Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 62

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 62
Chương 61
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Mọi người chắc chắn đều biết chơi đấu địa chủ, chỉ là những người trẻ tuổi có thể đuổi theo Đỗ Trạch Thần tới đây đều là những người có "lòng cầu tiến", trong mấy loại trường hợp như thế này thường có thói quen giả vờ, phần lớn chỉ chơi một số trò chơi tao nhã giống như cờ vây hay bài tây.

Mấy trò như đấu địa chủ hẳn nên xuất hiện ở trong khói thuốc lượn lờ, phòng đánh bài ồn ào huyên náo, thật sự không hợp với nơi này.

Muốn giả vờ thanh lịch giẫm đạp Thẩm Ấu Dao? Vậy Đỗ Trạch Thần anh dứt khoát tháo lớp mặt nạ của bọn họ xuống dùng lòng bàn chân giẫm lên!

Đỗ thiếu gia cây ngay không sợ chết đứng: "Có ai đến chơi không?"

Mọi người còn chưa kịp phản ứng, Hạ Tuấn Trì đã ngồi xuống: "Để tôi, đã lâu không chơi rồi."

Chỉ còn lại một vị trí cuối cùng, Đỗ Trạch Thần nhìn Thành Nhụy nói: "Không phải cô muốn chơi bài sao? Mau chuyển chỗ với chúng tôi."

Thành Nhụy hít sâu một hơi, nở nụ cười tìm mặt mũi cho mình: "Tôi ra nước ngoài quá lâu, cũng không biết ở trong nước trò này lại thịnh hành như vậy?"

"Không, chúng tôi không chơi cái này nhiều đâu." Tất cả mọi người thầm nghĩ.

"Không hẳn, chủ yếu là do Ấu Dao biết chơi kha khá, một người chồng như tôi đương nhiên phải làm cô ấy vui vẻ." Đỗ Trạch Thần không chút khách khí làm mất mặt cô ta: "Tôi cho rằng những người đi du học về giống như cô Thành đây, thiên kim đại tiểu thư cái gì cũng không biết nhưng sẽ biết mấy trò chơi cao cấp như đánh bài, cờ vây, vậy mà lại không biết chơi một trò chơi chẳng ra gì như đấu địa chủ?"

Sắc mặt Thành Nhụy hơi cứng đờ, cô ta muốn rời khỏi đây nhưng mấy ngày nay chẳng biết cô ta cố tình hay vô ý rêu rao khắp nơi tự xưng cô ta là bạn cùng chung hoạn nạn với Đỗ thiếu gia, nhờ có sự giúp đỡ của cô ta nên anh mới có thể thừa kế không ít di sản của nhà họ Đường, nếu cứ bị đuổi ra như vậy sau này cô làm sao lăn lộn trong giới?

Dù sao người ta có nói gì cô ta cũng không chết, cố gắng coi mấy lời trào phúng của Đỗ Trạch Thần như một trò đùa, cười nói: "Tôi chỉ không thường xuyên chơi mà thôi. Chẳng qua trò này quả thật tôi cũng khá am hiểu, để tôi thử xem."

"Được, vậy tráo bài đi." Đỗ Trạch Thần nói.

Anh vừa dứt lời, lập tức có người có quan hệ không tệ với Thành Nhụy tận dụng cơ hội đi lên giúp tráo bài và chia bài, tính toán tốt xấu gì cũng lộ được cái mặt.

Ba người xếp bài.

Kỳ Cao Nghị bỗng nhiên nói: "Đúng rồi, không phải có thẻ đánh bài sao? Tính như thế nào đây?"

Đỗ Trạch Thần không chút để ý nói: "Một lá mười điểm, mỗi điểm một vạn thì sao?"

Sắc mặt Thành Nhụy cứng đờ, đang muốn nói gì đó thì Thành Đóa đã vỗ tay khen ngợi: "Chị hai cố lên. Bây giờ Đỗ thiếu gia có tiền, chị nhất định phải cướp của người giàu chia cho người nghèo." Nói xong cô ta cười nói với Thẩm Ấu Dao: "Chị Ấu Dao, chị phải cẩn thận đó, chị hai của tôi tính bài rất lợi hại."

Thành Nhụy thật sự có suy nghĩ muốn nuốt chửng Thành Đóa, cho dù cô ta có tính bài lợi hại đến mức nào thì đấu địa chủ vốn dĩ không phải thế mạnh của cô ta.

