Chương 53
← Ch.53 | Ch.55 → |
Di chúc được công bố tại phòng họp tầng cao nhất của tòa nhà chính của Đường thị là Thần Hi, ba người Đường Huyên, Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao trực tiếp đi vào, còn mẹ con Dương Hiểu Viện thì dừng lại ở cửa, khiêm tốn chờ đợi Đỗ Hoằng Nghị đến.
Trong phòng họp, công chứng viên và luật sư đều đã đến, còn có không ít nhân chứng cùng người có máu mặt cũng tới, ngoại trừ mấy người bạn của Đường lão gia tử thì còn có cổ đông lớn của Đường thị và Đỗ thị, người nổi bật hơn cả chính là Thành lão gia tử, quả thật ông ấy cũng là bạn của Đường lão gia tử.
Tuy nhiên, bên cạnh Thành lão gia tử còn có người cầm quyền đương nhiệm Thành thị-Thành Phi Danh và con gái Thành Nhụy của ông. Có vẻ như ngay cả khi vụ kiện ly hôn không thành công thì bọn họ vẫn có ý định thực hiện những nỗ lực cuối cùng.
Đỗ Hoằng Nghị còn chưa tới, Đường Huyên ngược lại đã sớm đoán trước, ông ta là một người muốn ra vẻ bản thân có thể lúc nào cũng giữ được bình tĩnh, vì không muốn bản thân phạm sai lầm nên cho dù ông ta có nóng lòng hơn nữa cũng sẽ không đến sớm.
Đường Huyên gật đầu chào hỏi mọi người đang ngồi, sau khi dẫn Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao ngồi xuống, Đỗ Hoằng Nghị lúc này mới đẩy cửa bước vào với gương mặt vênh như trâu bơi*, Dương Hiểu Viện và Đỗ Niệm Dương lúc này mới đi vào và đi theo phía sau ông ta.
*Trâu lội qua nước ngửa mặt lên trời=)).
So với cách ăn mặc trịnh trọng của đám người Đường Huyên, Đỗ Hoằng Nghị mang một thân hàng hiệu cao cấp, được cắt may để hợp với cơ thể nhưng lại có tác dụng ngược, không chỉ không giúp ông ta nổi bật mà còn khiến ông ta không khác biệt gì so với những ngày bình thường, điểm khác có lẽ là hôm nay gương mặt có tinh thần một chút.
Ông ta một chút cũng không có vẻ rằng bản thân đang mang theo con riêng cùng tình nhân đến trước mặt chính thất mà chột dạ, phi thường tự nhiên mà đi đến bên cạnh Đường Huyên ngồi xuống, thậm chí còn còn thân mật chào hỏi: "Huyên Huyên, Tiểu Thần."
Từ sau khi đơn ly hôn được đưa ra tòa, ông ta cũng không có trở lại nhà cũ Đường gia nữa.
Tương đối kỳ quái chính là một bộ phận lớn nhân chứng đang ngồi đối với việc này gương mặt lại không có chút nào gọi là ngoài ý muốn, chỉ có số ít bạn bè của Đường lão tiên sinh khẽ nhíu mày, đoạn thời gian trước Đỗ Niệm Dương "hoạt bát nhảy nhót" hơi lố nên trên cơ bản đã giúp cho tất cả mọi người đối với thân phận con riêng của anh ta nắm chắc, chưa kể gần đây Đường Huyên chính là bởi vì chuyện con riêng mà nháo đến mức ly hôn, bởi vì Thành gia nhúng tay vào làm cho trong giới xôn xao, hiện tại đã thập phần xác định Đỗ Niệm Dương chính là con riêng của Đỗ Hoằng Nghị.
Rốt cuộc thì người đàn ông này mang con riêng đến hiện trường công bố di chúc của Đường lão gia tử là muốn làm gì?
Rồi thằng cha này thiểu năng hay gì?
Mấy người còn đang suy đoán, Thành Phi Danh đã không khách khí mở miệng: "Giám đốc Đỗ, hôm nay tổ chức sự việc quan trọng như vậy, ông mang theo con riêng tới đây là có ý gì?"
Đỗ Hoằng Nghị nhìn thấy anh ấy liền không lưu tình trào phúng nói: "Nghe nói dưới trướng Thành thị cũng có chút phiền toái, vậy tôi thật vinh hạnh khi giám đốc Thành còn có lòng, mang tâm trạng thoải mái như thế đến chứng kiến chuyện nhà chúng tôi."
Bởi vì hai nhà gần đây đấu đã nhau đến mức ngươi chết ta sống, mọi người ngược lại thấy nhưng không thể trách, chỉ nghe Thành Phi Danh phản đối lại châm biếm kia mà nói: "Là chuyện nhà hay là chuyện khác còn khẳng định được mà phải không, Đường lão gia tử cả đời chính trực, chúng ta cũng không thể nhìn hậu nhân* của ông ấy mà nói trùm được."
