Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 64

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 64
Chương 63
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Từ chỗ tổ tiết mục biết được Đỗ Trạch Thần muốn tài trợ, Thành Nhụy vốn định biến mất một thời gian để xua tan nghi ngờ của anh không thể không xuất hiện trước mặt Đỗ Trạch Thần.

"Đỗ thiếu gia, tôi nghe nói anh cũng muốn tài trợ?" Thành Nhụy nói: "Đây là chương trình của Orange Live chúng tôi phát sóng trực tiếp từ đầu đến cuối, một chương trình làm sao có thể có đồng thời hai loại tài trợ được." Nếu nó không phải là cùng một loại hình, cô ta sẽ cực kỳ bằng lòng.

Đỗ Trạch Thần mất mát nói: "Tôi cũng không còn cách nào khác..."

"Tôi vừa mới nắm quyền, giá cổ phiếu tập đoàn nhà họ Đường đã giảm mạnh, cổ đông và các giám đốc điều hành đều không hài lòng với tôi, thế nên tôi nhất định phải nhanh chóng tạo ra một số thành tựu." Đỗ Trạch Thần nói tới đây, anh hơi ngồi thẳng người lên nhìn Thành Nhụy nói: "Nghe nói tiết mục này là do cô chủ đạo lên kế hoạch? Tôi thực sự cảm thấy nó được thiết kế dành riêng cho tôi."

Thành Nhụy cảm thấy vui mừng, cô ta cho rằng cuối cùng Đỗ Trạch Thần cũng nhận ra ưu điểm của cô ta. Trong chuyện quan trọng như thế này, Thẩm Ấu Dao không giúp được gì cho anh cả, không ngờ những lời tiếp theo của anh khiến cô ta càng thêm vui vẻ.

"Yên tâm, đây là tâm huyết của cô, tôi đương nhiên sẽ không đề cập đến yêu cầu vô lý." Đỗ Trạch Thần nói: "Cô cũng biết đấy, năm ngoái ba tôi đã cho tôi không ít tiền và người tài để tôi xây dựng một nền tảng phát sóng trực tiếp. Orange Live của các cô có uy tín lâu năm, so về người dùng và hoạt động thì chúng tôi hoàn toàn không thể so sánh được. Nhưng chúng tôi mới nghiên cứu và phát triển một số tính năng liên quan đến cửa sổ phát sóng trực tiếp đa và hiệu ứng thời gian thực."

Thành Nhụy kinh ngạc nhìn anh: "Ý anh là..."

"Chúng ta cường cường* liên minh được chứ?" Đỗ Trạch Thần nói.

*Cường cường: ý chỉ hai bên có nền kinh tế lớn mạnh liên kết với nhau để đạt được lợi ích lớn hơn.

Đương nhiên là không thành vấn đề, cường cường liên hợp với nhau rồi thì cường cường thông gia sẽ còn xa sao? Thành Nhụy đè nén hưng phấn trong lòng, rụt rè nói: "Cái này tôi cần quay về thương lượng một chút."

Đỗ Trạch Thần nói: "Được, tôi chờ tin tức của cô, tôi tin rằng với năng lực của cô thì chúng ta nhất định sẽ hợp tác vui vẻ."

Quả thật không có vấn đề gì lớn, trong nháy mắt khi Đỗ Trạch Thần đề nghị, trong đầu Thành Nhụy đã nghĩ đến chuyện này có thể mang đến cho cô ta vô số chỗ tốt. Trực quan nhất chính là Orange Live có thể đạt được tính năng mới, đương nhiên điều tuyệt vời nhất chính là có thể thả ra bên ngoài một số thông tin thân mật giữa hai nhà họ Thành và Đường, đối với tập đoàn nhà họ Thành thì tuyệt đối có lợi chứ không có hại.

Còn đối với bản thân cô ta, có chuyện này làm sợi dây kết nối, bọn họ sẽ càng ngày càng tiếp xúc nhiều hơn. Với tình huống của anh ở tập đoàn nhà họ Đường bây giờ nhất định có thời điểm sẽ cần dựa vào cô ta, đến lúc đó anh sẽ biết được chỗ tốt mà một người phụ nữ có năng lực mang lại.

