Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 48

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 48
Chương 47
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Nhà vệ sinh trong nhà hàng thịt nướng không lớn, Đỗ Trạch Thần rõ ràng đã nghe thấy tiếng cãi vã của hai người trước cửa.

Sở Khiết gọi tên của anh: "Anh Trần."

"Là tôi tỏ tình trước. Cô muốn nói gì nữa không?" Đỗ Trạch Thần nói với khuôn mặt lạnh lùng: "Còn nữa, sau này không được gọi tôi thân mật như vậy nữa. Chúng ta chỉ là những người bạn bình thường với nhau mà thôi, cô có thể gọi tôi là Tổng giám đốc Đỗ, Đỗ Trạch Thần, hoặc là gọi Đỗ thiếu gia giống như những người khác cũng được."

Sắc mặt Sở Khiết cứng đờ, cô ta dứt khoát đập vỡ cái bình: "Không, em thực sự xin lỗi, em đã thích anh từ lâu lắm rồi... Em..."

"Cô câm miệng lại cho tôi." Đỗ Trạch Thần nghiêm mặt nói: "Tôi đã kết hôn rồi, cô còn muốn làm gì? Muốn phá hoại gia đình tôi sao? Cô biết cả đời tôi ghét nhất chính là kẻ thứ ba xen vào chuyện gia đình người khác không hả?"

Khuôn mặt Sở Khiết tái nhợt: "Không, không phải như vậy, em không có..."

Đỗ Trạch Thần không để ý đến cô, khi quay sang Thẩm Ấu Dao, giọng điệu chợt dịu đi hẳn: "Ấu Dao, chúng ta trở về đi."

Thẩm Ấu Dao cũng không nhìn Sở Khiết, cứ thế theo Đỗ Trạch Thần rời đi.

"Đừng lo lắng về chuyện đó, anh chưa bao giờ thích cô ấy cả."

Đỗ Trạch Thần vừa nãy còn nghiêm nghị đáng sợ, bây giờ thì lại cẩn thận giải thích cho cô hiểu: "Em không ngờ cô ấy lại có suy nghĩ như vậy." Anh tưởng chỉ vì nhìn thấy anh đã kết hôn rồi nên cô ta mới khó chịu bộc phát ra ngoài: "Ngày mai anh sẽ sa thải cô ta."

Thẩm Ấu Dao cảm thấy làm như vậy không được hay lắm, sa thải nhân viên vì lý do cá nhân là hành động không tốt. Hơn nữa, chuyện Sở Khiết thích Đỗ Trạch Thần không liên quan gì đến cô cả. Dù sao hai người họ cũng chỉ là kết hôn giả mà thôi.

Nhưng khi nghe lời đề nghị của Đỗ Trạch Thần, một sự ngọt ngào thầm kín dâng lên từ tận đáy lòng cô.

Bỉ ổi thì bỉ ổi thôi, cô nghĩ trong lòng, dù sao cô cũng không phải là Thánh Mẫu cho nên cô cũng không cần đối xử dịu dàng với những người như Sở Khiết.

Thế là, cô không nói gì nữa, cứ âm thầm làm theo cách của anh.

Khi hai người trở về cũng đã gần đến giờ khai tiệc.

Bởi vì Thẩm Ấu Dao phải quay lại phim trường vào sáng mai, nên Đỗ Trạch Thần cũng không làm chậm trễ công việc của cô, anh đưa Thẩm Ấu Dao rời đi sau khi thanh toán xong hóa đơn.

Trên đường trở về cả hai người cũng không nói gì, không biết trong lòng Thẩm Ấu Dao suy nghĩ cái gì, nhưng Đỗ Trạch Thần vẫn dè dặt hỏi: "Em tức giận sao?"

"Không có." Thẩm Ấu Dao nói: "Em chỉ đang nghĩ đến chuyện của Sở Khiết mà thôi."

"Đừng nghĩ đến cô ta nữa." Đỗ Trạch Thần ủ rũ nói: "Cô ta có cái gì nghĩ nữa chứ, ngày mai anh sẽ sa thải cô ta."

Thẩm Ấu Dao dở khóc dở cười: "Không phải chuyện đó, em chỉ đang thắc mắc tại sao cô ấy lại thà chọc tức em chứ không chịu thổ lộ với anh?"

