Chương 54
← Ch.54 | Ch.56 → |
Người đàn ông lấy ra một cái điều khiển từ xa, máy chiếu trên bàn hội nghị bỗng nhiên mở lên. Trên vách tường màu trắng đối diện, ảnh chụp thân mật của Đỗ Hoằng Nghị và Dương Hiểu Viện hiện ra rõ ràng trước mắt mọi người. Sự kiện xuất hiện đầu tiên trên màn hình là hình ảnh hai người bọn họ cùng nhau tổ chức sinh nhật cho Đỗ Niệm Dương, rồi đến việc Dương Hiểu Viện kéo cánh tay ông ta đi dạo phố, sau đó là một ít hình ảnh hôn môi nắm tay và các kiểu con đà điểu của mấy bọn ngoại tình, thậm chí còn có cả hình ảnh hai người trong phòng vong tình giao triền (ý là làm cái chuyện ấy ấy đấy:3) và tỉ tỉ hình ảnh bổ mắt khác.
Từ dáng vẻ của Đỗ Niệm Dương trong ảnh cũng có thể nhìn ra, đây thậm chí không phải là ảnh chụp từ xa xưa mà chính là hình ảnh trong vòng một năm hoặc nửa năm gần đây, cảnh tượng phần lớn đều ở nước ngoài.
Dương Hiểu Viện luống cuống, bọn họ rõ ràng đều rất cẩn thận mà, làm sao có thể...... Đỗ Hoằng Nghị lại như rơi vào hầm băng, trong nháy mắt ông ta nghĩ tới rất nhiều, chuyện này là do Đường Huyên làm hay là Đường lão gia tử làm, nếu như là Đường Huyên vậy thì bà ấy phải ẩn nhẫn đến bây giờ mới phát ra ngoài khẳng định mục đích không bình thường, nếu như là Đường lão gia tử làm vậy ông ấy tuyệt đối sẽ không nhìn con gái cùng cháu ngoại gặp chuyện không may, vậy di chúc......
Ông ta theo bản năng nhìn về phía luật sư, Đường Huyên cũng nhận thấy được ánh mắt của người đàn ông bội bạc kia hoang mang như thế nào: "Quả nhiên điều ông ta quan tâm nhất vẫn là di chúc phải không? Đừng nóng vội, ông hôm nay đã vội vàng muốn biết như thế, vậy chúng ta hôm nay liền nói rõ ràng đi, đừng lo, tôi sẽ không giống ông bịa chuyện đùa giỡn người ta đâu, tôi chỉ biết dùng chứng cớ để nói cho mọi người biết, ai nói mới là người nổi thật."
Bà quay đầu nhìn về phía mọi người kinh ngạc đến ngây người cười nói: "Đây là quan hệ sau một lần ngoài ý muốn không có vượt qua phạm vi quy định một bước? Chú Vương, chú có muốn giải thích rõ ràng cho tôi không? Đây không gọi là bước vào phạm vi quy định thì cái gì mới gọi là bước vào phạm vi đây" Hình ảnh của máy chiếu dừng lại ở hình ảnh quần áo hai người đã cởi ra một nửa, cứ thế mà thỏa mãn tình dục triền miên. Vương Cảnh Huy nghe vậy cau mày không nói lời nào, Đường Huyên lại nhìn về phía Đỗ Hoằng Nghị: "Muốn biết tôi làm sao biết và biết khi nào không?"
Đỗ Hoằng Nghị quả thật rất muốn biết vì ít nhất như thế, ông ta có thể suy đoán được bọn họ rốt cuộc đã chuẩn bị hậu chiêu gì. Đường Huyên sao có thể không biết tính tình tận dụng triệt để của thằng cha hãm tài với danh nghĩa là chồng mình chứ, bà dùng âm thanh lạnh lùng mở miệng: "Ngại quá, tôi không thể trả lời được."
Đỗ Hoằng Nghị và Dương Hiểu Viện quả thật vô cùng cẩn thận nên chỉ có những lúc ở nước ngoài, hai người bọn họ mới có thể thả lỏng một chút, Đường lão tiên sinh quả thật vẫn luôn nghi ngờ ông ta, nhưng vì chưa từng nắm được dấu vết của ông ta nên khó hành động, và sau khi Thẩm Ấu Dao cung cấp mục tiêu thì tất cả liền trở nên đơn giản hơn nhiều.
