Chương 64
← Ch.64 | Ch.66 → |
Bên này Thành Nhụy cũng đang giải thích với Đỗ Trạch Thần: "Tôi biết anh với cô ta có xích mích, tôi cũng là tình cờ quen biết cô ta mà thôi. Khi đó nghe thấy khẩu khí của cô ta tôi nghĩ đối với anh sẽ có bất lợi, cho nên tôi mới nghĩ có phải hay không nên đưa cho cô ta một phần công việc khiến cô ta bận rộn liền sẽ không còn muốn đi tìm anh gây phiền toái nữa, vả lại đặt người dưới mắt mình cũng sẽ thuận tiện hơn một chút."
Thấy Đỗ Trạch Thần vẫn không nói gì, cô ta tiếp tục giải thích: "Vốn dĩ cũng muốn nói với anh, nhưng vì cũng không chắc chắn sợ anh sẽ hiểu lầm, nên mới không nói, lại không nghĩ đến..." Cô ta thở dài một hơi dường như rất bất đắc dĩ.
Đỗ Trạch Thần trào phúng nhìn cô ta một cái, sau đó nhàn nhạt nói: "Cô cùng cô ta qua lại cũng chẳng việc gì quan trọng, cô không cần phải giải thích với tôi, tôi cũng chả quan tâm đâu, cô thích thì cứ qua lại thôi lôi tôi vào làm gì."
Nói đến đây, anh không đến ý đến Thành Nhụy nữa, xoay đầu chào hỏi Thành Sâm đang đi theo.
Thành Sâm thấy tình hình như vậy thừa dịp đẩy Thành Nhụy sang một bên, lại cùng Đỗ Trạch Thần tán gẫu.
Thành Nhụy chau mày, xem ra tạm không thể đi con đường bên này của Bàng Tuyết Oánh.
Người phụ nữ đó quả thật rất kín miệng, đã lâu như vậy rồi mà một chút chuyện cũng không moi ra được, vốn dĩ cũng gửi gắm chút hy vọng là Thành Sâm có thể khiến cô ta mở miệng, không nghĩ đến vậy mà lại bị Đỗ Trạch Thần bắt gặp được, xem ra chỉ có thể tìm cơ hội sau này mà thôi.
Chương trình sắp bắt đầu phát sóng rồi, cũng không thể vì chuyện nhỏ mà làm lỡ chuyện lớn.
Bên này đề tài của Thành Sâm cùng Đỗ Trạch Thần cũng đã rơi vào cảnh đẹp, Thành Sâm cái khác thì không được nhưng khen ngợi người ta lại vô cùng có tài: "Cậu Đỗ thực sự là tuổi trẻ có triển vọng, Đường thị lại là doanh nghiệp lớn như thế, muốn tiếp nhận cũng chẳng phải dễ dàng."
Đỗ Trạch Thần thở dài: "Tôi đây thì đã tính là gì đâu, nhìn giá cổ phiếu của Đường thị là thấy, nói đến lợi hại, thì Trang Tử Túc mới đúng là lợi hại. Anh ta cũng là hai mươi mấy tuổi đã tiếp quản Trang thị, mới qua vài năm, giá cổ phiếu Trang thị liền tăng lên gấp bội."
Thành Sâm nói: "Đó là vì anh ta không nói tình cảm, thủ đoạn thâm độc."
Nhà họ Trang cũng là một trong số những hào môn ở Yên thành, lập nghiệp sớm hơn so với nhà họ Đường rất nhiều, địa vị năm đó cũng xứng danh là lão đại Yên thành. Chẳng qua bảy tám năm trước trải qua một đợt tranh giành quyền lực khốc liệt, sau khi ông cụ mất thì sản nghiệp cũng bị thu hẹp đi không ít.
