Chương 57
← Ch.57 | Ch.59 → |
“Sao anh xấu tính như vậy?” Thẩm Ấu Dao cười tủm tỉm: “Nhưng em vẫn thích anh, thích anh…”
Trước khi cô nói xong, Đỗ Trạch Thần đã hôn môi cô mà không báo trước.
Thẩm Ấu Dao sửng sốt, vòng tay qua eo anh, Đỗ Trạch Thần cảm thấy chưa đủ, một tay ấn sau đầu cô, một tay dùng sức ép cô vào trong lòng, muốn ấn cô sát vào người mới được.
Thẩm Ấu Dao yếu ớt tựa vào trong lòng đối phương...
Trong lúc hít thở, giọng Đỗ Trạch Thần khàn khàn lẩm bẩm: “Ngoan, há miệng ra…”
Thẩm Ấu Dao làm theo theo bản năng, sau đó cô bị đưa vào một thế giới khiến cô choáng váng, cho đến khi ngực cô sắp nổ tung mới cố gắng đẩy Đỗ Trạch Thần ra.
Sau đó cô vô tình va vào thứ gì đó lên bàn, tạo ra một tiếng động lớn, khiến cả hai giật mình.
Đỗ Trạch Thần cười hôn lên trán cô một cái rồi mới quay đầu lại nhìn, giọng nói anh hổn hển: "Là túi của em, trong đó đựng gì mà nặng thế?"
Anh ngồi xổm xuống giúp cô nhặt lên: “Nặng quá. ” Bởi vì túi không kéo khóa nên anh xem thử đồ bên trong túi.
“Sách?” Anh lấy ra, vốn tưởng là sách về diễn xuất, không ngờ lại là cuốn “Quản lý doanh nghiệp” dày cộp đã đọc hơn phân nửa.
“Em…” Đỗ Trạch Thần kinh ngạc nhìn cô.
Thẩm Ấu Dao xấu hổ sờ móng tay: “Em muốn đi học thạc sĩ về quản lý."
Giọng Đỗ Trạch Thần khàn khàn: "Em bắt đầu chuẩn bị từ khi nào?"
Thẩm Ấu Dao nói: “Từ khi dì nhập viện. ”
Cô vẫn không nói nhiều, nhưng Đỗ Trạch Thần hiểu ý của cô.
Lần đó, lần đầu tiên cô hiểu được sự khó khăn khi sống trong một gia đình giàu có nên muốn giúp đỡ anh.
Hóa ra cô không chỉ theo đuổi những gì anh nhìn thấy, mà cô còn cố gắng vì tương lai của họ.
Đỗ Trạch Thần ôm cô: "Thật ra em không cần quan tâm người khác nói gì, nghĩ gì, chỉ cần làm điều mình thích là được."
Thẩm Ấu Dao dựa vào trong ngực của anh, lắng nghe nhịp tim của anh, cười nói: “Đây là điều em thích. ” Nói xong, cô thì thầm bên tai anh: “Em thích anh. ” cũng thích giúp đỡ anh.
Đỗ Trạch Thần siết chặt vòng tay, hôn lên đỉnh đầu cô: "Sao em có thể đáng yêu như vậy?"
Trong lòng Thẩm Ấu Dao cảm thấy ngọt ngào, ôm anh nói tiếp: "Mấy ngày nay em thấy anh nỗ lực, em biết một ngày nào đó anh sẽ tỏa sáng, đến lúc đó em có thể trở thành lý do để anh bị chỉ trích."
Đỗ Trạch Thần cau mày, muốn nói gì đó.
Thẩm Ấu Dao vươn tay mím môi: “Nghe em nói."
"Chỉ cần anh thích em, em sẽ không bao giờ rời xa anh. Cho dù trong mắt người khác, em không thể giúp gì cho anh ngoại trừ ở bên cạnh anh, nhưng em vẫn không yên tâm giao anh cho bất kỳ ai, đặc biệt là khi em nghĩ tới việc những người có động cơ như Thành Nhuỵ luôn để mắt đến anh, em nghĩ em không thể giúp gì anh, ít nhất khi họ nghĩ chúng ta chia tay, em sẽ vững vàng ở lại, để anh không bị làm phiền, yên tâm là chính mình."
