Chương 69 (1)
← Ch.69 | Ch.71 → |
Bởi vì liên quan đến vấn đề bảo mật thông tin nên ống kính liền được kéo ra xa để không ai nghe được bọn họ nói cái gì, nhưng có thể nhìn bộ dáng thong dong của Thành Nhụy liền đoán được, điều này làm cho mọi người như thấy được một tia hy vọng. Tất cả đều cảm giác đại tiểu thư của nhà họ Thành chắc chắn có thể giúp được Đỗ thiếu gia. [ Xem ra ngày mai phải có biến rồi. ]
[Thẩm Ấu Dao tuy rằng có thể ở cùng Đỗ thiếu gia nhưng loại thời điểm này thật sự là một chút việc cũng không giúp được a, cô ta có thể làm gì? Tôi đoán cũng chỉ có thể trở về nấu cơm. ]
[Ha ha, lầu trên à, phải để cho Đỗ thiếu gia tạm thời tâm tình tốt một chút chứ, nhỉ?] [ Cảm giác đại tiểu thư nhà họ Thành đứng cùng với Đỗ thiếu gia vẫn hơn ấy, càng lúc càng thấy xứng a, nếu như Đỗ thiếu gia cùng cô ấy ở chung một chỗ, tôi có thể cảm giác được mọi chuyện sẽ thuận lợi rất nhiều. ]
Lần này lại không có bao nhiêu người phản bác thậm chí còn có người tán thành luôn, vì sao á? Bởi vì thật sự là chuyện quá rõ ràng rồi.
Khi Đỗ Trạch Thần về đến nhà thì đã rất muộn, anh buộc phải nghe Thành Nhụy nói một đống "kinh nghiệm", cô ta đứng nói chuyện lâu thế mà không đau thắt lưng, anh bây giờ thậm chí còn phải nghĩ đến việc ngày mai các cổ đông và quản lý cấp cao sẽ giở trò thì mình nên làm gì, mặc dù trong lòng có nắm chắc cũng khó tránh khỏi cảm thấy mệt mỏi."Anh về rồi?" Thẩm Ấu Dao đang ngồi ở sô pha chờ anh.
Đỗ Trạch Thần đi tới ôm lấy vợ mình và tựa vào lòng cô nhắm mắt nghỉ ngơi."Em nấu canh xương anh thích nhất rồi đấy, vào thử đi." Thẩm Ấu Dao nói. Đỗ Trạch Thần lại dựa vào một lúc, hai người cùng đi ăn cơm.
"Anh có thể sẽ cần đến sự giúp đỡ của em." Đỗ Trạch Thần đặt bát đũa xuống nói với Thẩm Ấu Dao.
"Đương nhiên có thể." Thẩm Ấu Dao không chút do dự đáp ứng, hỏi xong mới hỏi: "Muốn em làm cái gì?"
"Chuyện này cũng không phải là do nguyên nhân thất bại của phương án." Đỗ Trạch Thần nói: "Là bọn họ hoàn toàn không tin tưởng anh nên căn bản không cho anh cơ hội nhúng tay vào, nếu bây giờ anh muốn chứng minh bản thân thì chuyện này anh nhất định phải làm."
"Sau đó thì sao?" Thẩm Ấu Dao nói.
"Anh có thể sẽ gặp phải tình trạng tồi tệ nhất, khi đến lúc đó, mọi chuyện sẽ cần em giúp anh, hai chúng ta cùng nhau hoàn thành, nhưng áp lực đi đôi với nó sẽ vô cùng lớn." Đỗ Trạch Thần dừng một chút mới nói: "Nếu thất bại, Đường thị sẽ có tổn thất rất lớn, mà anh có thể sẽ trở thành tội nhân của Đường thị."
