Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 61

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 61
Chương 60
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Người nọ thấy sắc mặt anh không tốt liền cho rằng mình đã nói trúng vấn đề sâu xa trong lòng của anh nên có thể tiếp tục nói chuyện, trong lòng bất ngờ cảm thấy vui vẻ, đang muốn nói gì đó thì lại thấy trên mặt Đỗ Trạch Thần hiện lên một nụ cười dịu dàng, hơn nữa đôi mắt cong cong khiến nốt ruồi dưới mắt trái cũng sinh động hẳn lên.

Mấy người vây xem nhịn không được nhìn thêm mấy (chục) phát nữa, trái tim không nghe lời cứ nhảy loạn xạ lên, Đỗ Trạch Thần lớn lên vốn đẹp mắt, bây giờ làm ra bộ dáng yêu chiều, sủng nịnh này quả thật như muốn mạng người, lại nghĩ qua anh hôm nay đến đây có việc và cũng vừa đi chúc tết về, có thể được nhìn người đàn ông này cười như thế không biết người đó kiếp trước làm gì để được nhận lại phần thưởng lớn như vậy?

Mọi người nhìn theo tầm mắt của anh thì liền thấy Thẩm Ấu Dao xuất hiện ở cách đó không xa.

Đỗ Trạch Thần bước nhanh hai bước nghênh đón, giang hai tay ra nói: "Bảo bối, xin lỗi, anh đến chậm."

Thẩm Ấu Dao có chút nghi hoặc, cô cảm thấy gần đây mình đột nhiên xuất hiện thêm một tật xấu mới là chỉ cần vừa nhìn thấy động tác này của Đỗ Trạch Thần liền không nhịn được muốn nhào vào lòng anh. Huống chi cả buổi sáng hai người bọn họ không được gặp mặt, thật sự rất cần một cái ôm để giảm bớt nỗi khổ tương tư.

Thẩm Ấu Dao xem nhẹ xưng hô buồn nôn kia, rất tự nhiên dựa vào trong lòng anh. Đỗ Trạch Thần vừa cười vừa ôm lấy cô, hôn lên trán người yêu một cái rồi cúi đầu hỏi: "Buổi sáng ở nhà có gì thú vị không?"

Thẩm Ấu Dao vuốt trán, sau đó theo bản năng nhìn đám người vây xem, cô rốt cuộc vẫn không có thói quen ở trước mặt người khác thân mật quá mức.

Đỗ Trạch Thần lại vô tình nhưng cố ý hôn lên mặt cô: "Sao da mặt lại mỏng như vậy?" Thẩm Ấu Dao giận dữ đánh anh một cái rồi nhỏ giọng nói: "Đáng ghét." Mọi người hai mắt nhìn nhau, thái độ này của Đỗ thiếu gia thoạt nhìn không giống như lời đồn đãi bên ngoài kia, rốt cuộc tại sao lại nói người đàn ông này không coi trọng bà xã của mình a?

Thẩm Ấu Dao phát hiện không khí có chút quái dị, cô nhìn thấy mấy người Thành Nhụy cũng đoán được hôm nay nhiều người đến như vậy có thể là vì Đỗ Trạch Thần, vì thế muốn lên tiếng giải vây cho anh: "Anh Trì cùng Hiểu Phong, Cao Nghị đều đến rồi, chỉ chờ anh thôi."

Đỗ Trạch Thần ôm Thẩm Ấu Dao nói với mọi người: "Tôi đi chào hỏi trước, lát nữa sẽ ra ngoài chơi với mọi người."

Trên mặt mọi người vui vẻ, Thành Đóa đã hoạt bát nói: "Vậy chúng ta lát nữa đi tìm anh nha, anh Trạch Thần."

Thẩm Ấu Dao nghi hoặc liếc nhìn anh. Đỗ Trạch Thần lại không nói thêm gì nữa mà chỉ ôm eo cô rời đi.

Lúc đến phòng, chỉ thấy Phàn Hiểu Phong đang chỉ vào Kỳ Cao Nghị quở trách."Đây là làm sao vậy?" Đỗ Trạch Thần nghi hoặc.