"Ấu Dao, Ấu Dao..." hốc mắt Đỗ Trạch Thần đau nhức: “Sao em có thể tốt như vậy?"
Khóe mắt Thẩm Ấu Dao mỉm cười: “Giờ em chỉ có thể làm những chuyện này cho anh, nhưng em sẽ tiếp tục cố gắng."
"Thật ra, họ có nói một chuyện rất đúng, em rất may mắn. Có nhớ những gì em đã từng nói không? Con người không thể đoán trước những cuộc gặp gỡ trong đời, cuộc gặp gỡ của chúng ta là một khởi đầu tồi tệ, nhưng giờ đây nó đã mang lại cho cuộc sống của chúng ta thứ tốt đẹp nhất, quý giá nhất. Những thứ tốt đẹp, quý giá khiến ai cũng phải ganh tị, ngưỡng mộ chúng ta, cho nên em sẽ càng trân trọng hơn nữa".
"Món quà mà số phận ban tặng cho em, em sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ nó. Có lẽ bây giờ đúng là em không xứng với anh, nhưng em sẽ cố gắng hết sức bắt kịp."
“Đỗ Trạch Thần, đợi em được không?”
Đỗ Trạch Thần ôm lấy cô một cách mạnh bạo: "Cô gái ngốc, em đang nói cái gì vậy? Ai nói em không xứng với anh! Nếu nói ai mới là người không xứng, anh mới là người không xứng với em."
"Chính em là người đã dạy anh dũng cảm và rộng lượng, chính em là người cho anh biết trách nhiệm là gì, cho anh động lực để tiến lên phía trước, bởi vì người bên anh là anh nên em có thể làm bất cứ điều gì mà không cần phân tâm, bởi vì người bên anh là anh nên em, cho nên dù anh gặp phải khó khăn nào anh cũng không cảm thấy khó khăn..."
Thấy Thẩm Ấu Dao kinh ngạc nhìn Đỗ Trạch Thần, anh không khỏi hôn lên khóe mắt cô: “Sao em lại tỏ ra bất ngờ như vậy? Em không biết em rất tốt à? Em là món quà ông trời ban cho..."
Đây là lần đầu tiên trong đời Thẩm Ấu Dao nhận được một lời tỏ tình như vậy, như thể có vô số thiên thần nhỏ đốt pháo hoa xung quanh cô, cảm giác nhẹ nhàng như một giấc mơ.
Đỗ Trạch Thần ngây người nhìn cô, cười khúc khích, hôn cô lần nữa.
Lần này không gấp gáp như lần trước mà là sự dịu dàng và âu yếm vô bờ bến.
Thẩm Ấu Dao cảm nhận rõ ràng cảm giác được trân trọng, cô nhớ lời mẹ nói, sẽ có người khiến cô cảm thấy cô như công chúa
Cô cảm thấy gần như chìm đắm trong sự chăm sóc và chiều chuộng như vậy.
“Chị Dao, lát nữa anh Tống sẽ qua trang điểm. ” Tiểu Mầm ở ngoài cửa nhắc nhở.
Hai người thở hổn hển tách ra, Đỗ Trạch Thần giúp cô chỉnh lại đống quần áo xộc xệch, Thẩm Ấu Dao bất giác nhận ra mặt cô đã đỏ bừng.
Đỗ Trạch Thần hôn lên trán cô, xoay người mở cửa, Tiểu Mầm vô thức nhìn vào nhưng lại bị Đỗ Trạch Thần chắn tầm nhìn.
Với tính cách nhút nhát của Thẩm Ấu Dao, gặp người khác trong tình trạng như vậy sẽ rất khó xử.
Anh lấy ra một tấm thiệp đưa cho Tiểu Mầm: “Đặt hoa quả và cơm tối đi, tối nay tôi mời."
“Vâng. ” Tiểu Mầm vui vẻ nhận lấy, một lúc sau, trường quay truyền đến tiếng hoan hô.
Đỗ Trạch Thần quay đầu lại, nhìn thấy Thẩm Ấu Dao còn đỏ bừng mặt, cười nói: "Em thẹn thùng như vậy khiến anh làm sao?"