* Hậu nhân: Người sau, thế hệ sau, hậu bối.
"Rốt cuộc là lo lắng hậu nhân Đường gia bị người hãm hại hay là ông thành gia dụng tâm kín đáo, tôi tin tưởng ánh mắt mọi người, có lẽ trong lòng tất cả đã sáng như sao, rõ như ban ngày."
Đỗ Hoằng Nghị cảnh cáo nói: "Tôi khuyên cậu, người đã lập lập gia đình vẫn nên thu hồi lại những tâm tư nhỏ nhặt kia đi."
Nói đến đây, ông ta liền trực tiếp nói với Đường Huyên: "Huyên Huyên, bà có biết chuyện hai ngày trước bà làm rất nguy hiểm hay không, đây là chuyện của hai vợ chồng chúng ta, đóng cửa lại bà đánh tôi mắng tôi thế nào cũng dễ nói, dễ phân xử, làm sao bà lại có thể tìm đến Thành gia hợp tác? Thành Nhụy ở thời điểm Tiểu Thần bị tai nạn xe cộ liền bỏ đá xuống giếng, bà cảm thấy chúng ta có thể tin tưởng được người như vậy sao?"
"Nếu như tôi và bà ly hôn, bà và Tiểu Thần đều hoàn toàn không hiểu kinh doanh là gì, tôi lại không có lý do gì để giúp bà, đến lúc đó chẳng phải bọn họ vừa thành công trong việc phá hoại gia đình chúng ta vừa thành công trong việc gián tiếp tiếp quản Đường thị hay sao."
Thanh âm của ông ta cũng không thấp, nói tới đây còn đề cao âm lượng của bản thân lên: "Ai không biết Thành gia từ trước đến nay không có lợi không hành động chứ!" Ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng rơi vào trên người ba người Thành gia, Đỗ Hoằng Nghị vừa nói như vậy, mọi người liền nhận ra thật đúng là có chuyện như vậy. Sắc mặt Thành Phi Danh biến đổi, lập tức lộ ra vẻ mặt chính trực nói: "Rõ ràng là tình nhân và con riêng của ông muốn mưu hại tính mạng của Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần, trùng hợp bị Nhụy Nhụy nhà tôi biết được mới ra tay giúp đỡ mà thôi. Những người đang ngồi đây có thể hỏi một chút, có phải Đường Huyên muốn ly hôn hay không? Mấy ngày nay bà ấy có phải bị giám đốc Đỗ cao cao tại thượng đây giam lỏng ở nhà hay không?" Khi mọi người biết lại có người muốn hại người thừa kế của Đường gia liền có thể mặc kệ sao?
Dĩ nhiên là không rồi!
Ánh mắt của tất cả lại một lần nữa rơi trên người mẹ con Dương Hiểu Viện, vì thế mà hoài nghi đối với Thành gia tiêu tan không ít.
Thành lão gia tử cũng thở dài một tiếng nói: "Ngày hôm nay cậu cũng có thể trắng trợn mang con riêng cùng tình nhân của mình đến, cậu bảo chúng tôi làm sao tin tưởng để cậu kế thừa di sản của Đường lão gia tử đây, làm sao để tin tưởng cậu sẽ không bạc đãi mẹ con Đường Huyên, bây giờ không cần hướng về phía lão Đường trước khi lâm chung đã phó thác, chính tôi cũng không thể trơ mắt nhìn ngươi khi dễ bọn họ."
Đỗ Hoằng Nghị cười nhạo một tiếng nói: "Tại sao ông lại xác định tôi mang bọn họ đến là diễu võ dương oai sao? Di chúc của lão gia tử còn chưa công bố, ông là choáng váng hay là điên rồi?"
Nói tới đây, ông ta trực tiếp đứng lên hướng mọi người cúi đầu xin lỗi: "Vốn là muốn sau khi công bố di chúc cùng mọi người chính thức giải thích, nếu Thành lão gia tử đã nhắc tới, tôi đây liền thuận tiện cùng mọi người làm sáng tỏ một chút đi, Niệm Dương đúng là con của tôi."
Vẻ mặt ông ta lộ ra sự áy náy cùng đau khổ mà nhìn về phía Đường Huyên với Đỗ Trạch Thần, khó khăn mở miệng giải thích: "Nhưng không phải bao dưỡng tình nhân như mọi người tưởng tượng, Niệm Dương chỉ là do lúc tôi còn trẻ dẫn thư ký Dương ra ngoài xã giao, sau đó uống nhiều rượu nên phạm sai lầm, sau đó chúng tôi không cẩn thận dính phải mà thôi."