Thẩm Ấu Dao đứng dậy đi đến bên cạnh ôm lấy anh rồi nói: "Vất vả rồi, không sao, phương án của Bành Khả quả thật rất tốt, nếu như các cổ đông và quản lý cấp cao kháng cự dẫn đến tổn thất, đó cũng không phải trách nhiệm của một mình anh. Huống chi, em tin tưởng anh có thể lật ngược thế cờ một cách đẹp mắt, các cổ đông chắc chắn sẽ tiếp nhận anh thôi."
"Đừng sợ, anh chính là người thừa kế do chính ông ngoại chỉ định, con đường gian nan nhất đã đi tới, qua con đường này thì còn có chuyện gì khó khăn hơn sao? Em sẽ luôn ở bên anh mà, cùng lắm thì chúng ta làm lại từ đầu. ” Cô tiếp tục an ủi.
Đỗ Trạch Thần không biết nghĩ tới điều gì, anh bỗng nhiên nở nụ cười: "Em nói rất đúng."
Một ngày đầy mệt mỏi và sầu lo của anh dường như đã bị quét sạch, tất cả những gì còn lại là vẻ mặt kiên định không chịu khuất phục.
[ Làm sao bây giờ, tôi lại bắt đầu dao động, Đỗ thiếu gia nói cũng không sai, đây căn bản không phải vấn đề hay nguyên nhân thất bại của phương án, cũng có thể gọi là cơ hội để anh ta học tập. ]
[Xem ra anh ta cũng không có ý định nghe Thành Nhụy, chẳng lẽ Thành Nhụy nói không đúng?]
[ Có lẽ vậy, dù sao tình trạng mỗi công ty đều không giống nhau, nghe nói Thành Nhụy còn có ông nội làm chỗ dựa, Đỗ thiếu gia lại khác, anh ta hoàn toàn nhảy dù, ai cũng không nghĩ tới Đường lão gia tử sẽ đem tất cả cổ phần truyền cho anh ta chứ. ]
[ Thẩm Ấu Dao ủng hộ vô điều kiện, thật sự có thể cho người ta dũng khí đi. ] [ Đây mới là chỗ đáng quý của vợ chồng, không phải tôi có thể cho được anh cái gì mà là bất luận gặp phải cái gì, tôi đều sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh anh. ]
Thành Nhụy nhìn Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao tương tác với nhau như vậy thì trong lòng có chút sốt ruột, tuy rằng cô ta để cho bên kia nhìn chằm chằm vào lý do Thẩm Ấu Dao không giúp được gì cho Đỗ Trạch Thần nhưng những con người bình thường này căn bản mặc kệ cái gì gọi là lợi ích, cái gì gọi là nâng đỡ, ngược lại lại để ý cái gì mà lưỡng tình tương duyệt.
Tất cả mọi người chỉ dừng lại ở tình yêu mờ mịt không có đường ra… Mà cái tên Đỗ Trạch Thần kia vậy mà thật sự kiên trì đến cùng, đúng là chưa đến Hoàng Hà chưa từ bỏ ý định (giống câu chưa thấy Hoàng Hà/quan tài chưa đổ lệ) mà, thế nhưng vẫn không có ý định áp dụng đề nghị của cô ta!
Vậy làm thế nào để thể hiện năng lực của mình đây?
Thành Nhụy tìm đọc tin nhắn phản hồi trên mạng hai ngày nay cũng phát hiện cô ta có thể vẫn có chút sốt ruột, ngày hôm qua Đỗ Trạch Thần không chút lưu tình phản bác cô ta cùng với biểu hiện ra ngoài rằng bản thân anh coi trọng Thẩm Ấu Dao nhiều như thế nào, ngược lại lại làm cho người ta cảm thấy cô ta nhúng tay có vẻ đang có dụng tâm khác.
Cô ta hít sâu một hơi tự nói với mình nhất định phải bình tĩnh, làm gì cũng phải bình tĩnh, như thế nào cũng phải bình tĩnh, không đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp đá mà quàng phải phân, phải nhìn những gì xảy ra trước mắt, hiện thực mới rõ ràng hơn bao giờ hết, những cái gọi là tín niệm kia chẳng qua đều là chút chuyện cười, anh ta sẽ có lúc cần yêu cầu của cô ta, cần dựa vào cô ta.