Đỗ Trạch Thần có thể hiểu được một chút, cô ta sợ bị anh từ chối, mà nếu bị anh từ chối rồi thì ngay cả bạn bè cũng không làm được nữa.

Giống như tình huống của anh hiện giờ vậy. Anh không muốn thổ lộ với cô, nhưng trong lòng lúc nào cũng sợ sẽ dọa cô chạy mất. Lỡ như Ấu Dao không thích anh thật, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn, anh không thể chịu đựng nổi kết quả thảm hại như thế. Cho nên anh không dám mạo hiểm, anh phải chờ, phải nhẫn nhịn cho đến khi anh chắc chắn bản thân có thể thành công.

Nhưng giữa anh và Sở Khiết vẫn có một sự khác biệt, ít nhất anh sẽ làm việc chăm chỉ và nỗ lực để chiếm được cô.

"Nói thế nào thì vẫn là do cô ta không đủ kiên cường mà thôi, nếu thật sự yêu đến vậy thì cần gì phải suy nghĩ nhiều." Đỗ Trạch Thần khựng lại, đột nhiên anh hỏi: "Nếu như em thích một ai đó, em sẽ làm gì? Em có chủ động theo đuổi và tỏ tình với người đó không?"

Thẩm Ấu Dao nhìn về phía trước, nghiêm túc nói: "Đúng vậy, ít nhất là đã từng cố gắng, mặc kệ kết quả thế nào, sau này cũng sẽ không hối hận."

Đỗ Trạch Thần giả vờ bình tĩnh trêu chọc: "Nghe em nói vậy, lẽ nào em đã có người mình thích?"

Lần này, Thẩm Ấu Dao im lặng một lúc, sau đó mới quay sang nhìn Đỗ Trạch Thần, nhưng tiếng "ừm" nhỏ nhẹ của cô anh vẫn nghe thấy rất rõ.

Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhưng khi Đỗ Trạch Thần nghe thấy vậy cũng kinh ngạc không thôi, anh đột nhiên nhìn Thẩm Ấu Dao, bắt gặp ánh mắt không chút trốn tránh của cô, trái tim đập loạn xạ: "Em..."

Anh còn đang muốn hỏi tiếp thì tiếng chuông điện thoại đinh tai đột nhiên vang lên, Đỗ Trạch Thần tức giận muốn bấm máy, nhưng thấy người gọi đến là chú Bạch bèn vội vàng bắt máy.

"Mẹ cháu nhập viện rồi."

Tin tức này ngay lập tức phá vỡ tất cả bầu không khí ngột ngạt ban nãy, cả hai vội vã đến bệnh viện.

Đẩy cửa bước vào phòng bệnh, anh nhìn thấy Thành Nhụy đang ở bên trong.

Đỗ Trạch Thần mặc kệ cô ta, anh tiến đến gần hỏi thăm mẹ: "Mẹ, mẹ sao rồi? Không phải mẹ vừa khám sức khỏe xong sao? Trong người có chỗ nào không ổn à?"

Vừa dứt lời, anh nhìn thấy Đường Huyên nắm chặt lấy tay mình, trong mắt hiện lên vẻ giảo hoạt, nhưng lại yếu ớt nói: "Mẹ không sao, đã dọa con sợ rồi."

Bà đang giả vờ ốm, mặc dù Đỗ Trạch Thần không biết lý do vì sao nhưng nhất định chuyện này có liên quan đến Thành Nhụy.

Quả nhiên, Thành Nhụy đã vội vàng lên tiếng: "Thực xin lỗi, là lỗi của tôi."

Giọng điệu của Đỗ Trạch Thần rất không tốt: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Thành Nhụy cẩn thận nhìn Đường Huyên, nói: "Chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé."

Đỗ Trạch Thần để Thẩm Ấu Dao chăm sóc Đường Huyên, còn anh ra ngoài với Thành Nhụy, anh muốn xem rốt cuộc người phụ nữ này đang giở trò gì.

Thành Nhụy cũng không chút do dự, nói thẳng với anh: "Tôi đã đem chuyện của Đỗ Niệm Dương nói cho bác gái biết rồi."

Đỗ Trạch Thần ngẩng đầu nhìn cô, nhíu mày: "Ý cô là gì? Chuyện của nhà tôi đến lượt cô xen vào sao?"