Thẩm Ấu Dao giang rộng vòng tay ôm eo Đỗ Trạch Thần, vùi mặt vào ngực anh.
Đỗ Trạch Thần rất tự nhiên vu. ốt ve lưng cô, không nhịn được trêu chọc cô: “Thích anh ôm em thế này không?”
Thẩm Ấu Dao yên lặng gật đầu.
Cô rõ ràng là rất nhút nhát, nhưng không ngăn cô nói thành thật, sao cô có thể dễ thương như vậy.
Đỗ Trạch Thần không khỏi cười khẽ, hôn lên đỉnh đầu cô: "Nhưng anh phải làm sao bây giờ? Anh thích hôn em hơn."
"Em thích cái nào? Ôm hay hôn?"
Thẩm Ấu Dao ngẩng đầu nhìn anh, nhỏ giọng nói: "Sao anh xấu tính như vậy?"
Đỗ Trạch Thần đè nén đã lâu, một khi phong ấn được giải phóng, anh không khỏi trêu chọc cô, Thẩm Ấu Dao không nói đã khiến anh không chịu được, giờ cô còn làm nũng, đúng là đổ thêm dầu vào lửa.
Anh không nhịn hôn chụt một cái vào môi cô, cười xấu xa nói: "Sao lại xấu tính? Xấu tính ở đâu?" Anh lại hôn chụt một cái: “Như này? Hay như này..."
Anh đột nhiên ấn sau đầu Thẩm Ấu Dao, "tuần tra" quanh miệng của cô một vòng.
Mặt Thẩm Ấu Dao vừa hết đỏ lại nhanh chóng đỏ ửng.
Sợ anh lại trêu trọc, cô vùi đầu vào vai Đỗ Trạch Thần không dám nhấc lên, nói thầm: “Không được, lát nữa sẽ có người đến. ”
Yết hầu Đỗ Trạch Thần chuyển động, vòng tay ôm chặt lấy cô, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu sợ có người tới thì đừng dụ dỗ anh!”
Thẩm Ấu Dao thấy bản thân rất oan uổng, ngẩng đầu nhìn anh: “Sao có thể?"
Đỗ Trạch Thần ấn đầu cô vào lòng, cố tình không nhìn cô.
"Bọn em còn quay mấy ngày nữa, khi nào thì nghỉ?"
Thẩm Ấu Dao nói: "Còn có bốn ngày nữa, lịch trình mấy hôm nay rất dày đặc, nếu quay phim thuận lợi, giao thừa và mùng một sẽ được nghỉ hai ngày."
Đỗ Trạch Trần chán nản thở dài: “Còn có bốn ngày nữa."
Khi Thẩm Ấu Dao nghĩ rằng anh sẽ rời đi, cô rất luyến tiếc: “Khi nào anh đi?"
“Lát phải đi. ” Đỗ Trạch Thần nói.
Thẩm Ấu Dao kinh ngạc ngẩng đầu: “Nhanh như vậy?"
Đỗ Trạch Thần nói: "Nhân lúc cuối năm giải quyết các vấn đề của tập đoàn Đường thị, còn có Lãng Huệ, lúc trước Đỗ Hoằng Nghị đã tấn công Đường thị, Orange Live đã cho chúng ta một cơ hội tốt, bây giờ chúng ta đã quyết định mua một nền tảng phát sóng trực tiếp, cộng với các nhân viên kỹ thuật của Orange Live, nếu mọi việc suôn sẻ, chúng ta sẽ có nền tảng phát sóng trực tiếp của riêng mình trong năm tới, không còn bị người khác kiểm soát."
Anh chột dạ nói: “Hôm nay anh cố tình cho Nguyễn Hồng Lãng và Tiếu Minh Chính tăng ca, nhưng anh lại bỏ chạy giữa chừng... Nếu hôm nay anh không quay lại, anh sợ họ sẽ giết anh."
Thẩm Ấu Dao thấy anh bỏ hết công việc chạy tới gặp cô thì cảm thấy có chút xấu hổ: “Xin lỗi, em chỉ là muốn một chút động lực."
