Chương 78
← Ch.79 | Ch.81 → |
Mặc dù đã chính thức kết thúc nhưng bọn họ tham dự màn cầu hôn của Đỗ Trạch Thần nên lúc này cũng được mời tham gia tiệc mừng công, thậm chí bọn họ còn thuận tiện quay được một số chuyện thú vị, tuyệt cà là vời luôn.
Nhiếp ảnh gia lúc trước phụ trách cho Thẩm Ấu Dao hiện tại nghiễm nhiên trở thành fan của cô, thời thời khắc khắc chú ý đến từng động tác nhỏ của thần tượng nhưng vẫn biết kiềm chế không như bọn fan cuồng, vì thế mới có thể chụp một một màn này. [ Ha ha ha, Thẩm Ấu Dao thật đáng yêu. ]
[ Tôi không thể tin được luôn, cô ấy vậy mà cũng sẽ như bao người, cũng sẽ giở trò xấu nhưng cái giở trò này đáng yêu quá a, bé thỏ đây là bị Đỗ thiếu gia dạy hư rồi! ] Nhiếp ảnh gia giải thích với mọi người: "Bởi vì vừa rồi Bành Khả bắt nạt Đỗ thiếu gia!" [ Cho nên Thẩm Ấu Dao là đang báo thù cho Đỗ thiếu gia sao? ]
[ Nói thật, tôi hiện tại rất chi nà ghen tị với cái người được mệnh danh là Đỗ thiếu gia kia ấy nhá… ]
[ Tôi chỉ muốn xem biểu tình của Hạ công tử trong chốc lát hoi à, khẳng định rất thú vị. ] [ Hạ công tử đừng có nhìn lão bà bằng ánh mắt đó nữa, chú ý sâm banh trong tay anh đi. ]
[ Champagne (sâm panh): Tôi đã làm gì sai? Các người có còn lương tâm hong thế? ] Hạ Tuấn Trì căn bản cũng không phản ứng kịp, Thẩm Ấu Dao ngày thường phi thường thành thật làm một người tốt, ai cũng không nghĩ tới cô sẽ làm chuyện xấu, anh ấy còn tưởng rằng cô đặc biệt mang cho mình chai sâm banh.
Mãi đến khi Đỗ Trạch Thần cảm ơn mọi người xong và mời mọi người nâng ly chúc mừng, chai sâm panh trong tay mọi người đều mở ra, mà Hạ Tuấn Trì lắc lắc chai nửa ngày cũng không nhúc nhích, lúc này mới phát hiện nút gỗ gần như bị nhét vào hết rồi …
Người đàn ông kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Ấu Dao thì đã thấy Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao đang nhìn anh ấy mà cười to, bộ dáng như đang xem kịch vui. [ Ha ha ha, Hạ công tử hoài nghi nhân sinh, sâm banh của mình làm gì sai sao? ] [ Hạ công tử chắc nghĩ, ủa alo? Thẩm Ấu Dao sao lại trở nên xấu xa như vậy đi! ] [ Ha ha ha, buồn cười quá. Tôi cười sắp bay mịa cái họng rồi ấy! ]
Cư dân mạng cười như được mùa còn Hạ Tuấn Trì thì lộ ra biểu tình dở khóc dở cười. Bành Khả nhìn hai người nhà kia đang cười hớn hở như đúng rồi, cô nàng tức giận nói: "Ông xã, anh chờ một chút, để em lấy lại công bằng cho anh!"
Hạ Tuấn Trì cúi đầu nhìn người phụ nữ mình yêu, nghĩ cô ấy lại giở cái tính bướng bỉnh thì cười nói: "Em muốn làm gì?"
Kết quả Bành Khả trực tiếp cởi luôn cái áo choàng vướng víu trên lễ phục của mình rồi nói với Thẩm Ấu Dao: "Đến luận bàn* với tôi một chút đi!"
*Nói chuyện, trao đổi ý kiến với nhau về những vấn đề quan trọng. (Nhưng ở đây không nhầm thì chắc hai chị đang chuẩn bị oánh nhau thì phải:3)
Hạ Tuấn Trì bật cười đang muốn ngăn cản hai cô gái "dịu dàng nết na" thì chính anh ấy cũng không nghĩ rằng, Thẩm Ấu Dao vậy mà lại đồng ý: "Được!"
Đỗ Trạch Thần cũng cảm thấy ngoài ý muốn, hôm nay Thẩm Ấu Dao của anh hình như đặc biệt hoạt bát hơn mọi ngày thì phải.
