Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 63

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 63
Chương 62
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Là nhân vật đang nổi gần đây, tin tức về Đỗ Trạch Thần lan truyền rất nhanh, huống hồ ngày hôm đó có không ít người ở câu lạc bộ.

Chuyện Đỗ Trạch Thần thay Thẩm Ấu Dao ra mặt trả thù Thành Nhụy nhanh chóng lan truyền khắp vòng. Tuy rằng còn có rất nhiều người trong lòng khinh thường Thẩm Ấu Dao, nhưng ngoài mặt cũng không dám tùy ý nữa, dù sao kết cục của Thành Nhụy vẫn còn ở đó.

Đỗ Trạch Thần gần như công khai vả mặt cô ta.

Ở nhà họ Thành, Thành Đóa nói với ông cụ Thành: "Hôm nay chị Nhụy chọc giận anh Thần, trước kia chị ấy nói anh Thần có thiện cảm với chị ấy đều là nói dối."

"Làm cháu còn tin là thật, cháu nghĩ rằng người ta sẽ xem cháu như một em gái thân quen, trực tiếp đi lên chào hỏi, thiếu chút nữa cùng chị ấy bị loại bỏ đầu tiên." Thành Đóa bĩu môi bất mãn nói: "Chị Nhụy à, không phải em nói rồi sao, chị không thể vì người trong nhà ủng hộ mà đi nói dối như thế. Giờ thì tốt rồi, anh Thần phỏng chừng cho rằng nhà họ Thành chúng ta không biết xấu hổ đến làm thân, dứt khoát trực tiếp vả mặt chị, làm hại chị mất hai trăm vạn. Điều quan trọng là tin tức lan truyền trong vòng làm nhà chúng ta mất mặt muốn chết, họ đều nói nhà họ Thành chúng ta tự mình đa tình."

Cậu hai nhà họ Thành, Thành Phi Hướng cũng nhíu mày nói: "Ba, năm ngoái chúng ta bởi vì mẹ con Đường Huyên mà đối đầu với Đỗ Hoằng Nghị, thiệt hại cũng không nhỏ. Mọi người vẫn nói Đỗ Trạch Thần đối với Tiểu Nhị không giống những người khác, bảo chúng ta yên tâm không cần nóng nảy, nhưng mọi chuyện con nghe được lại không phải vậy."

"Nếu con nói, Đỗ Trạch Thần và Đỗ Niệm Dương là kẻ thù một người chết một người sống, sao cậu ta có thể dễ dàng tha thứ cho việc Tiểu Nhụy bỏ đá xuống giếng ở thời điểm cậu ta khó khăn nhất chứ? Con thấy thay vì để cho Tiểu Nhụy cứ lắc lư trước mặt cậu ta nhắc nhở cậu ta thời điểm không vui ấy, phá sạch toàn bộ chút ân tình vất vả lắm tích góp kia, chẳng bằng đổi sang một đứa khác thích hợp hơn."

"Bây giờ Đỗ Trạch Thần vẫn còn nhiệt tình với cô minh tinh đó, có lẽ trong khoảng thời gian dài sẽ không dứt ra được. Chúng ta thả dây dài câu cá lớn, mấy năm sau tình cảm của bọn họ cũng sắp cạn, điểm tốt của cháu gái nhà chúng ta đúng lúc nổi bật, trẻ tuổi xinh đẹp, tính cách hoạt bát, còn có thể giúp cậu ta, thuận theo tự nhiên tốt biết bao, cũng miễn cho những người bên ngoài nói chúng ta là kẻ nịnh hót gì đó."

Thành Nhụy cười khẩy, chú hai cô ta thiếu chút nữa nói thẳng để cho Thành Đóa lên.

"Đối phó với minh tinh nhỏ còn phải tốn mấy năm, vài năm sau là tuổi thanh xuân tươi đẹp của Đóa Đóa, nhưng mấy năm nay thì sao? Con bé có thể thuyết phục Đỗ thiếu gia giúp chúng ta cứu vãn thiệt hại của nhà họ Thành chúng ta?" Thành Nhụy thản nhiên nói: "Chẳng lẽ mấy người cho rằng, chuyện trên thương trường không dựa vào lợi ích cùng có lợi, chỉ dựa vào việc làm nũng này thì có thể đổi lấy?"

Thành Đóa không phục: "Chẳng lẽ chị Nhụy đã có biện pháp rồi sao? Ngày hôm đó Đỗ thiếu gia chẳng có chút tình cảm nào với chị cả."

Thành Nhụy nói: "Chuyện này không cần cô phải quan tâm, mấy chuyện tình cảm như thế này ai có thể nói chắc chắn chứ? Bây giờ anh ta đang yêu Thẩm Ấu Dao, nhưng mọi người cũng đừng quên, anh ta mới tiếp quản tập đoàn nhà họ Đường, không biết có bao nhiêu người như hổ rình mồi, đến lúc đó hiện thực sẽ giúp anh ta sáng mắt ra."

