Chương 52
← Ch.52 | Ch.54 → |
Bọn họ hẹn ở trong một phòng bao của khách sạn và có lẽ là do giấc mơ sắp trở thành sự thật nên sắc mặt của Đỗ Hoằng Nghị rất tốt, không, phải nói là rất happy thì đúng hơn, Dương Hiểu Viện thì hoàn toàn ngược lại, tuy rằng Đường Huyên căn bản không có ý định truy xét bà ta nhưng bà ta lại cứ kiểu bố mày thích suy bụng ta ra bụng người ấy, rồi sao.
Dĩ nhiên sau đó là chuỗi ngày sống mà luôn cảm thấy tình huống của bản thân rất nguy hiểm nên cứ lo lắng hãi hùng, vì thế mà cơ thể gầy đi không ít, nhan sắc cứ như vậy mà đi xuống, Đỗ Niệm Dương cũng chả khác bà ta là bao, sắc mặt anh ta càng thêm u ám và trầm mặc hơn so với trước kia. (Làm tiểu tam, con riêng lại đòi sắc mặt đẹp. Mơ à 눈‸눈)
Đỗ Hoằng Nghị không hỏi nhiều mà chỉ cao hứng ôm lấy bọn họ: "Tiểu Viện, chúng ta sắp thành công rồi!"
Gương mặt Dương Hiểu Viện lại không có bất kỳ sự hưng phấn nào, bà ta còn cười lạnh nói: "Là ông muốn thành công thì đúng hơn, chắc tôi nói không sai đâu nhỉ? Mẹ con bọn tôi sau này sống hay chết ông cũng mặc kệ đi?"
Đỗ Hoằng Nghị nhíu mày: "Bà nói cái gì vậy? Tâm của tôi đối với bà, bà còn không rõ sao?"
"Đúng, tôi không có một cái gì để mà phải tin tưởng ông ấy!" Dương Hiểu Viện nước mắt lưng tròng: "Mấy tháng nay ông đối xử với hai mẹ con tôi như thế nào chẳng lẽ ông không biết sao? Làm thế nào tôi có thể tin ông được chứ! Ông có biết đoạn thời gian này tôi cùng con sống như thế nào không?"
"Đây không phải là không có cách nào sao? Trước khi công bố di chúc chúng ta không thể xảy ra bất cứ sai lầm nào!"
Đỗ Hoằng Nghị đưa tay lau nước mắt cho bồ nhí (⌐■-■): "Lúc trước thật sự là do tôi lo lắng quá nhiều, gần đây Đường Huyên mới biết chuyện của Niệm Dương." Dương Hiểu Viện nhíu nhíu mày, chợt nghe ông ta tiếp tục nói: "Bà có lẽ không biết đi, mấy ngày nay Thành Nhụy vẫn luôn châm ngòi ly gián khiến Đường Huyên muốn ly hôn với tôi, nếu như ly hôn thì tất cả cố gắng của chúng ta đều sẽ đổ sông đổ biển." Dương Hiểu Viện còn không biết chuyện này, nghe đều ngây ngẩn cả người: "Vậy cuối cùng làm sao vậy?"
Đỗ Hoằng Nghị lại nói: "May mắn làm sao, tôi thức thời ngoan ngoãn với họ cách đây một thời gian, cũng may, sự hy sinh của mẹ con bà mới khiến bọn họ do dự một lúc, cái bản cáo trạng kia được đưa lên muộn. ”
"Bà ấy vậy mà lại nộp đơn ly hôn?" Dương Hiểu Viện không khỏi có chút lo lắng."Đúng." Đỗ Hoằng Nghị nói đến chuyện này mà trong đáy mắt đều là hận ý: "Tôi ba mươi năm nay ăn ngon uống đủ, ngoan ngoãn phục tùng nuôi bọn họ từng li từng tí, vậy mà lại không nghĩ rằng mấy người đó sẽ bởi vì người ngoài ở sau lưng đâm tôi một dao!" Đáy mắt Dương Hiểu Viện chợt lóe lên tia lo lắng: "Vậy ngày mai sau khi công bố di chúc thì có phải sẽ không bao giờ sợ bọn họ sẽ tức giận nữa có phải không?!" Đỗ Hoằng Nghị đưa tay ôm lấy bà ta mà cứ cảm thấy hạnh phúc: "Đúng vậy, Tiểu Viện, chúng ta sắp thành công rồi, sau ngày mai sẽ đến phiên bọn họ đến cầu xin tôi với bà."