Nghĩ tới đây, cô ta bấm số điện thoại của một cổ đông Đường thị: "Thật đáng tiếc, ngày hôm qua cổ phiếu Đường thị đều tăng, không nghĩ tới hôm nay thế nhưng trực tiếp rớt giá."
Cổ đông cười lạnh nói: "Còn không phải bởi vì tổng giám đốc Đỗ của chúng ta quá mức hồ nháo, không chịu suy nghĩ sao?"
Thành Nhụy nói: "Nhiệt huyết của anh ấy dù sao cũng rất cao, hơn nữa người trẻ tuổi chúng tôi luôn muốn chứng minh bản thân mà."
Cổ đông kia liền nói: "Nếu cậu ta có thể có một nửa lý trí vững vàng của Thành đại tiểu thư thì tốt rồi, xí nghiệp lớn như vậy làm sao có thể dựa vào một bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ là có thể thành công?"
Thành Nhụy nói: "Vậy cũng không thể để cho cổ phiếu Đường thị cứ rớt xuống như vậy chứ, tổn hại chính là lợi ích của tất cả mọi người, ngài xem bên ngài có đề nghị gì không? Tôi đi khuyên nhủ Đỗ thiếu gia xem sao."
Cổ đông hừ lạnh một tiếng nói: "Tạm thời thì không cần, thái độ của cậu ta chúng tôi đều thấy được, cậu ta căn bản không có ý định nhượng bộ cũng không chịu suy nghĩ, tôi đoán chỉ có chờ khi nào thật sự gặp phải trắc trở thì lúc ấy mới có thể trưởng thành được."
Thành Nhụy lo lắng nói: "Hôm nay không phải đã vấp phải trắc trở sao?" "Cái này mà gọi là vấp phải trắc trở gì?" Các cổ đông bật cười: "Đại tiểu thư cứ chờ xem!"
Cúp điện thoại, Thành Nhụy suy nghĩ một chút liền gọi cho bạn thân của mình là Cảnh Thế Lan, cô ta là vợ của Hách Nguyên Thụy, thiên kim của tập đoàn truyền thông Thanh Vũ."Thế nào? Chuẩn bị xong chưa?" Cảnh Thế Lan cười nói: "Tớ còn tưởng rằng mình ít nhất cũng phải chờ một thời gian nữa cơ, nhanh như vậy đã bắt đầu?" "Đúng vậy." Thành Nhụy nói: "Lập tức có thể bắt đầu, tớ cũng không nghĩ tới tình cảnh của Đỗ Trạch Thần ở Đường thị lại gian nan như vậy."
"Gian nan như vậy cậu còn muốn nhào lên hả?" Cảnh Thế Lan nói: "Hôm nay phát sóng trực tiếp tớ cũng đã xem, cư dân mạng xem không hiểu nhưng những người như chúng ta còn có thể không hiểu sao? Mà đám người kia chính là thừa dịp Đỗ Trạch Thần tuổi còn trẻ không hiểu chuyện mà muốn hạ anh ta xuống đi, bọn họ hẳn là muốn nhân cơ hội này lấy được bao nhiêu thì lấy, khả năng Đỗ Trạch Thần bị mất quyền lực quá lớn, cậu cho dù gả cho anh ta cũng chỉ là cái thùng rỗng, đến lúc đó còn không bằng Nguyên Thụy nhà tớ đâu."
Thành Nhụy nói: "Không đến mức đó đâu, Đường thị lớn như vậy, chưa kể Đỗ Trạch Thần lại có lòng nhúng tay, nhiều lắm sẽ xuất hiện có chút tổn thất thôi, muốn hoàn toàn làm mất quyền lực của anh ta không phải chuyện dễ dàng như vậy đâu, chỉ cần anh ta chịu nghe tớ thì làm gì có chuyện bạn thân rơi vào thế bị động như vậy."
