghi hoặc: "Chúng ta quen biết à?"
Tống Dĩ Sam sững sờ, nhìn kỹ nét mặt của cô, bỗng nhiên giễu cợt nói: "Cô đây là bay lên cành cao, nên đã quên bạn cũ rồi à?" Nói đến đây lại nói tiếp: "Ồ, cũng đúng thôi, dù sao bây giờ cô đã là người có thân phận, chuyện đã qua che dấu còn không kịp ấy chứ."
"Bạn cũ?" Thẩm Ấu Dao không hiểu ra sao: "Rốt cuộc cô là ai?"
"Còn nhớ Hạ San San không?" Tống Dĩ Sam nói.
Đương nhiên là Thẩm Ấu Dao không nhớ, nhưng mà cô biểu hiện như vậy lại chọc giận Tống Dĩ Sam: "Muốn vứt bỏ quá khứ sao? Cô làm vậy không phải quá vong ân phụ nghĩa rồi sao? Cô nghĩ xem vì sao Bàng Tuyết Oánh lại nhìn trúng cô?"
Thẩm Ấu Dao kinh ngạc nhìn cô ta: "Là do cô?"
Tống Dĩ Sam nói: "Đúng vậy, nếu như không phải có tôi, làm sao Bàng Tuyết Oánh lại chọn trúng cô, sao cô có thể có cơ hội tiếp xúc với Đỗ Trạch Thần, trở thành Đỗ phu nhân hiện tại chứ?"
Thẩm Ấu Dao nhíu mày, dưới tình huống đó dẫn dụ Bàng Tuyết Oánh chú ý đến nguyên thân, chắc chắn Tống Dĩ Sam không phải là có ý tốt gì, nếu như không phải cô thay thế nguyên thân, thì kết cục của nguyên thân trong sách cũng không tốt đẹp gì.
Không nghĩ tới lúc đó Tống Dĩ Sam đã bắt đầu nhìn chằm chằm cô, cho nên thời gian dài như vậy mà cô vẫn không cách nào tiếp nhận Tống Dĩ Sam quả nhiên là có nguyên nhân, bởi vì đối phương vẫn luôn có ý đồ xấu với cô.
"Rốt cuộc là tôi đã chọc vào cô chỗ nào vậy?" Thẩm Ấu Dao thật sự nghĩ không ra, rốt cuộc cô đã làm gì mà khiến cô ta cứ phải thấy cô sống không tốt mới chịu được.
"Cô chọc tôi chỗ nào à?" Tống Dĩ Sam cười nói: "Cô quên rồi sao? Chúng ta là chị em tốt đó."
"Chẳng qua trước kia quả thật là tôi đã xem thường cô rồi, vậy mà có thể làm được đến mức này, khiến Đỗ thiếu gia chung thủy một lòng đối với cô thì thôi đi, lại còn tìm cho mình một thân phận khó lường như vậy." Tống Dĩ Sam cười nói: "Nhưng mà khi còn bé hai ta ở chung với nhau nhiều năm, cái thân phận thiên kim nhà họ Thẩm kia, người khác không biết, nhưng tôi biết rõ ràng."
Thẩm Ấu Dao nhíu mày: "Rốt cuộc cô muốn gì?"
Tống Dĩ Sam không trả lời, lại nhìn điện thoại một cái nói: "Thời gian chúng ta ra ngoài cũng không ngắn, tôi phải trở về rồi. Lần sau chúng ta phải ôn lại chuyện cũ thật kỹ, khi đó cô cũng đừng trốn tránh tôi."
Thẩm Ấu Dao suy nghĩ miên man về đến phòng, cô tưởng rằng cỗ thân thể này là cô nhi, lâu như vậy cũng không gặp người nào trong quá khứ, cũng không có chuyện gì trong quá khứ phải lo lắng, hiện tại xem ra phải điều tra kĩ càng thêm một chút.
Tống Dĩ Sam cố ý theo cô muốn cô khó chịu, đáng tiếc Thẩm Ấu Dao cũng không phải là nguyên chủ thật sự, chuyện về ba mẹ cô lại càng tin tưởng, cũng không lo bị Tống Dĩ Sam uy hiếp, có lẽ lúc cô ta dẫn Bàng Tuyết Oánh chú ý tới nguyên thân là muốn nhìn cô sống không tốt, nhưng bây giờ tìm cô còn phải dùng phương thức quanh co như thế, hiển nhiên là có mưu đồ.