Thành Nhụy buồn bã nói: "Tôi thực sự không cố ý."

"Lúc đầu tôi thực sự không biết anh ấy là con ngoài giá thú. Chúng tôi đều từ nước ngoài trở về, vì có suy nghĩ và quan điểm giống nhau nên chúng tôi luôn có tình cảm với nhau."

"Nhưng ông nội lại đột nhiên nói muốn tôi đi xem mắt với anh. Nghe nói anh là công tử bột, tôi đã không ưa gì lắm rồi. Sau đó nghe tin anh bị tai nạn, tôi lại càng không muốn đi xem mắt với anh. Nhưng ông nội lại vô tình vô nghĩa như vậy, ép tôi phải đi chăm sóc anh, tình huống lúc đó khẩn cấp quá nên tôi mới ở bên Đỗ Niệm Dương."

Không thể không nói, Thành Nhụy đi nước này rất thông minh, con gái nhà giàu danh giá đương nhiên không thể nào thích một người mà mặt mũi thế nào còn không biết. Sau đó anh còn bị tai nạn giao thông khiến nửa người bị liệt, cô ta không chọn anh cũng là chuyện bình thường.

"Thực xin lỗi, lúc đó tôi chỉ nghĩ đến bản thân mình, không nghĩ tới lại tổn thương anh sâu đậm đến vậy." Thành Nhụy xin lỗi rất chân thành: "Không lâu sau khi chúng tôi hẹn hò, tôi phát hiện ra anh ấy là con ngoài giá thú. Tôi đã rất sốc, nhưng tôi thực sự thích anh ấy, cho nên, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc chia tay với anh ấy. Cho đến khi..."

Đỗ Trạch Thần nói: "Cho đến khi cái gì?"

"Cho đến khi biết được anh và Nhiếp Khởi Kiệt cùng nhau hợp tác lên kế hoạch cho bữa tiệc tại biệt thự." Vẻ mặt Thành Nhụy đau khổ: "Bọn họ nói tôi là vì Đỗ Niệm Dương xảy ra chuyện nên mới chia tay anh ấy. Nhưng thật ra tôi bởi vì anh ấy mới dùng đến thủ đoạn hại người..."

Đỗ Trạch Thần cười lạnh một tiếng: "Vậy ra cô đã biết chuyện này?"

"Không phải." Thành Nhụy nói: "Sau đó anh ấy xảy ra chuyện, tôi nghe được tin tức, nghĩ đến mấy ngày trước đó anh ấy thường xuyên liên lạc với Nhiếp Khởi Kiệt và Ngụy Anh Tuấn mới đoán ra được. Tôi thừa nhận tôi bợ đỡ nịnh bợ người khác, nhưng tôi hoàn toàn không có ý định làm hại bất cứ ai! "

"Lần này cũng giống như vậy. Tôi nhớ tới một chuyện mà Đỗ Niệm Dương và thư ký Dương đã từng nói với tôi, họ sẽ gánh hoàn toàn trách nhiệm về chuyện bữa tiệc biệt thự. Nhưng họ một lòng căm hận anh, tôi sợ bọn họ sẽ báo thù mấy người, cho nên mới muốn nhắc nhở mấy người." Ngừng một lát, Thành Nhụy nói tiếp: "Vốn dĩ tôi muốn gặp trực tiếp anh. Nhưng tôi nghĩ anh không muốn gặp tôi, tôi cũng không muốn tự làm khó mình cho nên mới tìm đến dì Đường, chỉ là không nghĩ đến sức khỏe của dì... Thành thật xin lỗi, tôi xin lỗi!"

Nhìn Thành Nhụy liên tục xin lỗi, Đỗ Trạch Thần không khỏi ngưỡng mộ về tài hùng biện, nét tự nhiên và sự chân thành của cô gái này. Nếu không phải Thành Đóa đến phá đám trước, có lẽ anh sẽ thật sự tin tưởng cô ta có thành ý nhận lỗi.

Nhưng thấy mẹ phối hợp với cô ta như vậy, anh nghĩ nhất định phải có âm mưu gì đó, anh không vạch trần cô trực tiếp, tiếp tục hỏi: "Cô đã biết những gì?"

