Chương 58
← Ch.58 | Ch.60 → |
Thẩm Ấu Dao hơn nửa ngày không nhận được tin nhắn trả lời, tuy không thấy tận mắt sự việc nhưng cô cũng có thể tưởng tượng được bộ dáng khiếp sợ của Đỗ Trạch Thần bên kia, đang ăn cơm cũng muốn cười, tý nữa thì hỏng luôn hình tượng thục nữ của cô.
Thẩm Ấu Dao nhịn cười muốn nội thương thêm chút nữa là phọt cơm ra ngoài chọc cho mọi người trong đoàn phim liên tiếp nhìn cô, hôm nay đã xảy ra chuyện gì mà lại chọc cho người phụ nữ kia cao hứng thành như vậy, cái này không chỉ có vậy, cho tới nay Thẩm Ấu Dao luôn được ví như cán bộ kỳ cựu (lâu năm) bỗng nhiên hóa thân thành thiếu nữ nghiện internet, chỉ cần không phải lúc cô phải quay phim thì điện thoại di động sẽ luôn không rời tay, sau khi quay xong chuyện đầu tiên cũng là tìm điện thoại di động.
Quay phim xong cũng đã là nửa đêm, Thẩm Ấu Dao mới vừa trở về khách sạn thì Đỗ Trạch Thần gọi video tới. Câu đầu tiên mở miệng chính là đánh thẳng vào vấn đề: "Bà xã." Thẩm Ấu Dao nghẹn họng luôn.
Đỗ Trạch Thần cười xấu xa nhìn người yêu: "Bà xã? Không chào hỏi anh sao?" Thẩm Ấu Dao ngậm chặt miệng lắc đầu.
Đỗ Trạch Thần nói: "Em làm sao vậy, tại sao em gọi anh thì anh phải nghe còn anh gọi em em lại không trả lời? Đến, bà xã, gọi anh một tiếng dễ nghe một chút đi." Thẩm Ấu Dao vẫn một bộ dạng không nói lời nào, một gương mặt vui tươi mặc kệ sự đời: dù sao anh cũng không thể làm gì em thì sao em phải sợ.
Đỗ Trạch Thần bỗng nhiên thở dài vì cảm thấy nuối tiếc: "Thật muốn đầu tư thêm cho đoàn làm phim của bà xã a."
Thẩm Ấu Dao vẻ mặt ghét bỏ: "Đoàn làm phim tài chính sung túc, không cần." "Vậy sao bà xã không chịu nghỉ ở nhà với anh a?" Đỗ Trạch Thần nói: "Anh tăng thêm năm trăm vạn, cho em nghỉ thêm mấy ngày cũng đủ rồi chứ?"
Thẩm Ấu Dao bật cười.
Đỗ Trạch Thần nghiêm trang nói: "Thế nào? Dù sao anh cũng là người kế thừa Đường thị, hiện giờ anh là thiếu gia có tiền nha."
Thiếu gia họ Đỗ bây giờ là người yêu mình, nói chuyện cái là khoe của đã khiến Thẩm Ấu Dao cười không ngừng: "Anh đừng có vớ vẩn."
Đỗ Trạch Thần kêu r. ên: "Sao trước kia anh không cảm thấy thời gian ở bên nhau của chúng ta là dài nhỉ?"
Thẩm Ấu Dao cũng cảm thấy gian nan nhưng nhiều hơn vẫn là ngọt ngào, ít nhất hiện tại nhớ người yêu cũng có thể liên hệ với anh mà không cần kiêng kị, thời điểm nhìn anh cũng có thể nhìn một cách vô tư và cũng nhận được phản hồi nhanh chóng.
Đỗ Trạch Thần nhìn đôi mắt cong cong của cô, anh bỗng nhiên nói: "Anh bây giờ thật hối hận."
Thẩm Ấu Dao nghiêng đầu: "Hối hận cái gì?"
"Hối hận vì sao không thổ lộ với em sớm một chút." Đỗ Trạch Thần nói: "Như vậy nói không chừng bây giờ hai chúng ta chính là vợ chồng danh chính ngôn thuận (vợ chồng chính thức)."
Lúc nói những lời này, anh li. ếm li. ếm khóe miệng, ánh mắt nhìn Thẩm Ấu Dao nổi lên ngọn lửa nóng bỏng. Thẩm Ấu Dao bỗng nhiên hiểu được ý tứ của người của đầu dây bên kia, mặt liền đỏ như tôm luộc, cô có chút giận: "Lưu manh!"
Đỗ Trạch Thần càng thêm ngứa ngáy khó nhịn: "Chồng muốn vợ sao có thể gọi là lưu manh được? Đó là nghĩa vụ vợ chồng mà, tất cả quốc gia đều đã đóng dấu thừa nhận mà, cái khác anh đều có thể nuông chiều em, nghe theo em, nhưng riêng chuyện này thì không thể được."
Thẩm Ấu Dao cuối cùng vẫn không thể nói lại lão lưu manh Đỗ Trạch Thần, cô bại trận. Dù vậy, cô quả thật vẫn luôn muốn nhanh chóng nhìn thấy anh.