Thành Đóa rõ ràng đang cố ý hãm hại cô ta.

Tuy rằng bọn họ đã đạt thành thỏa thuận trong việc làm xấu mặt Thẩm Ấu Dao nhưng ở những chuyện khác bọn họ vẫn là đối thủ cạnh tranh, Thành Đóa vui vẻ nhìn cô ta gặp xui xẻo.

Chuyện đấu đá trong nhà của chị em nhà họ Thành không liên quan đến Đỗ Trạch Thần, anh chỉ cần để mọi người nhìn thấy thái độ của anh là được.

Chỉ là sau khi nghe nói về cách tính điểm, Thẩm Ấu Dao cũng thấy hơi kinh ngạc. Lúc này cô mới biết Đỗ Trạch Thần đang làm chỗ dựa cho cô, nhưng vẫn thấy hơi lo lắng: "Nếu thua thì phải làm sao đây?" Cô thì thầm bên tai anh.

Đỗ Trạch Thần cũng thì thầm bên tai cô: "Sao bây giờ lá gan của em lại nhỏ như vậy? Vừa rồi không phải còn to gan lớn mật nói thích làm anh sao?"

Thẩm Ấu Dao đỏ mặt, trừng mắt nhìn anh nói: "Rõ ràng em nói là thích anh."

Đỗ Trạch Thần lại không nhận: "Nhưng anh hỏi em thích làm gì cơ mà?" Anh cười xấu xa nói: "Em nói thích anh, không phải là thích làm anh sao?"

Thẩm Ấu Dao tức giận: "Sao anh lại lưu manh như vậy?"

Mọi người trơ mắt nhìn hai người kề tai nói nhỏ đến mức mặt đỏ tai hồng, tuy rằng không nghe thấy họ đang nói cái gì nhưng cũng có thể đoán ra hai người đang liếc mắt đưa tình với nhau. Vẻ mặt Đỗ thiếu gia đầy sự trêu chọc nhưng hoàn toàn không nhìn ra sự miễn cưỡng.

"Được rồi, được rồi." Đỗ Trạch Thần giơ tay đầu hàng, nói với Thành Nhụy và Hạ Tuấn Trì: "Vợ tôi quá lương thiên, lo lắng hai người sẽ thua sạch tài sản trong nhà. Chúng ta mỗi người chỉ chơi hai trăm vạn, bất luận là ai thua sạch sẽ kết thúc, được không?"

Tất cả mọi người đều âm thầm sợ hãi, tuy rằng những người ngồi đây đều là con cháu nhà giàu nhưng hai trăm vạn cũng không phải con số nhỏ, không ngờ họ lại chơi lớn như vậy.

Bọn họ tình nguyện dùng hai trăm vạn tích góp mua xe, mua túi hay mua quần áo chứ không quá muốn dùng để đấu địa chủ, vì cái giá phải trả để làm quen với Đỗ thiếu gia này thật sự có hơi lớn.

Thành Nhụy cũng âm thầm đau lòng, cho dù cô ta đã vào trong công ty làm nhưng hai trăm vạn là tiền tiêu vặt của cô ta trong nửa năm.

Gần đây trong nhà bởi vì Đỗ Trạch Thần thừa kế Đường thị, nên thật ra không có ý kiến gì với việc cô ta không có tiến triển, nhưng nếu như tiền tiêu vặt lấy từ chỗ ông nội bị thua sạch sẽ, chỉ sợ nhị phòng biết thì lại gặp phiền phức.

Nhưng hôm nay cô đã đâm lao thì phải theo lao, cho dù vì mặt mũi cũng không thể lộ ra vẻ khiếp sợ, chỉ có thể cười trêu chọc: "Đỗ thiếu gia quả nhiên là người có tiền."

Đỗ Trạch Thần cười nói: "Người có tiền gì chứ, rõ ràng là đàn ông tốt." Nói xong anh lấy lòng Thẩm Ấu Dao: "Bé cưng, tiền tiêu vặt của anh trong một tháng đều giao cho em. Thắng thì mua túi xách cho em, nếu thua thì tháng này anh sẽ không thể thường xuyên đi thăm em được. Vậy nên bé cưng phải cố lên!"