"Trước đây, tôi nghe Đỗ Niệm Dương từng nói đợi đến khi quyền thừa kế của ông cụ Đường rớt vào tay anh ấy, chủ tịch Đỗ sẽ lập tức đuổi mấy người đi, anh ấy sẽ thuận lợi trở thành Đỗ thiếu gia và bà Đỗ danh chính ngôn thuận." Thành Nhụy nói: "Hình như không chỉ vì lý do chủ tịch Đỗ và thư ký Dương thích nhau, trong tay bà ta còn nắm giữ một thứ gì đó có thể hủy hoại danh tiếng của chủ tịch Đỗ, cho nên chủ tịch Đỗ phải làm theo những gì họ yêu cầu."

"Lúc đầu tôi không suy nghĩ nhiều lắm, dù sao mấy người trời sinh đối lập nhau, anh ấy ghét anh hận anh như vậy cũng là chuyện bình thường." Thành Nhụy cau mày nói: "Nhưng sau khi biết rằng họ đã lên kế hoạch cho bữa tiệc biệt thự, tôi thấy hơi bất an, dường như bọn họ thật sự không chỉ dừng ở chuyện suy xét thôi đâu, cho nên anh và dì phải cẩn thận một chút."

Đỗ Trạch Thần gật đầu, chấp nhận lời nhắc nhở của cô ta: "Cảm ơn."

Thành Nhụy lại lên tiếng xin lỗi: "Chuyện của dì thật sự xin lỗi!"

Đỗ Trạch Thần thản nhiên vẫy tay chào cô, sau đó đi gặp mẹ mình.

Khi hai người trở lại, Thẩm Ấu Dao đang giúp Đường Huyên lau mặt, Đường Huyên mỉm cười và nói điều gì đó với cô.

Nhìn thấy thái độ của Đường Huyên đối với cô, Thành Nhụy không khỏi cau mày, nhưng lần này cô ta đã học được bài học của mình, dự định sẽ làm đâu chắc đấy, thay vì cứ lao về phía trước trong vô vọng.

Ưu tiên hàng đầu trước mắt là phải để Đường Huyên và Đỗ Hoằng Nghị ly hôn trước. Về phần Đỗ Trạch Thần, dù sao hai chân của anh cũng đã tàn tật, muốn tìm một người chân chính xứng đôi có lẽ không dễ dàng. Bây giờ bước đầu tiên của cô ta suôn sẻ đến không ngờ, tiếp theo cô ta chỉ việc thuận nước đẩy thuyền thôi.

Nghĩ đến đây, Thành Nhụy không ở lại lâu, sau khi xin lỗi mẹ con Đỗ Trạch Thần một lần nữa, cô ta chào tạm biệt rồi rời đi, vẻ mặt tự nhiên không hề để lộ bất kỳ ý đồ hay âm mưu nào.

Đường Huyên dặn dò: "Tiểu Thần à, con đi tiễn cô Thành đi."

Đỗ Trạch Thần tiễn Thành Nhụy ra ngoài, nhìn thấy Thẩm Ấu Dao không nhịn được cứ ngước nhìn ra cửa, Đường Huyên cười thầm trong lòng, bà mở miệng nói: "Ấu Dao, con đi nói với cô Thành một tiếng, nói là dì cám ơn lời nhắc nhở của nó, nói nó đừng tự trách bản thân nữa. Còn nữa, hôm nào dì sẽ đãi nó uống trà."

Thẩm Ấu Dao lập tức nói: "Còn muốn mời cô ta uống trà nữa sao?"

Đường Huyên sững người một lúc, sau đó cười: "Có lẽ nếu cần thiết, nhưng đây chỉ là phép lịch sự." Bà trêu chọc: "Con không đi cũng không sao."

Thẩm Ấu Dao sững người, nghĩ đến vừa rồi hai người tiến vào bầu không khí rất tốt, đến cuối cùng cũng bị đuổi ra ngoài.

Đường Huyên che miệng lại cười khúc khích.

Khi Thẩm Ấu Dao đuổi theo hai người kia thì họ đã vào trong thang máy, bởi vì tầng không cao, cho nên khi Thẩm Ấu Dao vừa đi xuống đúng lúc hai người đi ra, vừa định lên tiếng nói chuyện, cô đã nghe thấy Thành Nhụy hỏi: "Bây giờ anh đang ở cùng với Thẩm Ấu Dao sao?"