Mọi người phát hiện bây giờ Thẩm Ấu Dao quay phim càng ngày càng chuyên nghiệp, trước kia không bao giờ NG*, hiện tại ngay cả thời gian chuẩn bị cũng ngắn hơn, bởi vì mấy ngày nay phân cảnh của cô không ít cùng hiệu suất càng lúc càng cao nên tiến độ quay phim của bọn họ cũng nhanh hơn rất nhiều.
*NG là những cảnh quay phim bị lỗi hay không đạt chất lượng và bắt buộc phải quay lại.
Cuối cùng một ngày trước giao thừa cái gì cũng xong, buổi chiều kết thúc mọi công việc, tất cả đồ đạc đều được thu dọn xong, xe bảo mẫu cũng đã sớm đứng chờ ở cửa rạp chiếu phim, vừa kết thúc công việc, Thẩm Ấu Dao một khắc cũng không trì hoãn mà rời đi nhanh chóng.
Tống Dĩ Sam nhìn bóng lưng của cô mà nói: "Cảm giác giống như vừa mới bước vào giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt vậy."
Mạc Duyệt nhìn người phụ nữ đang vội vã một cái rồi nói: "Người ta mới tân hôn mà thời gian yêu đương lại ngắn, tình yêu cuồng nhiệt mới là chuyện bình thường chứ? Hơn nữa gần đây xảy ra nhiều chuyện như vậy, vợ chồng bọn họ vốn chính là gặp chuyện mới có thể tăng thêm tình cảm."
Tống Dĩ Sam cười nói: "Cũng đúng nhưng mà thật sự rất khó tưởng tượng ra Đỗ thiếu gia thế nhưng sẽ cùng Ấu Dao ở chung một chỗ, tính tình bây giờ hoàn toàn tương phản lúc trước."
Mạc Duyệt nói: "Đúng vậy, Ấu Dao tính tình có chút nóng nảy lại hơi chậm hiểu nhưng lại rất có tài diễn phim, muốn phát hiện được điểm tốt của cô ấy quả thật là không dễ dàng gì, bản thân tôi cũng không biết Đỗ Trạch Thần tuệ nhãn thức châu* như thế nào. ”
*Tuệ nhãn thức châu: đại khái là con mắt tinh tường, biết nhìn người, phát hiện ra giá trị tiềm ẩn của người ta => Đỗ Trạch Thần phát hiện ra giá trị của Thẩm Ấu Dao bằng một cách nào đó.
"Lúc trước đoàn phim nói đến chuyện bắt gian sợ có gì đó mờ ám." Tống Dĩ Sam nói. Mạc Duyệt nói: "Đoán chừng là như vậy, dù sao tôi tuyệt đối sẽ không tin Thẩm Ấu Dao lại leo lên giường người khác."
Tống Dĩ Sam nói: "Thật tò mò lúc ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Mạc Duyệt nói: "Lấy tính tình thẳng thắn của Đỗ Trạch Thần, nếu có thể nói có khả năng đã sớm nói rồi, nếu chưa nói thì quả thật có gì đó khó nói, chuyện này cũng dạy cho tôi một bài học, muốn đánh giá một con người đúng thật không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài của họ."
Ánh mắt Tống Dĩ Sam lóe lên nhưng không định nói nữa.
Thẩm Ấu Dao không biết có người đối với quan hệ của bọn họ phi thường tò mò, cô hiện tại một lòng muốn về nhà.
Về nhà.
Từ sau khi xác định quan hệ với Đỗ Trạch Thần, cô thật sự có lòng trung thành với thế giới này, cảm giác có nhà để về thật sự rất ư là happy, cảm giác có người luôn muốn gặp mình, có người vì mình mà lo lắng quả thật rất tuyệt. Xe bảo mẫu chạy rất nhanh nhưng cô vẫn cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm.
Thẩm Ấu Dao không nói cho Đỗ Trạch Thần biết chuyện bản thân về sớm, cô chỉ xác nhận buổi tối anh sẽ xuất phát tới đón cô, xác định thời gian bản thân định ra không trùng với thời gian anh đến đón. Cô muốn cho Đỗ Trạch Thần một niềm vui bất ngờ nhưng không thể tin được rằng chính cô cũng nhận được một "niềm vui bất ngờ", không chỉ bất ngờ mà còn to lớn nữa.
Lúc chạng vạng, xe của Thẩm Ấu Dao cuối cùng cũng dừng ở trước cửa nhà cũ Đường gia, cô vừa xuống xe liền đụng phải Đỗ Trạch Thần đang muốn đi đón cô. Đỗ Trạch Thần nhìn thấy cô liền lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi, Thẩm Ấu Dao gọi anh một tiếng anh mới phản ứng lại. Xác nhận người phụ nữ mà bản thân yêu còn phải chịu đựng ba giờ nữa mới có thể nhìn thấy giờ đã xuất hiện ở trước mặt, điều này khiến anh có chút không ngờ tới.