Thành Đóa và Thành Phi Hướng còn muốn nói gì đó nhưng lại bị ông cụ Thành cắt ngang: "Tiểu Thần vừa mới kế thừa di chúc, còn chưa chính thức tiếp xúc với sản nghiệp của tập đoàn nhà họ Đường, lúc này nói cái gì cũng quá sớm."

"Từ xưa chuyện tốt thường gặp nhiều gian nan, Đóa Đóa, cháu còn nhỏ tuổi, mấy đứa đều quá nóng nảy."

Lần này Thành Nhụy vẫn được ông cụ Thành ủng hộ, nhưng cô ta biết, nếu như lần thứ hai cô ta vẫn thất bại thì cô ta sẽ mất đi chỗ đứng ở nhà họ Thành.

Cho nên lần này cô ta nhất định phải thành công!

Cho đến bây giờ cô ta thu được không ít tin tức, cô ta nhất định sẽ lên kế hoạch thật tốt.

Thẩm Ấu Dao trở về đoàn làm phim để quay phim, Đỗ Trạch Thần bắt đầu chuẩn bị kế thừa tập đoàn nhà họ Đường, dòng nước ngầm dưới biển yên tĩnh ở năm trước đó rốt cuộc cũng tích cóp đủ sức lực, bắt đầu gây nên sóng to gió lớn.

Tin tức Đỗ Trạch Thần chính thức kế thừa tập đoàn nhà họ Đường vừa xuất hiện, giá cổ phiếu tập đoàn nhà họ Đường lập tức giảm mạnh.

Đế chế thương nghiệp khổng lồ muốn giao vào tay một người trẻ tuổi không đủ kinh nghiệm, những người chơi cổ phiếu đều không thể tin được, những kẻ đầu cơ và có dã tâm kia càng nhìn chuẩn cơ hội tuyệt vời lần này.

Trong phòng riêng, mặc dù Đỗ Hoằng Nghị cố gắng giữ vững tinh thần nhưng đáy mắt cũng không che giấu được âm trầm, hoàn cảnh khó khăn rơi xuống đáy cốc không có cách giải thoát khiến ông ta không thể tiếp tục nho nhã ung dung được nữa. Dù sao ông ta cũng không có hai lần ba mươi năm để đi thay đổi kết cục.

Thế nên mặc dù ông ta biết trong lòng những người này đều có tư tâm, ông ta cũng không thể không tranh ăn với hổ.

"Đều nói ánh mắt mọi người sáng như gương, bây giờ những người chơi cổ phiếu cũng vô cùng tinh ranh." Một cổ đông của tập đoàn nhà họ Đường nói: "Tiểu Thần vừa mới kế nhiệm đã không được coi trọng."

Đỗ Hoằng Nghị nói: "Tuổi thằng bé còn nhỏ, với tính nết trước đó của thằng bé thì mọi người không tin cũng dễ hiểu." Nói đến đây, ông ta bất đắc dĩ nói: "Chính tôi cũng rất lo lắng cho thằng bé."

"Ôi chao..." Vương Cảnh Huy thở dài: "Ông cụ Đường lợi hại, từ trước đến nay đều chiếm phần lớn cổ phần, bây giờ truyền hết toàn bộ lại Tiểu Thần, cậu ta nắm giữ cổ phần tuyệt đối, chúng ta cũng không có cách nào."

Chuyện này đương nhiên Đỗ Hoằng Nghị biết, cho nên ông ta chỉ có thể nghĩ cách đối với quyền quản lý.

Ông ta thở dài nói: "Nhưng thằng bé hoàn toàn không hiểu quản lý. Hôm nay mới truyền ra tin tức mà cổ phiếu tập đoàn nhà họ Đường đã giảm mạnh, cho dù thằng bé có nhiều cổ phần hơn nữa, nếu như phần lớn bị rút ra và bốc hơi thì cũng là tổn thất cực lớn đối với nó. Hơn nữa, điều này cũng không tốt đối với tất cả đồng nghiệp của tập đoàn nhà họ Đường."

Vương Cảnh Huy nói: "Đúng thế, cậu ta vẫn còn là một đứa trẻ chưa trưởng thành, trước kia chỉ biết ăn ngon chơi vui, lập tức phải gánh một gánh nặng như vậy chỉ sợ không vực dậy nổi, vẫn cần lão Đỗ ông đến giúp, dù sao ông cũng là ba ruột của cậu ta mà."