Về sau, Trang Tử Túc chỉ mới 25 tuổi đã ngồi lên vị trí chủ tịch hội đồng quản trị, nhưng những người thân hay anh chị em họ hàng có liên quan đều lần lượt đi tù, đi đày. Dù sao cũng không có mấy kết cục tốt đẹp.
Bản thân Trang Tử Túc có đầu óc kinh doanh đỉnh cao, nhưng tính tình thực sự không được tính là tốt cho lắm, thậm chí có chút sáng nắng chiều mưa, không biết câu nào nói sai liền sẽ đắc tội với anh ta, vả lại kết cục khi đắc tội với anh ta...
Thành Sâm thầm lắc đầu, dù sao cũng là không ai dám chọc giận anh ta, lòng dạ Thành Nhụy lại cao như thế, về sau chắc không chỉ dám nhìn chằm chằm vào nhà họ Đường thôi đâu.
"Thâm độc thì thâm độc, chẳng qua nếu có thể lọt vào mắt của anh ta, cái lợi cũng rõ rành rành." Đỗ Trạch Thần nói: "Kia chính là nhà họ Tào phải không? Tào Kiệt năm đó chỉ là một người làm công, chỉ mới vài năm, mà đã có thể cùng với nhà họ Thành ngang vai ngang vế rồi sao?"
"Không phải vậy sao?" Thành Sâm chua chát nói: "Tôi đã gặp qua anh ta, vốn dĩ cũng chẳng có trình độ gì cả, vậy mà còn ôm đùi được đi nhờ xe của Trang thị, cũng không biết làm thế nào lại được chủ tịch Trang tâng bốc.
Đỗ Trạch Thần cười thần bí: "Muốn biết?"
Thành Sâm kinh ngạc: "Anh biết?"
"Đương nhiên biết." Đỗ Trạch Thần nói: "Tuy rằng lúc ấy tôi đang đi học, nhưng ông ngoại cũng thường nhắc đến những chuyện này."
Thành Sâm bày ra dáng vẻ chăm chú lắng nghe, Đỗ Trạch Thần cũng không úp mở: "Chủ tịch Trang năm nay cũng đã ba mươi mấy rồi nhỉ? Nhưng vẫn còn độc thân."
"Lẽ nào lại là vì nữ nhân?" Thành Sâm kinh sợ nói: "Không thể nào đâu, Trang Tử Túc có tiếng là không gần nữ sắc."
Mặc dù tài sản của nhà họ Trang bị thu hẹp, nhưng méo mó có còn hơn không, bây giờ gia sản cũng không chênh lệch so với nhà họ Đường là bao, càng huống hồ anh ta thủ đoạn tinh vi, vẫn là nằm trong hàng ngũ người đàn ông độc thân hoàng kim, rất nhiều phụ nữ muốn hướng tới để trèo cao, chẳng qua là sau khi anh ta cực kỳ nghiêm khắc mà xử lý hai người phụ nữ, thì không còn ai dám vượt qua giới hạn một lần nào nữa.
"Đó là vì họ không tìm đúng biện pháp." Đỗ Trạch Thần cười nói.
"Bà nội Trang biết nhỉ? Bởi vì Trang Tử Túc tuổi đã lớn rồi mà vẫn chưa kết hôn, trong lòng bà nội Trang rất sốt ruột, cho nên thực sự rất thích tìm bạn gái cho cháu trai. Em gái của Tào Kiệt năm đó vô tình gặp bà, nhà họ Tào mới lọt vào mắt của Trang Tử Túc..."
Anh thấy Thành Sâm tròng mắt đảo loạn, dường như biết anh ta đang nghĩ cái gì, cười nói: "Nhưng ngàn vạn lần đừng để Thành Đóa nhà anh đi, Trang Tử Túc ghét nhất là nũng nịu giả ngốc, anh ta sẽ không bị dính đâu. Hồi đó cô hai nhà họ Kiều không phải là bị anh ta mắng đến phát khóc trước mặt mọi người đó sao? Đến giờ vẫn còn có người nhắc đến."