Phàn Hiểu Phong nói: "Là thằng nhóc thôi tha này tiết lộ tin tức chúng ta tụ hội ở đây." Kỳ Cao Nghị ủy khuất nói: "Tôi cũng không phải cố ý, điện thoại di động của tôi để trên bàn, ai biết bọn họ lại nhìn lén điện thoại di động của tôi."

Vốn sáng nay có mấy anh em họ nghìn năm không thấy mặt trăm năm không thấy người đến Kỳ gia chúc tết, mẹ anh ấy bảo anh ấy lên lầu lấy đồ, Kỳ Cao Nghị tiện tay nên đặt điện thoại di động lên bàn trà, khi đó Phàn Hiểu Phong vừa vặn xác nhận tin nhắn trong nhóm.

Đoán chừng chính là lúc đó tin tức b. ắn ra nên bị mấy bọn họ nhìn thấy. Kỳ Cao Nghị nghĩ đến liền cảm thấy ủy khuất không thôi: "Những người này thật sự là, giống như sói đói thấy thịt."

Phàn Hiểu Phong cũng biết chuyện này không thể trách Kỳ Cao Nghị nên quay qua nhìn Đỗ Trạch Thần nói: "Mấy hôm trước tôi còn hâm mộ cậu, một đêm liền đăng cơ, bây giờ bỗng nhiên có chút đồng tình với cậu, có phải rất mệt không?"

Đỗ Trạch Thần trực tiếp xụi lơ trên sô pha, lười biếng nói: "Tôi muốn yên tĩnh chơi một chút cũng bị người ta nhìn chằm chằm, cậu nói xem?"

Hạ Tuấn Trì hỏi: "Sáng nay thế nào?"

Đỗ Trạch Thần nói: "Hoàn toàn khác với trước kia, trước kia chỉ cần ông nội ra ngoài phát lì xì cho tôi là được rồi. Hiện tại ông nội không có mặt, chú dì anh chị em không biết ở đâu cứ vây quanh làm đầu óc tôi bây giờ vẫn còn choáng váng đây này, còn phải thời thời khắc khắc lo lắng cẩn thận nếu không sẽ bị lừa."

Anh nói xong liền nhìn về phía Bành Khả bên cạnh Hạ Tuấn Trì: "Ai đây, không phải là chị dâu tương lai của chúng ta sao?"

Hạ Tuấn Trì bất đắc dĩ, còn Bành Khả cười to: "Ai, Đỗ thiếu gia cùng Ấu Dao quả nhiên là trời sinh một đôi, hai người quả thật nên ở bên nhau mà."

"Còn không phải sao? Không hổ là chị dâu của tôi, đúng là tinh mắt." Đỗ Trạch Thần cười nói: "Lần trước chưa kịp hỏi, sao hai người lại quen biết nhau vậy?"

Kỳ Cao Nghị lòng hiếu kỳ nặng nhất lập tức quên mọi ủy khuất vừa rồi: "Đúng rồi, hai người làm sao quen biết vậy?"

Hạ Tuấn Trì không biết vì cái gì không có trực tiếp mở miệng, Bành Khả nghi hoặc nhìn anh một cái, sau đó đành phải tự mình nói: "Ở quyền quán* quen biết."

*Chắc là ở câu lạc bộ, khu đánh quyền anh, ...

Đỗ Trạch Thần mơ hồ nhìn về phía Hạ Tuấn Trì: "Anh Trì, anh có hứng thú với đánh quyền anh từ khi nào vậy?"

Kỳ Cao Nghị hưng phấn nói: "Cái này tôi biết, lúc trước nhìn thấy Ấu Dao đánh quyền anh, quả thực là đẹp khiến người ta phải ngây người. Sau đó chúng tôi kết bạn đi quyền quán báo danh."

Đỗ Trạch Thần nói: "Sao tôi lại không biết việc này a?"

Phàn Hiểu Phong trợn trắng mắt nói anh: "Khi đó chân cậu vẫn không thể cử động, chúng tôi nói cho cậu biết chẳng phải sẽ khiến cậu càng thêm hay khó chịu sao?" Sau đó lại cốc một cái lên đầu Kỳ Cao Nghị: "Cậu còn không biết xấu hổ đổi trắng thay đen, rõ ràng là cậu giật dây, là người lôi kéo chúng tôi đi, kết quả chính mình không chịu được đến ba phút lần sau liền không tới nữa sao."

