Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 60

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 60
Chương 59
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Nhưng có đau đầu hơn nữa cũng phải đi làm, mùng một đầu năm người một nhà dậy sớm chuẩn bị. Đỗ Trạch Thần không có ý định dẫn Thẩm Ấu Dao đi nên anh phải giải thích: "Năm nay tình hình của anh như thế này còn không biết sẽ có bao nhiêu mũi nhọn phải đánh củn nó đi, nếu em ở đây sợ sẽ bị không ít châm chọc cùng khiêu khích."

Ở trong mắt không ít hào môn, minh tinh cùng cấp với con hát*, ít nhiều gì cũng sẽ xem thường, huống hồ, hai vợ chồng bọn họ quả thật ngay cả hôn lễ cũng chưa có làm.

*Vì thời xưa theo quan điểm phong kiến, không có nghề “diễn viên”, “ca sĩ”, nghĩa là những người làm công việc đó không được xếp vào những nghề nghiệp đáng quý trọng như “sĩ, nông, công, thương”. Mà phải gọi họ là “bọn phường chèo, con hát”.

"Em không cần đi chịu những ủy khuất kia, chờ sang năm anh sẽ thu thập bọn họ, để bọn họ phải phục tùng anh, lúc đó sẽ không ai dám chọc anh, anh lại mang em đi theo để diễu võ dương oai."

Trong lòng Thẩm Ấu Dao ấm áp, chủ động ôm anh và nói: "Em sẽ chờ tới ngày đó." Đỗ Trạch Thần đi rồi, Thẩm Ấu Dao cũng không nhàn rỗi.

Mùng một đầu năm, bọn tiểu bối phải ra ngoài đi chúc tết, còn các trưởng bối thì ở nhà rảnh rỗi chờ tiểu bối nhà người khác.

Đường gia tự nhiên cũng sẽ có người tới cửa, Thẩm Ấu Dao liền chủ động đi theo bên người Đường Huyên tiếp đãi khách nhân, nghiêm túc học tập kỹ xảo xã giao. Đường Huyên cảm thấy thoải mái nên thỉnh thoảng bà sẽ nhỏ giọng chỉ điểm, sau đó bà liền phát hiện, cô gái này thật sự là một người tài giỏi, năng lực học tập vô cùng mạnh, đoán chừng là trước kia không cần nên không học nhưng một khi đã để ý thì cô lại làm rất tốt. Mãi cho đến giữa trưa, thời gian hẹn với Hạ Tuấn Trì cũng đã đến, Đỗ Trạch Thần bên kia lại bị vướng chân nên phải gọi điện thoại bảo Thẩm Ấu Dao đi qua gặp mấy người bọn họ trước, lát nữa anh sẽ trực tiếp đi qua. Địa điểm là một câu lạc bộ tư nhân có danh tiếng không tệ do Kỳ Cao Nghị đặt, lúc Thẩm Ấu Dao đi vào liền phát hiện bên trong vậy mà có không ít người, thoạt nhìn không giống câu lạc bộ tư nhân, ngược lại giống như một câu lạc bộ bình thường.

Cảm nhận được rất nhiều ánh mắt như có như không, Thẩm Ấu Dao hơi nhíu nhíu mày, sau khi xuất trình thẻ hội viên ở quầy lễ tân liền trực tiếp đi đến phòng bao đã nói trước.

"Ấu Dao, cô cũng tới nơi này chơi?"

Thanh âm kinh ngạc của Thành Nhụy truyền đến, Thẩm Ấu Dao không thể không dừng bước, chỉ thấy cô ta cùng mấy nam nữ trẻ tuổi đi về phía cô, người phụ nữ vừa đi còn vừa nhìn bốn phía nói: "Đỗ thiếu gia đâu? Anh ấy không đi cùng cô sao?"

"Chị Nhụy, đây là ai? Rất lạ mặt, không giới thiệu một chút sao?" Bên cạnh có một cô gái nói.

Thành Nhụy cười nói: "Nói ra sợ sẽ dọa đến các người đấy, thân phận của cô ấy rất được nhiều người săn đón, là người gần đây vừa mới nhận chức phu nhân của Đường thị, sống như hoàng hậu nương nương thời xưa ấy, ha ha."

Ví dụ của cô ta mang theo sự thiếu tôn trọng nhưng lại tưởng mình hài hước. (Kiểu vô duyên nhưng lại tưởng mình hài hước ấy)

Nhưng mà tất cả mọi người dường như không cảm thấy thái độ của cô ta không ổn, bọn họ quả thật đều chướng mắt Thẩm Ấu Dao, nếu như không phải may mắn gả cho Đỗ Trạch Thần, thân phận của cô ngay cả nói chuyện với bọn họ cũng không đủ tư cách.