Chỉ có Bành Khả mới có thể hiểu được loại cảm giác này: Cái loại cảm giác hạnh phúc tràn đầy năng lượng làm cho con người ta rơi vào trạng thái phấn khởi khiến cho những người đó rất muốn làm chút gì đó để ph. át ti. ết.
Tất cả mọi người đều vây xem náo nhiệt, ở đây không ai ngại xảy ra chuyện gì lớn cả, ai ai cũng hoan hô mở màn cho hai cô gái cá tính mạnh mẽ kia.
Thẩm Ấu Dao mặc một bộ lễ phục màu đen nghiêng vai, làn váy xẻ tà đến chỗ đùi, cô khom lưng nâng làn váy lên, ở bên chân buộc một cái nút, thuận tiện làm động tác chuẩn bị. Xung quanh trong nháy mắt vang lên những tiếng hô hào, hú hét, không khí dần trở nên nhộn nhịp hơn cả ban đầu.
Cư dân mạng cũng điên cuồng không kém người trực tiếp xem:
[ Có hoạt động như này hả? Sao tui hong biết vậy trời! ]
[ Đánh nhau trong khi mặc váy? U là trời, tuy ngược đời những vẫn tuyệt cà là vời nha chị ơi, ngầu quá đi à!!! ]
Hai người làm tư thế chuẩn bị, Bạch Khả lao đến tấn công không nói nhảm. Có thể được nền tảng của cô ấy chắc chắn như thế nào, kỹ năng cơ bản vững vàng giúp cô nàng tung ra những cú đá sắc bén mang đầy sự uy hiếp.
Thẩm Ấu Dao nhanh nhẹn tránh từng cú đá, cô tìm cơ hội lập tức quay người đi lấy thế giơ tay lên đỡ chân Bạch Khả rồi kéo xuống.
Bạch Khả cảm thấy bản thân không thể rút chân ra khỏi tay người phụ nữ kia nên dùng sức của chân kia tung ra cú đá thật mạnh.
Thẩm Ấu Dao vì thế phải bỏ tay lùi xuống, còn Bạch Khả thì thừa thắng xông lên tung ra những đòn tiếp theo.
Hai người đang đánh thì đột nhiên chiếc giày cao gót 8cm của Thẩm Ấu Dao bật cái gót ra, ngay lúc mọi người ai cũng tưởng cô nhưng không, người phụ nữ đã nhanh chóng chống tay xuống đất ném giày ra xa, chiếc cao gót đắt đỏ rơi xuống bên cạnh Đỗ Trạch Thần, anh ngay lập tức giúp vợ mình nhặt lên.
Chính nhờ cú ném giày ra xa bằng chân đã giúp cô vừa ném được giày vừa tránh được đòn tấn công của Bạch Khả và dính cơ thể mình lên người cô ấy.
[ Hai người tuy là phụ nữ… nhưng mà sao tôi thấy đẹp trai vậy chứ? Aaa, ai nói cho cái con người chỉ biết ăn ngủ nghỉ rồi báo ba mẹ này này đi, rằng đây không phải võ thuật đi, tôi muốn vào mà tôi sợ, làm ơn, ai đoá nói hong phải đi. ]
[ Hai người họ đã nhen nhóm được niềm đam mê võ thuật của tôi rồi đấy. ] [ Đoán xem ai sẽ thắng nào mọi người oi!! ]
[ Bành Khả đi? Cảm giác cô ấy tấn công rất mạnh. ]
[ Tôi cảm thấy người thắng có lẽ là Thẩm Ấu Dao, cô ấy chính là nữ nhi của Quyền Hoàng. (Là con gái của king of fighters. ) ] (Chắc ý tác giả là cô này đánh nhau giỏi ấy:v) [ Theo phân tích của tôi, một người chuyên nghiệp về quyền anh thì Thẩm Ấu Dao hẳn là lợi hại hơn Bành Khả, nhưng mà bộ đồ cô ấy mặc không tiện bằng Bành Khả, có chút bó tay bó chân, Bành Khả hiển nhiên biết điểm này cho nên vừa lên liền toàn lực công kích, bằng không kéo dài càng lâu đối với cô ấy càng bất lợi. ]
Quả nhiên, sau khi Thẩm Ấu Dao triển khai thế công (nữ chính là người tấn công), Bành Khả rất nhanh liền rơi vào thế yếu, cũng may trình độ tổng thể của cô nàng không tệ cùng với việc hai người đang là hữu nghị luận bàn (bạn bè nói chuyện… nhưng bằng tay chân), thế nên Thẩm Ấu Dao nhường vài chiêu, hai người cũng đánh qua đánh lại, nhìn vô cùng đẹp mắt.