Cảnh Thế Lan cười nói: "Cũng đúng, dù sao cậu cũng có nhiều biện pháp như vậy, đằng sau lại có thêm nhà họ Thành hỗ trợ, Đỗ thiếu gia đoạt lại quyền hành hẳn là cũng không phải việc khó gì, dù sao cũng sẽ không bị khống chế cổ phần tuyệt đối như vậy đâu."
Nói đến cái này, cô ta không khỏi nói lời hâm mộ: "Cùng lắm thì đổi các quản lý cấp cao một lần, biến thành người một nhà."
Đáy mắt Thành Nhụy hiện ra ý cười, đây chính là tính toán ngày sau của cô ta, nhưng trước mắt mà phổ biến chuyện này cũng không dễ dàng gì, ở bất kỳ công ty nào thì thay đổi quản lý cấp cao đều là chuyện lớn, công ty khác còn khó huống chi là tập đoàn lớn như Đường thị, nơi này liên quan đến hơn trăm vị quản lý cấp cao, không nói cái khác, nếu có mười quản lý cấp lớn đồng thời nghỉ việc thì kiểu gì cũng sẽ mang đến đả kích trí mạng cho Đường thị.
Nhưng mà đó đều là chuyện của sau này, việc cấp bách, là đem Thẩm Ấu Dao chiếm vị trí này đá rớt. Cảnh Thế Lan cười nói: "Vậy chúc chúng ta đôi bên cùng có lợi!" "Không, nói sai rồi, ba thắng lợi! Cậu thắng, tớ thắng, Đỗ thiếu gia cũng là kiếm lời đấy!"
Thành Nhụy cười rộ lên, đáy mắt thể hiện rằng bản thân cô ta nhất định phải có được Đỗ Trạch Thần.
Ánh mắt của cô ta dừng lại trên màn hình trực tiếp, hình ảnh Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao ấm áp tương tác, suy nghĩ một chút lại gọi một cú điện thoại: "Các người làm việc quá cứng nhắc, điều này không giúp ích được gì mà ngược lại còn khiến cho mọi người phản cảm, mau đổi đi."
Đội ngũ tiếp thị bên kia rất muốn trợn trắng mắt mà bất lực, vị Thành tiểu thư này luôn luôn khoe khoang rằng mình là nữ cường, là một người phụ nữ có năng lực nhưng trên thực tế cũng chỉ am hiểu đùa bỡn bình thường cùng chút thủ đoạn nhỏ con mà thôi, anh ta làm tiếp thị nhiều năm như vậy sao lại không biết có cứng nhắc hay không chứ?
Nhưng vị kim chủ bên A này đã đích thân tự mình đưa ra yêu cầu, anh ta là người làm phía dưới ngoại trừ làm theo thì còn có thể thế nào giờ?
Cũng may hình như cô ta rất sốt ruột nên không có ý truy cứu trách nhiệm về phía anh ta: "Gần đây không cần nhắc đến chuyện của tôi và Đỗ Trạch Thần nữa, đổi hướng khác đi …"
Cô ta mở ra hình ảnh Bành Khả đang nhàn nhã hưởng thụ thì trong lòng cười lạnh, hy vọng người hợp tác với Đỗ thiếu gia này có thể ra sức một chút. Cô ta cũng không tin, đến lúc Đỗ thiếu gia hai mặt đều có địch mà vẫn là bởi vì Thẩm Ấu Dao, anh vẫn còn có thể đối tốt với cô như vậy hay không!
Trải qua một đêm điều chỉnh, sự mệt mỏi của Đỗ Trạch Thần vào ngày hôm qua đã bị quét sạch, lại trở lại là một Đỗ thiếu gia mặt mày rạng rỡ. Hôm nay Thẩm Ấu Dao dậy sớm một chút, lúc Đỗ Trạch Thần rửa mặt xong, cô đã ở phòng tập thể hình.