Áp lực của Thẩm Ấu Dao rất lớn, một lão cán bộ kỳ cựu như cô thật ra chơi đấu địa chủ cũng chỉ bình thường thôi.

Nhưng cô nhanh chóng phát hiện ra rằng dường như cô không cần phải lo lắng, bởi vì người biết tính bài không chỉ có mỗi Thành Nhụy.

Đỗ Trạch Thần sẽ nói cho cô biết làm thế nào để ra bài vào thời khắc mấu chốt.

Mà càng quá đáng hơn chính là Hạ Tuấn Trì, cho dù cô là đối thủ nhưng vẫn thường xuyên cho cô ăn bài, thêm mấy ván nữa làm cho Thẩm Ấu Dao có ảo giác cô chính là thần bài.

Mọi người nhìn bọn họ gian lận công khai, bởi vì không phải rất quen thuộc nên cũng không tiện mở miệng nói cái gì, cuối cùng vẫn là Thành Nhụy thua đến nóng nảy, nói: "Đỗ thiếu gia? Tôi biết anh muốn kiếm tiền tiêu vặt cho vợ mình, nhưng anh làm như thế này không tốt lắm đâu?"

Đỗ Trạch Thần dựa vào ghế: "Tôi nói này, đây là vợ tôi, vợ chồng một thể, chúng tôi vừa không chơi bẩn vừa không chơi xấu, sao lại không thể làm? Không phải lúc ban đầu cô muốn chơi với tôi sao? Tôi đều vui vẻ để cho vợ tôi gây trở ngại cho mình, cô đừng có mà được tiện nghi còn khoe khoang." Nói đến đây, anh nhìn khán giả xung quanh: "Nếu không thì cô cũng tìm một người giúp đỡ đi, tôi không ngại."

Trái ngược với giọng điệu trêu chọc, ánh mắt của anh thản nhiên lộ ra sự lạnh lùng, bây giờ cho dù là kẻ ngốc cũng có thể nhận ra, Đỗ thiếu gia đối xử với Thẩm Ấu Dao tuyệt đối không chỉ là tình cảm cùng chung hoạn nạn, báo ân như lời đồn, đây rõ ràng là đặt trong lòng để yêu thương

Không thấy ngay cả Hạ Tuấn Trì cũng cam tâm tình nguyện giúp đỡ sao?

Mặc kệ sau này khi Đỗ Trạch Thần gặp phải khó khăn có thể khiến đoạn tình cảm này hao mòn hay không, nhưng lúc này anh không cho phép bất luận kẻ nào coi thường cô.

Cho nên, bây giờ anh đang khai đao với Thành Nhụy đầu tiên, mọi người cho dù đi theo Thành Nhụy tới đây nhưng đều hướng về Đỗ Trạch Thần, ai dám đứng ra hỗ trợ? Huống hồ thắng cũng không được, nếu thua, ai có thể đảm bảo Thành Nhụy không ghi thù trong lòng?

Loại chuyện tốn công sức mà không có kết quả này nhất định không có ai muốn làm, cuối cùng Thành Nhụy vẫn một người đối đầu với bốn người.

Thời gian tiếp theo, chỉ cần Thành Nhụy là địa chủ, thẻ đánh bài tất nhiên sẽ tăng gấp mấy lần. Khi Ấu Dao làm địa chủ thì Hạ Tuấn Trì sẽ cho cô ăn bài, còn khi Hạ Tuấn Trì làm địa chủ thì Ấu Dao không cần phải phối hợp, dù sao cô có nhiều thẻ đánh bài, không quan tâm bị thua mấy lần.

Không đến một giờ đồng hồ, hai trăm vạn của Thành Nhụy đã thua sạch. Thẩm Ấu Dao nhìn Hạ Tuấn Trì lén lút cười, đáy mắt Hạ Tuấn Trì cũng có ý cười.

Biểu cảm của Thành Nhụy đã hoàn toàn không duy trì được nữa, cô ta đen mặt nhịn không được nói với Hạ Tuấn Trì: "Anh Trì đối xử với bạn bè thật đúng là không có gì để nói."

Hạ Tuấn Trì nhún nhún vai: "Tôi chơi như bình thường thôi."