Dương Hiểu Viện nghe vậy liền lập tức đứng ra, chứng minh lời nói của Đỗ Hoằng Nghị là thật: "Quả đúng là như thế, lúc ấy thật sự chỉ là ngoài ý muốn, bằng không tôi cũng không thể sống thoải mái bên cạnh Giám đốc Đỗ nhiều năm như vậy. Về phần đứa bé, nếu phát hiện sớm, tôi có thể đã phá thai, khoảng thời gian đó chính là thời kỳ tương lai mở rộng, sự nghiệp phát triển huy hoàng, vì thế mà áp lực của tôi rất lớn, thời gian làm việc và nghỉ ngơi cũng vô cùng không có quy luật cho nên mới không chú ý tới tình trạng thân thể của tôi, cân nặng tăng lên còn tưởng rằng là do lao động quá độ, ăn đêm nhiều, hơn nữa còn không có bất kỳ phản ứng mang thai nào, tôi cho tới bây giờ không nghĩ tới mình sẽ mang thai, thẳng đến khi bụng lớn lên mới cảm thấy không đúng, nhưng khi đó đã qua thời kỳ phá thai tốt nhất. Tôi lại là một người phụ nữ, lần đầu tiên làm mẹ nên nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, cuối cùng vẫn là sinh hạ thằng bé."
"Sau đó tôi muốn một mình nuôi dưỡng nó nhưng không có biện pháp mất đi công việc này nên mới một mực ở bên cạnh giám đốc Đỗ......" Dương Hiểu Viện nghẹn ngào nói xong còn trịnh trọng xin lỗi Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần: "Xin lỗi, là tôi nhất thời sơ sẩy và tùy hứng mà làm cho hai người khổ sở, sau hôm nay, tôi sẽ rời khỏi thành phố này, sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt hai người nữa."
Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần cũng không nói lời nào mà chỉ nhìn hai người họ diễn trò bởi vì họ biết bà ta không phải đang giải thích cho bọn họ nghe mà chỉ là đang làm bộ cho người ngoài, bà ta chắc chắn Đường Huyên cùng Đỗ Trạch Thần đều không đưa ra được chứng cứ cho nên không kiêng nể gì mà tẩy trắng cho mình, thậm chí còn có thể thuận lý thành chương nhận Đỗ Niệm Dương......
Quả nhiên, bên cạnh liền có người nói: "Nếu là ngoài ý muốn thì đó cũng là chuyện không có biện pháp, phu nhân, hiện giờ con của hai người đều lớn như vậy rồi, giám đốc Đỗ nhiều năm qua giữ mình trong sạch như vậy chúng tôi cũng đều nhìn thấy, ngài tha thứ cho ông ấy một lần đi. Nếu ông ấy không biết hối lỗi thì lúc ấy ly hôn cũng không muộn mà?"
Lập tức có người phụ họa nói: "Nói đúng lắm, giám đốc Đỗ chính là người đàn ông tốt hiếm có, bởi vì chút chuyện ngoài ý muốn này mà ly hôn thì thật đáng tiếc." “……”
Trong lúc nhất thời, mọi người đều cảm thấy nỗi khổ của Đỗ Hoằng Nghị có thông cảm được.
Đỗ Trạch Thần nghiêm túc đảo mắt qua từng khuôn mặt, những người này đều là tâm phúc mà mấy ngày nay Đỗ Hoằng Nghị lôi kéo.
"Ngoài ý muốn?" Thành Phi Danh cười lạnh: "Đỗ Niệm Dương bốn tháng trước đã vào Anh Hoàng làm việc bên cạnh ông, ông vậy mà lại nói là ngoài ý muốn? Ai sẽ nuôi dưỡng một tai nạn như một người thừa kế chứ? Theo tôi được biết, cho tới bây giờ ông còn chưa bao giờ dẫn Đỗ Trạch Thần đi theo chỉ bảo."
Đỗ Hoằng Nghị làm ra vẻ bản thân đang tức giận: "Cho nên, mấy người các cậu lập thành nhóm luôn ước gì chúng tôi ly hôn để cho tôi phải rời khỏi Đường gia, để cho mẹ con bọn họ nhận các người làm ân nhân, cái gì cũng đều nghe các người không phải sao?"
"Tôi không có mang theo Tiểu Thần, đó là bởi vì nó không thích!" Đỗ Hoằng Nghị nói: "Thằng bé là do tôi và Huyên Huyên thật vất vả mới sinh ra, từ nhỏ tôi đã nâng niu nó trong lòng bàn tay, Tiểu Thần không thích nên tôi cũng không miễn cưỡng nó làm gì, tôi nghĩ tôi còn tráng niên nên có thể bồi dưỡng cho nó vào ngành điện ảnh, chờ qua vài năm sau đó để nó tiếp nhận công ty cũng hoàn toàn kịp. Sau đó tôi phát hiện Niệm Dương có chút thiên phú, tôi nghĩ dù sao chúng nó cũng là anh em......"