Thấy Đỗ Trạch Thần đang nhìn mình, cô ta vội xua tay nói: "Tôi không có ý gì khác, chỉ là ông nội có nói với tôi rằng anh cưới cô ấy chỉ vì một số chuyện lùm xùm trong giới giải trí mà thôi. Đợi sau khi sóng gió đi qua anh sẽ ly hôn với cô ấy, nhưng đi giữa chừng lại xảy ra chuyện như vậy cô ấy lại không rời xa anh. Nghĩ thấy cũng thật cảm động."

Đỗ Trạch Thần nhẹ nhàng nói: "Tôi không biết Đỗ Niệm Dương đã nói gì với cô, nhưng thực ra tôi đã ở bên cô ấy từ rất lâu rồi. Bởi vì chúng tôi bí mật lấy giấy chứng nhận kết hôn, ông nội không biết gì về chuyện này, cho nên ông mới bàn đến chuyện xem mắt giữa tôi và cô. Nhưng sau khi ông tôi biết chuyện chúng tôi đã kết hôn, ông không nói gì nữa, cùng lắm chỉ xem cô là cháu gái của một người bạn trong gia đình mà thôi. Có lẽ cô cũng đã biết chuyện này vì Ấu Dao đã từng nói với cô rồi."

"Xem ra tôi thật sự không cần tự trách mình nữa." Thành Nhụy cười nói: "Nhưng khi đó tôi ở cùng với Đỗ Niệm Dương thật sự chỉ là thừa nước đục thả câu. Thay cho lời xin lỗi, sau này nếu cần giúp đỡ gì thì có thể tìm đến tôi, dù sao ở trong giới giải trí cô Thẩm muốn anh giúp đỡ cũng hơi khó."

Đỗ Trạch Thần bình tĩnh nói: "Chuyện này không phiền cô Thành phải nhọc lòng đâu."

"Cô Thành." Thẩm Ấu Dao vội vàng đuổi theo hai bước.

Khi Thành Nhụy quay đầu lại, Thẩm Ấu Dao bước lên trước và đặt tay lên vai Đỗ Trạch Thần một cách tự nhiên, sau đó quay sang cười với cô ta, nói: "Mẹ kêu tôi đến nói với cô rằng bà cảm ơn cô vì đã nhắc nhở bà, lần sau có cơ hội sẽ mời cô uống trà."

Thành Nhụy cười nhạt: "Không sao, chuyện hôm nay là do tôi lỗ mãng."

Thấy cô rời đi, Thẩm Ấu Dao nói: "Cô ấy lại muốn thu hút sự chú ý của anh."

Đỗ Trạch Thần nghe thấy giọng điệu của cô không đúng, ngẩng đầu liền thấy Thẩm Ấu Dao bất mãn nhìn bóng lưng Thành Nhụy, khóe miệng vô thức mím lại, bộ dạng có vẻ khá tức giận.

Lòng Đỗ Trạch Thần khẽ động, anh nắm lấy tay cô, cười nói: "Yên tâm đi, cho dù cô ta muốn làm gì, anh cũng sẽ không để cô ta thành công đâu."

Ánh mắt Thẩm Ấu Dao rơi vào bàn tay đang nắm chặt, gật đầu nói: "Em thấy cô ta hình như đang có ý đồ gì đó, anh nhớ cẩn thận một chút."

Đỗ Trạch Thần mỉm cười gật đầu.

Sau khi cả hai trở về phòng, Đỗ Trạch Thần hỏi Đường Huyên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đường Huyên nói: "Tối hôm đó con bé đã đưa kết quả xét nghiệm quan hệ cha con của Đỗ Hoằng Nghị và Đỗ Niệm Dương đến tìm mẹ." Ngừng một chút, bà nói tiếp: "Lúc nãy không phải mẹ đã nói với con năm ấy người con bé thích Đỗ Niệm Dương, nhưng sau này phát hiện thằng đó là con ngoài giá thú, biết nó làm hại người khác lại đòi chia tay đấy?"

Đỗ Trạch Thần nói: "Hình như cô ta cũng có nói với con như vậy."

"Cô gái này khá thông minh nhưng cũng đầy tham vọng." Đường Huyên thở dài: "Thật đáng tiếc khi nó không được giáo dục tốt và không đi theo con đường đúng đắn."

Tác giả có lời muốn nói: Bà Đỗ sẽ không để yên đâu.

Chương (1-99)