Lúc Đỗ Trạch Thần trở về đã mười giờ hơn, nhìn thấy Thẩm Ấu Dao đang ngồi bên giường chờ mình, lại gần cười nói: "Không tức giận nữa à?
Thẩm Ấu Dao mở miệng nói: "Anh với Tống Dĩ Sam nói cái gì vậy?"
Đỗ Trạch Thần sửng sốt một chút: "Nói về em đó, anh với cô ta cũng không quen biết còn có thể nói cái gì chứ? Cô ta nói với anh chuyện lúc trước em ở đoàn làm phim." Nói đến đây anh lại cười: "Không nghĩ tới em ở đoàn làm phim được hoan nghênh như vậy, tất cả mọi người đều yêu thích em."
Thẩm Ấu Dao khẽ thở phào một hơi trong lòng, lại bật cười, rõ ràng biết không có khả năng có cái gì, nhưng vẫn nhịn không được khó chịu, loại chuyện tình cảm này thật sự có thể làm cho người ta mất lý trí.
Đỗ Trạch Thần cũng kịp phản ứng, nghiêng đầu nhìn cô cười: "Bảo bối à, em đang ghen phải không?"
Thẩm Ấu Dao mím môi không nói lời nào.
Đỗ Trạch Thần đẩy ngã cô xuống: "Vừa rồi em vừa phá giới nói chuyện nha, không được không để ý đến anh nữa, không thì..."
Thẩm Ấu Dao trừng anh: "Không thì sao?"
Đỗ Trạch Thần hôn lên mặt của cô một cái, tội nghiệp nói: "Không thì anh cũng chỉ có thể chịu đựng thôi, còn dám chọc giận em ăn dấm cái gì sao?"
Thẩm Ấu Dao nhăn nhăn cái mũi, hừ nhẹ một tiếng: "Coi như là anh thông minh."
Đỗ Trạch Thần thấy thái độ của cô mềm mỏng hơn, không ngừng cố gắng: "Tha thứ cho anh được không? Anh thật sự không dám nữa, tha thứ cho anh đi mà, anh thật sự muốn cho em niềm vui bất ngờ mà, còn gọi cho Cao Thắng Ngân quay." Cao Thắng Ngân là tên của đạo diễn Cao.
Thẩm Ấu Dao nói: "Sau này không được phép gạt em nữa."
Đỗ Trạch Thần vội vàng nói: "Nhất định không!"
Thẩm Ấu Dao ôm anh một cái đáp lại, ôi, ôi đối đầu với kẻ địch mạnh có muốn làm loạn cũng không thể làm được.
Đỗ Trạch Thần vui vẻ nói: "Tha thứ cho anh rồi hả?"
Thẩm Ấu Dao nói: "Không có, tích lũy lại, nếu có lần sau nữa thì xử luôn một thể."
Đỗ Trạch Thần hung hăng hôn cô một cái: "Quả nhiên là bảo bối của anh mà!"
Thẩm Ấu Dao không nói với Đỗ Trạch Thần về chuyện của Tống Dĩ Sam, chủ yếu là chính cô còn không có biết rõ ràng, hơn nữa biểu hiện của Tống Dĩ Sam với những người khác cũng rất thỏa đáng, nếu cô bảo Đỗ Trạch Thần cách Tống Dĩ Sam xa một chút, Đỗ Trạch Thần có lẽ sẽ không chút do dự làm theo, nhưng cô không muốn anh cảm thấy cô cố tình gây sự.
Tình cảm không nên bị những thứ râu ria này làm tổn hại.
Hơn nữa, bỗng nhiên Tống Dĩ Sam vội vã tìm cô như vậy, mưu đồ của cô ta hẳn là ở gần ngay trước mắt, chắc rất nhanh là có thể biết.
Trưa hôm nay lúc ăn cơm, Chu Ngạn Lâm đến khu truyền hình điện ảnh tìm Thẩm Ấu Dao nói chuyện.
Thẩm Ấu Dao đi theo anh ấy đến phòng hóa trang của mình.
Tống Dĩ Sam hiếu kỳ thăm dò: "Có chuyện gì thế?"
Mạc Duyệt cười nói: "Có thể để cho Chu Ngạn Lâm tự mình đi một chuyến, đoán chừng là một chuyện tốt lớn, có thể là một tài nguyên lớn nào đó."
Mắt Tống Dĩ Sam sáng lên, cười nói: "Bây giờ tài nguyên của cô ta có cái nào là kém sao?"