"Ấu Dao!" Đỗ Trạch Thần hưng phấn gào lên một tiếng rồi nhào tới, ôm lấy người mình yêu mà xoay xoay hai vòng.
Thẩm Ấu Dao ôm cổ anh vui vẻ mà cười to.
Đỗ Trạch Thần chống tay lên trán cô nói: "Không phải đã nói chờ anh đến đón em sao?" "Nhưng em cũng muốn nhanh chóng có thể nhìn thấy anh mà." Thẩm Ấu Dao nhỏ giọng nói: "Chẳng lẽ anh không muốn sao?"
Đỗ Trạch Thần không nhịn được mà hôn lên mặt cô: "Nhớ, nhớ muốn chết đi được, rất muốn được gặp em sớm."
Thẩm Ấu Dao cười rộ lên, sau đó nắm tay anh chuẩn bị trở về phòng. Đỗ Trạch Thần đột nhiên kéo cô lại nói: "Chúng ta ra ngoài đi dạo đi."
Thẩm Ấu Dao bật cười: "Vậy anh cũng phải để em đi cất hành lý trước." Đỗ Trạch Thần nói: "Để dì giúp việc giúp em mang vào là được rồi."
Thẩm Ấu Dao nghi hoặc nhìn anh: "Vì sao không cho em vào nhà?"
"Không có a?" Đỗ Trạch Thần chết cũng không thừa nhận, thấy không đạt được mục đích bằng lời nói, anh liền dứt khoát hành động, ôm lấy eo Thẩm Ấu Dao kéo ra ngoài: "Đi thôi đi thôi, chúng ta cùng nhau ra ngoài đi dạo, đã lâu rồi anh không được nghỉ ngơi, giờ em ở lại với anh một chút đi …"
Nhưng mà anh đã quên Thẩm Ấu Dao đang dùng hết sức lực, không chỉ không bị kéo đi mà còn thừa dịp anh không chú ý nhanh chóng chạy vào nhà.
"Ai! Ấu Dao!" Đỗ Trạch Thần vội vàng đuổi theo, nhưng mà đã chậm. Thẩm Ấu Dao nhìn đám người giúp việc dọn sạch phòng ngủ của mình, đồ đạc tất nhiên đều chuyển đến phòng Đỗ Trạch Thần … Tâm tư nhỏ của Đỗ Trạch Thần vì thế mà bị bại lộ, dứt khoát lớn tiếng dọa người: "Em xem em kìa, anh vốn định cho em một bất ngờ …"
Thẩm Ấu Dao yên lặng nhìn Đỗ Trạch Thần, cô không tiếng động mà lên án cái loại mặt dày như anh cùng hành động ấu trĩ.
Đỗ Trạch Thần chột dạ trong chớp mắt, xong lại đúng lý hợp tình mà quay qua chất vấn cô: "Anh có phải là chồng em không?"
Thẩm Ấu Dao sửng sốt nhưng Đỗ Trạch Thần không chịu cho cô cơ hội phản ứng: "Anh đã là chồng em! Vậy chúng ta có phải nên ngủ chung một phòng không? Anh thay em chuyển phòng có phải là bất ngờ hay không?"
Thẩm Ấu Dao bị hỏi mấy câu mà bản thân không trả lời được, cô ngây người ra. Đỗ Trạch Thần lần này chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ dắt tay cô vào mà nói: "Dù sao em cũng thấy rồi, vậy thì cùng nhau vào xem đi, có chỗ nào không thích hợp thì để bọn họ điều chỉnh một chút."
Thẩm Ấu Dao vào phòng, thẩm mỹ ba đời nhà giàu lắng đọng lại tất nhiên là không kém, chính cô bố trí cũng sẽ không thể tốt hơn được, trong phòng không có biến hóa gì lớn nhưng khắp nơi đều có thể nhìn thấy đồ vật thuộc về mình, nói đúng ra thì đây như là phòng dành riêng cho cô, cô chính là nữ chủ nhân của nơi này.
Chính giữa giường còn đặt một hộp quà được dùng dây ruy băng xinh đẹp buộc lại, Thẩm Ấu Dao quay đầu lại nhìn Đỗ Trạch Thần một cái, Đỗ Trạch Thần tựa vào cạnh cửa tràn ngập ý cười nhìn cô, vốn còn muốn chuẩn bị những thứ khác nhưng vẫn không kịp, nếu đã sớm trở về thì trước hết cứ mở ra xem một chút đi, cái khác xem sau cũng được.
Thẩm Ấu Dao tiến lên mở hộp quà ra, bên trong vậy mà lại là một hợp đồng kịch bản, là quyển <Sở Minh Hoàng> lúc trước cô rất thích cùng với vai diễn của cô chính là nữ tướng quân, vãi diễn cô thích nhất.
Cô vui mừng nhìn Đỗ Trạch Thần.
Đỗ Trạch Thần mỉm cười dang rộng hai tay: "Anh không muốn cảm ơn bằng lời nói suông thôi đâu."
Thẩm Ấu Dao vui vẻ nhào tới, cho anh một cái ôm thật chặt khiến không gian xung quanh hai người trở nên ám muội.
