Chương 55
← Ch.55 | Ch.57 → |
Sau khi công bố di chúc xong, mọi người lần lượt rời đi, Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần tiễn họ với tư cách là chủ, Đỗ Hoằng Nghị mặt đủ dày, đứng sau lưng họ với thái độ ngoan ngoãn nhận lỗi, cố gắng hết sức bù đắp.
Chuyện này làm khó mấy người chứng kiến, nói chúc mừng thì không ổn, dù sao những gì Đỗ Hoằng Nghị gây ra hại mẹ con Đường Huyên khá thảm, kết cục ông ta cũng không tốt, nhưng nếu nói chia buồn, thái tử nước một phụ thuộc là Đỗ Trạch Thần trực tiếp thành hoàng thượng thượng triều, là chuyện lớn tới mức nào?
Cũng may Đỗ Trạch Thần còn nhỏ, mọi người có thể vỗ vai anh nói vài lời động viên.
Sau khi mọi người rời đi, Đỗ Hoằng Nghị cuối cùng cũng không kìm được cảm xúc, ông ta muốn nói gì đó nhưng lại sợ Đường Huyên ghi âm, nên không dám nói linh tinh, chỉ có thể ghen tỵ nhìn ba người họ.
Đường Huyên không có bất cứ điều gì để nói với ông ta, bà chỉ nói: "Đừng đi theo chúng tôi nữa, chúng tôi không muốn gặp ông. Đợi ông chuyển cổ phần của Đỗ thị cho Tiểu Thần xong rồi liên lạc."
Đỗ Hoằng Nghị thở hổn hển, cổ phần của Đỗ thị, bà đã sở hữu hoàn toàn Đường thị, giờ còn muốn đuổi cùng giết tận ông ta.
"Tiểu Thần căn bản chưa được không được giáo dục một cách hệ thống, nếu nó tiếp quản Đường thị chắc chắn không thể kiểm soát được. ” Đỗ Hoằng Nghị nói: “Chưa kể bên ngoài có bao nhiêu người đang rình mò như nhà họ Thành, đến cả người như Vương Cảnh Huy bên trong nội thị Đường thị cũng không ít, bà nghĩ bà và con có thể quản được à? Chưa được vài năm, Đường thị sẽ đổi chủ."
Đường Huyên nói một cách thờ ơ: “Vậy cũng tốt hơn là đưa nó cho người muốn giết chúng tôi."
Nói xong, bà dẫn theo vợ chồng Đỗ Trạch Thần trực tiếp rời đi.
Khi ra khỏi thang máy, họ thấy Thành Nhuỵ đang đứng ở cửa, hình như đang đợi ai đó.
Nhìn thấy Đường Huyên và những người khác đi ra, mắt cô ta sáng lên, đặc biệt là khi cô ấy nhìn Đỗ Trạch Thần.
Bởi vì không cần che giấu, Đỗ Trạch Thần cũng không ngồi xe lăn, mà trực tiếp đi ra ngoài.
Bây giờ anh chẳng những không phải là kẻ vô dụng, mà còn là người thừa kế giàu có nhất, thử hỏi ai mới hai mươi bốn tuổi mà có thể sở hữu cơ nghiệp khổng lồ như vậy.
“Dì Đường, anh Thần. ” Thành Nhuỵ vô thứ bỏ qua không để ý tới Thẩm Ấu Dao, cười với Đỗ Trạch Thần: “Bảo sao mọi người không vội, hoá ra mọi người đã có kế hoạch từ sớm. ”
“Anh Trần, lẽ ra anh nên nói với tôi sớm hơn. ” Thành Nhuỵ cười khổ nói: “Hại tôi sốt ruột vô ích, còn để giám đốc Đỗ gây bao nhiêu phiền toái cho chúng tôi, may mà chúng tôi phối hợp ăn ý, không kéo anh lại phía sau. ”
Đây là cố tình đòi công lao? Đường Huyên lịch sự mỉm cười với cô ta: “Chuyện gia đình như thế này là một vụ bê bối. Sao tôi có thể nói với cháu, tuy nhà họ Thành không giúp được gì nhiều, nhưng dì hiểu được tấm lòng mong muốn bù đắp của cháu, sau hôm nay, mọi chuyện đều qua rồi! Sau này không cần phải tự trách mình nữa. ”
Nụ cười của Thành Nhuỵ cứng ngắc trên môi, điều cô ta muốn là báo đáp cô ta như ân nhân, chứ không phải xoá bỏ toàn bộ hận thù!