Máy quay phim đi theo Đỗ Trạch Thần vào phòng, cư dân mạng đầu tiên là thán phục diện tích và thiết bị của phòng tập thể thao, ánh mắt rất nhanh rơi vào trên người Thẩm Ấu Dao. Chỉ thấy cô mặc một bộ đồ thể thao khô nhanh, dáng người lồi lõm khúc nào ra khúc đấy khiến mọi người nhìn không sót một cái gì, phần bụng trần trụi cùng đường viền áo gợi cảm trong nháy mắt hấp dẫn tầm mắt của mọi người.
[ A a a, dáng người thật tuyệt, chảy nước miếng chảy nước miếng a … ] Lúc này cô mang theo găng tay tiến hành huấn luyện đánh vào cột quyền anh, động tác dứt khoát lưu loát cùng ánh mắt sắc bén lãnh khốc, tóm lại thoạt nhìn ai cũng biết đây là một thiếu nữ mạnh mẽ rất hút người nhìn.
[A a a, chị gái này thật sự là cực phẩm trong bảo tàng của những cô gái, quá đẹp a. ] Cư dân mạng mới vừa nói xong, Thẩm Ấu Dao lúc này mới phát hiện máy quay tiến vào thì có chút ngượng ngùng dừng lại động tác, cô hướng về phía ống kính ngượng ngùng cười rộ lên, ánh mắt trong nháy mắt liền trở nên mềm mại lại nhu thuận. [ Chị gái tự mình nói cho mọi người biết bọn họ không hề xung đột. ]
[ Trời ạ, sao lại có người tuyệt vời như vậy. ]
Đỗ Trạch Thần thấy cô ngượng ngùng liền cười nói: "Em cứ coi như là quay quảng cáo là được rồi."
Thẩm Ấu Dao tuy rằng biết phải nội liễm* nhưng biết đây là chuyện có lợi cho sự nghiệp của mình, Đỗ Trạch Thần nhân cơ hội tuyên truyền cho cô, cô đương nhiên sẽ không phụ lòng, quả nhiên tưởng tượng thành quay quảng cáo thì tự nhiên hơn nhiều. Cư dân mạng cười ha ha như được mùa.
*Nội liễm nghĩa là ẩn vào bên trong
[ Quá buồn cười, sao lại có người đáng yêu như vậy. ]
[ Tôi tin tưởng diễn xuất của Thẩm Ấu Dao, tất cả cảnh tượng đều là diễn kịch ngoại trừ tính cách. Cô ấy có thể diễn nhưng tính cách thì không thể dấu được. ] [ Đỗ phu nhân đối mặt với ống kính quả thật luôn hoàn toàn dựa vào tinh thần chuyên nghiệp mà. ]
Thẩm Ấu Dao làm việc rất dễ dàng chuyên chú, lúc cô luyện tập lúc nào cũng giữ lại thói quen lúc trước, cho nên rất nhanh liền đắm chìm trong luyện tập của mình. Ngay từ đầu Đỗ Trạch Thần còn hăng hái bừng bừng nhưng khi Thẩm Ấu Dao bắt đầu đổ mồ hôi, mồ hôi trong suốt phủ kín lớp da thịt tinh xảo xinh đẹp của cô, Đỗ Trạch Thần bỗng nhiên đứng dậy nói: "Được rồi, nhìn lâu như vậy chắc mọi người đều chán rồi, chúng ta đổi quay chỗ khác đi."
[ Không không không, chúng tôi không có chán, chị gái siêu đẹp a, mau trở về! ] Nhiếp ảnh gia dường như hiểu rõ suy nghĩ của mọi người nên cũng không di chuyển vị trí, ngoan cường chống đỡ ba giây nhưng cuối cùng vẫn bị Đỗ Trạch Thần mạnh mẽ kéo đi. [ A, không còn gì hết! Mất rồi! ]
Cư dân mạng trơ mắt nhìn ống kính đột nhiên chuyển hướng, đối mặt với một bức tường. Nhất định là Đỗ thiếu gia làm!