Đỗ Hoằng Nghị thở dài: "Đúng vậy, dù sao sau này đều sẽ để lại cho thằng bé những thứ này, sớm giao vào tay nó cũng không sao cả. Chỉ là thằng bé thật sự không hiểu quản lý, tiếp nhận công ty vẫn hơi sớm quá, trước khi trưởng thành mà gây hại cho một công ty tốt như vậy chẳng khác nào làm cho tâm huyết cả đời của ba tôi trôi theo dòng nước, quan trọng là còn liên lụy đến các vị đang ngồi đây."

Vương Cảnh Huy nói: "Nếu lão Đỗ ông nỡ xuống tay, chúng tôi tất nhiên sẽ phối hợp."

Đỗ Hoằng Nghị cười khổ: "Không nỡ cũng đành chịu, nếu như sớm biết thằng bé phải chịu trách nhiệm nhanh như vậy, tôi cũng sẽ không nuông chiều nó. Nhân lúc này nó còn trẻ, vẫn kịp nhìn nhận thực tế, phá vỡ mộng tưởng. Nghĩ như vậy tôi thấy rất có lỗi với nó, sau này tôi nhất định sẽ dạy bảo nó thật tốt."

Có người thở dài: "Đáng thương cho lòng ba mẹ trong thiên hạ, lão Đỗ ông đối xử với Tiểu Thần thật sự không có lời nào có thể diễn tả, sau này cậu ta chắc chắn sẽ tha thứ cho ông."

Vương Cảnh Huy nói: "Yên tâm đi, chúng tôi cũng nhìn cậu ta lớn lên, chúng tôi nhất định sẽ cùng ông nâng đỡ cậu ta."

Lời này chính là muốn chỗ tốt, nghe ý tứ còn muốn chia đều với ông ta. Nhưng bây giờ Đỗ Hoằng Nghị không có bất kỳ lợi thế nào cả, gần như có thể mặc người ta chém giết.

Chờ đến khi ông ta lấy được quyền quản lý... Ông ta muốn...

Trong văn phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất tòa nhà Thần Hi, Đỗ Trạch Thần lười biếng ngồi trên ghế chủ tịch, Đường Khiêm đứng trước bàn làm việc báo cáo tình hình gần đây cho anh: "Động tác của đám người Vương Cảnh Huy hơi lớn, lòng người trong công ty hoảng sợ, các giám đốc điều hành đã bắt đầu chọn phe."

Động tác nhanh như vậy, nhất định là do Đỗ Hoằng Nghị nhúng tay vào." Đỗ Trạch Thần nói: "Dù sao năm ngoái ông ta cũng có một khoảng thời gian kinh doanh tốt, cũng được vây quanh, khi ông ta ra tay thì các cổ đông càng có thêm lý do chính đáng để làm điều đó."

"Không có vốn chủ sở hữu* nên ông ta muốn lấy được quyền quản lý, đáng tiếc muốn không phải chỉ có ông ta muốn đoạt được quyền lực của tôi..." Đỗ Trạch Thần thật sự thấy hơi đau buồn: "Kế thừa gia nghiệp thật sự không phải là chuyện tốt!"

*Vốn chủ sở hữu: là quyền sở hữu của công ty, đại diện cho quyền kiểm soát còn lại của công ty và quyền yêu cầu còn lại.

"Mấy ngày nay Thành Nhụy vẫn luôn tiếp xúc với giám đốc Bạch."

Giám đốc Bạch cũng là một trong những cổ đông lớn của tập đoàn nhà họ Đường.

"À." Đỗ Trạch Thần cũng không ngoài ý muốn: "Loại chuyện ngửi mùi thịt cướp bóc này, làm sao có thể không có bóng dáng nhà họ Thành?"

Tiếu Minh Chính nói: "Động tác gần đây của cô ta không chỉ có mỗi thế này, xem ra thật sự vội vàng."

"Không vội không được, bỏ đứa nhỏ không bắt được sói, sao cô ta cam tâm được? Cho dù cô ta cam tâm, nhà họ Thành cũng sẽ không bỏ qua cô ta." Đỗ Trạch Thần nói: "Ngoại trừ tiếp xúc với cổ đông của tập đoàn nhà họ Đường ra, cô ấy còn làm gì nữa?"

"Đi tìm Bàng Tuyết Oánh." Tiếu Minh Chính nói: "Hình như cô ta nghi ngờ của chuyện của cậu và Ấu Dao, phỏng chừng là muốn biết rõ ràng lúc trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Đỗ Trạch Thần cười nhạo: "Cho dù biết rõ ràng thì có thể làm gì? Chẳng qua..." Nói đến đây, anh khẽ nhíu mày: "Bàng Tuyết Oánh đúng là một tai họa ngầm, phải giải quyết triệt để."

Tiếu Minh Chính giật mình: "Cậu muốn làm gì? Tôi nói cho cậu biết, đừng có mà làm bậy!"

Đỗ Trạch Thần lườm anh ấy một cái: "Cậu cũng chỉ có thể nghĩ đến chiêu trò kém cỏi giết người diệt khẩu này."