Trong tiếng trầm trồ khen ngợi của mọi người, cuối cùng hai người chính diện đối mặt một chiêu đồng thời lui về phía sau, lúc đứng lên váy của Thẩm Ấu Dao vừa vặn tản ra rơi xuống che lại hai cái chân dài kia của cô.
[ Cái váy này, rất biết diễn thêm cho mình a! Nhưng mà không thể không nói, thêm cũng rất tốt! ]
[ Váy cũng ngầu lòi thêm đất diễn cho mình là sao? ]
[ A a a! Bạo quá đi à! ]
[ Đẹp ngây người luôn, chị Dao Dao của em quả nhiên danh bất hư truyền, em vô cùng chờ mong bộ phim mới của chị, nghe nói cũng có rất nhiều cảnh hành động. ] Đêm đó, tiêu đề <> nhanh chóng lên hot search, video và hình ảnh cô và Bành Khả luận bàn truyền bá đi khắp nơi.
Chờ hiểu rõ chân tướng, mọi người lại được nhìn thấy một màn cô giở trò xấu với Hạ Tuấn Trì, hầu hết tất cả mọi người đều trở thành fan hâm mộ của cô gái này, một cô gái lúc bình thường thì tính cách mềm mại đáng yêu, lúc bênh chồng thì mạnh mẽ ngầu lòi. ……
Chúc mừng xong thì thời gian đã không còn sớm, mọi người liền trực tiếp ở lại biệt thự. Đỗ Trạch Thần vừa vào phòng liền đè Thẩm Ấu Dao lên tường, hôm nay tâm tình phấn khởi không chỉ có mình Thẩm Ấu Dao.
Đã lâu như vậy, nụ hôn của anh vẫn làm cho cô động tâm không thôi, mà hôm nay có màn cầu hôn liền khiến cho tình yêu của bọn họ càng tiến thêm một bước, Thẩm Ấu Dao phá lệ nhiệt liệt đáp lại.
Đỗ Trạch Thần cảm thấy mình sắp điên rồi, anh ôm eo cô, xoay người đè cô lên giường, mắt, tai, môi … Hận bản thân không thể đem cô vò nát, tách ra để dung nhập vào trong thân thể của mình, hai người hòa làm một mới tốt.
Lần này, Thẩm Ấu Dao lại không còn xuất hiện cảm giác sợ hãi nữa, càng xuất hiện nhiều hơn là khát vọng cùng chờ mong, hôm nay trải qua hết thảy làm cho cô cảm giác được một cách rõ ràng và chân thực nhất, Thẩm Ấu Dao cô được người đàn ông này coi như trân bảo, cô có thể nghịch ngợm rồi an tâm đem chính mình hoàn toàn giao cho anh.
Đỗ Trạch Thần cảm nhận được tâm tình của cô, trong lồng ng. ực một mảnh lửa nóng: "Ấu Dao, Ấu Dao …. Anh yêu em.
Thẩm Ấu Dao đưa tay ôm lấy anh, ỷ lại, dựa dẫm vào trong ngực của người đàn ông mình yêu......
Một đêm triền miên của hai người cứ như thế bắt đầu và quá trình để kết thúc nó thì rất dài.
Sáng sớm hôm sau, Đỗ Trạch Thần mở mắt ra trước, cô gái mềm mại trong lòng khiến anh nhớ tới ngọn lửa bùng cháy vào đêm qua, thân thể trước tư tưởng kia bắt đầu rục rịch. Anh rất nhanh gọn lẹ không suy nghĩ nhiều mà xoay người đem người bên cạnh đặt ở dưới thân, Thẩm Ấu Dao nhận thấy được động tác quen thuộc tối hôm qua của anh thì có chút hốt hoảng, trong cơn buồn ngủ mông lung mà mở miệng xin tha: "Trạch Thần, không được, đau."
"Bảo bối, ngoan …. Anh sẽ giúp em xem lại."
Đỗ Trạch Thần ngậm vành tai như tôm luộc của cô mà dỗ dành.