Có người liền phụ họa nói: "Điều giám đốc Đỗ nghĩ quả thật có đạo lý." Sau đó có người lại nói với Thành lão gia tử như thánh mẫu vậy: "Người ta đều nói thà hủy mười tòa miếu, không hủy một cuộc hôn nhân, ly hôn hay không ly hôn vẫn là xem ý tứ của Đỗ phu nhân đi. Ngài bên này cũng đừng nên tham gia vào thì hơn." Thành lão gia tử cùng Thành Phi Danh vẻ mặt cứng ngắc, lại không tiện mở miệng. Bên kia Đỗ Hoằng Nghị khổ sở nhìn chân Đỗ Trạch Thần, thở dài một tiếng: "Ai biết sau đó Tiểu Thần xảy ra tai nạn xe cộ."
Nói tới đây, đáy mắt ông ta còn có chút nước mắt: "Hai chân Tiểu Thần giờ đây hay khi đó cũng không có tri giác, gương mặt hoàn toàn là tinh thần sa sút, tôi phải tính toán tình huống xấu nhất, dù sao cũng phải thay nó nửa đời sau suy nghĩ chu toàn, chúng tôi cho dù lại yêu thương nó đến mấy cũng bồi nó đi không được cả đời cho nên mới quyết định đem Niệm Dương mang theo bên người bồi dưỡng, nghĩ về sau thằng nhỏ ít nhất cũng có một người anh em có thể giúp đỡ lẫn nhau."
"Giám đốc Đỗ cũng là dụng tâm lương khổ."
"Giám đốc Đỗ nghĩ rất đúng, dù sao thì đánh gãy xương liền gân (nó giông giống câu lá lành đùm lá rách ấy), tốt xấu gì cũng là anh em mà."
"Quả thật, người con trai kia tuy là con riêng nhưng dù sao cũng là cốt nhục của Giám đốc Đỗ, so với người ngoài vẫn hơn nhiều."
“……”
Đỗ Hoằng Nghị vừa nói như vậy, tất cả mọi người ở đây đều cho rằng cách làm của ông ta không có gì sai.
Thậm chí còn có người nói với Đỗ Trạch Thần: "Tiểu Thần, con còn trẻ, chờ thêm mười mấy năm nữa là biết ba con rất có dụng tâm với con. ”
"Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ a …"
Đỗ Hoằng Nghị thấy thổi phồng cũng không sai lắm liền tiếp tục nói: "Nếu như Tiểu Thần vẫn khỏe mạnh như cũ và nếu có ý nguyện kế thừa Đỗ thị, tôi tất nhiên sẽ dùng toàn lực mà bồi dưỡng nó, nhưng mà hiện tại thân thể nó không tốt, lại có sở thích của mình, cho nên tôi vẫn là muốn tùy thằng bé, Đỗ thị tuy rằng mang họ của tôi nhưng quan hệ lại là ngàn vạn người, có thể ích kỷ một chút trong phạm vi tôi cũng có thể có thể. Nhưng vẫn phải chịu trách nhiệm cho các cổ đông, nhân viên và đồng nghiệp, bây giờ tôi bắt đầu phải suy nghĩ về người kế nhiệm."
Ông ta vừa nói vừa kéo Đỗ Niệm Dương lại, nói với Đỗ Trạch Thần: "Tiểu Thần, con có hiểu ý của ba không?"
Ngụ ý chính của ông ta là bảo ảnh là một phế nhân, cho nên ông ta muốn chọn Đỗ Niệm Dương làm người thừa kế?
Đỗ Niệm Dương liều mạng đè nén hưng phấn trên mặt, phi thường khéo léo khom người chào mọi người.
Đỗ Trạch Thần còn chưa lên tiếng, người bên cạnh đã khen: "Giám đốc Đỗ hiểu rõ đại nghĩa, Đỗ thiếu hẳn là nên hiểu."
"Giám đốc Đỗ suy nghĩ rất chu toàn, gia đình mình mình phải lo, công ty đương nhiên cũng phải lo, xí nghiệp lớn như vậy đương nhiên là cần phải giúp đỡ, tục ngữ nói đả hổ thân huynh đệ, thượng trận phụ tử binh*, chuyện người kế nhiệm nên suy nghĩ thật kỹ."
*Trung Quốc có câu tục ngữ, "đả hổ thân huynh đệ, thượng trận phụ tử binh", nghĩa là hai anh em cùng đánh hổ, hai bố con cùng ra trận, đủ để thấy vai trò to lớn của quan hệ máu mủ đối với việc nâng cao tinh thần binh lính trên chiến trường.
"Niệm Dương ở công ty làm mấy tháng, quả thật làm không tệ."
Sau câu đó lại người ra mặt khuyên anh: "Tiểu Thần, ba con suy nghĩ rất chu toàn, ông ấy chỉ tính toán cho con mà chưa tính toán cho công ty, con hôm nay cũng đã trưởng thành, hẳn là có thể hiểu được ông ấy mới phải."
Đỗ Trạch Thần nhíu mày, đây là muốn nâng anh lên, nếu anh không hiểu chính là không biết quan sát, không hiểu chuyện?
