Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 81

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 81
Chương 79
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Ngày hôm sau, Thẩm Ấu Dao lại dậy muộn, vừa ra cửa liền đụng phải Thẩm Vĩnh Ninh mới từ trong phòng ngủ đi ra, cô có chút ngượng ngùng, đời trước thời điểm huấn luyện làm việc và nghỉ ngơi cũng luôn luôn có quy luật, cái chuyện "Ngủ nướng" như vậy là chưa từng xảy ra trên người cô.

Đỗ Trạch Thần lẽo đẽo như cái đuôi lớn đi theo phía sau cô, khi thấy Thẩm Vĩnh Ninh thì lộ ra một nụ cười ngầm hiểu trong lòng: "Ba, tối hôm qua ba ngủ có ngon không?" Thẩm Vĩnh Ninh vốn không vừa mắt Đỗ Trạch Thần, cộng thêm việc tối hôm qua anh gây họa khiến ông bị tra tấn cả đêm, hôm nay lại còn ở trước mặt ông diễu võ dương oai khiến không vừa mắt lại càng thêm không vừa mắt, thật sự là một thằng nhóc con hư hỏng! "Không tốt lắm." Thẩm Vĩnh Ninh trầm mặt nói: "Mà sao lúc này cậu mới chịu dậy? Hôm nay không tính đi làm?"

Đỗ Trạch Thần nghe thấy lời này liền cảm thấy hình như có gì đó không đúng, theo bản năng vội vàng thu hồi dáng vẻ xuân phong đắc ý, rụt cổ lại nói: "Lập tức đi ngay, lập tức đi ngay."

Nói xong liền nhanh như chớp chạy xuống dưới lầu.

Đến dưới lầu mới phát hiện Nhạc Nhã Ninh đã ăn sáng xong đang nói chuyện gì đó với Đường Huyên, nhìn thấy Thẩm Vĩnh Ninh vẫn như cũ không cho sắc mặt tốt, hiển nhiên vấn đề vợ chồng của hai người bọn họ không được giải quyết triệt để ở "phòng ngủ", nội tâm Đỗ Trạch Thần gào thét, anh muốn trầm cảm rồi đấy, đây có phải là ông trời đang muốn diệt anh không!

Vâng, nhưng anh nhà chúng ta vẫn rất nhanh trí, không vì việc vừa nãy mà thay đổi sắc mặt, vội vội vàng vàng tiến lên lấy lòng mẹ vợ: "Hai vị mỹ nữ nói chuyện gì vậy?" Đùa, lấy lòng mẹ vợ vẫn an toàn hơn chứ!

Nhạc Nhã Ninh hiện giờ đang ở chung với Đường Huyên, hai người vui vui vẻ vẻ nói chuyện trên giời dưới đất, hơn nữa bà còn tận mắt nhìn thấy Đỗ Trạch Thần coi trọng Thẩm Ấu Dao, còn thật lòng như thế nào trong lòng bà đã rõ, chính vì thế mà bà đã bắt đầu thích người con rể này, nghe anh nói vậy liền cười nói: "Dao Dao của mẹ đúng là nên học Tiểu Thần nói chuyện một chút, nó chính là quá chất phác."

Đỗ Trạch Thần nói: "Có con gian xảo là được rồi mẹ ạ, cô ấy không cần phải thay đổi gì cả."

Lời này chọc cho Nhạc Nhã Ninh cười không ngừng.

Đường Huyên có lòng muốn Đỗ Trạch Thần thể hiện, mở miệng nói: "Thông gia muốn mua một ít sản nghiệp ở thành phố Yến, con về xem giúp bà ấy một chút." "Mau thu hồi cái mặt lạnh tanh của ông đi."

Nhạc Nhã Ninh trừng Thẩm Vĩnh Ninh: "Bọn nhỏ đều đã kết hôn rồi, cả ngày ở trong nhà thông gia là chuyện gì?"

Đường Huyên cười nói: "Xem hai người nói kia, tôi còn đang hoan nghênh ông bà thông gia ở lại nơi này đây, thân thể tôi không tốt, cũng không thể giống người khác chạy khắp nơi được nên cả ngày chỉ có thể ở nhà, hai người ở đây tôi còn cảm thấy náo nhiệt, mừng quá ấy chứ."