Những thứ này đều là sau khi Thẩm Ấu Dao cung cấp manh mối cùng với chú Bạch vẫn luôn âm thầm sưu tầm chính là vì để phòng ngừa vạn nhất có chuyện xảy ra, sau đó thấy Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần đã có thể tiếp nhận sự thật nên ông ấy tính toán bản thân phải rời khỏi được Đỗ Hoằng Nghị mới có thể lấy ra dùng.
Đường Huyên biết Đỗ Hoằng Nghị cẩn thận và cũng rất giảo hoạt, chỉ cần đưa ông ta một chút gợi ý thôi ông ta liền có khả năng xoay người, lật ngược thế cờ, cho nên mới để cho Đỗ Hoằng Nghị lộ mặt rồi mới tung chứng cứ như tát vào mặt ông ta và vì thế bọn họ mới có thể hoàn toàn khiến cho ông ta không có biện pháp xoay người.
Đỗ Hoằng Nghị quả nhiên luống cuống: "Huyên Huyên...... Không, không, mọi chuyện không phải như vậy …"
Đường Huyên nói: "Đừng nóng vội, mọi chuyện còn chưa xong đâu, tôi cảm thấy mọi người hẳn là không muốn nghe ông bịa đặt thêm chuyện gì đâu, không bằng trước hết nghe tôi kể xong cũng được."
Đỗ Hoằng Nghị muốn ngăn cản nhưng Đường Huyên vẫn lạnh lùng như ban đầu: "Thế nào? Làm nhưng lại không dám nhận?! Ông hèn nó vừa vừa phải phải thôi! Cha tôi chết như thế nào tôi đoán các vị đang ngồi đây toàn bộ đều có quyền được biết và rất muốn biết!"
Mọi người ồ lên, Đường lão gia tử vậy mà không phải do bệnh mới chết? Đỗ Hoằng Nghị hít một hơi khí lạnh, hoảng sợ nói: "Bà nói bậy bạ gì đó?!" Một vị lão nhân đức cao vọng trọng (chức vị cao) quát: "Đỗ Hoằng Nghị, câm miệng được rồi đấy, cậu không có quyền lên tiếng!"
Quay đầu nghiêm túc nói: "Huyên Huyên, cha con không phải tự mình đi trước sao?" Đường Huyên lau nước mắt rồi trực tiếp bảo Đường Khiêm lấy điện thoại di động của Đường lão gia tử ra, sau đó mở ra một đoạn ghi âm điện thoại ra, thanh âm của Dương Hiểu Viện rõ ràng từ bên trong truyền sang: [ Đường lão gia tử à, Tiểu Thần chịu không nổi k. ích th. ích trên mạng, đua xe xảy ra tai nạn xe cộ, ở trong phòng giải phẫu sắp không được … … Ngài có muốn đi xem một chút hay không...... ]
Sắc mặt Dương Hiểu Viện trắng bệch, Đường Huyên nhìn cô nói: "Cuộc điện thoại này là bà gọi có phải không?"
"Biết rõ mấy ngày đó sức khỏe của ba tôi không tốt, bác sĩ dặn đi dặn lại là ông ấy không thể chịu thêm một chút kíc. h thíc. h nào, bà vậy mà lại gọi cuộc điện thoại này, đây là có dụng ý gì?!"
Nói xong lời cuối cùng, thanh âm của người phụ nữ tên Đường Huyên bén nhọn mà lạnh lùng: "Đừng nói Tiểu Thần lúc ấy bệnh căn bản cũng không nghiêm trọng như vậy! Tất cả mọi người đều tự giác biết mà gạt lão gia tử, bà khi ấy và bây giờ vẫn là thư ký của Đỗ Hoằng Nghị, bà có giao tình gì với ba tôi, có lập trường gì mà phải đi thông báo cho ba tôi?!"
"Không phải, không phải!" Dương Hiểu Viện không gánh nổi trách nhiệm làm Đường lão gia tức chết, điên cuồng phản bác: "Không phải như vậy, tôi không phải cố ý! Đường Huyên! Bà đây là giá họa người khác!" (Giá hoạ = vu oan)
"Đúng rồi, còn có chuyện giá họa!" Đường Huyên nghĩ đến điều này, mặc dù đã qua lâu như vậy nhưng vẫn tức giận đến cả người phát run: "Bà hại chết ba tôi, đã thế còn muốn giá họa cho con trai tôi! Điều đó khiến cho thằng bé cho rằng bản thân đã hại chết ông ngoại của mình, vì thế mà thiếu chút nữa đã không gượng dậy nổi!"