Nếu những điều này không nhằm vào mẹ con anh, anh thật sự muốn vỗ tay thay Đỗ Hoằng Nghị, trong tình cảm thì tìm đủ mọi lý do để lấy được sự thương cảm của người khác, trong công việc thì bịa đủ loại chuyện để kích động lòng người, ông ta vẫn luôn luôn cho rằng bản thân mình ưu tú như vậy.
Đỗ Trạch Thần cười cười nói: "Cho nên cha là cảm thấy chân tôi bây giờ phế đi thì tương lai nhất định là một phế nhân (người tàn phế), cho nên chỉ có thể cân nhắc để cho Đỗ Niệm Dương đến kế thừa gia nghiệp của ông?"
"Ai nói chân phế chính là phế nhân?"
Đỗ Trạch Thần nói: "Công ty mà tôi mở chẳng lẽ không hoạt động tốt sao? Tốt xấu gì nó cũng nổi tiếng trong nghề mà. Hơn nữa … "
Không đợi Đỗ Hoằng Nghị nói chuyện, Đỗ Trạch Thần bỗng nhiên từ trên xe lăn đứng lên: "Làm sao bây giờ, ba, con hiện giờ khỏe mạnh, rất rất khỏe mạnh"
Sợ mọi người không hiểu, anh nói xong còn nhảy nhót thêm vài câu: "Hơn nữa sau khi kinh doanh Lãng Tuệ con cảm thấy buôn bán rất thú vị, rất muốn kế thừa Đỗ thị, ba có muốn bồi dưỡng con hay không?"
Hành động này của anh quá mức bất ngờ khiến mọi người đều cả kinh, nhất là hai mẹ con Đỗ Hoằng Nghị và Dương Hiểu Viện, sắc mặt biến đổi cực rõ.
Đỗ Hoằng Nghị biết mình nên bày ra một biểu tình kinh hỉ nhưng chuyển biến này có chút lớn, hoàn toàn làm rối loạn kế hoạch của ông ta, ông ta điều chỉnh cơ mặt cả nửa ngày nhưng chỉ miễn cưỡng duy trì thần sắc "kinh ngạc".
Sắc mặt của Dương Hiểu Viện và Đỗ Niệm Dương bất luận thế nào cũng không thay đổi được, phần thắng lớn nhất của bọn họ chính là chuyện Đỗ Trạch Thần bị phế chân, mặc dù nói tàn tật không ảnh hưởng gì nhưng bất kể là xuất phát từ hình tượng công ty hay là hành động bất tiện, tình huống như vậy kế thừa công ty chắc chắn sẽ có người băn khoăn. Nhưng bây giờ Đỗ Trạch Thần lại không có việc gì!
Anh nhìn vẻ mặt của bọn họ, cười cười nói, nói với Đỗ Niệm Dương: "Thật ngại quá, hiện giờ tôi khỏe mạnh rồi và tôi còn muốn kế thừa Đỗ thị nữa cho nên tạm thời không cần cậu mất rồi."
Sau đó quay qua xác nhận với Đỗ Hoằng Nghị: "Ba, ba nói xem?"
"Tiểu Thần khỏe hả? Lúc nào con tốt vậy? Sao không nói cho ba biết?" Đỗ Hoằng Nghị chuyển đề tài một cách nhanh chóng, đầu óc xoay chuyển như tia chớp, cho dù có chút sơ sẩy với Đỗ Trạch Thần nhưng chuyện lớn như vậy ông ta tuyệt đối không thể không biết, vết thương như vậy có thể khôi phục đến bộ dáng hiện tại chắc chắn có không ít chuyên gia lợi hại nhúng tay, ít nhất phải cần một thời gian dài mới phục hồi lại sức khỏe như ban đầu, nhưng làm sao có thể không lộ ra một chút tin tức, trừ phi … Đỗ Hoằng Nghị nhìn dáng vẻ không gợn sóng của Đường Huyên, đáy lòng mơ hồ có chút bất an.
Đúng lúc đó, Đỗ Trạch Thần lại lên tiếng: "Ba còn nói thương con, con phẫu thuật trị liệu vất vả như vậy mà ba lại không biết chút nào. À, con biết rồi, nhất định là thư ký Dương không nói với ba đúng không? Khi đó bà ấy cũng nói với con rằng chân của con cả đời cũng không khỏi được, nửa đời sau cũng chỉ có thể ngồi trên xe lăn."
Đỗ Trạch Thần nói: "Nhưng chú Bạch nhanh chóng tìm cho con một chuyên gia, ông ấy nói có khả năng chữa khỏi cho con."
Dương Hiểu Viện phản ứng cũng rất nhanh, cô biết hôm nay sợ không thể tốt, nhưng Đỗ Hoằng Nghị đặt nền móng tốt nhất định phải giữ gìn tốt.
"Tiểu Thần, tôi biết cậu hận tôi." Dương Hiểu Viện nức nở nói: "Hôm nay ra khỏi cánh cửa này tôi chắc chắn sẽ rời nơi đây, sẽ không bao giờ xuất hiện ở trước mặt cậu nữa, cậu thật sự không cần phải đổ oan cho tôi như vậy."