Đỗ thiếu gia là người xấu a… Đồ tư bản đáng ghét!!
Giống như biết oán niệm của cư dân mạng, đạo diễn đành phải mở miệng: "Tôi cảm thấy chúng ta có thể chờ Thẩm Ấu Dao tập luyện xong, cư dân mạng cũng rất thích xem." Đỗ Trạch Thần nói: "Không, bọn họ chắc chắn không thích đâu."
Anh nói như vậy nhưng trên mặt có chút hối hận vì đã để bọn họ xem được cảnh vợ mình tập luyện.
[ Đỗ thiếu gia thật là keo kiệt a, chúng tôi chỉ nhìn một chút thôi mà. ]
[Chậc chậc, để cho chúng tôi nhìn chính là anh, không cho chúng tôi nhìn cũng là anh, anh dễ thay đổi quá rồi đó. Lật như lật bánh tráng rồi ấy!]
[ Hừ! Hiếm có, chị Bành Khả cũng đang luyện quyền ấy!]
[ Gì? Thật đó. ]
Cư dân mạng lập tức trèo tường đến phòng phát sóng trực tiếp của Bành Khả, phát hiện đối phương quả nhiên đang luyện quyền anh. Cô ấy không cao bằng Thẩm Ấu Dao nhưng dáng người lại vô cùng nóng bỏng, động tác đánh quyền cũng rất đẹp và cũng có tính thưởng thức rất cao.
[ Oa, thật tuyệt, cảm giác đều là chuyên nghiệp, động tác rất giống Thẩm Ấu Dao! ] [ Cảm giác Thẩm Ấu Dao càng có lực hơn, nói đi cũng phải nói lại nếu như không nhìn cái khác mà chỉ nhìn các cô ấy đánh quyền anh thôi chắc hoàn toàn chả ai nhận ra hai người có tính cách hoàn toàn tương phản nhau. ]
[ Có chút muốn xem các cô ấy luận bàn (đấu với nhau), không biết hai người ai lợi hại, lại nói, sở thích của mấy người giàu đều là quyền anh sao? ]
[ Không, chỉ là hai người bọn họ nên mới thích đó, Thành Nhụy cùng Hách Nguyên Thụy chỉ là chạy bộ bình thường thôi a. ]
[ Một trong những phẩm chất của các phú hào là toàn bộ bọn họ đều thích tập thể hình. ]
[ Không không, thiếu gia thì không có, tôi thấy sau khi cậu ấy từ phòng tập thể hình đi ra liền lắc lư lượn lượn khắp nơi trong nhà mà hoàn toàn không có ý định tập thể hình. ] Đạo diễn bên Đỗ Trạch Thần thấy thế liền quay qua hỏi vấn đề này, Đỗ Trạch Thần trả lời: "Ừ, trước kia tôi cũng tập thể hình nhưng bây giờ vẫn chưa tập được, tôi phải tiến hành trị liệu theo quy định của bác sĩ, mấy ngày nữa sẽ đi."
[ Thương thế của thiếu gia còn chưa lành hả? ]
[ Không có khả năng tốt nhanh như vậy được đâu, dù sao lúc trước đều ngồi xe lăn, anh ấy có thể nhanh như vậy đứng lên cùng những hành động trông hết sức tự nhiên kia đã là kỳ tích rồi. ]
Sau khi ăn bữa sáng theo thông thường, Đỗ Trạch Thần tiếp tục đến Đường thị tranh cãi với các cổ đông quản lý cấp cao cổ hủ kia, ngược lại với anh là một Bành Khả tương đối nhàn rỗi, trước khi Đỗ Trạch Thần thu phục được các cổ đông và quản lý cấp cao thì cô ấy hoàn toàn không có việc gì để làm.
Thành Nhụy nhìn hành động của hai người thì lộ ra vẻ tươi cười, cô ta gọi điện thoại cho Hách Nguyên Thụy: "Chúng ta hôm nay đi tìm hiểu một chút tình hình bên địch, thế nào?"