Kỳ Cao Nghị ngụy biện: "Luyện quyền quá khó khăn, tôi nhận rõ bản thân không có phần thiên phú kia liền rời đi, có cái gì không đúng?"

Sau đó lại hỏi lại Phàn Hiểu Phong với ánh mắt khinh bỉ bạn mình: "Cậu còn không biết xấu hổ còn nói tôi, cậu sau đó không phải cũng không đi sao?"

Phàn Hiểu Phong bật cười: "Kết quả là đi được nửa ngày, Hạ Tuấn Trì là người không thích bạo lực nhất ngược lại lại kiên trì được."

Bành Khả nhìn về phía Thẩm Ấu Dao: "Cho nên bọn họ đều là bởi vì cô mới đi học đánh quyền anh? Vậy cô khẳng định rất lợi hại đi."

Kỳ Cao Nghị nhất thời hứng thú: "Đó là đương nhiên, trong số những người tôi quen biết trước mắt, tuyệt đối không ai có thể thắng được cô ấy."

Phàn Hiểu Phong nhanh chóng phụ họa theo bằng cách gật gật đầu, sau đó hỏi Hạ Tuấn Trì: "Chị dâu có phải cũng rất lợi hại hay không?"

Hạ Tuấn Trì cười cười nói: "Bình thường, nếu so với Ấu Dao thì khẳng định là không thể hơn được."

Bành Khả không chịu thua mà nhìn về phía Thẩm Ấu Dao, nóng lòng muốn thử với cô: "Ấu Dao, có cơ hội chúng ta bàn luận một chút nha."

Thẩm Ấu Dao hăng hái gật gật đầu: "Được!"

Đỗ Trạch Thần cười cười xoa cái đầu nhỏ của cô: "Ngoại trừ đánh quyền anh với diễn phim, em còn thích làm gì nữa?"

Thẩm Ấu Dao quay đầu lại nhìn anh, trong lòng bỗng nhiên khẽ động, tiến đến bên tai anh nhỏ giọng nói: "Thích anh a."

Đám người Kỳ Cao Nghị ngạc nhiên nhìn thấy Thẩm Ấu Dao không biết nói gì bên tai Đỗ Trạch Thần mà Đỗ Trạch Thần nổi tiếng với lớp da mặt có thể so với tường thành thế nhưng lại đỏ mặt.

Sau đó chỉ thấy anh ấn Thẩm Ấu Dao vào ngực mình một phen, sau đó cũng ở bên tai cô nói câu gì đó khiến sắc mặt Thẩm Ấu Dao bỗng nhiên đỏ lên, tốc độ đỏ có thể thấy bằng mắt thường, cô đưa tay đánh anh một cái: "Nói bậy bạ gì đó?!"

Kỳ Cao Nghị k. êu rên: "Làm gì vậy làm gì vậy? Trước mặt mọi người chú ý ảnh hưởng, cậu xem hai vợ chồng anh Trì đi, xem nhà người ta kia kìa, có nhiều đạo đức công cộng (ý của Kỳ Cao Nghị là không phát cơm chó ấy."

Nói xong lại ngã vào trên người Phàn Hiểu Phong: "Phong Phong a, tôi muốn được an ủi."

Phàn Hiểu Phong một tay đẩy cái tên làm mình nổi gai ốc kia ra: "Cút đi!" Đỗ Trạch Thần nhìn Hạ Tuấn Trì: "Vợ chồng cậu ta còn đang ở thì tương lai, tôi và vợ tôi là ở cả quá khứ, hiện tại và tương lai a, đây chính là do quốc gia đóng dấu, hoàn toàn hợp pháp."

Nói xong còn đắc ý tựa vào trên vai Thẩm Ấu Dao: Cho nên các cậu tốt nhất nên tập mà chịu đựng đi."