Đường Huyên muốn ly hôn là vì ông ta là rể nên không thừa kế được tài sản của Đường thị, nhưng một khi ông ta đã chính thức tiếp nhận Đường thị thì chính là một bước lên tiên, cho dù là vì Đỗ Trạch Thần hay vì bất cứ ai thì bà cũng không dám nhắc lại chuyện ly hôn.
Dương Hiểu Viện nghiêm túc nói: "Tôi cũng muốn báo thù!"
Đỗ Hoằng Nghị lúc này nhìn bố nhí đang ngoan ngoãn phục tùng mà lòng như cờ ra mặt trận, vô liêm sỉ cười nói như đúng rồi: "Định báo như thế nào? Để bà ta tự mình bưng trà cho bà hay nấu ăn cho chúng ta đây? Yên tâm, chờ tôi thuận lợi tiếp nhận Đường thị, tôi nhất định sẽ khiến bọn họ phải rời đi."
"Không phải!" Dương Hiểu Viện thỏa mãn nói: "Tôi muốn ông ở trước mặt mọi người thừa nhận thân phận của Niệm Dương vào ngày mai, tuyên bố thằng bé mới là người thừa kế của ông! Ông phải khiến cho Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần khó chịu, phải để bọn họ sống trong tuyệt vọng!"
Đỗ Hoằng Nghị nhíu nhíu hàng lông mày như rừng rậm Amazon: "Tiểu Viện, tôi biết trong khoảng thời gian này bà phải chịu nhiều ủy khuất nhưng làm như vậy nguy hiểm gặp phải quá lớn."
"Không, tôi mặc kệ." Dương Hiểu Viện ra vẻ đau khổ nhìn vào mắt người đàn ông đối diện: "Hoằng Nghị, tôi thật sự không có cách nào tin tưởng ông, tôi, tôi thực sự rất sợ hãi …"
"Dù sao di chúc sau khi công chứng đưa xuống liền có hiệu lực, chỉ cần ông không ly hôn thì Đường thị chính là của ông, lúc đó không phải ông đã đem Đường thị nắm ở trong tay sao?"
Đỗ Hoằng Nghị nghĩ đến chuyện gần đây bản thân phải vận dụng tài nguyên của Đường thị, tâm tình lật nhanh như lật bánh tráng, ngay lập tức trở nên tuyệt con cà là vời nhưng mà vẫn cứ giả vờ bản thân vẫn còn lý trí: "Tiểu Viện, việc này thật sự quá mạo hiểm, tôi cam đoan, chờ sau khi tôi chính thức tiếp nhận Đường thị nhất định sẽ tìm cơ hội thích hợp công bố thân phận của Niệm Dương."
"Không, tôi muốn ông phải công bố thân phận của Niệm Dương vào ngày mai!" Dương Hiểu Viện vô cùng bướng bỉnh.
Đỗ Hoằng Nghị cũng có chút tức giận: "Sao bà lại có thể không hiểu chuyện như vậy! Lúc trước cũng là bởi vì bà quá xúc động mà dẫn đến việc chúng ta gặp nhiều vấn đề khó khăn như vậy, Đường Huyên cũng đã khởi tố muốn ly hôn với tôi rồi, bây giờ tôi ở trước mặt mọi người tuyên bố thân phận của Niệm Dương thì chẳng phải đang cho bà ta chứng cớ để bà ta cắn lại tôi sao? Hiện tại Thành gia còn bị quấy nhiễu vì vấn đề này, vạn nhất bị tòa án truy cứu thì chúng ta thất bại trong gang tấc thì làm sao bây giờ?"