Đường Huyên đúng lúc điều tra ghi chép giao dịch của Dương Hiểu Viện và tài khoản tiếp thị mới biết được.
"Tiểu Thần hại chết Đường lão gia tử chắc chắn sẽ mất đi quyền thừa kế, ý của bà hẳn là vậy đi? Nếu như thế thì quyền thừa kế mới được trao cho một đứa con trai ngoài giá thú được sinh ra bởi một con chuột cống hôi hám như bà, chẳng phải bà nghĩ như vậy sao? Nhưng mà công nhận, bà nghĩ thôi cũng hay lắm ấy chứ! Nhưng xin lỗi đi, bớt ảo tưởng mình là phượng hoàng trong khi bản thân là chim sẻ." Đường Huyên gần như mất đi phong độ, đưa tay chỉ vào mũi người đàn bà tâm địa rắn rết mà mắng, bà tức giận đến mức sắc mặt trắng bệch, hô hấp vì thế lại dồn dập.
Đỗ Trạch Thần vội vàng qua đỡ mẹ mình, giúp bà dễ hít thở không khí: "Mẹ, mẹ, mẹ bình tĩnh một chút, bình tĩnh một chút."
"Anh bảo tôi làm sao bình tĩnh được!" Đường Huyên rốt cục cũng không nhịn được mà khóc lên, bà nghẹn ngào chỉ vào bản ghi chép giao dịch mới nhất: "Thấy không, sự kiện biệt thự của tiểu tử Nhiếp gia vừa xảy ra, bà ta đã để cho mấy người đó ở trên mạng làm việc trắng trợn như vậy, làm như thể cần phải để cho tất cả mọi người biết con trai tôi bị bọn họ xâm phạm mới chịu được! Tôi căn bản có lý do hoài nghi, chuyện kia chính là do bà ta nhằm vào con tôi mà ra, đáng tiếc lúc ấy con tôi đi thăm ban nên không có xuất hiện, Đỗ Niệm Dương tự chịu hậu quả xấu, các người đúng là đáng đời!"
Tất cả mọi người bị thủ đoạn ngoan độc của Dương Hiểu Viện làm cho sợ ngây người, mà mục đích bà ta làm như vậy......
Mọi người nhìn về phía Đỗ Hoằng Nghị......
Những gì bọn họ thấy là hình ảnh một Đỗ Hoằng Nghị với mặt đỏ bừng như quả cà chua, đôi lông mày sâu róm trông như cu shin nhíu chặt không để một kẽ hở, ông ta bỗng nhiên tát Dương Hiểu Viện một cái: "Đồ tiện nhân! Bà cũng dám hại bọn họ, không ôm thù này tôi sẽ không mang họ Đỗ!"
"Mẹ!" Đỗ Niệm Dương vọt tới ngăn cản: "Ba!"
Dương Hiểu Viện kinh ngạc nhìn người đàn ông vừa đánh mình, Đỗ Hoằng Nghị cắn răng dùng thanh âm chỉ có ông ta và bà ta nghe được, lời nói rất nhanh phát ra: "Đồng quy vu tận hay là chờ tôi cứu hai mẹ con các người?"
"Đừng gọi tao là ba! Tao không có loại con trai như mày!" Đỗ Hoằng Nghị đẩy Đỗ Niệm Dương ra với gương mặt thống khổ, ông ta quát lên như loa phóng thanh: "Mày cút ra ngoài cho tao! Cút ra ngoài với người phụ nữ này! Tao nhất định sẽ bắt hai mẹ con các người phải trả giá!"
Ông ta bày ra một bộ dáng của người bị hại hoàn toàn không biết chuyện gì, ngược lại lại làm cho mọi người có chút nghi ngờ nhưng vẫn im lặng.
Nhưng qua đó có thể khẳng định, mẹ con Dương Hiểu Viện hôm nay ôm tâm tình giả heo ăn thịt hổ đến xem mẹ con Đường Huyên chê cười mà kết quả là đừng nói ăn hổ, nửa đường liền trực tiếp bị người ta làm thịt ấy chứ.