Đỗ Trạch Thần cười xoa đầu cô: “Đủ chưa? Dù sao anh cũng tới đây rồi, cho em đủ rồi chứ." Anh nói như muốn hôn cô lần nữa.
Không ngờ, Thẩm Ấu Dao nhanh chóng quay đầu, tiên hạ thủ vi cường*, anh vừa chạm vào ngươi cô lập tức quay đi.
*Binh pháp Tôn Tử có câu 'Tiên hạ thủ vi cường, hậu thủ vi tai ương' có nghĩa là nếu có thể ra tay trước thì sẽ chiếm thế mạnh, nếu ra tay sau đối thủ thì sẽ gặp tai họa.
Đỗ Trạch Thần sửng sốt, anh vừa định đáp lễ, ngoài phòng hóa trang có tiếng ồn ào.
Đỗ Trạch Thần chỉ có thể cay đắng xoa đầu Thẩm Ấu Dao, uất ức bỏ cuộc.
Thẩm Ấu Dao cười đến mức đôi mắt cong cong, lên như một con mèo con lén lút.
Đỗ Trạch Thần không nhịn được cười, hỏi thầm: "Rốt cuộc trong hai chúng ta ai mới xấu tính?”
Khuôn mặt Thẩm Ấu Dao tỏ ra ranh mãnh.
Mạc Duyệt mở cửa đi vào trước, thấy hai người lập tức trêu ghẹo: "Đỗ thiếu gia, anh đúng là bám dính, không thể xa nhau một ngày sao? Anh định ở với Ấu Dao đến kỳ nghỉ à?"
Đỗ Trạch Thần thở dài: “Tôi rất muốn, nhưng thực tế không cho phép, lát tôi phải rời đi rồi."
Mạc Duyệt hơi kinh ngạc: “Anh bận như vậy?” Lúc này cô ấy mới phản ứng lại: “À đúng rồi, hiện tại anh đã kế thừa gia nghiệp, không thể rảnh rỗi như trước nữa. ”
Tống Dĩ Sam thở dài: “Cho nên Đỗ thiếu gia mất sáu tiếng đồng hồ chỉ để gặp Ấu Dao, Ấu Dao đúng là đáng ghen tị."
Những người khác cũng đều cảm động, ai có thể ngờ Đỗ thiếu gia ngang ngược kiêu ngạo trước đây, bây giờ lại đối xử với một người phụ nữ tốt như vậy.
Mạc Duyệt cười nói: "Không ngờ Đỗ thiếu gia của chúng ta lại là một người chiều vợ, nếu có một cuộc bình chọn, thì Đỗ thiếu gia có lẽ sẽ được giải."
Đỗ Trạch Thần mỉm cười: "Mọi người biết tôi sắp mua chuộc mọi người, nên khen tôi trước à, thật ra giờ tạo bình chọn cũng không muộn, nể tôi mất nhiều công sức, thưởng cho tôi."
Mạc Duyệt trợn tròn mắt: “Anh đúng là tự tin, nhỡ có người khác tốt hơn anh thì sao?"
Đỗ Trạch Thần bày ra vẻ mặt không chịu thua: “Vậy tôi càng phải cố gắng hơn nữa, vượt qua người đó!"
Câu nói khiến mọi người bật cười.
Ngay khi anh đang mỉm cười, điện thoại của Đỗ Trạch Thần kêu lên, khi nhìn thấy ID người gọi, anh cau mày, một lúc sau anh mới miễn cưỡng nhấc máy, giọng nói đứt quãng của Tiếu Minh Chính ngay lập tức vang lên: “Đỗ Trạch Thần! Đến giờ rồi, về ngay cho tôi! Nếu không đừng trách tôi!"
Giọng của anh ấy lớn đến mức mấy người ở gần đều nghe thấy, ai cũng phải che miệng cười thầm.
Tống Dĩ Sam trêu chọc: “Ấu Dao đã thành phi tần gây tai họa cho đất nước rồi, khiến quân vương không thể thượng triều. ” Trợ lý và chuyên gia trang điểm của cô ta đều cười.