Đỗ Trạch Thần cũng cười nói: "Khoảng thời gian này cô đã vất vả nhiều rồi, từ nay về sau có thể nghiêm túc lo việc của mình, tạm biệt." Nói xong, anh khoác vai Thẩm Ấu Dao, từ biệt.
Thành Nhuỵ nhìn bóng lưng của họ, nheo mắt, nghĩ, mẹ con nhà họ Đường này có ý gì? Định qua cầu rút ván? Không có cửa!
Còn có…
Thành Nhuỵ nhìn bóng lưng của Thẩm Ấu Dao, người phụ nữ như vậy chẳng qua chỉ may mắn một đoạn thời gian khi đứng về phía anh anh, mới có thể hưởng thụ khoản lợi lớn này, còn phải xem có được hay không.
Thực tế, người không hưởng được lúc này là Đỗ Trạch Thần.
Tuy rằng trông anh đi đứng không còn vấn đề gì, nhưng dù sao anh mới khoẻ không lâu, đây là lần đầu tiên anh đứng dậy di chuyển lâu như vậy, không chỉ mệt, còn có chút đau nhức, nhưng vì mặt mũi anh vẫn tỏ ra như không có gì, lúc này trông như anh đang khoác ôm Thẩm Ấu Dao, nhưng thực tế anh gần như dựa hoàn toàn vào cơ thể cô.
Thẩm Ấu Dao yên lặng đỡ anh, cười nói: "Có gì đáng phô trương đâu?"
Đỗ Trạch Thần cười khẩy: “Ai bảo bọn họ coi thường anh, hôm nay ẽ dọa chết bọn họ, em có thấy biểu cảm của Thành Nhuỵ không?" Anh đắc ý nói: "Lúc này có lẽ đang hối hận lắm, ai bảo cô ta khinh thường anh là kẻ vô dụng."
Thẩm Ấu Dao đỡ anh lên xe, cười cười, tuy rằng anh có chút trẻ con, nhưng đúng là rất vui, nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc của những người kia, cô cũng thấy bõ tức.
Đỗ Trạch Thần càng nghĩ càng vui vẻ: “Bây giờ có lẽ Thành Nhuỵ đang hối hận lắm."
“Hối hận cũng đã muộn. ” Thẩm Ấu Dao đột nhiên nhỏ giọng nói, anh là của cô.
Đỗ Trạch Thần sửng sốt một chút, nhìn cô cười cười, nhẹ nhàng nói: "Cô Đỗ nói đúng."
Thẩm Ấu Dao đỏ mặt.
Đường Huyên nhắc nhở: “Mẹ sợ Thành Nhuỵ sẽ không bỏ qua, hai đứa phải cẩn thận."
Đỗ Trạch Thần suy nghĩ: “Cô ta thì làm được gì?"
Thẩm Ấu Dao nghĩ đến vẻ mặt kiên quyết của cô ta: “Nhiệm vụ đầu tiên có lẽ sẽ là chia rẽ chúng ta, có lẽ việc đầu tiên là đối phó với ta?"
Đường Huyên cười liếc cô một cái, nói với vẻ tán thưởng: "Con rất thông thấu, sau này e là con sẽ rất vất vả."
Đỗ Trạch Thần khẽ cau mày, bây giờ anh đã học được rất nhiều điều từ chú Bạch và Đường Huyên, anh không còn ngây thơ như trước nữa, anh biết rằng rất nhiều chuyện trên thế giới không thể giống những gì anh nghĩ.
Nhưng…
Anh nắm lấy tay Thẩm Ấu Dao: “Anh sẽ không để cô ta thành công. ” Bất luận thế nào, anh cũng sẽ bảo vệ em chu toàn.
Mắt Thẩm Ấu Dao cong cong, nắm tay anh.
“Kia là Dương Hiểu Viện và Đỗ Niệm Dương?” Đỗ Trạch Thần đột nhiên nhìn thấy hai bóng người đi ngang qua ven đường: “Hai người họ đang đợi Đỗ Hoằng Nghị à?”