Phàn Hiểu Phong nhìn cũng không nhìn nổi nữa, anh ấy cũng biết mình khẳng định nói không lại Đỗ Trạch Thần, chỉ có thể nói với Thẩm Ấu Dao: "Mau quản Trạch Thần nhà cô đi, nếu không các anh em …"

"Các anh em làm sao vậy? Làm sao? Gato đúng không?"

Đỗ Trạch Thần bố đời xong lại giả vờ trốn sau lưng Thẩm Ấu Dao nhưng dáng vẻ vẫn không hề sợ hãi với ngón tay chỉ lên đầu: "Các người muốn đánh tôi sao? Đến đánh tôi đi. Đến mà đánh! Chỗ này nhiều máu này!"

Thẩm Ấu Dao bật cười, cô đưa tay đánh Đỗ Trạch Thần một cái: "Đừng có nghịch nữa."

Đỗ Trạch Thần kinh ngạc rồi đi "tố cáo" vợ mình: "Vậy mà em lại đứng về phía bọn họ."

Thấy Thẩm Ấu Dao không chịu để ý tới mình, anh lại lập tức làm vẻ mặt lấy lòng: "Bảo bối, cái gì em nói đều đúng, là anh quá đáng, là anh không đúng."

Kỳ Cao Nghị huýt sáo: "Oa, cuối cùng cũng có người trị được tiểu tử nhà cậu rồi. Chị Dao, sau này em sẽ theo chị lăn lộn."

Bành Khả nhìn mấy người bọn họ cười đùa cũng cảm thấy có chút vui vui, kỳ thật trong lòng cũng có chút ngoài ý muốn, cô ấy tuy rằng đã nghe ra từ chỗ Hạ Tuấn Trì là Đỗ Trạch Thần đối với Thẩm Ấu Dao không phải như trong giới truyền thông đồn thổi nhưng Bành Khả lại không nghĩ tới người đàn ông này lại coi trọng bà xã mình như thế.

Một người đàn ông có nhìn trúng một người phụ nữ hay không, chỉ cần nhìn thái độ của bạn bè anh ta là biết, bởi vì Đỗ Trạch Thần đặt Thẩm Ấu Dao ở đầu quả tim cho nên các anh em của anh cũng đặt cô ở vị trí quan trọng hơn. Bành Khả nghĩ đến thái độ của những người bên ngoài đối với Thẩm Ấu Dao, nếu không làm gì quá còn tốt, bằng không sợ là không chỉ không lấy lòng được Đỗ thiếu gia mà thậm chí còn đắc tội nặng luôn.

Nhưng mà những người đó bỏ ra sức lực lớn như vậy đi theo tới đây chính là vì muốn gây sự, không đạt được mục đích làm sao sẽ bỏ qua đây?

Chẳng bao lâu sau cửa phòng đã bị gõ vang, Thành Đóa thò đầu vào: "Anh Trạch Thần, chúng ta chơi cùng nhau đi."

Đỗ Trạch Thần lười biếng nói: "Được thôi, vậy mấy người các cô muốn chơi cái gì?" Đám người Kỳ Cao Nghị kinh ngạc nhìn anh, chính Thẩm Ấu Dao cũng cảm thấy có chút khó hiểu, anh có thể hoàn toàn không cần để ý đến những người này. Thành Đóa nhìn Thẩm Ấu Dao một cái nói: "Mọi người dự định đánh bài bridge một lát, nghe nói anh là cao thủ bài bridge nên muốn rủ anh cùng chơi chung."

Bài Bridge là trò chơi mang tính đồng đội và nâng cao sự tư duy, phán đoán của người chơi. Cách chơi bài Bridge nhận được nhiều sự quan tâm, cụ thể, trò chơi được chơi bởi bốn người chơi được chia làm hai đội. Mỗi ván đấu của Bridge được chơi bằng một bộ bài 52 lá.

Bài được chia đều cho bốn người chơi và sau đó, các người chơi sẽ liên tục đưa ra các lựa chọn lá bài để tạo thành một lượt đấu. Người chơi trò chơi bài Bridge đánh được quyền chọn lá bài đầu tiên và còn lại theo chiều kim đồng hồ.

Mục tiêu là ghi được điểm bằng cách chiến thắng các lượt đấu. Với những người chơi đam mê Bridge, trò chơi này không chỉ là một trò giải trí mà còn là một cách để thử thách khả năng tư duy, logic và sự cộng tác.