Nói xong thì quay qua dặn dò Đỗ Trạch Thần: "Lúc mua nhà thì tìm ở gần nhà chúng ta, cách nhà chúng ta gần gần một chút cũng được, sau này ông bà thông gia đến thăm con gái cũng tiện hơn."

Lời này có thể nói đến tâm khảm (chỗ sâu xa trong lòng) của Nhạc Nhã Ninh, bà cười nói: "Sau này chúng ta chính là người một nhà."

Đạt được sự tán thành của mẹ vợ, Thái Sơn đại nhân đặt trên đỉnh đầu (chắc đang nói đến ba vợ:3) cũng sắp rời đi, cả người Đỗ Trạch Thần đều trở nên thoải mái, trên đường đi làm cũng không kìm lòng được mà ngâm nga ca hát như thằng con trai mới yêu.

Nhưng mà phần thoải mái này khi đến cao ốc Thần Hi liền vẫy tay tạm biệt anh luôn. Đỗ Trạch Thần nhìn Đỗ Hoằng Nghị trước mặt: "Ông tới làm gì?"

"Ba tới gặp con." Đỗ Hoằng Nghị mang vẻ mặt khổ sở: "Mẹ con không hy vọng ba xuất hiện ở trước mặt bà ấy, nhà cũ của nhà họ Đường ba cũng không vào được, cũng chỉ có thể tới chỗ này chờ con."

Từ khi vợ chồng nhà họ Thẩm vào ở nhà cũ của nhà họ Đường, Đường Huyên liền canh phòng nghiêm ngặt với Đỗ Hoằng Nghị, dù sao trong lòng bà ông ta cũng giống như một con linh cẩu, ngửi thấy mùi máu tươi liền tận dụng sơ hở.

Đường Huyên cũng không muốn người đàn ông này tới phá hủy hôn sự của con trai mình, cho nên bà phân phó cho mọi người phải quyết liệt không cho phép Đỗ Hoằng Nghị tới gần nhà họ Đường.

Cuộc sống của Đỗ Hoằng Nghị hiển nhiên không dễ chịu, sự kiện quản lý cấp cao Đường thị từ chức tập thể tuy rằng ông ta chỉ xuất hiện một lần, xem ra cũng là muốn giúp Đỗ Trạch Thần nhưng từ kết quả cũng có thể thấy, người bình thường phải suy nghĩ một chút thì mới ra, còn người thông minh thì dễ dàng đoán ra mờ ám trong đó, bởi vậy thanh danh của ông ta trong giới bây giờ đã thơm như nước cớt, người ta có câu hổ dữ không ăn thịt con, ông ta ngay cả con trai ruột của mình cũng có thể hãm hại được, vậy ngoại trừ liên quan đến lợi ích thì liệu có ai nguyện ý làm bạn với ông ta đây?

Quan hệ giữa Đỗ Hoằng Nghị và mẹ con Đường Huyên bởi vì một buổi phát sóng trực tiếp mà bị bại lộ giữa ban ngày ban mặt, những mánh khóe trước kia và những suy nghĩ sau này của ông ta sợ rằng đều không thể che giấu trước bàn dân thiên hạ.

Tựa như tiền nhân* nói, ở một thời gian nhất định, nói dối có thể lừa gạt tất cả mọi người hoặc là ở tất cả thời gian lừa gạt một bộ phận người, nhưng tuyệt đối không có khả năng ở tất cả thời gian lừa dối tất cả mọi người, cũng chung quy sẽ bị nhìn thấu. (Ý là có như thế nào thì nói dối cũng sẽ bị phát hiện ấy:v)

*Người đời trước có liên quan tới mình.

VD: Các bậc tiền nhân đã dạy cháu con.

Vì vậy bây giờ ông ta đã phải trả giá cho những gì ông ta đã làm.

Đỗ Hoằng Nghị hiển nhiên rất rõ ràng tình cảnh của mình, ông ta đã hoàn toàn không có cách nào mơ tưởng đến Đường thị, không chỉ bởi vì ông cụ Đường có thể nhìn xa trông rộng, còn bởi vì Đỗ Trạch Thần hiện giờ có được chỗ dựa vững chắc như Thẩm thị, chỉ cần anh không đi tìm đường chết (không gây hại tới Thẩm thị) thì tiền cùng quyền thế của anh sẽ càng ngày càng nhiều, càng ngày càng lớn.