Thẩm Ấu Dao không trả lời, nếu Mạc Duyệt nói lời này, cô tin cô ấy có thiện ý, nhưng để Tống Dĩ Sam khiến cô cảm thấy rất kỳ quái.
Đỗ Trạch Thần cúp điện thoại, miễn cưỡng ôm lấy Thẩm Ấu Dao nói: “Anh phải đi rồi, tiễn anh đi. ”
Từ trường quay đến bãi đậu xe chỉ mất năm, sáu phút, đối với những người đang yêu lại càng ngắn hơn.
Thẩm Ấu Dao nhìn Đỗ Trạch Thần lên xe, cảm thấy rất lưu luyến.
“Đi đường cẩn thận. ” sau khi dặn dò xong, cô dừng lại nhưng không nhịn được, nói thầm: “Em ôm anh một cái được không?”
Đỗ Trạch Thần đột nhiên quay đầu lại nói với tài xế: “Tiểu Lý, đi mua cho tôi một bao thuốc lá. ”
Thiếu gia chưa bao giờ hút thuốc muốn mua thuốc lá, Tiểu Lý rất khéo léo nhanh chóng biến mất trước mặt hai người bọn họ.
Sau khi Tiểu Lý rời đi, Đỗ Trạch Thần kéo Thẩm Ấu Dao lên xe, cô chưa ngồi vững đã bị đẩy xuống ghế sau...
Mười phút sau, Đỗ Trạch Thần nhìn cô gái với đôi mắt ngấn nước bên dưới, hít một hơi thật sâu, chỉnh lại quần áo cho cô: “Em đúng là muốn hành hạ anh đến chết."
Thẩm Ấu Dao ngồi dậy, khi cô nghe vậy cô lập tức bĩu môi, nhỏ giọng phàn nàn: “Người ác hay mách lẻo trước."
Đỗ Trạch Thần hôn thật mạnh lên trán cô: “Đợi giao thừa anh đến đón em."
Thẩm Ấu Dao nói: "Không cần, anh bận như vậy."
Đỗ Trạch Thần cười nói: "Đây là quyền lợi của người làm chồng, em không thể lấy đi."
Chồng…
Trong lòng Thẩm Ấu Dao nghĩ tới chữ này, cả trái tim như được ngâm trong mật ong, vô cùng ngọt ngào, cô nhìn Đỗ Trạch Thần cười nói: “Cảm giác như nằm mơ vậy. ”
Đỗ Trạch Thần mỉm cười, lấy điện thoại di động ra nói: "Có muốn chụp ảnh làm chứng không?"
Thẩm Ấu Dao nói: "Chụp như thế nào?"
Đỗ Trạch Thần ôm eo cô, dùng một chút lực, ôm cô vào lòng: "Chụp thế này."
Mặc dù Thẩm Ấu Dao lần này vẫn còn một chút nhút nhát, nhưng sau khi danh chính ngôn thuận yêu nhau, sự nhút nhát kèm theo cả ngọt ngào và tự nhiên.
Mãi cho đến khi Tiếu Minh Chính lại gọi điện thoại thúc giục, hai người mới miễn cưỡng chia tay.
Thẩm Ấu Dao bước nhanh trở lại trường quay, đúng lúc bữa tối Đỗ Trạch Thần đặt đã đến, mọi người đang vui vẻ tụ tập cùng nhau ăn cơm, thấy cô thì pha trò vui vẻ.
"Ấu Dao, cảm ơn chồng cô!"
"Ha ha, xem cô kìa, cứ bảo cảm ơn Ấu Dao là được!”
“Chị Dao, giàu rồi đừng quên nhau. ”
Trên mặt Thẩm Ấu Dao toàn là niềm vui.
Mạc Duyệt giữ hơi nhiều "hối lộ" nên chia cho cô một phần, giơ ngón tay cái lên nói: "Ấu Dao, Đỗ thiếu gia đúng là người rất tốt, hoan nghênh anh ấy đến thăm đoàn nhiều hơn."
Đang nói chuyện, Tiểu Mầm đột nhiên nói: "Chị Dao, mau xem Weibo đi, Đỗ thiếu gia đăng Weibo rồi."
Mọi người tạm dừng những gì họ đang làm, cùng một lúc nhìn vào điện thoại.