"Cho nên nói có thể để cho Chu Ngạn Lâm cũng kích động như vậy, chắc chắn là tài nguyên cực kỳ lớn."
Tống Dĩ Sam như có điều suy nghĩ.
Buổi chiều Thẩm Ấu Dao với Tống Dĩ Sam đều kết thúc công việc tương đối sớm, Đỗ Trạch Thần còn phải quay thêm hai cảnh, Thẩm Ấu Dao dự định đi mua một ít đồ ăn trở về tự mình làm.
Tống Dĩ Sam thấy thế nói: "Tôi đi chung với cô, hôm nay có thể ăn chùa một bữa cơm không?"
Thẩm Ấu Dao cười cười không cự tuyệt, ngược lại Mạc Duyệt nói: "Tình cảm của hai ngươi tốt như vậy từ lúc nào thế?"
Tống Dĩ Sam kéo cánh tay Thẩm Ấu Dao nói: "Lúc đầu quan hệ của chúng tôi cũng không tệ mà."
Đỗ Trạch Thần gọi món ăn: "Muốn uống canh xương hầm."
...
Rời khỏi tầm mắt của mọi người, cuối cùng Tống Dĩ Sam cũng lột bộ mặt ôn hòa xuống, thở dài: "Đỗ thiếu gia đối với cô thật sự là tốt không còn lời nào để nói. Nhưng mà... Nếu anh ấy biết cô là lừa anh ấy, cô cảm thấy anh ấy sẽ đối xử với cô tốt như vậy nữa không?"
Thẩm Ấu Dao nói: "Tôi không lừa anh ấy."
Tống Dĩ Sam cười lạnh một tiếng: "Cô nhi viện Tinh Tinh, đừng nói với tôi cô đã quên."
Thẩm Ấu Dao nhíu mày nhìn cô ta: "Rốt cuộc cô là ai?"
Câu này hoàn toàn chọc giận Tống Dĩ Sam: "Cô bớt giả ngu với tôi đi! Lúc trước nếu không phải tôi thay cô bị người nhà họ Tống nhận nuôi..." Nói đến đây, bỗng nhiên cô ta ngừng lại: "Tóm lại, tôi cũng không muốn mọi người biết cô nói dối, dù sao đối với chúng ta đều không có chỗ tốt."
Đây là hạ quyết tâm muốn bắt ép cô.
Hôm qua Thẩm Ấu Dao điều tra tư liệu của Tống Dĩ Sam, biết cô ta xuất thân từ một trấn nhỏ bình thường ở phương bắc, cô ta lấy thành tích ưu tú thi vào đại học, về sau vô tình được người săn ngôi sao tìm thấy, bắt đầu bước lên con đường diễn viên. Bây giờ xem ra, sợ là mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Trong lòng suy nghĩ vậy, nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi nói lời khách sáo: "Cô muốn làm cái gì?"
"Đại ngôn TDO cho tôi." Nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của Thẩm Ấu Dao thì nói: "Làm sao? Đừng nói với tôi Chu Ngạn Lâm tới tìm cô không phải là vì đại ngôn TDO."
"Làm sao cô biết?" Thẩm Ấu Dao nghi hoặc.
"Bây giờ cô là thiên kim nhà họ Thẩm, nữ chủ nhân nhà họ Đường, không cần quan tâm cái gì cũng có bao nhiêu tài nguyên lớn tới cửa." Tống Dĩ Sam giễu cợt nói: "Năm nay hợp đồng đại ngôn TDO của Ngải Vi Nạp hết hiệu lực, có bao nhiêu minh tinh nổi tiếng quốc tế nhìn chằm chằm vào khối bánh gato lớn này."
Cho nên cô ta cũng nhìn chằm chằm vào, Thẩm Ấu Dao cảm thấy cô có hơi tự tin thái quá: "Cô cũng nói người ta muốn là minh tinh nổi tiếng quốc tế, còn tôi ngay cả một tác phẩm thực sự được chiếu lên cũng không có."
Tống Dĩ Sam cười lạnh nói: "Thôi đi, không phải cô đã lấy được rồi sao?"
Thẩm Ấu Dao lắc đầu: "Không có."