"Hơn nữa, thương nhân cũng là người trọng danh dự, ở trường hợp như vậy mà công bố thân phận của Niệm Dương thì tôi về sau làm thế nào để khôi phục uy tín của bản thân giờ, phải không? Tất cả mọi người sẽ cho rằng chúng ta là là loại tiểu nhân đắc chí, sẽ không đáng để kết giao, chẳng lẽ bà không hy vọng tôi có thể lưu lại cho Niệm Dương một đế quốc thương nghiệp hoàn mỹ khổng lồ sao?"
Dương Hiểu Viện nghe không vào bất kỳ lý do gì mà Đỗ Hoằng Nghị đưa ra, bà ta chỉ nhớ tới những lời mà Đường Huyên đã nói với bà ta, xong lại nhớ tới phần hiệp nghị nhận được kia nên chỉ cho rằng người đàn ông này đang ngụy biện cho bản thân ông ta, thế nên bà ta liền dứt khoát nói thẳng: "Tôi mặc kệ, ngày mai sau khi di chúc công bố xong có hiệu lực, ông phải thừa nhận thân phận của Niệm Dương với tất cả mọi người, nếu không chính tôi sẽ công khai hiệp nghị giữa chúng ta!"
Sắc mặt Đỗ Hoằng Nghị bỗng nhiên trở nên rất đáng sợ: "Bà vừa mới nói cái gì?!" Dương Hiểu Viện trong lòng xúc động không thôi, đã khẳng định lại càng thêm khẳng định người này không phải thật lòng muốn cùng mẹ con bọn họ sống qua ngày, mặc kệ là xuất phát từ trả thù hay là xuất phát từ bảo toàn tính mạng, ngày mai bà ta nhất định phải có được danh phận!
"Tôi thật sự rất sợ hãi, ba mươi mấy năm nay tôi giống như con chuột cống phải trong mương thối mà không được phép tiếp xúc với mặt trời, tôi không được thấy cũng không được tiếp xúc nhưng tôi cam chịu, vậy mà tôi còn liên lụy đến con trai mình nữa, nó phải sống một cuộc sống như mẹ nó vậy."
"Hoằng Nghị, tôi rất bất an, tôi không yêu cầu ông thừa nhận thân phận của tôi nhưng Niệm Dương thì khác, ông chỉ cần thừa nhận nó với mọi người là được rồi, hiện giờ nhà ai mà không có mấy đứa con riêng chứ? Hơn nữa Niệm Dương cũng đã lớn như vậy, từ trước đến nay nó vẫn luôn giữ mình phải trong sạch, ông cứ nói là ông không cẩn thận phạm phải sai lầm và cũng bởi vì Đỗ Trạch Thần bị tàn phế nên ông mới nhận nó là được, tôi sẽ không thừa nhận quan hệ tình nhân của tôi và ông nên bọn họ sẽ không có bất kỳ chứng cứ nào để ép buộc được ông cả, có được không?"
"Ngày mai sau khi di chúc có hiệu lực, Đường Huyên khẳng định cũng sẽ không dễ dàng mạo hiểm đề nghị ly hôn với ông đâu mà!" Dương Hiểu Viện nói như thánh phán: "Chỉ cần ông thừa nhận thân phận của Niệm Dương, tôi có thể rời khỏi ông và nếu cần thì ba năm năm sau chờ ông xử lý xong hết thảy tôi lại xuất hiện cũng được mà."
Đỗ Hoằng Nghị nhìn người phụ nữ đối diện mà không nói lời nào, khát vọng của Dương Hiểu Viện đối với thân phận ông vô cùng rõ ràng, bằng không cũng sẽ không ở thời điểm Đường lão tiên sinh vừa gặp chuyện không may liền xảy ra sơ suất như vậy, nhưng hiện tại bà ta lại có thể nhượng bộ đến tình trạng như thế thì có thể thấy được quyết tâm muốn cho Niệm Dương có danh phận cao đến nhường nào.
Dương Hiểu Viện và Đường Huyên không giống nhau, dù Dương Hiểu Viện có hận ông thì có như thế nào ông cũng vẫn có thể nhớ kỹ một chút về tình cũ một cách nhẹ nhàng, thế nhưng trong ba mươi năm quan hệ vặn vẹo như bây giờ, bà ta đã trở nên quyết đoán và tàn nhẫn, hôm nay thậm chí còn không tiếc lấy phần hiệp nghị kia để uy hiếp ông......