Vừa nhìn không khí đã biết là hai người bọn họ "nói chuyện" cả một buổi sáng, đợi đến khi Thẩm Ấu Dao tức giận từ trên giường đứng lên thì đã là lúc mặt trời lên cao, Đỗ Trạch Thần lấy lòng mặc quần áo cho cô: "Đói bụng không? Chuẩn bị cho em matcha mousse rồi, rửa mặt xong là có thể ăn."
Thẩm Ấu Dao cả giận nói: "Bữa sáng ai ăn matcha mousse?"
Đỗ Trạch Thần nói: "Vậy không ăn, giữ lại để ăn trưa xong rồi tráng miệng, buổi sáng em muốn ăn gì?"
Thẩm Ấu Dao nhìn nhìn cái đồng hồ mà thở dài: "Đã mười một giờ rồi, buổi sáng gì nữa?"
Hiếm khi thấy cô bới móc, Đỗ Trạch Thần tự biết bản thân đuối lý, đưa tay ôm lấy cô: "Ai nha anh sai rồi, nếu không em phạt anh không ăn cơm? Nhưng vợ anh thì vẫn phải ăn, bằng không anh sẽ đau lòng mà chết mất."
Thẩm Ấu Dao tức giận đẩy anh một cái: "Miệng lưỡi trơn tru."
Đỗ Trạch Thần nhận đánh nhận mắng, đang muốn nói gì nữa để được thưởng thì chiếc điện thoại zô ziên của Thẩm Ấu Dao vang lên: "Ba?"
Nghe được xưng hô này, cả người Đỗ Trạch Thần rùng mình, mấy ngày nay vợ chồng nhà họ Thẩm ở nhà, Nhạc Nhã Ninh còn tốt, Thẩm Vĩnh Ninh lại dường như nhìn thấy anh liền không vừa mắt, vì thế mà khi làm việc, anh đều phải cẩn thận từng li từng tí.
Hơn nữa Thẩm Ấu Dao mỗi đêm đều bị Nhạc Nhã Ninh gọi đi ngủ cùng, khiến cho người đàn ông yếu đuối như anh phải ở một mình trong căn phòng trống mấy ngày, tối hôm qua anh chính là sợ về nhà bị quấy rầy cho nên mới chọn nơi xa như vậy.
Thẩm Ấu Dao nhìn ra Đỗ Trạch Thần khẩn trương, cô bỗng nhiên nói: "Ba, Đỗ Trạch Thần anh ấy …"
Đỗ Trạch Thần sửng sốt, vội vội vàng vàng lao tới ôm lấy cánh tay Thẩm Ấu Dao, sau đó lại nhanh chóng buông ra chắp tay cầu xin bảo bối tỏ ý anh biết sai rồi, tha thứ cho anh đi.
Hành động này của anh khiến cô bật cười, cô khúc khích một hồi mới tiếp tục nói với ba, để cho người đàn ông bên cạnh lạnh sống lưng từng đợt: "Anh ấy rất tốt, đối xử với con cũng rất tốt. Ba yên tâm, tối nay chúng con sẽ về."
Sau khi cúp điện thoại, Đỗ Trạch Thần mới thở phào nhẹ nhõm: "Bà nội của anh ơi, em làm anh sợ muốn chết! "
Thẩm Ấu Dao mỉm cười: "Để xem lần sau anh còn dám bắt nạt em không!" Đỗ Trạch Thần thú nhận: "Đương nhiên là không, ba em là King of Fighters mà, ông ấy còn khủng khiếp hơn em nữa."
Lúc này, anh cuối cùng cũng tìm được cơ hội để cô đã xảy ra chuyện gì: "Chuyện gì đã xảy ra khi em còn nhỏ vậy? Tại sao mà? Kiểu, ý anh là, sao em lại bị tách khỏi ba mẹ?" Thẩm Ấu Dao dừng lại, cô không muốn nói dối nhưng cô lại không biết làm thế nào để giải thích điều đó với anh để anh hiểu.
Đỗ Trạch Thần nghi ngờ hỏi: "Có phức tạp không?"
Thẩm Du Diêu tiến đến ôm lấy anh: "Có chút đấy, lát nữa nói cho anh biết được không? Bây giờ em cũng không biết nên nói cái gì mới được."
Tuy rằng không biết vì sao lại khó nói nhưng Đỗ Trạch Thần tôn trọng ý nguyện của cô: "Được rồi, vậy em nói cho anh biết làm thế nào mới có thể lấy lòng ba em đi." Thẩm Ấu Dao suy nghĩ một chút nói: "Khen ông ấy đánh anh tốt, khen ông ấy biết dạy người là được, nhất là biết dạy em ấy."