“Đương nhiên là phải đợi. ” Đường Huyên bình tĩnh nói: “Bọn họ đều là loại người không nguyện hi sinh nhưng muốn thành toàn cho nhau. ”
“Cho nên tạm tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục chẳng qua là do vẫn còn ý đồ mà thôi. ” Đỗ Trạch Trần cười hả hê nói: “Bọn họ cho rằng Đỗ Hoằng Nghị đã nắm được Đường thị, bọn họ còn có cơ hội chuyển mình, đáng tiếc... không biết họ thấy Đỗ Hoằng Nghị không có gì thì sẽ nghĩ gì?”
Nói đến đây, anh có chút lo lắng: “Đỗ Hoằng Nghị..."
"Con nghĩ sao mẹ không đuổi cùng giết tận mẹ con bọn họ?" trong mắt Đường Huyên lóe lên vẻ lạnh lùng.
Đỗ Trạch Thần xen vào: "Để họ cắn nhau, trong Dương Hiểu Viện có cái gì đó khiến Đỗ Hoằng Nghị sợ hãi, nếu không sẽ không có chuyện ông ta rơi vào đường cùng vẫn không từ bỏ họ, không phải ông ta không buông bỏ được, mà là không dám buông bỏ."
Đúng như dự đoán của Đường Huyên, Dương Hiểu Viện và Đỗ Niệm Dương đang vô cùng mong đợi Đỗ Hoằng Nghị nắm giữ Đường thị, vừa lên xe bà ta đã hỏi: "Hoằng Nghị, thế nào rồi? Niệm Dương có thể về công ty không?"
Bà ta không nói thì không sao, bà ta vừa nói, tất cả sự tức giận mà Đỗ Hoằng Nghị tích tụ lại giống như tàn lửa gặp dầu, bùng phát dữ dội: “Về công ty? Đến tôi đi uống gió tây bắc rồi!"
Dương Hiểu Viện thấy trạng thái của ông ta, trở nên bối rối: “Chuyện gì thế? Đường Huyên khăng khăng muốn ly hôn với anh sao? Đường thị.."
Đỗ Hoằng Nghị cuối cùng không thể chịu đựng được nữa, tát vào mặt bà ta: “Đường thị? Anh Hoàng của tôi cũng không còn nữa! Bà còn nhắc đến Đường thị!" ông ta gần như mất kiểm soát, nắm lấy cổ áo của Dương Hiểu Viện, kéo mạnh: “Đều do bà! Đều do bà! Nếu bà không bắt tôi phải thừa nhận Đỗ Niệm Dương, sao có thể xảy ra chuyện như vậy!?"
"Còn nữa, tại sao bà lại làm những chuyện đó? Tôi đã nói rõ ràng rằng bà chỉ cần đợi là được! Chỉ cần đợi! Tại sao bà lại làm những việc không cần thiết?!" Nghĩ rằng tất cả mọi thứ hôm nay đều bị hủy hoại bởi vì người phụ nữ này, ông ta bóp cổ Dương Hiểu Viện: “Tất cả là tại bà, nếu không phải tại bà, bây giờ chúng ta đã có tất cả rồi!"
“Ba, ba!” Đỗ Niệm Dương vất vả đẩy tay Đỗ Hoằng Nghị ra.
Dương Hiểu Viện ho dữ dội, Đỗ Hoằng Nghị ngây người dựa vào ghế, nói: "Bây đúng ý bà rồi, tôi chẳng được gì cả!"
Sau khi Dương Hiểu Viện lấy lại hơi, bà ta không quan tâm đến bất cứ điều gì khác, hỏi một cách gấp rút: "Rốt cuộc là chuyện gì?"
“Bà còn mặt mũi hỏi tôi?” Đỗ Hoằng Nghị nghĩ mọi chuyện hôm nay đều do bà ta đánh rắn động rừng, thậm chí ông ta còn có ý định ăn bà ta…lúc sau ông ta mới kìm nén được cảm xúc của mình, lạnh lùng nói: “Mai tôi sẽ tiễn bà rời khỏi đây."
Ông ta không muốn thấy mẹ con bọn họ nữa, ông ta sợ mình sẽ bóp chết bà ta: “Ngày mai tôi sẽ tiễn bà rời khỏi đây, sau khi giành lại quyền kiểm soát Đường thị, tôi sẽ đón bà."
Dương Hiểu Viện nhìn ông ta nhưng không dám tin.
Năm đó khi còn là ông chủ doanh nghiệp, có thể để bà ta chờ đợi ba mươi năm vì Đường thị, hơn nữa còn hy sinh bất cứ lúc nào để đạt được mục đích, nhưng bây giờ ông ta đã rơi xuống đáy vực, con đường bò lên trực tiếp nhất chính là dẫm lên mẹ con họ...