Về phần chia sẻ khách hàng với Tiêu Dao Live, tuy rằng cũng có tai họa ngầm nhưng chỉ cần tập đoàn nhà họ Đường liên tục khủng hoảng, chắc là Đỗ Trạch Thần sẽ không nỡ trở mặt với cô ta... So với lợi nhuận, cô ta vẫn có thể chịu đựng được chút rủi ro này.

Anh ung dung đuổi Thành Nhụy đi, kế tiếp chính là các cổ đông.

Thái độ của Đỗ Trạch Thần đối với cổ đông và các giám đốc điều hành đơn giản thô bạo hơn nhiều. Dù sao uy hiếp cũng không thích hợp, lợi nhuận lớn mê hoặc người ta hơn nhiều, có lẽ người ta chướng mắt chút lợi ích nhỏ này của anh nên anh chỉ kiên trì với một phương châm: Anh nói của anh, tôi làm của tôi.

Các cổ đông nói: "Chủ tịch Đỗ nhỏ, sản lượng khai thác mỏ giảm đi, ngài phải tìm ra biện pháp, nếu không nó sẽ là một vòng tuần hoàn ác tính."

Đỗ Trạch Thần nói: "Có biện pháp gì?"

Các cổ đông nói: "Tổng giám đốc Kiều có kinh nghiệm lâu năm trong lĩnh vực này, nếu bằng ngài giao cho ông ta đi làm đi."

Đỗ Trạch Thần nói: "Tổng giám đốc Kiều? Được thôi!"

Cổ đông vui mừng: "Vậy ngài mau chóng hạ lệnh đi chứ?"

Đỗ Trạch Thần nói: "Không thành vấn đề."

Sau khi cổ đông rời đi, Đỗ Trạch Thần quay người một cái, ném chuyện này ra sau đầu, cổ đông cũng không tiện đuổi theo sau mông anh thúc giục.

Các giám đốc điều hành cho biết gần đây áp lực rất lớn, chức vị cần phải tối ưu hóa điều chỉnh lại, tất cả mọi người phải được thăng chức hoặc gì đó.

Đỗ Trạch Thần vẫn như trước, ngoài mặt thì đồng ý nhưng quay người một lại lại không làm gì cả theo ý mình.

Các vị giám đốc điều hành cảm thấy không cần Đỗ Hoằng Nghị và Vương Cảnh Huy cổ động, bản thân bọn họ đã cực kỳ muốn tạo phản.

Chẳng qua vì muốn kiếm được lý do hợp lý nên vẫn phải đi theo quá trình.

Vương Cảnh Huy đặc biệt dành một ngày đi đến văn phòng chủ tịch của tập đoàn nhà họ Đường.

"Cậu nói cái gì?" Ông ta vốn đã chuẩn bị sẵn sàng chèn ép Đỗ Trạch Thần, không ngờ lại bị đối phương làm cho kinh hãi trước!

Đỗ Trạch Thần hưng phấn nói: "Tôi tìm được biện pháp cứu tập đoàn nhà họ Đường rồi!"

Vương Cảnh Huy:...

Chỉ cổ phiếu của tập đoàn nhà họ Đường giảm xuống chứ không phải muốn phá sản, không cần cậu cứu vớt đâu.

Đỗ Trạch Thần không để ý đến vẻ mặt một lời khó nói hết của ông ta, tự mình nói: "Bọn họ chỉ không tin năng lực của tôi mà thôi. Nếu tôi phát sóng trực tiếp cảnh tôi làm việc chăm chỉ, bọn họ sẽ nhìn thấy tôi có năng lực, nhìn thấy các đồng nghiệp của tập đoàn nhà họ Đường đều rất lợi hại, sẽ không nghi ngờ tập đoàn nhà họ Đường nữa, cổ phiếu sẽ dần tăng lên."