Đỗ Trạch Thần không nói tốt cũng không nói xấu mà rực tiếp kéo Thẩm Ấu Dao đứng dậy: "Đi, chúng ta đi xem một chút."

Thành Đóa liền vui vẻ ở phía trước dẫn đường. Phàn Hiểu Phong cùng Kỳ Cao Nghị đều có chút không hiểu, ngược lại Hạ Tuấn Trì trực tiếp đứng lên đi theo ra ngoài. Phàn Hiểu Phong đi sau nửa bước nhỏ giọng hỏi anh ấy: "Tuấn Trì, Tiểu Thần đang định làm gì vậy? Cậu ấy không phải lúc nào cũng phiền chết đám người kia sao? Hôm nay bị ấm đầu à?"

Hạ Tuấn Trì thản nhiên nói: "Lúc tôi tiến vào, bọn họ đang làm khó Ấu Dao, cậu cảm thấy thế nào?"

Phàn Hiểu Phong bừng tỉnh đại ngộ, Đỗ thiếu gia đây là muốn đi tìm niềm vui cho vợ, giúp vợ trút giận.

Kỳ Cao Nghị hắc hắc cười như được mùa, rất hăm hở với chuyện này: "Oa, hôm nay lại có trò hay để xem rồi."

Đỗ Trạch Thần ôm Thẩm Ấu Dao vào phòng, mọi người không ngờ lại thuận lợi như vậy, đều nhiệt liệt đứng dậy đón chào.

"Mọi người đây là chuẩn bị chơi cái gì đây?" Đỗ Trạch Thần nhìn bài poker trên bàn bọn họ.

Thành Nhụy cười nói: "Chơi bài bridge nha, sớm nghe nói Đỗ thiếu gia là cao thủ, hôm nay phải cho chúng ta học thêm kiến thức một chút."

Đỗ Trạch Thần cúi đầu hỏi Thẩm Ấu Dao: "Em chơi không?"

Thẩm Ấu Dao lắc đầu.

Thành Nhụy thấy thế cười nói: "Là không muốn hay là không biết? Nếu như không biết chơi thì có thể để Đỗ thiếu gia dạy cô. Loại bài này mặc dù có chút ít người nhưng mà chơi rất thú vị."

Lập tức có người phụ họa nói: "Đúng vậy, loại bài này xuất hiện nhiều, Đỗ phu nhân làm quen đi."

Đỗ Trạch Thần ngẩng đầu nhìn thoáng qua người nói chuyện kia, tiếp tục hỏi Thẩm Ấu Dao: "Em biết chơi bài gì?"

Thẩm Ấu Dao cảm thấy mình biết chơi bài poker nhưng quả thật có chút không thích hợp với nơi này, tiến đến bên tai anh nhỏ giọng nói: "Đấu địa chủ."

Đỗ Trạch Thần cười cười nhìn cô một cái, kéo người ngồi xuống trước bàn đánh bài. Thành Nhụy tự giác ngồi ở đối diện, muốn làm một nhà. Quen thuộc trêu chọc nói: "Đỗ thiếu gia dìu dắt vợ mình nhiều hơn nha, trình độ của cô ấy sợ là còn kém anh lắm. ” Đỗ Trạch Thần nói: "Tôi không dìu dắt được cô rồi, cái này còn phải xem trình độ của bảo bối nhà anh rồi, đây cũng là lần đầu tiên anh thấy cô chơi, có lợi hại hay không còn chưa được chứng kiến."

Thành Nhụy có chút ngoài ý muốn: "Thẩm tiểu thư chơi bài bridge không tệ?" Đỗ Trạch Thần làm vẻ mặt còn bất ngờ hơn cô ta: "Ai nói muốn chơi bài bridge? Mọi người ai muốn chơi bài bridge có thể đến bàn bên cạnh, tôi muốn đấu địa chủ." Mọi người vẻ mặt ngơ ngác, Kỳ Cao Nghị thiếu chút nữa trực tiếp bật cười, Đỗ thiếu gia quả thực quá xấu xa.

Chương (1-99)