Hách Nguyên Thụy ăn ý nói: "Vậy chia nhau hành động?"
Tối hôm qua anh ta đã nghiên cứu cả đêm, cũng đã chọn xong cổ phiếu, hôm nay cũng không có chuyện gì lớn. Vì thế Thành Nhụy đi Đường thị, còn Hách Nguyên Thụy đi đến nhà Bành Khả.
Thẩm Ấu Dao theo thường lệ cùng Đỗ Trạch Thần đi làm, Đỗ Trạch Thần đang cầm phương án của Bành Khả thương lượng gì đó với cô, hiển nhiên chính là chuyện tối hôm qua nhắc tới, anh muốn nhờ cô giúp đỡ. Lúc Thành Nhụy tới thì tự mình đi mở cửa cho bản thân.
Thành Nhụy nhìn thấy cô liền cười nói: "Vừa rồi trên đường nhìn thấy video quyền anh của cư dân mạng, cô đánh quyền anh thật đẹp!"
Thẩm Ấu Dao cười: "Cảm ơn Thành tiểu thư đã khích lệ."
"Tôi nghe nói Đỗ thiếu gia chính là bởi vì cùng các bạn bè của anh ấy nhìn thấy cô đánh quyền anh mà động tâm?" Thành Nhụy tò mò nói.
Thẩm Ấu Dao dừng lại, Đỗ Trạch Thần đang cúi đầu suy nghĩ gì đó cũng ngẩng đầu nhìn cô dường như có chút ngoài ý muốn, chuyện Thẩm Ấu Dao ở dưới sàn đấu ngoại trừ anh và mấy người bạn tốt cũng không có ai khác biết.
Thành Nhụy lại lộ ra nụ cười bí hiểm, tựa hồ hoàn toàn không có ý định giải thích, chỉ làm ra bộ dáng rất quen thuộc, làm như bản thân cái gì cũng hiểu liền tiếp tục nói: "Nhưng mà không nói quá đâu, cô thật sự rất đẹp, ngay cả tôi cũng không nhịn được mà động tâm!"
Thẩm Ấu Dao biết Thành Nhụy rất ít khi làm chuyện dư thừa cho nên cũng sẽ không vô duyên vô cớ nói những lời như vậy, vậy nhưng bây giờ cô lại nghĩ không ra mục đích của người phụ nữ này.
Đỗ Trạch Thần hiển nhiên đồng cảm với Thẩm Ấu Dao, anh cũng không đoán được cô nói cái này làm gì.
Cư dân mạng lại trực tiếp bùng nổ bởi vì bên kia, Hách Nguyên Thụy cũng đang nói chuyện tương tự: "Nghe nói bạn trai của cô là bạn tốt của Đỗ thiếu gia Hạ Tuấn Trì?" Bành Khả cũng không kiêng dè, hào phóng gật đầu nói: "Đúng vậy, nhưng mà anh ấy luôn già mồm cãi láo, tôi phải theo đuổi thêm một khoảng thời gian nữa mới được gọi là thành công."
Ngữ khí có chút ghét bỏ nhưng biểu tình lại mang theo ngọt ngào, hiển nhiên quan hệ của hai người đã xem như xác định.
[ Hạ Tuấn Trì, chính là Hạ tổng của tập đoàn Tật Phong sao? Oa, hóa ra anh ấy cùng thiếu gia là bạn bè tốt a!]
"Hai người quen nhau ở trên võ đài phải không?" Hách Nguyên Thụy cười cười rồi nói: "Tôi nghe nói Hạ Tuấn Trì cũng rất thích quyền anh."
Thời điểm nhắc tới Hạ Tuấn Trì, khí chất cường tráng trên người Bành Khả thoáng rút đi, rốt cục có chút nhu hòa thuộc về phụ nữ, cô ấy cười nói: "Anh nghe ai nói, anh ấy kỳ thật đặc biệt không thích vận động."
"Làm
← Ch. 69 | Ch. 71 → |