Thân phận còn chưa kịp xác nhận đã bị đánh xuống địa ngục.
Dương Hiểu Viện tâm niệm thay đổi thật nhanh như chong chóng gặp gió, vẫn lựa chọn lôi kéo con trai chật vật rời đi. Mặc dù có một phần vạn hy vọng nhưng bà ta vẫn đánh cược tất cả cho ngày sau.
Người tham lam cuối cùng sẽ luôn đánh cược tất cả, Dương Hiểu Viện cũng không ngoại lệ.
Sau khi bọn họ rời đi, hai mắt Đỗ Hoằng Nghị đỏ bừng thở hổn hển tiến về phía Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần, Thẩm Ấu Dao tiến lên một bước che hai mẹ con ở phía sau, ánh mắt của cô thật sự rất đáng sợ.
Đỗ Hoằng Nghị lại giống như không nhìn thấy bọn họ đang đề phòng mình: "phù phù" một tiếng liền quỳ gối xuống trước mặt hai người, người đàn ông cao lớn từ trước đến nay thong dong nho nhã bây giờ lại mang dáng vẻ thảm hại, thất thanh khóc rống lên: "Thực xin lỗi, Huyên Huyên, thực xin lỗi, tôi thật sự không biết bà ta sẽ nổi lên tâm tư ác độc như vậy, Tiểu Thần cũng là con của tôi, tôi thật sự là muốn lót đường cho nó......"
"Tôi biết tôi sai rồi, tôi không đúng chỗ nào cả!" Đỗ Hoằng Nghị khóc thật lòng thật dạ, về phần là vì cái gì thì có lẽ mấy người trong cuộc sợ rằng đều rất rõ ràng: "Tôi biết bà sẽ không tha thứ cho tôi nhưng xin bà cho tôi một cơ hội, để cho tôi chuộc tội được không?"
Đường Huyên nhìn người đàn ông này trong nháy mắt đã có thể xoay chuyển thế cục, quay hướng có lợi cho bản thân, bà thở dài một hơi mà nói: "Đỗ Hoằng Nghị, ông không đến Hoàng Hà nên chưa từ bỏ ý định đó đúng không? Lúc Tiểu Thần xảy ra tai nạn xe cộ, Dương Hiểu Viện liền ra tay muốn giết thằng bé, lúc ấy ông cũng ở bên cạnh nó mà, cuối cùng vẫn là do Thẩm Ấu Dao quay qua bảo vệ Tiểu Thần. Ông......"
"Không phải, không phải mà…" Đỗ Hoằng Nghị rất muốn giải thích nhưng không kịp. Đường Huyên cả giận cắt ngang lời nói của người kia: "Ông tốt nhất nên câm miệng, tôi không muốn nghe cái miệng hôi hám của ông nói thêm bất cứ lời nào nữa và cũng sẽ không tin tưởng để ông làm bất cứ chuyện gì nữa! Nếu ông muốn cho mọi người thấy ông không có bất kỳ hiềm nghi nào, vậy ông ly hôn với tôi đi!"
"Không, không!" Đỗ Hoằng Nghị khóc lóc rên rỉ như chó ốm: "Tôi sẽ không ly hôn, tôi đem tất cả tài sản trên danh nghĩa của tôi cho Tiểu Thần có được không? Di sản của Đỗ thị hay Đường thị, tôi một phân tiền cũng sẽ không lấy, toàn bộ đều cho Tiểu Thần!"
Mặc dù hôm nay mọi người đã coi từ kinh ngạc này sang kinh ngạc khác nhưng vẫn mang thái độ bình thường, nghe được Đỗ Hoằng Nghị nói như vậy vẫn rất bội phục sự quyết đoán của ông ta, thậm chí cũng bắt đầu tin tưởng ông ta không phải vì tài sản, nếu thật sự vì tài sản của Đường thị thì làm sao có thể bước được bước đi như thế!
Giải trí Anh Hoàng chính là giang sơn do chính ông ta giành được mà ông ta nói buông tay liền buông tay, có thể thấy được ông ta thật sự rất coi trọng Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần.