"Được." Đỗ Hoằng Nghị suy nghĩ một chút rồi đồng ý, ông ta ôm lấy Dương Hiểu Viện: "Xin lỗi, là tôi đã khiến cho bà và con phải chịu khổ, ngày mai tôi sẽ thừa nhận thân phận của Niệm Dương nhưng thật sự phải ủy khuất bà một thời gian nữa rồi." Trên mặt Dương Hiểu Viện nở nụ cười: "Cảm ơn ông, Hoằng Nghị."
Đỗ Niệm Dương vẫn không nói chuyện nhưng trong mắt ủ dột đã lộ ra vẻ hưng phấn: "Ba ơi."
Đỗ Hoằng Nghị ôm vai anh ta, sau đó lấy ra một tấm thẻ đưa cho Dương Hiểu Viện: "Mang theo Niệm Dương dọn dẹp chăm chút lại bản thân một chút, ngày mai nở mày nở mặt mà đến."
Sau đó, ông ta vốn định nghỉ ngơi một ngày nhưng lại phải vội vàng trở về chuẩn bị, nếu muốn thừa nhận thân phận của đứa con trai này thì ông phải chuẩn bị cho thật tốt, nếu như cách hoạt động này thích đáng, nói không chừng còn có thể tạo một hình tượng tốt trước bàn dân thiên hạ......
Từ trước đến nay, Đỗ Hoằng Nghị ở phương diện này tự nhận bản thân am hiểu hơn ai hết.
Ngày hôm nay là ngày nghỉ nhưng bãi đỗ xe của cao ốc Đường thị Thần Hi lại có không ít xe, ngoại trừ người thừa kế di sản của Đường thị thì chả mấy ai quan tâm nhưng đối với không ít người mà nói cũng là ngày vô cùng quan trọng, thay đổi triều đại cũng không chỉ tồn tại ở vương triều cổ đại mà ở hiện đại cũng sẽ có.
Trong một công ty nho nhỏ còn có thể chia bè chi phái mà tranh đấu huống chi Đường thị, một cái tên khiến mọi người phải liên tưởng đến một đế quốc buôn bán khổng lồ, theo đúng người thì cuộc sống cả đời liền vô lo vô nghĩ, nghề nghiệp con cháu sau này rất có thể sẽ một bước lên trời, nhân sinh tự nhiên cũng sẽ nghênh đón, sự thay đổi mà nhiều người lên tiên cũng nhiều người chết.
Đường Huyên cùng Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao cùng nhau xuống xe, cả ba nhìn xung quanh một chút mà ngạc nhiên đôi chút.
Đỗ Trạch Thần cũng cảm thấy thán phục: "Không ngờ ông già Đỗ Hoằng Nghị lại mời nhiều người giúp đỡ như vậy!"
Đường Huyên cười cười muốn nói gì đó, cửa xe bên cạnh bỗng nhiên mở ra, xuất hiện sau đó là một người phụ nữ mang theo một người trẻ tuổi xuống xe, thái độ cung kính chào hỏi Đường Huyên: "Đỗ phu nhân, Tiểu Thần, Ấu Dao."
Chính là mẹ con nhà Dương Hiểu Viện.
Đường Huyên đánh giá bà ta một chút, người phụ nữ kia mặc một bộ váy màu đen có hoa văn quy củ, thoạt nhìn chính là bộ dáng chuẩn của một thư ký, không có ý tứ gì mà diễu võ dương oai*.
(Hôm nay thế thôi ಠ益ಠ)
*Nói giảm nói tránh tùy trường hợp thì là phô trương thanh thế hoặc uy lực để khoe khoang hay đe dọa kẻ khác còn nói thô ra là làm màu ấy.
Đỗ Niệm Dương thì ngược lại, anh ta chăm chút tỉ mỉ cho bản thân, bởi vì tâm tình tốt nên trên mặt không có một tia buồn bực. Anh ta vẫn còn trẻ, xong lại biết hôm nay vận mệnh của mình sẽ có thay đổi lớn nên đáy mắt không thể như người có kinh nghiệm mà che giấu đi sự đắc ý, khi nhìn Đỗ Trạch Thần liền có chút ý tứ từ trên cao nhìn xuống, phồng lỗ mũi với người kia: "Anh Đỗ, đã lâu không gặp."