Mạc Duyệt nói: "Trời ạ, vả thẳng mặt đã lâu không cuất hiện."
Thẩm Ấu Dao cũng thấy bài Weibo đó.
Vừa được đăng một phút trước.
[Lần đầu làm chủ tịch hội đồng quản trị, hoảng loạn quá, @ Thẩm Ấu Dao, bà Đỗ, kỵ sĩ của anh, nhớ lúc nào cũng nhớ phải bảo vệ anh. ]
Có hai bức ảnh đính kèm, một là ảnh chụp anh trong phòng họp ở Đường thị.
Anh mặc trang phục lịch sự, ngồi giữa các cổ đông và giám đốc điều hành với vẻ mặt nghiêm túc, phong thái của anh hoàn toàn khác với vẻ ngoài tuỳ ý, kiêu ngạo trước đây.
Thẩm Ấu Dao nhớ đó là ngày sau hôm khi di chúc của ông Đường được công bố, ngày làm việc anh cần phải làm một số thủ tục để nhận tài sản thừa kế, anh phải tới Đường thị lấy, không ít giám đốc điều hành và cổ đông đã ở đó, nên tiện thể cùng gặp nhau.
Dù sao anh cũng là người nắm quyền mới, nếu anh quyết tâm làm thiếu gia ăn chơi cũng không sao, nhưng anh đã hạ quyết tâm bảo vệ tập đoàn Đường thị, thực ra anh rất căng thẳng, sợ mình không trấn áp bọn cáo già đó, nên hôm đó anh phải giả vờ như một người ưu tú.
Còn lại là tấm ảnh của họ vừa chụp.
Thẩm Ấu Dao đang mặc đồ quay phim, ngồi trên đùi anh, Đỗ Trạch Thần thì đầu dựa vào vai cô, Thẩm Ấu Dao ôm anh, đó là tư thế bảo vệ lẫn nhau, Thẩm Ấu Dao nhìn xuống anh, mỉm cười, đôi mắt cô tràn đầy sự chiều chuộng dịu dàng.
Còn trên mặt Đỗ Trạch Thần tràn đầy thư thái, anh tùy ý liếc nhìn máy ảnh, như thể vô tình chụp bức ảnh này, ánh chiều tà của mặt trời lặn chiếu qua cửa sổ xe chiếu vào mặt anh, tạo ra một bầu không khí lãng mạng, khiến mọi người thấy người đàn ông này rất thoải mái còn có thể hấp thụ năng lượng chiến đấu ở đây...
[Mặc dù bức ảnh đầu tiên có nhiều cảm xúc hơn, nhưng tôi vẫn thích thiếu gia trong bức ảnh thứ hai hơn, rất thoải mái. ]
[Ahhh! Không ngờ Đỗ thiếu gia còn trẻ như vậy đã quay về kế thừa gia nghiệp! Trông có vẻ không vui lắm. ]
[Tôi nghĩ nếu thiếu gia định làm một thiếu gia vô tư, có lẽ sẽ không có bất kỳ áp lực nào, nhưng nếu muốn nghiêm túc tiếp quản thì chắc chắn sẽ không dễ dàng, ba tôi mở một công ty nhỏ cũng bận như chó, Đỗ thiếu gia đột nhiên thừa kế gia sản lớn như vậy, dù có người giúp, e là cũng không dễ dàng. ]
[Cũng có lý, mọi người chỉ thấy anh ấy biến từ một thái tử nước phụ thuốc thành hoàng thượng, nhưng ai cũng quên anh không được giáo dục có hệ thống, không có tự tin, chắc chắn rất hoảng sợ. ]
[Nếu nói vậy, tôi thấy Thẩm Ấu Dao và Đỗ thiếu gia rất hợp. Hai người gặp nhau khi còn nhỏ bé, hỗ trợ lẫn nhau cùng tiến lên, rất truyền cảm, rất cảm động. ]
[Lầu trên buồn cười thật đấy, bé nhỏ với bé nhỏ cũng vẫn khác đấy. Đỗ thiếu gia bé nhỏ cũng là thái tử của Anh Hoàng, chí ít cũng có căn cơ, muốn đi lên thì có thể đi lên, Thẩm Ấu Dao là minh tinh tuyến 18, một con hát bé nhỏ, đi lên có thể có gì? Ảnh hậu? Có thể giúp gì cho Đỗ thiếu gia? Cuối cùng, không phải chỉ ăn hôi à. ]
Trước khi những người nói, Đỗ Trạch Thần đã đích thân trả lời bình luận này, tiếp tục theo phong cách đơn giản, thô lỗ của Đỗ thiếu gia: [Nhảm nhí!]