Anh quay đầu nhìn xuống Thành Nhụy đang nghiêm túc lắng nghe, cười nói: "Thành Nhụy, cô cũng không được, tâm sự nghiệp quá lớn, quá thông minh."
"Việc nhà họ Trang tranh quyền không chỉ đối với Trang Tử Túc, mà đối với bà nội Trang cũng ảnh hưởng không nhẹ. Họ đều thích một cô gái đơn thuần một chút, ngốc nghếch, dịu dàng đức hạnh, tốt nhất là tuổi tác lớn một chút, hiền lành chu đáo, có thể nhanh chóng kết hôn."
Thành Nhụy sờ mũi nói: "Tôi không nghĩ đến sẽ trèo cao tới Trang gia, tôi đã gặp qua chủ tịch Trang, quá lạnh nhạt, không phải là tính cách mà tôi thích." Cô ta tình ý triền miên vừa nói vừa nhìn Đỗ Trạch Thần.
Đáng tiếc Đỗ Trạch Thần mắt mù, vốn dĩ không nhìn cô ta, mà lại tiếp tục nói với Thành Sâm: "Cho nên nhà họ Thành các anh không có cô gái phù hợp thì cũng đừng nghĩ nữa."
Trong lòng Thành Sâm hơi động, nhà họ Thành không có người phù hợp, nhưng vì cái gì mà một hai phải là người của Thành gia? Chỉ cần có lợi cho bản thân không phải được rồi sao?
Sau bữa ăn trưa, anh ta vội vã đến phòng làm việc, Bàng Tuyết Oánh quả nhiên vẫn còn ở đó.
…
Lúc Đỗ Trạch Thần từ tòa nhà nhà họ Thành đi ra, liền nhìn thấy Bàng Tuyết Oánh đang chắn trước xe.
Anh dường như đã sớm dự liệu, một chút cũng không bất ngờ, trực tiếp mở cửa cho cô ta lên xe. Trái lại khiến cho Bàng Tuyết Oánh trở nên nghi hoặc không rõ.
"Nói đi, có chuyện gì?" Đỗ Trạch Thần nhàn nhạt nói.
Bàng Tuyết Oánh nhìn một bên mặt anh tuấn của anh phút chốc ngây ra. Trong vòng nửa năm, anh thực sự đã thay đổi rất nhiều, nếu khi đó cô ta không có...
"Cô có nói hay không?!" Đỗ Trạch Thần không kiên nhẫn nói.
Bàng Tuyết Oánh đã định thần lại, đúng, người đàn ông này đã là quá khứ rồi, cô ta bây giờ muốn nhìn về phía trước.
"Là Thành Nhụy tìm tôi, cô ta dường như muốn biết quá khứ liên quan giữa anh và Thẩm Ấu Dao, anh hiểu ý tôi chứ?"
Đỗ Trạch Thần một lời thừa thãi cũng không muốn nói nhiều với cô ta: "Nói đi, cô muốn gì?"
Bàng Tuyết Oánh dừng một chút nói: "Cái đó thì phải xem anh có thể vì Thẩm Ấu Dao mà làm đến mức nào."
Đỗ Trạch Thần giễu cợt một tiếng: "Nói ra yêu cầu lớn nhất của cô đi."
Bàng Tuyết Oánh hơi ngẩn người, không nghĩ đến anh vậy mà lại không chút kiêng dè gì như vậy. Dù có là vì để đối đáp với lời dọa dẫm của cô ta thì chẳng phải cũng nên giả vờ không để ý chút nào hay sao?
Đỗ Trạch Thần dường như biết cô ta đang nghĩ gì, giễu cợt nói: "Tôi biết cô chân đất không sợ chân giày, cũng không sợ kéo tôi chết chung."