Ngay lúc Đỗ Trạch Thần muốn hôn cô, Thẩm Ấu Dao bỗng nhiên tránh sang một bên mà nghiêm trang nói: "Không phải anh nói bản thân không cần cảm ơn bằng miệng sao?"
"Haha, em có chút hư hỏng nha!" Đỗ Trạch Thần cười mắng: "Anh vẫn không tin anh không trị được em!"
Anh không hôn môi cô nữa mà là trực tiếp cúi đầu gặm cổ cô, Thẩm Ấu Dao không kịp đề phòng liền bị anh làm cho ngứa muốn cười, nhưng mà khi cảm giác mềm mại lại ướt át đi một đường từ cổ trượt đến sau tai, tiếng phát ra khỏi miệng không còn là cười mà ngay lập tức biến thành thở gấp, cả người cô như mềm nhũn, cơ thể có xu hướng trượt xuống để tránh đi.
Đỗ Trạch Thần một tay ôm lấy người đè lên ngực mình, một tay cầm tay cô, còn miệng cũng không ngừng mà chuyển sang cắn lỗ tai cô.
Thẩm Ấu Dao bỗng nhiên hừ nhẹ một tiếng kiều mỵ trước nay chưa từng có. Cô không thể tin trừng to mắt, gần như không tin mình sẽ phát ra âm thanh như vậy. Đỗ Trạch Thần cũng sửng sốt không kém, sau đó giống như dã thú bị kíc. h thí. ch động tác trở nên cuồng dã.
Thẩm Ấu Dao cảm thấy mình đang là động vật nhỏ dưới móng vuốt của hổ và phải nghe theo sự sắp xếp của con hổ đó, việc này khiến tim không khỏi đập nhanh, cô theo bản năng đẩy đẩy lồng ng. ực trước mặt, nhỏ giọng xin tha: "Đỗ Trạch Thần …"
Đỗ Trạch Thần dừng động tác lại nhưng môi vẫn không rời khỏi tai cô: "Gọi anh là gì?" Hơi thở nóng nóng phun vào lỗ tai mẫn cảm, trên lưng Thẩm Ấu Dao dâng lên một hồi run rẩy.
Đỗ Trạch Thần cũng không vì thế mà buông tha, cắn lỗ tai cô nhẹ nhàng nhấp một cái: "Hả?"
Thẩm Ấu Dao lúc này có chút chịu không nổi: "Trạch Thần......"
Đỗ Trạch Thần không nói gì liền trực tiếp ngậm vành tai của cô vào trong miệng mình… Hành động bất ngờ của anh khiến Thẩm Ấu Dao không thể khống chế mà kêu lên một tiếng đau đớn, rốt cục cũng run giọng nói: "Ông xã......"
Đỗ Trạch Thần vốn chỉ muốn ép ra cô gọi anh một cách thân mật hơn rồi dừng tay nhưng khi bản thân chân chính nghe được thì mới phát hiện, sự tình căn bản không có đơn giản như anh tưởng tượng, anh thầm mắng mình một tiếng nhưng vẫn đem người ôm ngang lên ném ở trên giường......
Tuy rằng đã quen với việc nắm tay hôn môi, thậm chí đặc biệt thích ôm ấp của anh nhưng đây lần đầu tiên cả người cô vô lực rồi bị người đàn ông đặt dưới thân, trong thân thể truyền đến sự run rẩy xa lạ làm cho Thẩm Ấu Dao cảm thấy có chút sợ hãi......
Đỗ Trạch Thần nhận ra sự căng thẳng của cô, anh hôn lên cổ cô, bàn tay to vu. ốt ve lưng cô trấn an: "Ngoan, đừng sợ, ngoan nào, anh không làm gì cả …" Thẩm Ấu Dao tin anh nhưng kết quả là gì ạ? Cô vẫn bị đè ở trên giường và bị anh khi dễ thật lâu, buộc cô phải gọi thật nhiều tiếng ông xã.
Mãi đến khi có tiếng gõ cửa mới giải cứu được cô …
Đỗ Trạch Thần thở hồng hộc sửa sang lại quần áo của Thẩm Ấu Dao, nhìn ánh mắt đầy nước của cô cùng vẻ mặt hoảng hốt liền không khống chế được dã thú trong lòng."Thiếu gia." Giọng nói của người giúp việc vang lên ở cửa: "Phu nhân đã trở lại." Thẩm Ấu Dao giật mình tỉnh táo lại, cô vội vàng từ trên giường bò dậy muốn đi mở cửa liền bị Đỗ Trạch Thần kéo lại.
Thẩm Ấu Dao bất mãn trừng anh.
Đỗ Trạch Thần nở nụ cười chó nó ưa (nụ cười vô liêm sỉ) mà chỉ vào gương: "Em chắc chắn bản thân muốn ra ngoài với bộ dáng như vậy chứ?"