Không, bà ta không thể phó mặc cho ông ta...
Đỗ Hoằng Nghị và Dương Hiểu Viện đều có ý xấu, kiềm chế lẫn nhau, phía Đỗ Trạch Thần cũng không hề nhẹ nhõm.
Đỗ Hoằng Nghị đã tìm rất nhiều nhân chứng để tẩy trắng, ảnh hưởng của bạn bè ông Đường không nhỏ, nên chưa tới một ngày, những người có hiểu biết trong giới về cơ bản đều biết, chỉ trong một đêm, từ một con nhà giàu ăn chơi Đỗ Trạch Thần đã biến thành người nắm quyền kiểm soát tập đoàn Đường thị.
Điện thoại trong ngôi nhà cổ nhà họ Đường lập tức trở nên náo nhiệt, điện thoại di động của Đỗ Trạch Thần cũng gần như không bao giờ tắt máy, thậm chí Thẩm Ấu Dao cũng nhận được một số lời mời không thể giải thích được.
Sự thăm dò từ các cổ đông, đủ loại hỏi thăm từ người thân, bạn bè, khiến Đỗ Trạch Thần trước đây không sợ những kiểu giao tiếp này cũng vẫn cảm thấy khó khăn.
Vừa cúp điện thoại tới từ mạng xã hội Phong Hội, Đỗ Trạch Thần nằm dài trên ghế sô pha, than thở: “Chuyện này ít nhiều còn có chút liên quan, mấy loại đầu tư năng lượng, bố trí công nghiệp gì đó, đúng là chết người..."
Thẩm Ấu Dao ngồi ở bên cạnh nói: "Có cần em xoa đầu giúp anh không?"
Đỗ Trạch Thần không chần chừ, nằm xuống trước mặt Thẩm Ấu Dao, gối đầu lên đùi cô, trên mặt lộ ra vẻ mãn nguyện.
Thẩm Ấu Dao bất giác nở nụ cười, nhẹ nhàng xoa đầu cho anh.
Đường Huyên nói: "Mặc dù Đỗ Hoằng Nghị và Vương Cảnh Huy hai lòng, nhưng những gì họ lo đều đúng, dù sao con còn nhỏ, thiếu kinh nghiệm, muốn trấn giữ “yêu ma quỷ quái” từ trong ra ngoài rất khó. ”
"Mặc dù ông ta đã chuẩn bị trước, có thể giúp con thoải mái hơn, nhưng con vẫn phải tự mình đi trên con đường nên đi."
Đỗ Trạch Thần gật đầu để bày tỏ anh hiểu, Thẩm Ấu Dao trầm ngâm nhìn anh.
May mắn thay, đây chỉ là thăm dò ngoài sáng, dù có bao nhiêu đá ngầm và bão tố, ít nhất khi những ngày cuối năm đang đến gần, mọi người đều muốn trải qua một năm tốt lành, bình yên, cho họ một khoảng thời gian đệm để chuẩn bị.
Tuy nhiên, cũng có những người thiếu kiên nhẫn, không thể chờ đợi được nữa, dù bây giờ chưa phải lúc dùng các thủ đoạn cạnh tranh bình thường, nhưng dùng não không bao giờ quá sớm.
Có thể nói, cách lấy Đường thị dễ dàng và hiệu quả nhất chính là liên hôn.
Mặc dù Đỗ Trạch Thần đã kết hôn, nhưng đối với một số người thích đi đường tắt, chẳng hạn như nhà họ Thành, họ thích tính toán khoảng cách đường thẳng, con đường ngắn nhất, vậy còn đường liên hôn chính là chướng ngại vật ngăn cản họ ngoài mạng người, đạo đức, tình cảm.
Mà đối tượng kết hôn của Đỗ Trạch Thần trông rất dễ bị tổn thương, không có lý do gì không thử, phải không?
Cuộc hôn nhân của một thiếu gia ăn chơi và một nữ minh tinh tuyến 18 sẽ khiến người khác dị nghị, huống hồ địa vị của Đỗ Trạch Thần không còn như trước, một minh tinh tuyến 18 nhỏ bé lại càng không hấp dẫn, mà giờ vừa hay có cơ hội...
← Ch. 55 | Ch. 57 → |