Đỗ Trạch Thần cười nói: "Nếu hôm nay bà không xuất hiện ở đây thì ít nhiều gì cũng khiến người ta tin việc bà không hãm hại một chút."
"Nếu như tất cả mọi chuyện xảy ra với tôi đều là ngoài ý muốn, vậy tại sao bà lại xuất hiện ở đây?" Đỗ Trạch Thần thản nhiên trả lời: "Vậy bây giờ tôi không cần Đỗ Niệm Dương nữa, bà nên mang theo cậu ta biến mất trước mặt ba mẹ con chúng tôi mới đúng …" Dương Hiểu Viện biến sắc, theo bản năng nhìn Đỗ Hoằng Nghị.
"Tiểu Thần …" Đỗ Hoằng Nghị hiếm khi không nói được một lời.
Đỗ Trạch Thần đột nhiên cười: "Nói giỡn thôi, làm mọi người sợ hãi rồi, tôi đối với Đỗ thị một chút cũng không có hứng thú. Đỗ Niệm Dương quản tốt thì cứ để cho cậu ta tiếp tục quản đi?"
Đỗ Trạch Thần nói: "Dù sao từ khi cậu ta vào Anh Hoàng, Anh Hoàng của chúng ta không biết có bao nhiêu ông chủ, kim chủ và thiếu gia, chính cậu ta cũng tự mình ra trận rồi, tôi sao phải quản nữa …"
"Đỗ Trạch Thần, anh!" Trên mặt Đỗ Niệm Dương không ngừng khó chịu, Anh Hoàng bởi vì chuyện biệt thự party mà hoàn toàn nổi tiếng trong giới, hơn nữa chuyện Đỗ Niệm Dương bị cưỡng bức còn luôn được cư dân mạng quan tâm suốt ngày, mọi người trong giới thượng lưu sao lại không quan tâm?
Con riêng cũng là một công tử nhà giàu bị người ta cưỡng bức tuyệt đối là gièm pha, tất cả mọi người đều rõ ràng, là cậu ta chủ động chơi đùa với Nhiếp Khải Kiệt trước, cái gọi là thông tin người bị hại còn không biết là thật hay giả đây?
Vậy nên chỉ cần Đỗ Niệm Dương xuất hiện một chút liền có thể dấy lên sự bùng nổ của cư dân mạng.
Trên mặt Dương Hiểu Viện cũng hiện lên oán độc: "Tiểu Thần, cậu nói lời khó nghe như vậy có cảm thấy quá đáng......"
"Nói khó nghe? Chuyện các người đều làm ra bây giờ còn sợ người ta nói tới sao?" Đỗ Trạch Thần nói: "Cái tôi nói không phải là sự thật sao? Tôi không biết năm nay Anh Hoàng ký hợp đồng với bao nhiêu nghệ sĩ có giá trị cao, lãi được bao nhiêu lỗ được bao nhiêu? Hiệu quả của phương thức mới như thế nào? Nhưng mà xem ý tứ của các cổ đông, hình như bọn họ cũng rất hài lòng đi?"
"Nếu họ đã cảm thấy hài lòng như vậy thì tôi chẳng phải tội mà nhúng tay vào, cứ để cho Đỗ Niệm Dương làm đi."
Đỗ Trạch Thần nói: "Tôi chỉ cần kế thừa Đường thị là được rồi."
Sắc mặt Đỗ Hoằng Nghị lại biến đổi như tắc kè hoa, lúc xanh lúc trắng lúc đỏ. Đỗ Trạch Thần ngạc nhiên nói: "Sao vậy? Ba nói Đỗ thị không phải là gộp cả phần của Đường thị trong phần di sản kia chứ?"
"Anh Hoàng là giang sơn mà cậu có thể đánh hạ, tôi không có gì để nói nhưng mà Đường thị là của ông ngoại tôi để lại cho tôi, tất cả mọi người đang ngồi ở đây đều rõ ràng điểm này, tôi cũng không có lý do gì để cho người khác."