Thẩm Ấu Dao nhìn thấy mình trong gương với vẻ mặt xuân sắc, còn có quần áo đã bị vò thành một cục, vừa nhìn liền biết hai người ở trong phòng làm gì...... Cô vừa xấu hổ vừa tức giận, oán hận đánh Đỗ Trạch Thần một cái: "Sao anh lại xấu xa như vậy!"
Đỗ Trạch Thần ngoan ngoãn chịu đựng bị nắm tay bằng bông kia đánh mình, anh kéo cô đến trước người muốn sửa sang lại quần áo cho cô nhưng lần này, Thẩm Ấu Dao lại không hề tin tưởng anh nữa mà trốn thật xa.
Đỗ Trạch Thần bất đắc dĩ giơ hai tay lên: "Được rồi được rồi, anh chịu thua, em cứ từ từ sửa sang lại, lát nữa xuống sau."
Nhìn con trai mình cứ liên tục nhìn về phía cầu thang bên kia, Đường Huyên không nhịn được cười nói: "Sao vừa trở về liền chọc người ta tức giận thế?"
Đỗ Trạch Thần nghe thấy mà có chút ngượng ngùng: "Mẹ, sao mẹ biết hay vậy?" Đường Huyên lườm cậu con trai nhà mình một cái: "Nếu không cái tên dính người như con lại còn có thể cam lòng mà rời khỏi người ta nửa bước sao?"
Đỗ Trạch Thần không cho là xấu hổ, ngược lại còn cho là vinh dự: "Vẫn là mẹ hiểu con."
Hai mẹ con đang nói thì chú Bạch ôm một bó hoa lớn tiến vào: "Thiếu gia, hoa tươi cùng bánh ngọt của ngài đến rồi. ”
Ánh mắt Đỗ Trạch Thần sáng lên, vốn dĩ bước ba bước liền thành hai bước đi lên nhận lấy hoa: "Tới đúng lúc lắm."
Đường Huyên và chú Bạch nhìn anh hí ha hí hửng ôm hoa chạy lên lầu không hẹn mà cùng lộ ra ý cười, xem ra năm nay trong nhà có thể sẽ có một năm náo nhiệt nữa. Thẩm Ấu Dao vừa mở cửa đã bị một bó hoa hồng lớn chặn đường, còn đang ngây người thì thấy Đỗ Trạch Thần từ phía sau cẩn thận thò đầu ra: "Bảo bối, còn tức giận không?"
Thẩm Ấu Dao không muốn để ý đến anh mà trực tiếp vòng qua anh đi về phía trước, Đỗ Trạch Thần nhắm mắt theo sát phía sau: "Ai nha, bà xã, em đừng nóng giận mà, nóng giận hại thân a."
Sau đó lại rất không có ý tốt mà ghé vào bên tai cô thì thầm: "Ai bảo em quá đáng yêu, anh làm sao có thể nhịn được khi bà xã mình như vậy chứ?"
Thẩm Ấu Dao dùng ánh mắt cố tình gây sự mà nhìn anh: "Vậy hóa ra anh đang trách em."
"Không, không có! Cái này trách em trách em, đương nhiên là trách em." Đỗ Trạch Thần nói: "Sau này nhất định anh sẽ tiết chế."
Thẩm Ấu Dao hừ nhẹ: "Không có sau này."
Đỗ Trạch Thần bước tới ngăn trước mặt cô, nghiêm túc nói: "Cái khác anh có thể đồng ý với em nhưng chuyện này không thể được, quốc gia quy định nghĩa vụ vợ chồng, em không thể vi phạm pháp luật."
Thẩm Ấu Dao nói không lại anh liền tức giận muốn đánh người.
Đỗ Trạch Thần đã nhìn ra, anh bỉ ổi sáp lại gần: "Em có thể đánh anh mà, vậy nhưng tuyệt đối không thể phạm pháp nha."
Thẩm Ấu Dao trực tiếp tức cười, Đỗ Trạch Thần nhân cơ hội nhét hoa vào trong ngực cô, ôm cô dỗ dành nói: "Không giận không giận a, ông xã biết sai rồi, về sau cũng không dám nữa."
Thẩm Ấu Dao quả thực tức cũng không được, cười cũng cười không xong. Dưới lầu truyền đến một tiếng ho nhẹ, Thẩm Ấu Dao lúc này mới phát hiện Đường Huyên đang an vị ở trên ghế sa lon phòng khách, đang nhìn hai người bọn họ cười. Thẩm Ấu Dao mang vẻ mặt 囧, nhịn không được lại trừng mắt nhìn Đỗ Trạch Thần một cái.
Đường Huyên thấy con dâu mình không được tự nhiên bèn cười nói: "Ấu Dao một đường chạy về không ăn gì, chắc là mệt muốn chết rồi chứ? Lát nữa ăn cơm rồi nghỉ ngơi cho tốt."
"Đúng, phải ăn cơm trước." Đỗ Trạch Thần nắm tay cô đi xuống lầu: "Hôm nay anh cố ý để dì Diễm chuẩn bị món em thích ăn, còn có mousse trà xanh* từ nhà "Tâm can" mà em thích ăn nhất. ”
*Bánh mousse trà xanh là sự kết hợp độc đáo giữa bột trà xanh đắng nhẹ cùng hương vị béo ngậy của whipping cream. Món bánh hấp dẫn với độ mềm xốp, mềm thơm cùng kết cấu mịn màng.