Nhưng mà tò mò đối với Thẩm Ấu Dao cũng là thật, lại bởi vì đối với cô không quá để ý nên có người không khách khí liền trực tiếp hỏi: "Không quá chú ý giới giải trí nên không rõ, cũng là vì gần đây liếc qua mới biết được Đỗ thiếu gia thế nhưng đã kết hôn, các người có phải còn chưa tổ chức hôn lễ có phải hay không?"

Thẩm Ấu Dao có thể cảm giác được bọn họ lai giả bất thiện (không có ý tốt) nên cô không có ý định dây dưa nhiều, cười cười nói: "Thành tiểu thư, thật ngại quá, bạn bè của tôi còn đang chờ tôi, tôi đi trước."

Thành Nhụy nói: "Cô có hẹn với ai vậy? Chúng ta cùng nhau đi, mùng một đầu năm, không phải là muốn nhiều người náo nhiệt sao?"

Thành Đóa cũng không biết từ nơi nào chui ra: "Chị Ấu Dao cho bọn tôi cùng đi chơi đi mà......"

Thẩm Ấu Dao nhìn bọn họ nhàn nhạt cười nói: "Không được, ngày nghỉ của tôi rất ngắn, khó khăn lắm mới cùng các bạn bè đồng nghiệp gặp nhau được, lần sau có cơ hội rồi nói sau."

"Ai, chị Ấu Dao, đừng như vậy mà!"

Thành Đóa làm nũng nói: "Bạn bè của chị chính là bạn bè của chúng tôi, người tới nơi này nói không chừng chúng tôi còn quen thuộc hơn so với chị ấy chứ. Thẩm Ấu Dao nhíu mày, cô gái này ỷ vào tuổi mình còn nhỏ nên tính tình càn quấy thật sự khiến người ta không thích: "Xin lỗi, nhưng cô là ai? Chúng ta có quen biết nhau sao?"

Sắc mặt Thành Đóa cứng đờ, sau đó nhíu mày nghi hoặc nói: "Chúng ta đã từng gặp mặt rồi mà chị không nhớ tôi sao? Anh Thần chưa từng nói với chị về tôi sao? Hay là do chị hay quên......"

Có người đã không kiên nhẫn trào phúng: "Đỗ phu nhân, chúng tôi biết cô hiện tại thân phận tôn quý, nhưng chính là Đỗ thiếu gia ở chỗ này cũng sẽ không coi ai ra gì như vậy đâu."

"Cái gì không coi ai ra gì?" Thanh âm Hạ Tuấn Trì bỗng nhiên truyền đến: "Các người chặn người ở chỗ này làm cái gì?"

Thẩm Ấu Dao nhìn thấy người đàn ông kia đến liền lộ ra một nụ cười: "Anh Trì." Hạ Tuấn Trì cười nói: "Thật ngại quá, bọn tôi tới chậm."

Anh ấy nhìn xung quanh: "Sao hôm nay nhiều người như vậy?"

Hạ Tuấn Trì ở trong giới cũng là nhân vật nổi tiếng, sớm đã vào công ty rèn luyện cùng thành tích nổi bật vốn có nên mọi người ở trước mặt anh ấy theo bản năng như rùa rụt cổ một ít, nghe được câu hỏi của người đàn ông, Thành Nhụy cười nói: "Hôm nay mùng một tết, cũng không có chỗ nào tốt để đi, trùng hợp liền đến nơi này. Anh Tuấn Trì không phải cũng tới sao? Vị này là......"

Hạ Tuấn Trì cũng không phải một mình, bên cạnh còn có một cô gái khác trông có vẻ cởi mở.

"Đây là Bành Khả." Hạ Tuấn Trì đơn giản giới thiệu một chút, cũng không có ý định nhiều lời với mấy người bọn họ.

Ngược lại Thành Nhụy tin tức linh thông liền nói: "Là đại tiểu thư Bành gia mới từ Tây thị tới sao? Đã sớm nghe nói qua mà không có cơ hội nhìn thấy cùng làm quen...... Bành tiểu thư, xin chào."

"Chị Bành, chị quen anh Trì từ khi nào vậy?"

Bành Khả cười cười không để ý tới bọn họ, ngược lại tiến lên nói với Thẩm Ấu Dao: "Thẩm tiểu thư, chúng ta lại gặp mặt."

Thẩm Ấu Dao nhớ tới lần trước vị cô gái này lớn mật tuyên bố trước bàn dân thiên hạ Hạ Tuấn Trì là người yêu của cô, theo bản năng nhìn Hạ Tuấn Trì liếc mắt một cái, thấy đáy mắt anh ấy tuy có bất đắc dĩ lại không phản cảm, cô không khỏi nhịn cười: "Bành tiểu thư, xin chào."