"Chẳng qua tôi cũng nói cho cô biết rõ luôn, Thẩm Ấu Dao chính là giới hạn của tôi, ai dám đụng đến cô ấy, tôi sẽ khiến kẻ đó cả đời đều không có ngày được sống yên." Đỗ Trạch Thần trào phúng nhìn cô ta: "Cô đã sẵn sàng để mất đi hết tất cả rồi sao?"
"Cho dù cô phơi bày chuyện trước đây của chúng tôi, thì Ấu Dao cũng chỉ gánh cái danh là người thứ ba, nhưng tôi thì lại biết rõ cô đã làm gì. Tất cả chứng cứ ghi hình ở khách sạn tôi đều giữ lại ở đây, nên trước sau gì chúng tôi cũng đều có thể tẩy trắng, còn cô… sẽ phải giành nửa phần đời còn lại trong tù."
Vẻ mặt Bàng Tuyết Oánh hơi thay đổi: "Anh sẽ không đâu."
"Phải, tôi sẽ không." Đỗ Trạch Thần nói: "Bởi vì điều này sẽ làm liên lụy đến Ấu Dao."
"Cho nên tôi mới ở đây chịu đựng sự quấy rầy của cô, nếu cô còn thức thời thì đừng lấy cái này ra uy hiếp tôi." Đỗ Trạch Thần nói: "Tôi có thể vì để cô ấy không phải chịu chỉ rích mà trả cái giá hợp lý."
Bàng Tuyết Oánh ngơ ngác nhìn anh, cô ta còn nhớ kiếp trước lúc cô ta theo đuổi anh, hoàn toàn là dựa vào việc chiều ý, giống như dỗ con nít khiến anh luôn cảm thấy hài lòng thoải mái, mới thành công ở bên nhau, còn anh dường như cũng đã quen được cô ta chăm sóc, chưa bao giờ vì cô ta mà suy nghĩ.
Mà giờ đây, anh lại vì một người phụ nữ mà cô ta tùy tiện ném cho anh, chỉ vì để đối phương không phải nhận một chút ủy khuất nào mà làm đến nông nỗi này. Đáy lòng dâng lên một sự đố kị khó mà kiềm chế, dựa vào cái gì chứ, dựa vào cái gì mà cô ta đã phải trả giá nhiều như thế này, kiếp trước lại còn theo anh chịu nhiều cực khổ như thế, lại phải rơi vào hoàn cảnh như vậy?
"Tôi muốn gả cho Trang Tử Túc, tôi muốn được làm nữ chủ nhân của Trang gia." Bàng Tuyết Oánh thốt lên mà không cần suy nghĩ.
Thành Sâm vừa mới đề cập đến chuyện của Trang Tử Túc cho cô ta, Trang Tử Túc thì cô ta đương nhiên biết, kiếp trước là hào môn đứng đầu Yên thành, không ai dám chọc vào, so với Đỗ Trạch Thần cũng mạnh hơn.
Đỗ Trạch Thần kinh ngạc nhìn cô ta, tuy rằng đây cũng chính là mục đích của anh, chỉ là không nghĩ đến Bàng Tuyết Oánh lại tự mình đề cập đến, lòng dạ cô ta quả nhiên rất cao...
Lý trí của Bàng Tuyết Oánh cũng dần quay lại, thầm ảo não, nghĩ cũng biết cái yêu cầu này không có khả năng thực hiện. Trước tiên không nói đến Đỗ Trạch Thần có năng lực này hay không, mà dù cho có thì cũng không thể đưa cô ta lên vị trí cao hơn mình được.
Có lẽ gả cho Thành Sâm vẫn sẽ an toàn hơn một chút, hơn nữa nếu Đỗ Trạch Thần vẫn luôn quan tâm đến Thẩm Ấu Dao. Sau này nói không chừng vẫn có thể lợi dụng anh giúp đỡ Thành Sâm chiếm được quyền lợi của Thành gia, cứ như vậy có thể làm bà chủ Thành gia.