Buổi tối hai người về đến nhà, Đường Huyên chuẩn bị bữa tối phong phú nghênh đón hai người bọn họ.
Trên bàn cơm nói đến chuyện bọn họ tổ chức hôn lễ: "Hiện giờ Tiểu Thần cũng cầu hôn rồi, hôn lễ cũng nên đưa lên báo thôi, hai ông bà thông gia có ý kiến gì không?" Ngày hôm qua Đỗ Trạch Thần cầu hôn trên mạng rốt cuộc cũng làm cho thái độ của Thẩm Vĩnh Ninh đối với anh có chút thay đổi, nhìn bộ dáng hạnh phúc của con gái, ông cũng không thể tiếp tục vứt cho Đỗ Trạch Thần cái mặt lạnh được, nhân tiện nói: "Chúng ta trở về thương lượng một chút, tôi chỉ có một đứa con gái này, trước đó chịu không ít khổ, hôn lễ nhất định phải làm thật tốt."
Đường Huyên nói: "Nên là như thế, bất kể nói như thế nào, Ấu Dao là một đứa trẻ ngoan, Tiểu Thần nhà chúng tôi cưới được con bé là may mắn cả đời của nó." Đỗ Trạch Thần nhanh trí, ân cần nói: "Đúng vậy, phải cảm ơn ba mẹ đã nuôi cô ấy tốt như vậy, lần đầu tiên con gặp cô ấy là ở đoàn làm phim, động tác cô ấy đóng phim cuốn vô cùng, đẹp đến ngây người, lập tức mê hoặc con luôn."
Trên mặt Thẩm Vĩnh Ninh hiện ra một chút ý cười: "Dao Dao nhà tôi tính tình ổn trọng vững chắc, điều này cũng không phải là khoe khoang làm gì."
"Điều đó thực sự!" Đỗ Trạch Thần nịnh nọt: "Cho đến tận bây giờ, Ấu Dao vẫn chưa gặp được đối thủ."
Thẩm Vĩnh Ninh gật đầu nói: "Hiện tại có thể đánh thắng được con bé đúng là không có mấy người thật, vận động viên chuyên nghiệp cũng có người nói đấu với con bé là quá sức họ."
Đỗ Trạch Thần rốt cuộc cũng bắt được mạch đập của ba vợ nhà mình, hưng phấn nói: "Đúng vậy, đều là do ba dạy tốt, võ đài dưới lòng đất đánh không lại cô ấy!" Anh mới vừa nói xong, trên lưng liền đau rát, quay đầu nhìn về phía Thẩm Ấu Dao thì chỉ thấy cô đang liều mạng nháy mắt với mình.
Nhưng mà đã chậm, Nhạc Nhã Ninh bên kia vẫn không nói chuyện, bà nhẹ nhàng buông đũa, âm trầm nhìn về phía Thẩm Vĩnh Ninh: "Thẩm Vĩnh Ninh?!" Thẩm Vĩnh Ninh theo bản năng rụt cổ một cái.
Nhạc Nhã Ninh không muốn thất lễ trước mặt thông gia, tao nhã lau miệng nói: "Lát nữa hai chúng ta ta tâm sự."
Thẩm Vĩnh Ninh rầu rĩ lên tiếng, liếc Đỗ Trạch Thần một cái.
Trực giác Đỗ Trạch Thần đã bảo anh rằng có chuyện xấu đến gần nhưng anh éo thèm nghe nó mà ngồi hóng chuyện mới vui chứ, bây giờ mới cảm thấy sống lưng mình lạnh lẽo như được phủ bởi lớp băng, thôi xong đời ba rồi ba ơi, cái này chắc là làm gì để vợ mình giận đi, ài, khum sao khum sao, con cũng từng bị mà (눈‸눈)).
Ăn xong cơm tối, Đường Huyên về trước, còn Thẩm Vĩnh Ninh thì ỉu xìu đi theo Nhạc Nhã Ninh trở về phòng khách, trước khi đi vào còn quay đầu dành cho Đỗ Trạch Thần một cái nhìn đầy yêu thương của một người ba vợ.
Đỗ Trạch Thần theo bản năng rụt cổ lại, sợ tới mức xoay người nhào vào lòng Thẩm Ấu Dao: "Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ vợ ơi? Ấu Dao, vợ ơi, ba ba của em thật hung dữ." Thẩm Ấu Dao thương hại vỗ về lưng của anh nhưng trong miệng lại nói: "Ba ba lại bị mắng rồi đấy."