Chú Bạch bổ sung nói: "Thiếu gia đặc biệt phân phó người đi mua cho ngài." Vì vậy, Thẩm Ấu Dao đã được dỗ không còn giận nữa, chỉ có hai ngày nghỉ ngắn ngủi nên cô không nỡ lãng phí thời gian mà cãi nhau, tuy rằng loại cãi nhau này cũng rất ngọt. Yêu đương thật sự là một chuyện không thể tưởng tượng nổi, Thẩm Ấu Dao cũng không nghĩ tới mình sẽ có một ngày bị đùa giỡn như vậy. Nhưng khi đến buổi tối lúc đi ngủ, Thẩm Ấu Dao lại ở trong thư phòng chậm chạp không chịu trở về.
Đỗ Trạch Thần cũng không thúc giục mà vẫn cùng cô ở thư phòng đợi, dù sao với anh, có thể nhìn thấy người là được, Thẩm Ấu Dao đọc sách, anh cũng thần thái vui vẻ xem văn kiện, xem một lát liền không kiên nhẫn liền tìm bạn bè đã từng hướng dẫn anh mở mấy cái đen tối như tiền đồ của chị Dậu trong tác phẩm Tắt đèn.
Thẩm Ấu Dao không biết vì sao vừa nhìn thấy liền tức giận, cô cố ý đi vào phòng bếp rót nước hai lần, đợi Đỗ Trạch Thần thả lỏng cảnh giác mới nhìn thấy anh vừa mới cùng đồng đội vào trận, liền một lần nữa từ trong thư phòng chạy ra.
Cô dự định đến phòng cô ở ngủ một đêm, dù sao chỉ là đồ đạc chuyển ra ngoài thì chắc là chăn đệm vẫn còn, ngủ một giấc hẳn là không thành vấn đề.
Cô ra khỏi thư phòng đứng ở cửa một lúc lại thấy Đỗ Trạch Thần không đi theo liền rón ra rón rén đi về phía phòng khách, chỉ cần vào cửa bà khóa trái cửa phòng, đảm bảo cô sẽ an toàn. Cũng không phải cô già mồm cãi láo mà chỉ là cảm thấy bản thân đang còn thiếu một chút gì đó.
Cô chưa từng yêu đương, đây là lần đầu tiên trong đời mà người ta bảo là thời điểm có hơi bóng bóng hồng hồng của tình yêu, nhưng tốc độ có hơi nhanh, nó nhanh đến mức khiến cô có chút bất an.
Mấy ngày trước chỉ lo nghĩ cho người khác nên có chút nhớ anh, muốn nhìn thấy anh, kết quả vừa trở về liền bị anh người yêu hung hăng khi dễ một hồi, bây giờ trong đầu cô là một đống hỗn độn, đêm nay cô cần nghiêm túc suy nghĩ một chút.
Mắt thấy sắp đụng tới tay nắm cửa, cô vốn cảm thấy nhẹ nhàng liền bị một cánh tay bỗng nhiên vươn ra vỗ vào tường làm cho hết hồn, cánh tay kia chặn hết đường đi của cô. Thẩm Ấu Dao hoảng sợ, cô quay đầu lại thì chỉ thấy Đỗ Trạch Thần đứng ở phía sau cô, lúc này chính là tư thế bích đông* mà các thiếu nữ thích nhất.
*Bích Đông (壁咚/壁ドン/Kabe-don): Là từ tiếng Nhật thông dụng để miêu tả tư thế dồn đối phương vào chân tường, 壁/Kabe nghĩa là bức tường, ドン/don là âm thanh khi lấy tay đập vào tường.
Trái tim Thẩm Ấu Dao cũng không ngoại lệ, tim đập thình thịch nhanh chóng vì hai lý do, một phần là bởi vì khuôn mặt tuấn tú trước mắt này nhưng phần lớn là bởi vì chột dạ khi bị bắt: "Anh, anh đi đường sao lại không có âm thanh?"
Cô nói xong cúi đầu nhìn, phát hiện anh đi chân trần.
Thẩm Ấu Dao: … Xem ra thật sự là nhọc lòng rồi.
Đỗ Trạch Thần cười vô cùng đắc ý, cười như được mùa, cười như mấy ông đúng rồi: "Em yên tâm, anh sẽ nghiêm túc nhìn em, tuyệt đối không thể để em vi phạm pháp luật được."
Nói xong liền khom lưng ôm ngang Thẩm Ấu Dao trực tiếp vào phòng ngủ. Mọi cố gắng đều không thành công, Thẩm Ấu Dao cũng chấp nhận số mệnh, dù sao bọn họ đúng là vợ chồng lại lưỡng tình tương duyệt...... Nhưng mà, buổi chiều Đỗ Trạch Thần hận không thể ăn cô vào bụng bây giờ lại không làm gì cả, thế nhưng thật sự chỉ đơn thuần là ôm cô ngủ.