"Không dám nhận." Đỗ Trạch Thần xua xua tay cho có lệ: "Tôi cũng không đâu có muốn nhìn thấy cậu."
Đỗ Niệm Dương cười cười, lời nói có ý bay hơi xa: "Đáng tiếc, chuyện này anh lại không làm chủ được rồi, sau này tôi sẽ giống như anh Đỗ đã từng chiếu cố tôi mà chiếu cố lại anh Đỗ"
Đỗ Trạch Thần ngẩng đầu nghiêm túc nhìn người đàn ông kia một cái, anh bỗng nhiên nở nụ cười mà không hề báo trước: "Vậy chúc giấc mộng đẹp tuyệt vời của cậu trở thành sự thật?"
Đường Huyên cũng gật đầu chào hỏi Dương Hiểu Viện cho có lệ, liền dẫn Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao đi vào thang máy, từ đầu tới cuối ba người đều không hề tỏ ra sự phẫn nộ, thậm chí ngay cả kinh ngạc cũng không có.
Dương Hiểu Viện và Đỗ Niệm Dương không hẹn mà cùng nhíu mày, khoái cảm trả thù đặt được như thế nào đương nhiên là phải thông qua sự thống khổ của đối phương để cảm nhận, thế nhưng bộ dáng ba người không hề dao động làm cho hai mẹ con cùng nhau cảm thấy có chút không thoải mái, hai mẹ con Dương Hiểu Viện tự tin khiến cho đối phương cảm thấy khó chịu bao nhiêu thì giờ đây, bọn họ lại chịu uất nghẹn bây nhiêu, giống như khi tức giận mà đấm vào bông vậy, không đỡ tức mà còn được mệt vào thân.
Hai người bọn họ đi theo phía sau ba người Đường Huyên vào thang máy, Dương Hiểu Viện cuối cùng không thể nhịn được tò mò nên quay qua hỏi: "Hình như bà không hề thấy lạ hay tò mò về sự xuất hiện của chúng tôi."
Đường Huyên không có quay đầu cũng không liếc nhìn người phụ nữ tự luyến kia, thậm chí còn rất có lòng thoải mái nói với Dương Hiểu Viện: "Sự xuất hiện của hai mẹ con nhà bà có thể thay đổi cái gì sao? Nếu có thì tôi sẽ tò mò, còn không thì sao tôi lại phải quan tâm?"
Dương Hiểu Viện nói: "Có phải bà đang cho rằng tôi thắng rồi không?"
"Vậy bà nghĩ xem, hôm nay Đỗ Hoằng Nghị sẽ đề nghị ly hôn với tôi? Từ chối tài sản của Đường thị?" Đường Huyên nói: "Hay là bà cảm thấy ở trước mắt bao nhiêu người, ông ta sẽ khắt khe với mẹ con chúng tôi?"
Dương Hiểu Viện cuối cùng cũng hài lòng, sau đó không nói gì nữa, Đỗ Hoằng Nghị đương nhiên sẽ không ly hôn cũng sẽ không cự tuyệt tài sản của Đường thị, càng sẽ không khắt khe với mẹ con bọn họ nhưng ông ta sẽ xác lập người thừa kế của mình, mà người kia chắc chắn sẽ không phải là Đỗ Trạch Thần!
Một khi xác nhận Đỗ Niệm Dương trở thành người thừa kế, tất cả sự kiêu ngạo của Đường Huyên đều sẽ tương đương với việc bị nhúng xuống đồng bùn lầy mà không ngoi lên được. Chỉ cần một khắc cho sự thống khoái (thỏa mãn cực độ) cuối cùng thôi, Dương Hiểu Viện cũng cảm thấy tất cả nhẫn nại hiện tại của bản thân đều trở thành nền tảng tuyệt vời, thậm chí bà ta còn có thể vui vẻ chịu đựng hơn nữa khi Đường Huyên phải đau khổ.
Tác giả có lời muốn nói: Thư kí Dương nhọc lòng rồi…
← Ch. 52 | Ch. 54 → |