Vì khi bị tai nạn, anh bị cả Weibo chửi, Đỗ Trạch Thần không còn trả lời bình luận vì đau lòng, người hâm mộ luôn cảm thấy có lỗi với anh, bây giờ anh đột nhiên trả lời bình luận để bảo vệ vợ, người hâm mộ đột nhiên trở nên phấn khích, không có lý do gì không giúp!
[Đúng là nhảm nhí, vẫn sống ở triều Thanh à, còn con hát, Đỗ thiếu gia nói chị Dao là của anh ấy kìa, lầu trên biết cái gì?]
[Đúng là nhảm nhí, lúc trước Đỗ thiếu gia là phế thái tử, Thẩm Ấu Dao đã là phi tần, giờ Đỗ thiếu gia phản công, thái tử phi cũng lên cao, có gì không đúng?]
[Đúng là nhảm nhí, vợ chồng giúp nhau còn tính toán như vậy? Vậy lầu trên nên cưới một người bạch phú mỹ, cứ nói tôi nhắm vào việc em có thể giúp tôi kiếm tiền, xem có thể cưới được ai không?]
[Nếu nói Thẩm Ấu Dao có thể giúp đỡ Đỗ thiếu gia hay không, tôi nghĩ trong ảnh đã rõ, còn gì động lòng hơn việc lúc mệt mỏi có một bến đỗ thoải mái?]
[Hôm nay tôi thấy ẩn dụ về quan, thôn nữ, thiên kim tiểu thư, đúng là buồn cười, đánh tráo quan niệm không phải cách tốt, như thể thôn nữ chỉ có ngu ngốc, mù chữ, thiên kim tiểu thư sinh ra đã tri thư đạt lễ, thủ đoạn cao cường. Đỗ thiếu gia mới bắt đầu học, chỉ cần Thẩm Ấu Dao bằng lòng, đương nhiên cô ấy cũng sẽ cùng anh ấy học tập cùng trưởng thành. ]
[Ha ha, có người mù. Đỗ thiếu gia nói rõ ràng Thẩm Ấu Dao là kỵ sĩ của anh ấy, cứ coi người ta như gánh nặng, như thể Đỗ thiếu gia vứt bỏ Thẩm Ấu Dao là có thể cưới cô ý. ]
[Đột nhiên cảm thấy bọn họ thật lãng mạn, hoàng tử và kỵ sĩ... ]
...
Mạc Duyệt nhìn thấy bình luận rất hả giận: “Đỗ thiếu gia đúng là Đỗ thiếu gia. ”
Cô ấy suy nghĩ một chút rồi chia sẻ bài Weibo này, đăng kèm một bức ảnh cúp chiều vợ: [Đây là giải thượng chiều vợ tôi hứa với anh, nhớ hối lộ. ]
Đỗ Trạch Thần đã trả lời bằng ảnh đắc ý nhận thưởng, hai tay dâng tiền.
Quý Minh Thành cũng tham gia, trả lời ngay bên dưới: Chúc mừng anh đạt giải.
Sau khi được Đỗ Trạch Thần bấm lịke, người hâm mộ lập tức phát hiện, ngay lập tức làm theo, đều được Đỗ Trạch Thần bấm lịke.
Chủ đề ngay lập tức chuyển sang việc Đỗ Trạch Thần cưng chiều vợ.
Thấy vậy, các diễn viên khác trong đoàn đã bàn bạc, cùng nhau đăng ảnh cơm hộp và trái cây mà Đỗ Trạch Thần gửi tới hôm nay, nói đây là hối lộ của Đỗ thiếu gia, đồng thời yêu cầu họ chăm sóc bà Đỗ thật tốt.