*Lưỡng tình tương duyệt: song phương đều có tình cảm với nhau
Thẩm Ấu Dao có chút nghi hoặc mà quay qua nhìn anh.
Đỗ Trạch Thần tặc lưỡi: "Đã bảo em đừng quyến rũ anh nữa mà, nhìn nữa anh sẽ không khách sáo đâu …"
Thẩm Ấu Dao rụt cổ một cái, rốt cuộc vẫn không an tâm liền nhỏ giọng hỏi: "Vì sao?" Đỗ Trạch Thần trêu cô: "Vậy em có thể?"
Bàn tay làm bộ muốn c. ởi quần áo.
Thẩm Ấu Dao sợ tới mức trực tiếp kéo chăn lên che mắt.
Sau đó lại nghe thấy Đỗ Trạch Thần cười khẽ một tiếng, anh hôn lên trán cô: "Được rồi, không làm phiền em nữa, ngủ đi."
Thẩm Ấu Dao thấy anh nói rất nghiêm túc nên cũng cảm thấy yên lòng, trong chốc lát liền thật sự an tâm ngủ.
Đỗ Trạch Thần giương mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt đang ngủ của cô mà mỉm cười, Thẩm Ấu Dao xử lý tình cảm quả thật có chút chậm chạp, có đôi khi thậm chí không biết mình muốn cái gì, mọi chuyện cơ bản đều dựa vào bản năng hoặc trực giác cho nên sẽ chậm một chút nhưng sau khi hiểu cô thì quả thật, tính tình này cũng không quá khó hiểu.
Hôn nhân của bọn họ quả thật là không chính thức, tuy rằng lấy được giấy chứng nhận nhưng trên thực tế, bọn họ mới chỉ là vừa mới hoàn thành giai đoạn thổ lộ yêu đương mà thôi, cách giai đoạn hôn nhân chân chính còn thiếu vài quá trình, một hồi cầu hôn, một hôn lễ, anh còn chưa cho cô......
Anh không hiểu chuyện nên khi lưu lại cục diện rối rắm liền không có cách nào giải quyết, nhưng từ nay về sau, anh sẽ dùng hết khả năng của mình, sẽ không bao giờ để cho cô gái của anh chịu một chút ủy khuất nào nữa. Nghĩ tới đây, anh hôn lên trán cô rồi nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Một đêm ngọt ngào qua đi, Thẩm Ấu Dao tỉnh lại trong lòng Đỗ Trạch Thần, chỉ cảm thấy bản thân có chút lâng lâng, và hơn hết là sự an tâm trước nay chưa từng có. Cô nhịn không được dựa vào lòng người đàn ông của mình, Đỗ Trạch Thần nhắm mắt lại ôm lấy Thẩm Ấu Dao, sau đó hôn nhẹ lên trán cô: "Tỉnh rồi à?"
Thẩm Ấu Dao hiếm khi lười biếng không ngồi dậy cũng không thèm nhớ đến chuyện ngày hôm qua, cô chỉ ừ một tiếng rồi lẩm bẩm: "Hôm nay anh có sắp xếp gì không?" "Hôm nay là giao thừa, ngoại trừ mấy người như chú Bạch và dì Diễm, những người giúp việc khác đều được cho nghỉ, chúng ta liền dán câu đối và làm chút đồ ăn ngon, sau đó buổi tối ăn một bữa cơm tất niên rồi đón giao thừa là được. Ngày mai sẽ tương đối phiền toái, mùng một phải đi chúc tết, năm trước anh vẫn là một nhóc nghịch ngợm, có đi hay không tùy là tâm ý, năm nay sợ là không được."
Thẩm Ấu Dao đau lòng sờ sờ mặt của anh, làm người cầm quyền còn chưa ngồi vững vị trí, đây sợ là một chuyện khổ sai.
"Nhưng mà mùng một chỉ bận rộn có nửa ngày, buổi chiều bớt chút thời gian cùng anh Trì và bọn Hiểu Phong, Cao Nghị tụ tập, buổi tối đưa em về đoàn làm phim......" Vừa nghĩ tới rất nhanh lại phải tách ra, Thẩm Ấu Dao không nỡ ôm lấy thắt lưng của anh.
Đỗ Trạch Thần vuốt mái tóc dài của cô nói: "Có phải em sắp đóng máy rồi không?" Thẩm Ấu Dao nói: "Nửa tháng nữa hẳn là không dài lắm đi."
Nói đến đây, Thẩm Ấu Dao liền nhớ tới kịch bản <Sở Minh Hoàng>: "Kịch bản kia làm sao anh có?”
"Lúc anh từ Anh Hoàng đi ra đã để cho anh Chu tiếp xúc với đạo diễn kia. Vở kịch này tốn rất nhiều tâm huyết của anh ấy cho nên anh ấy không muốn bị người khác chà đạp, muốn hoàn toàn dựa theo tâm ý của mình mà quay, anh bên này đảm bảo bản thân chỉ làm công tác đầu tư còn tuyệt đối sẽ không can thiệp vào việc quay phim của anh ấy, vậy nên anh ấy không có lý do gì cự tuyệt."