Hôm nay Chu Ngạn Lâm đến đúng là bởi vì đại ngôn TDO, chẳng biết tại sao đối phương vô cùng coi trọng thân phận thiên kim nhà họ Thẩm của cô, nói điều kiện cực kỳ phong phú, chẳng qua Thẩm Ấu Dao vẫn cự tuyệt, chính là bởi vì đối phương coi trọng cái này, cô cảm thấy không tốt lắm, cái cô muốn chỉ là diễn xuất thật tốt mà thôi, hơn nữa đại ngôn này đối với cô cũng không được xem là tốt trong giai đoạn này.
Nhưng rõ ràng Tống Dĩ Sam không tin cô: "Đừng giả bộ, muốn lừa tôi sao?"
"Bây giờ cô đã là nữ chủ nhân của nhà họ Đường, lại còn là thiên kim nhà họ Thẩm, cô ăn thịt heo, còn tôi chẳng qua là muốn húp miếng canh thôi, có cần phải nhỏ mọn như vậy không?"
Thẩm Ấu Dao nhìn cô ta, hành động này của cô ta, cũng không phải chỉ đơn giản muốn húp một miếng canh.
Thẩm Ấu Dao nói: "Cô cũng biết cái bọn họ cần là minh tinh cấp cao, cô mới chỉ đóng được mấy bộ phim truyền hình, phim điện ảnh cũng chỉ có một bộ, còn không phải nữ chính số một." Quan trọng là phòng bán vé cũng không cao, nếu không cũng không thể tiếp tục trở về đóng phim truyền hình.
"Ngậm miệng!" Tống Dĩ Sam cả giận nói: "Đừng có nói với tôi mấy chuyện không liên quan, tôi cho cô biết, tôi muốn đại ngôn này, tôi biết cô có thể làm được."
Thẩm Ấu Dao nói: "Tôi không làm được."
Tống Dĩ Sam cười lạnh: "Tôi nói rồi, chớ giả vờ giả vịt trước mặt tôi, so với Đỗ Trạch Thần chung thủy một lòng, vợ chồng nhà họ Thẩm tin tưởng kiên định không thay đổi cô là con gái của bọn họ, thì chỉ một cái đại ngôn, đối với cô mà nói hẳn là dễ như trở bàn tay mới đúng, tóm lại cuối tuần tôi muốn nhìn thấy kết quả, nếu không đừng trách tôi không niệm tình xưa, nếu cô đã ăn sơn hào hải vị, ngay cả canh cũng không cho tôi uống một ngụm, vậy thì vì sao tôi phải để cho cô sống tốt hơn chứ?"
Thẩm Ấu Dao có chút không hiểu nổi: "Cô xuất đạo chưa đến ba năm, đi được tới vị trí này, đạt được những thành tựu mà biết bao người hâm mộ, chỉ cần cô tiếp tục đi trên con đường của mình, thì sớm muộn gì cũng có thể có được mọi thứ mà cô mong muốn, tại sao lại vội vã muốn bay lên như vậy? Lấy tình trạng hiện giờ của cô, cho dù lấy được đại ngôn này thì cũng không nhất định là chuyện tốt."
"Cô xuất đạo một năm thì đóng một bộ phim, một bộ nữ hai một bộ nữ số một thì có tư cách gì nói tôi thuận buồm xuôi gió hả?" Tống Dĩ Sam trào phúng nói: "Ai nói lấy được đại ngôn này không phải chuyện tốt chứ? Nó đại biểu cho thân phận và địa vị trong cái giới này, lấy được nó thân phận của tôi lập tức có thể nước lên thì thuyền lên! Dù sao tôi khuyên cô đưa nó cho tôi, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau, vẫn là chị em tốt như trước kia."
Thẩm Ấu Dao nhìn đáy mắt cô ta vặn vẹo, cảm thấy nhất định phải điều tra quá khứ của cô ta một chút.
Chuyện này một mình cô làm thì tương đối khó khăn, cần Đỗ Trạch Thần giúp đỡ, cũng may bây giờ đã biết rõ mục đích của cô ta, có thể bàn bạc với Đỗ Trạch Thần, nhưng mà trước đó, cô phải nghĩ lại làm sao để thẳng thắn về thân thế của mình với Đỗ Trạch Thần, hi vọng anh không bị dọa.
Ngay tại lúc Thẩm Ấu Dao muốn tìm thời cơ phù hợp, thì Yến thị bên kia bỗng nhiên gọi điện thoại khẩn cấp đến: Đỗ Hoằng Nghị xảy ra chuyện!
Tác giả có lời muốn nói: Nhìn thì đơn giản nhưng lại không hề…
← Ch. 83 | Ch. 85 → |