Hiện tại, việc mà Đỗ Hoằng Nghị muốn làm chính là lấy lại tổn thất cho bản thân, ít nhất thì cũng phải thu được sự tha thứ của hai mẹ con Đường Huyên.

Mặc dù không thể một lần nữa giống như trước kia làm một người chồng tuy không hoàn hảo nhưng luôn ôn nhu với vợ mình, một người ba hiền lành luôn quan tâm con mình thì cũng phải làm con rể của Đường thị trước, chậm rãi cảm hóa tâm bọn họ......

Nếu là dĩ vãng thì còn có chút khó khăn, tỷ lệ thành công không cao nhưng hiện tại, ông ta vừa vặn có một cơ hội trời ban như vậy......

Đỗ Trạch Thần quả thật không cự tuyệt người đối diện, anh vừa mới cầu hôn Thẩm Ấu Dao, mẹ anh và ba mẹ vợ vẫn đang thương lượng vấn đề hôn sự của hai đứa, trước đó Ấu Dao chưa có người lớn trong nhà ra mặt, tình huống nhà họ Đỗ cô cũng đều rõ ràng, bởi vậy Đỗ Hoằng Nghị không có ở đây hoặc là nói cái gì cũng không có gì phải mất mặt vì mọi chuyện vợ chồng son bọn họ đều có thể làm chủ.

Nhưng mà hiện giờ bất đồng, thân phận Ấu Dao biến đổi hơi lớn, anh vốn là so với cô xuất hiện rất nhiều thua thiệt, nếu lần nữa tuôn ra việc xấu trong nhà, đó chính là vũ nhục đối với Thẩm thị nói chung và đối với Thẩm Ấu Dao nói riêng, tuy rằng Thẩm Vĩnh Ninh cùng Nhạc Nhã Ninh tám chín phần mười trong lòng cũng rõ ràng chuyện của Đỗ Hoằng Nghị nhưng nghe nói với việc bị gây sự ở trước mắt lại là hai việc khác nhau.

Chính vì vậy mà Đường Huyên đã sớm đề cập qua với anh, bà sợ là Đỗ Hoằng Nghị sẽ nhân cơ hội này dính lên hai người bọn họ lần nữa nên bảo anh trước mắt không cần cự tuyệt.

Đỗ Trạch Thần dẫn ông ta đến văn phòng.

Đỗ Hoằng Nghị theo bản năng nhìn quanh văn phòng một vòng, xong lại rất nhanh thu liễm được cảm xúc của bản thân, vào thời khắc mẫn cảm như thế này, ông ta không nên có bất kỳ ý nghĩ xấu xa gì thì tốt hơn.

Ông ta làm bộ dáng giống như mình đã hoàn toàn buông xuống dã tâm của mình, thậm chí đối với hành động lúc trước của bản thân thì lộ ra vẻ vô cùng hối hận: "Trong nháy mắt, vậy mà con cũng đến tuổi kết hôn rồi......"

Hốc mắt ông ta ửng đỏ như chuẩn bị khóc: "Sau này cũng đừng học ba con, nhất thời bị ma ám quỷ theo, phạm phải sai lầm lớn như vậy."

"Rõ ràng có một người vợ xinh đẹp và một đứa con trai tài năng, thậm chí còn có được tài năng cùng phú quý mà người khác hâm mộ, cuối cùng lại bị hủy bởi vì sự cao ngạo tự đại, luôn muốn bành trướng của bản thân."

Nghe ông ta quy kết dã tâm của mình là cao ngạo tự đại, Đỗ Trạch Thần cười nhạo.

Đỗ Hoằng Nghị thấy thế lại cười khổ mà giải thích: "Sự giúp đỡ của ông ngoại con khiến ba nhanh chóng ăn nên làm ra, vì thế mà ba cho rằng đó là do bản thân mình có năng lực, luôn tự cho rằng khả năng làm việc của mình rất cao, sau đó lại còn phạm phải sai lầm mà những đàn ông có tiền thường hay phạm, cuộc sống của ba quá hạnh phúc cho nên mới tự mình tìm k. ích thí. ch cho mình, hôm nay mất đi tất cả, ba mới biết được rằng sai lầm ấy đã đi quá mức độ cho phép như thế nào."