Bàng Tuyết Oánh đang muốn sửa lời, liền nghe Đỗ Trạch Thần nói: "Được thôi."
Lúc này đến phiên Bàng Tuyết Oánh kinh ngạc.
Liền nghe Đỗ Trạch Thần nói: "Tôi có thể giúp cô tiếp xúc với Trang Tử Túc, nhưng có thể gả cho anh ta hay không phải dựa vào chính cô. Thậm chí đợi đến lúc hai người muốn kết hôn, chuyện ly hôn trong hồ sơ hôn nhân, tôi cũng có thể giúp cô giải thích, tôi sẽ nói lúc đó là tùy hứng muốn tạo sandal giới giải trí, thế nào?"
Bàng Tuyết Oánh vẫn còn không dám tin: "Tại sao?"
"Bởi vì không muốn cùng cô dây dưa." Đỗ Trạch Thần cũng không che giấu: "Nếu cô gả cho Trang Tử Túc, thì sẽ không gây chuyện đâu nhỉ? Chuyện ly hôn đến lúc đó cô muốn giấu còn không kịp, suy cho cùng một người phụ nữ kết hôn đến lần thứ hai thì gả cho Trang Tử Túc, sẽ bị chỉ trích không ít. Nên là, nếu cô vẫn muốn gả cho anh ta, chuyện này tốt nhất phải che đậy thật kĩ càng."
"Vả lại, nếu như gả cho anh ta, giấy ly hôn trong tay cô ngược lại sẽ trở thành yếu điểm của tôi." Đỗ Trạch Thần nói: "Đúng rồi, nhắc nhở cô một chút, tính tình của Trang Tử Túc thực sự là không tốt, bụng dạ lại nham hiểm không phải tin đồn nhảm đâu. Nếu biết cô lừa gạt anh ta, thì so với gặp tôi kết cục của cô sẽ còn thảm hơn nhiều, cô chắc chắn vẫn muốn tiếp cận anh ta chứ?"
Vốn dĩ Bàng Tuyết Oánh vẫn còn hoài nghi, lo rằng Đỗ Trạch Thần gài cô ta, nhưng lời giải thích của anh đã đem sự hoài nghi của cô ta xua tan hoàn toàn, còn về việc cô ta có chắc chắn hay không, thì cũng chỉ có một con đường này để liều thôi, không phải sao?
"Tôi chắc chắn!"
"Được, thế thì cô tạm thời đi theo Thành Sâm, tôi sẽ kịp thời cho người truyền tin cho cô." Đỗ Trạch Thần nói.
Bàng Tuyết Oánh chau mày: "Thành Sâm?"
Người mà trước đây vẫn cảm thấy là có thể bám vào để trèo cao, sau khi có mục tiêu cao hơn, dường như cũng có chút chướng mắt.
Đỗ Trạch Thần bị cô ta làm cho tức cười: "Cô sẽ không cho rằng chỉ cần tiếp xúc với anh ta, là cô liền có thể thành công chứ hả? Anh ta là loại người không nói tình cảm. Trước khi có suy nghĩ kết hôn, lại chẳng mang cô ra tra từ trên xuống dưới, nếu như biết tôi đem vợ cũ đưa qua, cô cảm thấy anh ta sẽ nghĩ thế nào?"
"Mà nhà họ Thành lại nổi tiếng là luồn cúi bợ đỡ, rất thích hợp bày ra vẻ cô là bị ép mới bất đắc dĩ, hiểu chưa? "
Sau khi Bàng Tuyết Oánh rời đi, Đỗ Trạch Thần thở dài và nói với Tiếu Minh Chính đang ngồi ở ghế lái: "Khoảng thời gian này quan tâm Nguyễn Hồng Lãng nhiều chút đi, dẫu sao không bao lâu nữa lại phải thất tình rồi."
Tiếu Minh Chính: …
Tác giả có lời muốn nói: Kẻ vui người thất tình…
← Ch. 64 | Ch. 66 → |