Không, có khả năng còn ngã ngựa lợi hại hơn, dù sao người nắm quyền không đáng tin cậy thế cơ mà. Vương Cảnh Huy cười nhạo trong lòng, chẳng lẽ cậu ta thật sự cho rằng mở công ty cũng giống như làm minh tinh, có người ủng hộ là được? Thật ngây thơ!

Nghĩ tới đây, trong lòng ông ta khẽ động, nếu Đỗ Trạch Thần muốn cho nhân dân cả nước thấy anh ngu xuẩn ra sao, tại sao ông ta lại phải ngăn cản?

Tuy rằng có thể mang lại một số tổn thất tạm thời, nhưng nếu xử lý tốt thì không những cậu ta phải chuyển giao quyền quản lý, nói không chừng còn có thể ép cậu ta chuyển nhượng cổ phần...

"Vẫn là mấy người thanh niên các cậu có biện pháp, khi nào thì bắt đầu quay?" Vương Cảnh Huy cười nói.

Đỗ Trạch Thần vui vẻ nói: "Có ngài ủng hộ là tôi yên tâm rồi. Chờ sau khi Tiêu Dao Live của tôi và Orange Live kết hợp xong là có thể quay."

"Đúng rồi: " Đỗ Trạch Thần nói: "Khi bắt đầu quay chương trình ngài không thể tùy tiện đối xử với tôi như vậy đâu nhé, bằng không cư dân mạng sẽ có ấn tượng không tốt đối với ngài. Ngài không biết đâu, bây giờ cư dân mạng khó tính lắm, chỉ cần làm không tốt dù chỉ một chút là sẽ bị mắng. Chúng ta muốn nâng cao hình ảnh thương hiệu, ngài không được cản trở đâu đấy."

Trong lòng Vương Cảnh Huy cười lạnh, thằng nhóc này còn muốn thể hiện uy quyền với ông ta trước mặt cư dân mạng cả nước? Đến lúc đó ông sẽ cho cậu ta biết sự lợi hại.

Vương Cảnh Huy rời khỏi cao ốc Thần Hi, ông ta cúi đầu nhìn cái bụng bia của mình, nói với thư ký: "Giúp tôi hẹn một huấn luyện viên thể hình."

Tin tức Đỗ Trạch Thần muốn tham gia chương trình phát sóng trực tiếp nhanh chóng truyền ra ngoài. Những cổ đông rục rịch muốn hành động và các giám đốc điều hành vừa mắng anh bùn loãng không thể trát tường, vừa âm mưu soán quyền đoạt vị, vừa tập thể hình làm đẹp. Có lẽ họ cảm thấy nhân vật phản diện mà đẹp thì sẽ dễ được người khác tha thứ hơn?

Tập đoàn nhà họ Đường như thế, Lãng Huệ cũng không kém là bao. Chẳng qua so với sóng ngầm mãnh liệt của tập đoàn nhà họ Đường thì lập trình viên của Lãng Huệ chỉ đơn thuần trông cậy vào nhân khí của ông chủ để tìm bạn gái.

Chỉ có tổng giám đốc Nguyễn đã có bạn gái nên không cảm thấy hứng thú mấy, hơn nữa mỗi lần từ Orange Live trở về sẽ càng uể oải hơn.

Sự uể oải này khi đến trước mặt Đỗ Trạch Thần cũng không có chuyển biến tốt đẹp.

Đỗ Trạch Thần vừa mới quay xong video với Thẩm Ấu Dao, cuộc sống của anh bây giờ rất mỹ mãn, không thể nhìn thấy người khác không vui, vì thế nói: "Gần đây anh làm sao vậy? Bàng Tuyết Oánh lại ồn ào?"

Nguyễn Hồng Lãng thật sự quá mệt mỏi, hơn nữa đối phương cũng biết vấn đề giữa bọn họ, vì thế không nhịn được mở miệng nói: "Tôi nhìn thấy Tuyết Oánh trên Orange Live."

"Cô ta đến Orange Live để làm gì?" Đỗ Trạch Thần đang thấy khó hiểu, bỗng nhiên anh nhớ ta gần đây Thành Nhụy có tiếp xúc với Bàng Tuyết Oánh.