Đỗ Niệm Dương phải cắn chặt răng để cho bản thân không để lộ ra nhiều oán hận, nếu như chỉ vì Đỗ thị thì bọn họ cũng không cần phải nhẫn nại cùng hy sinh nhiều như vậy."Anh Thần!" Cậu ta tận lực duy trì ngữ khí vững vàng nhưng vẫn mang theo một tia cảm xúc oán độc: "Tôi học quản lý ở học viện Ốc Đốn Thương biết được rằng kế thừa một xí nghiệp không phải chuyện dễ dàng như anh nghĩ đâu, quy mô của Đường thị không chỉ gấp mười lần Anh Hoàng, đã thế ngay cả Anh Hoàng anh còn không hiểu vậy mà lại nói muốn kế thừa Đường thị, anh không sợ Đường thị bị hủy ở trong tay anh sao?" Một đại cổ đông của Đường thị cũng cười nói: "Tiểu Thần a, con quả thật nghĩ quá đơn giản, làm xí nghiệp không dễ dàng như vậy, Đường thị về sau khẳng định là cho con nhưng mà bây giờ là do ba con quản, bằng không chú sợ phải đi uống gió tây bắc." "Không thể nói như vậy." Thành Phi Danh coi như lại tìm được điểm đột phá mới: "Hiện tại đều có quản lý chuyên nghiệp, tất cả hạng mục dưới trướng Đường thị đều có hệ thống quản lý thành thục, Tiểu Thần cho dù không hiểu lắm cũng có thể làm được, hơn nữa những người khác đã trẻ tuổi lại có nhiệt tình, tôi nói có phải không?"
"Thành Phi Danh!" Đỗ Hoằng Nghị rốt cuộc không thể nhịn được nữa, vốn Đỗ Trạch Thần quấy rầy kế hoạch của ông ta đã khiến ông ta căm tức tột độ rồi, lúc này lại còn dõng dạc muốn kế thừa Đường thị, cái đạo lí gì đây?
Cái loại cảm giác bảo bối của mình bị ngấp nghé này làm ông ta thập phần phẫn nộ. Mặc dù bảo bối này cũng là do ông ta cướp được, chỉ cần Đỗ Hoằng Nghị này coi trọng thì chính là của ông ta. Nhưng mà nội tâm của ông ta có bao nhiêu dã man cùng âm u thì mặt ngoài liền có bấy nhiêu đường hoàng: "Cậu ở Thành gia thì biết Tiểu Thần an tâm cái gì?"
"Tiểu Thần có thể nói không hiểu chuyện, cậu cũng không hiểu chuyện sao? Chuyện của Đường thị là do người quản lý chuyên nghiệp quyết định, có một hệ thống quản lý đầy kinh nghiệm là có thể giải quyết sao? Bao nhiêu xí nghiệp lớn bởi vì một quyết sách vô ý của người cầm quyền mà trong một đêm liền sụp đổ. Đó là chưa kể Huyên Huyên cùng Tiểu Thần hoàn toàn không hiểu kinh doanh, để Đường thị vào tay bọn họ chẳng phải chính là thuận tiện cho sài lang* như Thành gia các người nhào lên chia cắt hầu như không còn cái gì sao?"
*Sài lang là chó sói nhưng ở đây chỉ kẻ độc ác.
Đỗ Hoằng Nghị nói xong, mấy cổ đông Đường thị cũng có chút phẫn nộ, một người trong số đó lên tiếng: "Cho dù là Tiểu Thần muốn kế thừa thì chúng tôi cũng không dám đem Đường thị giao vào trong tay nó đâu."
Không ngờ Đỗ Hoằng Nghị lại trực tiếp uy hiếp con trai cả của mình. Nhìn Đỗ Trạch Thần đang yên đang lành bị vả mặt, Đỗ Niệm Dương rốt cuộc hãnh diện. Đường Huyên vẫn thờ ơ lạnh nhạt rốt cục mở miệng: "Vậy ý của chú Vương là gia nghiệp của Đường gia nhà tôi cũng không tới phiên người nhà tôi kế thừa?" Người đàn ông được gọi là chú Vương là một trong những cổ đông của Đường thị có tên Vương Cảnh Huy, ông ta còn chậm rãi khuyên nhủ như mẹ hiền dạy con: "Huyên Huyên à, con là do chú nhìn mà lớn lên, con biết chú không phải có ý đó mà, giám đốc Đỗ không phải cũng là người một nhà với con sao? Tiểu Thần muốn kế thừa thì chờ Giám đốc Đỗ dạy dỗ nó tốt một chút là được, đến lúc Tiểu Thần học được thì nói chuyện này cũng không muộn."
"Vậy nếu ông ta không phải là người của Đường thị thì sao?" Đường Huyên bỗng nhiên phóng đại chiêu.
Người nhà họ Thành âm thầm cao hứng, đây chính là lời Đường Huyên tự mình nói, vì thế Thành Phi Danh đã hạ quyết tâm, lát nữa nhất định phải tố cáo mới được, phải tố cáo mạnh mẽ vào, không thể ngồi không cũng bị Đỗ Hoằng Nghị "oan uổng" được.
Vương Cảnh Huy khuyên nhủ: "Chú biết xảy ra chuyện như thế này trong lòng con đúng là không thoải mái nhưng Huyên Huyên à, sống chính là như vậy, cuộc sống của con đã giống như ở thiên đường rồi, con phải mở rộng tầm mắt của mình nhìn toàn bộ giới giải trí, người phụ nữ nào có cuộc sống thư thái như con chứ, con không thể bởi vì một chút ngoài ý muốn của Hoằng Nghị mà đánh chết đường sống của nó được. ”
"Đúng vậy đúng vậy, sau này bà sẽ hối hận đấy, hai vợ chồng cãi nhau là chuyện bình thường mà."