Bành Khả tiến lên cầm tay cô làm quen: "Đã sớm nghe Tuấn Trì nói đến cô, nói cô đánh quyền cực kì lợi hại, hôm nay nhất định phải nhân cơ hội làm quen một chút." Dứt lời trực tiếp đối với mọi người vây quanh nói: "Thật ngại quá, tôi hôm nay có việc đi trước một bước, lần sau có cơ hội lại cùng mọi người làm."

Lời cô ấy nói rất khách khí, thái độ lại bá đạo mà trực tiếp lôi kéo Thẩm Ấu Dao rời đi. Hạ Tuấn Trì cũng ôn hòa lại không mất cường ngạnh nói: "Chúng tôi đi trước một bước, mọi người chơi vui vẻ một chút."

Những người đó không dám ngăn cản mà chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người mang theo Thẩm Ấu Dao rời đi. Sau khi đến phòng, Thẩm Ấu Dao thở phào nhẹ nhõm nói với Bành Khả: "Cảm ơn!"

"Cảm ơn cái gì." Bành Khả nói: "Tôi có thể gọi cô là Ấu Dao không? Gọi Thẩm tiểu thư cứ thấy là lạ."

Thẩm Ấu Dao gật gật đầu, quay qua nhìn Hạ Tuấn Trì nói: "Vậy tôi gọi cô ấy là chị dâu hả?"

Bành Khả vỗ tay một cái nói: "Tôi thích những cô gái thông minh như vậy." Hạ Tuấn Trì đau đầu nhìn vẻ mặt giảo hoạt của Thẩm Ấu Dao liền nói: "Tôi phát hiện cô thật sự đã học được thói xấu của tên tiểu tử Trạch Thần kia rồi, vốn còn nghĩ cô gần đây khả năng cũng rất vất vả, vậy mà còn có tâm tư giở trò xấu, xem ra là lo lắng vô ích."

"Lo lắng cái gì?" Thanh âm của Phàn Hiểu Phong từ cửa truyền đến, nhìn thấy Bành Khả cũng sửng sốt: "Đây là......"

Hạ Tuấn Trì nói: "Bành Khả, đại tiểu thư của Bành gia."

Thẩm Ấu Dao nhanh chóng tiếp lời: "Chị dâu tương lai của chúng ta." Kỳ Cao Nghị theo sau cả kinh nói: "Không phải chứ anh Trì!! Chuyện xảy ra khi nào vậy?"

Anh ấy nhìn về phía Phàn Hiểu Phong: "Hôm nay có phải hai chúng ta chỉ tạm thời gặp nhau thôi không?"

Phàn Hiểu Phong cười mắng: "Cút đi!"

Hai người hi hi ha ha cười đùa nhưng cũng không chậm trễ cùng Bành Khả chào hỏi."Chào chị dâu."

"Chào chị dâu."

"Đừng có la hét như vậy!" Hạ Tuấn Trì trừng mắt: "Đã nói là tương lai!" Mọi người sửng sốt, Bành Khả hưng phấn lên tiếng trước: "Oa, Hạ Tuấn Trì, anh đây là đồng ý rồi đúng không? Chính là muốn cho em theo đuổi anh thêm một thời gian chứ không phải bảo em từ bỏ?"

Hạ Tuấn Trì trong lòng hô thôi xong đồng thời lấy tay che mặt, anh ấy không tin mình thế nhưng sẽ phạm sai lầm nhỏ bé như vậy.

Phàn Hiểu Phong và Kỳ Cao Nghị lúc này mới nghe ra chút ý tứ, không khỏi cười ha ha, trong lòng lại biết vị này tám chín phần mười là chị dâu không thể nghi ngờ gì cả, dù sao lấy tính tình của Hạ Tuấn Trì, người ta có thể mang người đến đã nói rõ vấn đề của chuyện này rồi.

Kỳ Cao Nghị đang muốn hỏi lại, bỗng nhiên nghe được bên ngoài một trận ồn ào liền nghi hoặc nói: "Hôm nay lại xảy ra chuyện gì? Nơi này sao lại giống như chợ bán thức ăn thế, nhiều người như vậy? Vừa mới tiến vào hai người chúng tôi liền bị vây quanh, bọn họ làm như kiểu không cùng chơi đùa tôi với thì sẽ không buông ấy."

Hạ Tuấn Trì suy nghĩ một chút liền nói: "Sợ là mấy hành động của người say không ở quán bar."

"Cũng đúng!" Kỳ Cao Nghị nói: "Cậu không biết, hiện tại những bạn học tám đời không liên lạc đều gọi điện thoại tới chỗ tôi, những người trước kia chướng mắt tôi đều tìm đến lôi lôi kéo kéo đòi làm quen. Năm nay thật sự là một năm bận rộn nhất từ trước tới giờ."