Tiêu Minh Chính:...

Ồ, thật đúng là đã trưởng thành, ngoại trừ loại chiêu này ra anh ấy thật đúng là không nghĩ ra biện pháp nào khác có thể giải quyết triệt để Bàng Tuyết Oánh.

"Ngoại trừ tiếp xúc với Bàng Tuyết Oánh thì còn gì nữa?" Đỗ Trạch Thần tiếp tục hỏi: "Chuyện của tổ tiết mục kia thế nào rồi? Làm xong chưa?"

"Tôi vừa muốn nói." Tiêu Minh Chính nói: "Gần đây cô ta không biết cố ý hay vô tình tiếp cận Bành Khả, thoạt nhìn quan hệ cũng không tệ lắm, còn mời cô ấy..."

Anh ấy còn chưa dứt lời, điện thoại di động của Đỗ Trạch Thần vang lên: "Thật đúng là nhắc tới Tào Tháo thì Tào Tháo tới."

"Alo?"

Giọng nói của Chu Ngạn Lâm từ trong ống nghe truyền ra: "Tổ tiết mục kia gửi kế hoạch tới đây cho tôi, tôi gửi tới hòm thư của cậu nhé, cậu chắc chắn muốn đi?"

Đỗ Trạch Thần đáng thương nói: "Tôi chắc chắn! Anh Chu, anh không biết tôi đáng thương đến mức nào đây, tôi cảm thấy tôi thật sự là người đáng thương nhất trên thế giới, ba ruột dẫn đầu muốn tạo phản nên tôi muốn đi tránh đầu ngọn gió!"

Tiếu Minh Chính im lặng nhìn anh chiếm được tiện nghi còn khoe khoang, tránh đầu ngọn gió? Rõ ràng là muốn làm các cổ đông tức chết.

À, anh không chỉ muốn làm các cổ đông tức chết mà còn muốn làm Thành Nhụy tức chết.

Chỉ thấy Đỗ Trạch Thần mở thư ra, lướt nhanh như gió đọc xong "?" Đây là một chương trình truyền hình thực tế trực tiếp, thông qua nền tảng phát sóng trực tiếp hoàn toàn phơi bày cuộc sống chân thật hàng ngày của những người giàu có.

"Ồ, có một đống thiên kim tiểu thư nổi tiếng này, sắp xếp tỷ thí kiểu này là muốn giẫm đạp vợ tôi trong bùn sao? Ơ, sao có cả Bành Khả thế?"

Tiếu Minh Chính nói: "Tôi đang muốn nói tới cái này, cô ta cũng mời Bành Khả tham gia chương trình này."

Đỗ Trạch Thần nghi ngờ.

Chu Ngạn Lâm nói: "Mấy người biết Bành Khả à? Tính cách thế nào? Nếu như hoàn toàn dựa theo những gì trong này sắp xếp, mọi người có lẽ sẽ cảm thấy thiên kim tiểu thư càng xứng với cậu hơn? Thành Nhụy chắc hẳn sẽ mời bên marketing tác động vào, nếu làm không cẩn thận thì áp lực của Ấu Dao sẽ cực kỳ lớn."

Đỗ Trạch Thần cười lạnh: "Có từng nghe nói đến một phiếu phủ quyết chưa? Ngay cả khi mọi người trên khắp thế giới nói rằng cô ta nên kết hôn với tôi, tôi không đồng ý thì cô ta cũng đừng hòng đạt được! Huống hồ..." Nói đến đây, Đỗ Trạch Thần cười xấu xa: "Ai nói chương trình này phải nghe sự sắp xếp của cô ta? Anh cũng biết, khi tổ tiết mục này mới thành lập thì tôi đã nhìn chằm chằm vào rồi."

Chu Ngạn Phi sửng sốt nghe anh nói: "Nói cho tổ tiết mục biết, tôi hết sức hứng thú với hạng mục này, Tiêu Dao Live của chúng ta cũng quyết định tài trợ! Bản kế hoạch cũng có thể bàn lại, tôi nghĩ rằng nó có thể thú vị hơn một chút."

Chu Ngạn Lâm:... Thì ra cậu nhìn chằm chằm vào nó từ sớm là bởi vì muốn ngăn chặn?

"Cậu thế này cũng quá thổ phỉ rồi đấy? Orange Live người ta cũng đã bàn xong xuôi, năm ngoái sau khi bị phong tỏa mới quay lại xây dựng một lần nữa, đầu tư lớn như vậy hoàn toàn là cuộc chiến tái xuất của Orange Live, chuyện quan trọng như vậy, bọn họ có thể đồng ý với loại người như cậu sao?"

"Bọn họ sẽ đồng ý." Đỗ Trạch Thần nở một nụ cười mang theo ý tứ sâu xa.

Chương (1-99)