Tăng nhiệt độ rất nhiều cho đoàn làm phim.
Ngoài việc hối lộ, Tống Dĩ Sam còn thêm một câu cảm động [6 tiếng đi lại, chỉ để gặp em, tình yêu của họ thực sự đáng ghen tị. ] đồng thời @ Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao.
Bởi vì người trong đoàn làm phim đăng Weibo nên mọi người đều biết Đỗ Trạch Thần đã đến thăm phim trường, nhưng không ngờ rằng đó chỉ là chuyến thăm vội vàng. Anh đúng là một hoàng tử lý tưởng...
Ngay lập tức có được rất nhiều chia sẻ và bình luận.
Thẩm Ấu Dao nhìn thấy bài đăng trên Weibo này hơi nhíu mày, nhưng cô không thể xác định được có gì không ổn, thật lòng mà nói, người ta rất thẳng thắn, cùng lắm hơi nghi là ké nhiệt, nhưng cô luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Tuy nhiên, chuyện tới giờ không có kết luận nào, chỉ có thể bỏ qua.
Vì Đỗ Trạch Thần trực tiếp lên tiếng, có thêm Mạc Duyệt và các thành viên trong đoàn hỗ trợ, những bình luận lộn xộn dần dần bị đẩy xuống nhờ người hâm mộ.
Thẩm Ấu Dao gửi tin nhắn cho Đỗ Trạch Thần: "Anh bận rộn như vậy, không cần để ý đến những thứ này. Mấy lời lẽ đó không có căn cứ, chỉ là có người kéo tiết tấu thôi. Anh Chu đã chuẩn bị sẵn sàng, chúng sẽ biến mất ngay thôi."
Đỗ Trạch Thần gần như trả lời ngay lập tức: “Nhưng anh không thể chịu đựng được, không ai có thể khiến em ấm ức."
Tóc của Thẩm Ấu Dao bay phấp phới một cách ngọt ngào: “Cám ơn, Đỗ Trạch Thần."
Đỗ Trạch Thần: "Nói cảm ơn anh làm gì? Bảo vệ vợ cũng là một trong những trách nhiệm của người làm chồng chồng tôi. Hơn nữa... em còn gọi anh là Đỗ Trạch Thần?"
Mạc Duyệt bọn họ thấy Thẩm Ấu Dao nhắn tin, mặt cô đỏ dần, họ lập tức cười xấu xa trêu chọc: “Hai người đang nói tới cấp độ hạn chế gì thế?"
Trong khoảng thời gian tiếp xúc, Mạc Duyệt bọn họ cũng phát hiện, Thẩm Ấu Dao rất hay đỏ mặt, cảm xúc hơi thay đổi, sẽ phản ánh trên mặt, tính cô thẹn thùng, khiến người ta không khỏi muốn trêu chọc cô.
Một số diễn viên chính cũng hùa theo.
Thẩm Ấu Dao không có thời gian để ý họ, ánh mắt đảo qua hồi lâu, đỏ mặt gõ hai chữ, nhắm mắt bấm gửi.
Mạc Duyệt kinh ngạc: “Đỗ Trạch Thần giở trò gì à?”
Mặc dù cô có chút ngượng ngùng, nhưng không thể nhầm lẫn sự ranh mãnh trong mắt cô, nhìn thấy cô như vậy, Mạc Duyệt nghĩ Đỗ Trạch Thần đúng là một người may mắn.
Người may mắn trong miệng Mạc Duyệt dính đòn chí mạng, ngã xuống ghế kêu hai tiếng khiến tài xế Tiểu Lý giật mình.
Đỗ Trạch Thần nhìn chằm chằm chữ "chồng" trên điện thoại, ôm ngực thầm nghĩ, nhất định cô cố ý!
Anh vốn định để cô gọi anh thân mật hơn, nhưng không ngờ cô lại trực tiếp ra chiêu lớn.
Đỗ Trạch Thần oán hận nhìn chằm chằm vào màn hình, thầm nghĩ, nếu đã như vậy thì anh không khách sao nữa, nếu bàn về ai lưu manh hơn, sao anh có thể thua?
← Ch. 57 | Ch. 59 → |