Hạ Tuấn Trì nói: "Nhưng hôm nay chuyện này hình như vẫn có chút không thích hợp, mọi người có ai tiết lộ tin tức sao?"

Phàn Hiểu Phong cùng Kỳ Cao Nghị hai mặt nhìn nhau, đang nghĩ ngợi thì chợt nghe ngoài cửa mở ra mơ hồ truyền đến ba chữ "Đỗ thiếu gia".

Ánh mắt Thẩm Ấu Dao sáng lên: "Đỗ Trạch Thần đến rồi."

Vừa nói vừa đứng dậy ra ngoài nghênh đón.

Phàn Hiểu Phong như có điều suy nghĩ mà nhìn bóng lưng của cô, anh ấy cười nói: "Tên tiểu tử Trạch Thần của chúng ta đây là thủ đắc vân khai kiến minh nguyệt* sao?"

*Thủ đắc vân khai kiến nguyệt minh có nghĩa là nếu cứ chờ đợi cho đến khi mây tan hết thì ta sẽ nhìn thấy ánh trăng sáng ở phía sau. Câu thành ngữ đề cập đến sự kiên trì, vĩnh viễn không buông bỏ, nếu luôn lạc quan và cố gắng thì chắc chắn ta sẽ được đền đáp.

Kỳ Cao Nghị cũng huýt sáo đồng tình.

Bành Khả có chút nghi hoặc lời của bọn họ nói có ý gì, quay đầu lại nhìn về phía Hạ Tuấn Trì, Hạ Tuấn Trì dừng một chút nói: "Chuyện của hai người bọn họ có chút phức tạp, sau này sẽ nói với em."

Bành Khả không hỏi nhiều nữa mà tò mò đi ra cửa xem náo nhiệt.

Bên này Đỗ Trạch Thần vừa vào cửa, nhìn thấy nhiều người như vậy cũng sửng sốt một chút, đây là lần đầu tiên anh không ở quán bar mà phải trải qua loại tình huống này, à, hình như cũng có người được cảm nhận qua, vào mấy năm trước sau khi đại công tử Trang thị Trang Tử Túc cầm quyền, lúc đi ra ngoài chơi hành tung không cẩn thận bị tiết lộ, không ít nam nữ già trẻ là hội viên muốn kết giao đều như ong vỡ tổ chạy tới tìm cơ hội lôi kéo làm quen.

Đỗ Trạch Thần còn đang suy nghĩ hôm nay tại sao lại như vậy cùng với đó là lời chửi thầm trong bụng rốt cuộc là thằng cha hay con mẹ nào tiết lộ hành tung của anh vậy, kết quả với chửi xong liền nhìn thấy đám người Thành Nhụy đi tới.

Đỗ Trạch Thần: …

Rồi! Biết là ai rồi đấy!

Thành Đóa sôi nổi tiến lên chào hỏi: "Anh Trạch Thần, thật trùng hợp a, anh cũng tới đây chơi sao? Anh ở phòng nào thế, lát nữa em đi tìm anh có được không?" Đỗ Trạch Thần nói thẳng: "Đừng tới, hôm nay tôi có việc, mấy người tự chơi vui vẻ một chút là được."

Thành Nhụy tiến lên nói Thành Đóa như mẹ hiền dạy con: "Đóa Đóa, đừng quấn lấy Đỗ thiếu gia, hôm nay anh ấy cũng không giống chúng ta chỉ nghĩ đến chơi." Sau đó quay đầu cười nói với Đỗ Trạch Thần: "Mùng một tết phải đi chúc tết khắp nơi, chắc anh cũng rất vất vả nhỉ? Đến đây thư giãn một chút cũng rất tốt."

"Là hẹn anh Trì sao? Bọn họ đã đến, còn có cả Ấu Dao."

Nói tới đây cô ta làm bộ như chợt nhớ tới cái gì đó: "Năm nay là năm đầu tiên hai người tân hôn đi, chúc tết sao không dẫn cô ấy đi cùng?"

Đỗ Trạch Thần nghe ra sự thăm dò của cô ta.

Bên cạnh lại có người tự cho mình là thông minh đã nói: "Mang theo cô ấy hẳn là không quá thuận tiện đi, các trưởng bối đều nhận nghi thức, chưa làm qua hôn lễ ngược lại khó mà nói."

Cũng không biết Thành Nhụy nói gì với bọn họ, trong lời nói đều là coi thường Thẩm Ấu Dao.

Đỗ Trạch Thần nhíu mày, ở trước mặt anh mà bọn họ còn nói về Thẩm Ấu Dao như thế, không coi cô ấy ra gì, vậy nếu lúc không có anh ở đây thì rốt cuộc bà xã phải chịu những lời lẽ phản cảm đến mức nào…

Chương (1-99)