"Có lẽ cô ấy không biết chuyện tôi đến Orange Live nên..." Nguyễn Hồng Lãng nôn ra nước đắng.

"Anh nói cô ấy mập mờ với ai?" Đỗ Trạch Thần sợ ngây người: "Tên Thành Sâm kia nhìn hào nhoáng mà thôi, ngoại trừ biết nói mấy lời dễ nghe để dỗ dành phụ nữ thì cũng chỉ có chút thủ đoạn tán tỉnh mà thôi, nói về năng lực thì còn không bằng Thành Nhụy."

Thành Sâm là một trong những người phụ trách Orange Live, đương nhiên Nguyễn Hồng Lãng đã từng tiếp xúc với hắn ta nên tâm trạng của anh ta mới càng thêm sa sút.

Chưa đến nửa năm, anh ta đã hoàn toàn không nhận ra bạn gái của mình nữa. Cô gái vì để anh ta an tâm khởi nghiệp mà tình nguyện tự suy nghĩ biện pháp quyên góp tiền, kể từ khi biết anh ta bán công ty thì càng ngày càng sa sút tinh thần, mặc kệ anh ta đối xử với cô ta tốt như thế nào cũng không thể đi vào lòng cô ta nữa.

Đỗ Trạch Thần nói: "Đừng lo lắng, tôi sẽ giúp cô ta tìm một người tốt hơn, để anh nhanh chóng thoát khỏi khổ đau."

Nguyễn Hồng Lãng cạn lời.

Đỗ Trạch Thần không hề có ý thức rắc muối vào vết thương của người khác, tiếp tục nói: "Bằng không rõ ràng anh cũng là một ông chủ lớn, còn phải vất vả giả vờ đi làm thuê, ảnh hưởng nhiều đến vận đào hoa đấy."

Nguyễn Hồng Lãng ai oán nhìn anh.

Nguyễn Hồng Lãng không làm chuyện này thật, Đỗ Trạch Thần lại có suy nghĩ riêng. Nếu Bàng Tuyết Oánh thật lòng đi theo Nguyễn Hồng Lãng thì anh không có gì để nói, nhưng hiển nhiên đối phương không an phận, đây chính là một cái u nhọt nên tất nhiên phải nghĩ cách phá hủy.

Buổi tối, khi Đỗ Trạch Thần nói chuyện này với Thẩm Ấu Dao, cô chỉ cảm thấy Bàng Tuyết Oánh thật sự khiến người ta không thể tưởng tượng nổi. Anh nói cô ta yêu tiền, cô ta sẵn sàng thiết kế anh ngoại tình để ly hôn với anh. Anh nói cô ta theo đuổi tình yêu, rõ ràng anh đã buông tha cô ta, Nguyễn Hồng Lãng thậm chí đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết vì cô ta, vậy mà cô ta lại muốn trèo lên một cành cây khác cao hơn.

Thẩm Ấu Dao đoán được nguyên nhân, đời trước có lẽ nhà họ Thành lăn lộn không tệ nên trong mắt Bàng Tuyết Oánh, Nguyễn Hồng Lãng bán mất công ty thì chẳng khác nào không thể nổi danh được nữa, cô ta sẽ bởi vì thế mà rời xa giới nhà giàu, không biết nhiều chuyện trong giới nữa. Bây giờ Thành Nhụy tìm tới cửa, đối với cô ta thì đây có lẽ là cơ hội vô cùng hiếm có.

Giấc mộng trở thành bà chủ nhà giàu của xã hội thượng lưu dường như đã trở thành chấp niệm của Bàng Tuyết Oánh.

Nhưng cô đang lo lắng về một chuyện khác: "Có phải trong tay cô ta còn giữ giấy ly hôn của hai người các anh đúng không?"