"Còn không phải sao, lúc tôi và vợ tôi cãi nhau có lần nào không ầm ĩ ly hôn, lại có lần nào ly hôn? Đỗ phu nhân vẫn nên thả lỏng tâm tình đi."
Đường Huyên cũng rất bội phục Đỗ Hoằng Nghị, thật sự có thể mang một hiện trường công bố di chúc nghiêm túc biến thành ủy ban hòa giải mâu thuẫn gia đình. Bà tựa hồ cũng cảm thấy buồn cười: "Dựa theo cách nói của Đỗ Hoằng Nghị, tôi cùng Tiểu Thần, nếu hai mẹ con tôi rời khỏi ông ta thì Đường thị sẽ xong đời, phải không? Ông ta hiện giờ là chủ của Đường thị, hai chúng tôi ly hôn cũng không còn chuyện nhà nữa mà là quốc sự (chuyện nước), phải không?"
Bà nói xong lại lạnh lùng quét hiện trường một vòng, cổ đông Anh Hoàng bà không để ý tới mà chỉ hướng về phía mấy cổ đông Đường thị cùng một số người có tiếng trong giới: "Trước không nói Đường thị là do ba tôi một tay sáng lập, các người cho dù nhận chủ cũng phải nhận chuẩn đi chứ? Đường Huyên tôi đối xử tệ với các người sao? Hay là Đỗ Hoằng Nghị đã cho các người chỗ tốt, cho các người như vậy các người liền bán chủ cầu vinh?!"
Mấy vị cổ đông cùng quản lý cấp cao của Đường thị đều biểu hiện ra thần sắc tức giận. Đỗ Hoằng Nghị cũng nhíu mày: "Huyên Huyên, bà có biết bà đang nói cái gì hay không?"
"Đương nhiên biết!" Đường Huyên bỗng nhiên cứng rắn, giọng nói lên tông cao: "Tôi còn biết ông ẩn nhẫn hơn ba mươi mấy năm chính là vì ngày này, cái ngày soán quyền đoạt vị!"
"Đường Huyên!" Đỗ Hoằng Nghị theo bản năng hoảng hốt, sau đó rất nhanh trấn định lại, hốc mắt đỏ bừng nói: "Bà chỉ vì chút chuyện này mà nghi ngờ tôi? Tại sao bà không đoán khi chúng ta bắt đầu kết hôn? Bây giờ tình cảm ba mươi năm của chúng ta...... Bà nhất định phải đâm một phát dao cho tôi hay sao?!"
Đường Huyên biết người đàn ông này rất giỏi, giỏi nhất là ngụy biện nên bà không tiếp lời mà hỏi lại: "Biết vì sao tôi gạt ông tin tức chân Tiểu Thần tốt không? Bởi vì ông cũng là đồng lõa với bà ta hại con trai tôi!"
Người phụ nữ tài sắc vẹn toàn, nổi tiếng với sự bình tĩnh như Đường Huyên nói tới đây cũng không nhịn được kích động: "Người ta đều nói hổ dữ không ăn thịt con, mà ông vì để cho nữ nhân này cùng con riêng chết tiệt kia thượng vị mà làm ra chuyện gì hả? Ha, ông thế mà lại giúp đỡ hai mẹ con bọn họ đi giết chết con ruột của mình!"
Bà quay đầu nhìn những con người ủng hộ Đỗ Hoằng Nghị một lượt, sau đó cười nói: "Hay là nói các người cũng ủng hộ ông ta mưu tài hại mệnh*! Tôi cùng Tiểu Thần có phải nên ngoan ngoãn giao ra cái mạng nhỏ của mình ra và làm như người được hưởng thành tựu hay lợi ích của các người?!"
*Ý là giỏi cho cố vào, mưu bày cho cố vào rồi bị hại bởi chính âm mưu cùng tài năng của bản thân ấy.
Trong lúc nhất thời mọi người câm như hến, lợi ích là một chuyện nhưng mưu tài hại mệnh lại là một chuyện khác.
Vương Cảnh Huy nói: "Đây không phải đều là suy đoán của con đó chứ? Huyên Huyên, con lại để tâm vào mấy chuyện vụn vặt sao......"
"Suy đoán?" Đường Huyên bỗng nhiên nhếch môi cười, hướng về phía người đàn ông trung niên vẫn đứng ở bên cạnh bàn hội nghị gật gật đầu, người đàn ông kia là thân thích phương xa của Đường gia Đường Khiêm và cũng là một trong những tâm phúc của Đường lão gia tử khi ông cụ còn sống.
Tình hình hiện tại đã khiến đáy lòng của Đỗ Hoằng Nghị bỗng nhiên dâng lên sự bất an mãnh liệt.
Tác giả có lời muốn nói: Đường Huyên phản công rồi…
← Ch. 53 | Ch. 55 → |