Về phần thư kí Dương cùng Đỗ Niệm Dương, làm một người đàn ông mà có không ít người bên ngoài là chuyện có thể lý giải, mặc kệ bên ngoài tiêu pha như thế nào hay nuôi tốn mất bao nhiêu, gia đình vẫn rất quan trọng, tuyệt đối sẽ không ly hôn.
Đường Huyên nhíu mày, bà biết Đỗ Hoằng Nghị đã kịp phản ứng nhưng bà nào biết hôm nay ông ta lại dám hành động như vậy, trong di chúc tuyệt đối không có chỗ tốt dành cho ông ta nên tất cả mọi người đã sớm làm đủ tư thái.
Nếu như Đỗ Hoằng Nghị đem phần trí tuệ này dùng ở trên chính đạo thì có phải...... Đường Huyên thở dài, bà cũng không phải người dễ đắn đo nên mở miệng: "Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ không quản chuyện của Dương Hiểu Viện và Đỗ Niệm Dương nữa, khi nào ông xử lý tốt chuyện của bọn họ thì hẵng tính, khi nào thì tôi mới nhận được một tin tốt!" Đỗ Hoằng Nghị không chút do dự mà gật đầu: "Huyên Huyên, bà yên tâm đi! Tôi nhất định sẽ báo thù cho bà cùng Tiểu Thần!"
Đường Huyên gập người nói với tất cả: "Xin lỗi, lại để mọi người phải chứng kiến một trò hề rồi. Kế tiếp liền tiến vào phần chính đi."
Bà nói xong liền gật đầu với luật sư.
Luật sư vẫn không nói gì tù nãy liền hắng giọng một cái, lấy di chúc của Đường lão gia tử ra. Sự tình liên quan đến lợi ích của không ít người nên tất cả mọi người lựa chọn sự im lặng.
Di chúc không tính là ngắn, dù sao Đường thị cũng vô cùng khổng lồ, bất động sản trên danh nghĩa của Đường lão gia tử cũng rất nhiều nhưng mà không trở ngại việc mọi người lấy được nội dung chính, từ hôm nay trở đi, Đỗ Trạch Thần chính là người cầm quyền mới nhất của Đường thị, người sẽ có tất cả cổ phần của Đường thị, bất động sản và tiền mặt dành cho riêng mình, trên danh nghĩa thì Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần mỗi người nắm một nửa nên cả hai đều thấy ổn nhưng mà…
Quả thật có người từng nói rằng điều khiến người ta thống khổ nhất không phải là thứ đạt được rồi nhưng lại mất đi mà là thứ bản thân cho rằng đã sắp đạt được nhưng hóa ra chỉ là thoáng qua.
(Mình bước qua đời nhau, để làm nhau đau, .... )
Mặc dù đã sớm có suy đoán của bản thân nhưng khi não bộ chân chính tiếp nhận được kết luận kia, Đỗ Hoằng Nghị vẫn không nhịn được mà hận đến mức cả người phát run.
Đường lão gia tử phòng bị vô cùng nghiêm khắc, ông cụ thậm chí còn không để lại cho con gái của mình một chút cổ phần nào mà trực tiếp đưa xuống tay cháu trai. Phải biết rằng thứ tự thừa kế tài sản là vợ chồng, con cái, cuối cùng mới là cha mẹ.
Đường thị giao toàn bộ cho Đỗ Trạch Thần, cứ như vậy anh muốn tính toán tài sản cũng khó khăn hơn rất nhiều.
Đỗ Hoằng Nghị nắm chặt nắm tay để liều mạng mà đè nén cảm xúc sắp nổ tung nãy giờ, hai tiếng trước ông ta còn hăng hái bao nhiêu thì bây giờ như quả bóng xì hơi bấy nhiêu, ông ta luôn cho rằng bản thân sắp được đón nhận đỉnh cao của cuộc đời nhưng mà hiện thực đã vả ông ta một cú thật đau, người đàn ông phải tiếp tục kiềm nén hơi thở của bản thân như một số người khác mới có thể miễn cưỡng duy trì thể diện, để khiến người kia không thể nhận được Đường thị, ông ta đã tốn bao nhiêu sức lực cùng thời gian mà vẫn bị đạp đổ, không chỉ thế, người kia còn là đứa con trai do chính tay ông ta đẩy ra, chính miệng ông ta từ bỏ …
Không, ông ta chắc chắn sẽ không buông tha dễ dàng như vậy!
← Ch. 54 | Ch. 56 → |