Đỗ Trạch Thần mặc kệ nhiều như vậy, nhìn thẻ đánh bài trên bàn vui vẻ ôm Thẩm Ấu Dao như một kẻ tham tiền: "Bé cưng, em thật tuyệt vời!" Sau đó lấy lòng nói: "Tiền tiêu vặt tháng này của chúng ta dư dả, anh có thể mua trang bị không?"

Có người thông minh tiếp lời: "Thì ra tiền tiêu vặt của Đỗ thiếu gia cũng phải cần Đỗ phu nhân phê chuẩn sao?"

Đỗ Trạch Thần nhìn anh ta cười nói: "Đúng vậy, mấy người cũng biết trước đây tôi tự do buông thả đã quen, cho nên phải dựa vào vợ tôi quản." "Còn anh thì sao? Lư thiếu, tôi nhớ rõ anh cũng đã kết hôn rồi, vợ anh có quản anh không?"

Đầu óc Lư thiếu linh hoạt, lúc này đã thăm dò rõ mạch đập của Đỗ thiếu gia, mặc kệ có ra sao thì lúc này cũng phải quản, cười nói: "Quản chứ, sao mà mặc kệ được. Lại nói, tất cả mọi người đều cảm thấy độc thân tự do, buông thả và nhàn hạ, chỉ là khi có vợ là sẽ có người quản mình, tôi biết đó cũng là một loại may mắn khác."

Đỗ Trạch Thần lập tức thấy gần gũi với anh ta: "Aizzzz, chẳng phải thế sao!" Anh nói xong ôm Thẩm Ấu Dao nói: "Bây giờ tôi cảm thấy tôi thật sự quá may mắn!"

Có người làm gương, những người đã kết hôn hoặc có bạn gái bắt đầu sôi nổi phụ họa, khen lấy khen để Thẩm Ấu Dao.

Sau ngày hôm nay, tin rằng mặc kệ trong lòng bọn họ nghĩ như ra sao, ngoài mặt tuyệt đối không dám tùy tiện đối xử với Thẩm Ấu Dao nữa.

Tóm lại, đợt cảnh cáo này của Đỗ Trạch Thần rất có hiệu quả.

Kỳ Cao Nghị và Phàn Hiểu Phong chịu không nổi bộ dáng anh không kiêng dè rải thức ăn cho chó, ra ngoài hít thở không khí.

"Không ngờ tính tình nhút nhát của Ấu Dao khi thông suốt rồi cũng rất đáng sợ." Kỳ Cao Nghị nói: "Lúc còn chưa ở bên nhau Thần Tử đã đủ đắc ý rồi, lần này thật sự ở bên nhau xem ra cậu ta cũng muốn lên trời luôn."

Phàn Hiểu Phong nghĩ đến bộ dáng hôm nay của Đỗ Trạch Thần, lắc đầu nói: "Tôi cũng phải nhanh chóng tìm bạn gái để phản kích lại, quá đáng giận mà."

Kỳ Cao Nghị nói: "Anh Trì cũng vậy, lặng lẽ dẫn theo chị dâu tới, nói Ấu Dao vật lộn rất lợi hại, Bành Khả cũng đánh quyền anh mười năm, hai chúng ta sau này có phải nên tìm theo hướng này hay không?" Anh ấy tưởng tượng một chút: "Sau này nếu chúng ta không cãi lại thì để cho vợ lên."

Phàn Hiểu Phong bị trí tưởng tượng của anh ấy chọc cười: "Vậy cậu phải đi tìm vận động viên vật lộn chuyên nghiệp chứ? Bằng không ai có thể đánh lại Thẩm Ấu Dao?"

"Vậy cũng đúng, chị Dao quá đỉnh." Kỳ Cao Nghị nói: "Không biết Bành Khả thế nào, lúc trước anh Trì cũng thấy Ấu Dao đánh quyền, nhìn Bành Khả hẳn sẽ không kém hơn Ấu Dao chứ? Thân thủ của Bành Khả có lẽ cũng không tệ."

Phàn Hiểu Phong dở khóc dở cười: "Logic gì vậy, người ta là tìm đối tượng chứ không phải tìm người đánh trận, lại còn thân thủ nữa."

...

Sau khi hai người rời đi, Thành Nhụy từ chỗ ngoặt sau cây cột đi ra, nhớ đến cuộc đối thoại vừa rồi của hai người bọn họ suy nghĩ gì đó…

Tác giả có lời muốn nói: Lại một âm mưu nữa ra đời…

Chương (1-99)