Cũng nói không chừng là sẽ bị đánh.
Trong ấn tượng của cô, cha mẹ luôn cãi nhau, mặc dù sau đó ly hôn nhưng cách một thời gian dài, mẹ cũng sẽ bởi vì chuyện của cô mà cãi nhau một trận với ba, để cho cô ấn tượng sâu sắc nhất chính là lần cha "trị liệu" cho cô vì cô sợ bóng tối, sau khi dọa cô ngất đi thì lúc ấy, mẹ mới thật sự mất đi tất cả tao nhã của bản thân, giống như người đàn bà chanh chua cào mặt ba, cô nhìn hậu quả đến hoa cả mắt.
Ngoại trừ kiên trì trong chuyện cô học cách đánh nhau, cha chưa từng thắng, thậm chí là trực tiếp làm cho mẹ muốn ly hôn với ông, không biết ba có hối hận hay không. Cô biết ba yêu mẹ, nhiều năm như vậy rồi nhưng chưa từng nghĩ tới tìm một người khác, cuộc sống của ông giống như một cán bộ kỳ cựu, vậy mà tất cả phim ảnh và tin tức về mẹ ông đều biết.
Đỗ Trạch Thần không biết suy nghĩ trong lòng cô, nghe cô chỉ quan tâm Thẩm Vĩnh Ninh mà bất mãn nói: "Trong mắt em, rốt cuộc ai quan trọng?"
Cách anh diễn đạt sự bất mãn của mình giống như cậu hỏi "Nếu anh và ba em cùng rồi xuống nước, em sẽ cứu ai?"
Thẩm Ấu Dao dở khóc dở cười: "Rắc rối kia không phải anh là người gây ra à?" "Vậy chẳng phải em nên lo lắng cho anh nhiều hơn sao?"
Đỗ Trạch Thần mạnh mẽ nói: "Chuyện của ba em dễ giải quyết mà, chẳng phải đã gần mười ngày rồi mà mẹ em chưa về sao? Tối nào em đi ngủ với mẹ, anh cũng nhìn thấy ánh mắt buồn bã của ba em hết."
Nói xong còn giả vờ giả vịt làm gương mặt buồn bã cho cô xem.
Thẩm Ấu Dao rất mệt mỏi với cái con người thích diễn xuất này, cô cảm thấy anh đang oán hận mình mà không dám nói ra vì từ khi ba mẹ đến, tối nào cô cũng ngủ với mẹ mình để mặc anh bơ vơ giữa căn phòng trống trải.
"Nếu hôm nay anh không gây ra phiền phức thì chắc lại phải ngủ một mình nữa mất!" Nói tới đây, Đỗ Trạch Thần liền cảm thấy may mắn: "Này nhá, rắc rối kia là do anh cố ý gây ra, làm như thế thì ba mẹ em sẽ có cơ hội nói chuyện với nhau chẳng phải sao? Bảo bối, lần này anh có công đúng không? Em tha thứ cho anh nhá!"
Trình độ lật mặt của Đỗ thiếu gia phải gọi là nhanh như lật bánh, mà thậm chí còn khiến người ta mất cảnh giác vì nó.
Thẩm Ấu Dao vì thế cũng ngẩn ra, lời này của anh làm cô nhớ tới một chuyện, kiếp trước ba mẹ cô ly hôn rất nhiều năm, bởi vì cô lấy lý do này nên có thể chia phòng ngủ, hôm nay......
Đỗ Trạch Thần không biết suy nghĩ của cô, vẫn còn đang vì sự cơ trí của mình mà tự mãn: "Đúng, giữa vợ chồng, không có chuyện gì là ở trong phòng ngủ không giải quyết được."
Anh vừa nói vừa đẩy ngã Thẩm Ấu Dao.
Thẩm Ấu Dao nhận thấy được tay người đàn ông thuần thục luồn vào trong quần áo, trừng to mắt: "Giữa chúng ta không phải lại có chuyện gì chứ?"
Đỗ Trạch Thần bỗng nhiên lạnh mặt nghiêm túc nói: "Anh và ba em rơi xuống nước, em cứu ai trước?"
Thẩm Ấu Dao nghẹn lời, sau đó cô đã bị con cáo già Đỗ Trạch Thần lợi dụng sơ hở.
← Ch. 79 | Ch. 81 → |