Thấy Đỗ Trạch Thần không nói lời nào, ông ta cũng vì thế mà lơ đễnh: "Bây giờ ba chẳng dám cầu xin sự tha thứ xa vời của mọi người, ba chỉ hy vọng bản thân mình có thể dùng cả đời còn lại để bù đắp cho hai mẹ con con."

"Hiện giờ con cũng muốn kết hôn rồi, từ xưa tới nay, hôn nhân cha mẹ chi mệnh mai mối chi ngôn (cha mẹ làm chủ, cha mẹ mai mối), tuy rằng bây giờ người ta cũng không chú ý nhiều đến những thứ này như vậy, nhưng thời điểm kết hôn thì cha mẹ song phương tham dự mới là sự tôn trọng lớn nhất dành cho đối với đối phương. Ấu Dao là một cô gái tốt, ba nghĩ con hẳn là cũng muốn dành cho con bé những tốt nhất đi."

Đỗ Trạch Thần nhìn người đàn ông giả tạo bằng đôi mắt khinh bỉ: "Cho nên bây giờ ông vẫn muốn uy hiếp tôi?"

Đỗ Hoằng Nghị cười khổ lau mắt: "Ba đã không còn cách nào khác, đây chính là chuyện lớn trong cuộc đời con, ba cũng muốn tham dự. Ba đã làm sai quá nhiều chuyện nhưng cũng không muốn lưu lại thêm nhiều tiếc nuối, con yên tâm, những chuyện khác ba sẽ không dây dưa, ba chỉ xin chuyện này thôi."

Ông ta nói xong liền lấy từ trong túi xách ra hai túi văn kiện, đẩy một trong số đó đến trước mặt Đỗ Trạch Thần: "Đây là tài liệu về tất cả những chứng cứ phạm tội của Dương Hiểu Viện trong những năm gần đây, sau khi ba điều tra mới biết bà ta thì ra lại là loại đàn bà mang lòng dạ rắn rết như vậy, là ba thiếu chút nữa đã hủy hoại hai mẹ con con."

"Cái này ba giao cho con, con có thể chuyển thứ này cho mẹ con, cầm lấy những thứ này, hai người muốn xử trí bà ta như thế nào liền xử trí như thế đó."

Đỗ Trạch Thần giương mắt nhìn người đàn ông cáo già: "Người đi theo ông nhiều năm như vậy mà ông cũng có thể hạ thủ được, lòng dạ của ông cũng rất độc ác mà sao ông không chịu nhận lại đi đổ lỗi cho người khác, thậm chí tôi thấy ông ác còn gấp người phụ nữ kia rất nhiều lần."

Đỗ Hoằng Nghị nói: "Dù con có tin hay không thì sự thật rằng người ba yêu vẫn luôn là mẹ con và đứa con mà ba thương vẫn luôn là con... Còn Dương Hiểu Viện, hết thảy là do ba tự mình bành trướng, muốn đi tìm kí. ch th. ích mà thôi."

"Ba thừa nhận ba không tính là người tốt, còn là một thương nhân luôn đi nịnh nọt, chỉ với luận điểm này, mẹ con bọn họ làm sao có thể so sánh với hai mẹ con con? Hai mươi mấy năm tình cảm, tại sao nói giả dối thì thì là giả dối được đúng không?"

Đỗ Hoằng Nghị nói xong cảm xúc không khống chế được, những lời này không phải kích động mà quả thật nó chính là những lời phát ra từ đáy lòng, ông ta tuy tàn nhẫn nhưng không phải là con người lạnh lùng, ông ta có thể vì tiền bạc cùng quyền thế mà không từ thủ đoạn, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là ông ta không hiểu một tình cảm đẹp là tình cảm như thế nào…

Nhiều ngày qua ông ta vẫn luôn mang trong mình cái suy nghĩ rằng nếu như không có Dương Hiểu Viện thì cuộc sống của ông ta sẽ hoàn mỹ cỡ nào? Bây giờ nếu đã không còn cách nào có thể cứu vãn, vậy ông ta phải ngăn chặn tổn thất kịp thời cho mình, tiến hành bù đắp.

Chương (1-99)