Đỗ Trạch Thần thở dài trong lòng: "Em đừng lo lắng, đây là họa do anh gây ra, anh nhất định sẽ xử lý tốt." Anh đã khiến cô có một khởi đầu tồi tệ, tuyệt đối sẽ không để cô phải trải qua quá trình và kết cục không tốt nữa.

Đỗ Trạch Thần yên lặng suy nghĩ trong lòng.

Ngày cuối cùng kết nối với Orange Live, Đỗ Trạch Thần tự mình đi đến đó, anh cũng nhìn thấy Bàng Tuyết Oánh đang mập mờ với Thành Sâm. Dường như gần đây cô ta thường xuyên tới nơi này, ngựa quen đường cũ đi tới văn phòng làm việc.

Khi Đỗ Trạch Thần đến, anh nhìn thấy cô ta đang cầm một tách cà phê đi đến văn phòng của Thành Sâm.

Chẳng qua khi Thành Sâm nghe nói anh đến, vội vàng chạy ra đón, kết quả hai người trùng hợp đụng vào nhau dẫn tới động tĩnh không nhỏ.

"Bàng Tuyết Oánh?" Đỗ Trạch Thần làm ra vẻ nghi ngờ.

Trong mắt Thành Sâm hiện lên một tia xấu hổ, ngượng ngùng cười nói: "Đỗ thiếu gia."

Đỗ Trạch Thần không vui nói: "Anh biết cô ta?"

Thành Sâm đảo mắt nói: "Bạn của Thành Nhụy."

Đỗ Trạch Thần thản nhiên ồ lên một tiếng, không nói gì nữa, khiến Thành Sâm vô cùng thấp thỏm.

Thành Nhụy không ngờ Đỗ Trạch Thần sẽ tự mình đi tới đây, đến khi cô ta nhận được tin tức chạy ra đón thì phát hiện anh và Bàng Tuyết Oánh đã chạm mặt, lại thấy thái độ lạnh nhạt của Đỗ Trạch Thần và ánh mắt chột dạ của Thành Sâm, trong lòng không khỏi tức giận, cái tên Thành Sâm này nhất định lại lừa cô ta.

Quả nhiên cô nghe thấy Đỗ Trạch Thần bất chợt nói với Thành Sâm: "Buổi trưa cùng nhau ăn cơm?"

Thành Sâm vui vẻ đồng ý, anh ta đắc ý nhìn Thành Nhụy. Hừ, muốn chiếm đoạt tất cả công lao trước Đỗ Trạch Thần? Muốn ngăn cản anh ta gặp Đỗ Trạch Thần? Không có cửa đâu!

"Anh Thần, bộ phận kỹ thuật ở bên này." Thành Nhụy cắt ngang lời Thành Sâm, định đưa Đỗ Trạch Thần rời đi.

Thành Sâm suy nghĩ một chút, sợ Thành Nhụy nói xấu để ngăn cản anh ta tiếp xúc với Đỗ Trạch Thần, tự giác đuổi theo.

Bàng Tuyết Oánh theo bản năng túm lấy góc áo anh ta lại bị Thành Sâm trừng mắt nhìn, nhỏ giọng nói: "Làm gì đấy? Mau đi đi, hôm nay đừng có đợi ở đây nữa."

Bàng Tuyết Oánh cắn môi: "Em chờ trong văn phòng anh không ra ngoài được không?" Cô ta sợ rằng, sau khi cô ta rời đi thì sẽ không bao giờ được bước chân vào nữa.

Thành Sâm thấy Thành Nhụy đã đưa Đỗ Trạch Thần đi xa, không để ý nhiều, tùy ý gật đầu nói: "Đừng ra ngoài đấy, biết chưa?" Nói xong anh ta vội vàng đuổi theo.

Bàng Tuyết Oánh ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang sải bước ở phía trước không khỏi cảm thấy hoảng hốt, ký ức kiếp trước là chính xác sao? Nếu không vì sao cô ta rõ ràng nắm giữ tiên cơ lại bị lăn lộn thành như vậy?

Không, sẽ không, nếu Thành Nhụy đã tìm tới cửa thì cô ta vẫn còn cơ hội…

Chương (1-99)