Thẩm Ấu Dao không tin: "Nữ chính đã nói là em rồi, sao có thể gọi là không can thiệp?" Đỗ Trạch Thần trêu cô: "Đúng vậy, nữ chính đã cho em rồi, khi nào thì em định bắt anh dùng quy tắc ngầm đây?"
Thẩm Ấu Dao chui vào trong lòng anh giả chết.
Đỗ Trạch Thần cười xoa xoa tóc cô.
Trong chốc lát cô cảm thấy an toàn, lại ngẩng đầu nói: "Lúc ấy anh cũng thích bộ phim này đi, nếu có thể cùng anh diễn thì tốt rồi, em còn chưa cùng anh quay phim đâu?" Nói cách khác, cô biết sau khi Đỗ Trạch Thần kế thừa Đường thị nhất định sẽ bề bộn nhiều việc, sợ là không có thời gian quay phim.
Đỗ Trạch Thần cười cười không nói gì, loại vui mừng này anh vĩnh viễn sẽ không chê nhiều.
Ngày giao thừa đều nói chuyện người trong nhà nên cuộc sống tương đối thoải mái, bất đồng chính là bởi vì năm nay có Thẩm Ấu Dao xuống bếp nên Đỗ Trạch Thần cho tới bây giờ mười ngón tay không dính nước mùa xuân cũng chui vào phòng bếp, thay vì nói là giúp đỡ thì chẳng bằng nói là quấy rối.
Thế cho nên cơm tất niên trên bàn Đường gia hình dạng thiên kỳ bách quái*, cũng may ăn vào hương vị cũng tạm được, người một nhà ăn hi hi ha ha, phi thường vui vẻ. Trong lúc đó Đỗ Hoằng Nghị còn gọi điện thoại tới, Đỗ Trạch Thần và Đường Huyên đều không thèm nghe máy. Nhờ ngày đó Đỗ Hoằng Nghị mời khá nhiều người nên chuyện mẹ con Dương Hiểu Viện hại chết Đường lão gia tử, thậm chí còn tính hại Đỗ Trạch Thần đã truyền đi khắp giới.
*Thiên kì bách quái: những thứ kỳ lạ và quái gở
Nếu ông ta chỉ làm sai thì chỉ cần thành tâm nhận sai là được, mọi người chắc chắn có thể sẽ giúp đỡ nói chuyện có thể, thậm chí còn có thể tận lực hỗ trợ, thế nhưng liên quan đến chuyện Đường lão gia tử qua đời, phàm là người có chút tính toán đều sẽ không xen vào. Vị trí có ổn định hay không còn không nói, trong một khoảng thời gian rất dài, người cầm quyền Đường gia chính là Đỗ Trạch Thần mà không phải Đỗ Hoằng Nghị, bọn họ càng có khuynh hướng đứng về phía mẹ con Đường Huyên.
"Đúng rồi, ông ta nói muốn đem Đỗ thị cho con, có thể là thật hay không?" Đường Huyên liếc con trai: "Con nói xem? Ông ta lúc ấy có khả năng chỉ là kế sách tạm thời mà thôi! Đường thị đã không còn, Đỗ Hoằng Nghị lại biết chúng ta sẽ không tín nhiệm ông ta nữa, nào dám dễ dàng đem Đỗ thị cho con chứ."
Bà nói tiếp: "Vạn nhất nhìn thấy ông ta, con ngàn vạn lần đừng cùng ông ta nói chuyện này để kíc. h thí. ch tên khốn đó làm gì, có đường sống, ông ta còn có thể đi tìm giúp đỡ, còn có thể giãy dụa, không có con đường sống nào sẽ bức ông ta chó cùng rứt giậu* liền phiền toái."
* Chó cùng rứt dậu: Xử sự liều lĩnh, làm bậy khi bị đẩy đến bước đường cùng
Đỗ Trạch Thần tò mò hỏi: "Vậy mấy người Dương Hiểu Viện đâu?"
"Bọn họ sắp bị ép đến nóng nảy rồi." Đường Huyên thản nhiên nói: "Đỗ Hoằng Nghị còn có Anh Hoàng, Dương Hiểu Viện mà không có Đỗ Hoằng Nghị thì cái gì cũng không có."
"Có thể gây phiền toái gì cho bọn con không?" Đỗ Trạch Thần nói.
Đường Huyên nói: "Chuyện này con cũng đừng quản, chờ Đỗ Hoằng Nghị lại tới tìm mẹ cũng chính là lúc Dương Hiểu Viện kéo hai mẹ con bà ta cùng xuống địa ngục. Con cứ an tâm học cách quản lý Đường thị đi."
Đường Huyên nói đến chuyện này, Đỗ Trạch Thần liền nhớ tới bản thân ngày mai phải đi chúc tết cho mấy lão già cổ hủ kia, chỉ cảm thấy vô cùng đau đầu.
← Ch. 58 | Ch. 60 → |