Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 46

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 46
Chương 45
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Trước lễ tân cô gái nhắc nhở: “Tổng giám đốc Đỗ, người phụ trách nhà đài phát sóng trực tiếp có hẹn với ngài lúc mười giờ, hẳn là giờ nên đi rồi. ”

Tiếu Minh Chính nghi hoặc hỏi: "Cậu hẹn người ta lúc nào vậy?"

Đỗ Trạch Thần trả lời: "Quên đi, nếu cậu không biết có nghĩa là lúc đó không có cậu ở đó." Mấy ngày nay anh bận rộn đến tối tăm mặt mũi, dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh làm việc trong một dự án lớn, khó tránh khỏi sẽ có sai sót. Khi mọi người đến báo cáo công việc, nếu thấy được anh sẽ đồng ý luôn.

Tiếu Minh Chính không nói nên lời: "Vậy có đi gặp không? Hơn nữa, cậu cũng đâu có biết Orange Live là nhà đài của ai đúng không?"

Đỗ Trạch Thần bối rối: "Là nhà đài của ai? Đó không phải là đài mà Hướng Soái và những người khác đang phát sóng trực tiếp sao?"

Tiếu Minh Chính thở dài, nói: "Nó thuộc về nhà họ Thành, một nền tảng phát sóng trực tiếp của tập đoàn Thành thị."

Đỗ Trạch Thần không đổi sắc mặt, anh quay sang nhìn quầy tiếp tân: "Có thể hủy bỏ cuộc hẹn không?"

Lễ tân liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường đang chỉ 9 giờ 50 phút, cô ấy nở một nụ cười ngượng ngùng nhưng vẫn giữ vẻ lịch sự, tỏ ý rõ ràng: Đương nhiên là không được rồi.

"Không hủy được, tôi cũng có gặp được đâu." Đỗ thiếu gia ôm đầu thở dốc nói: "Tôi cảm thấy không khỏe trong người, muốn về nhà nghỉ ngơi. Trợ lý Tiếu, cậu thay tôi đi gặp bọn họ nhé, muốn đuổi cổ đi cũng được nữa." Nói xong anh điều khiển chiếc xe lăn về phía thang máy.

"Orange live là một trong những nền tảng phát sóng trực tiếp tương đối lớn, để tạo ra các trò chơi cạnh tranh chắc chắn không thể thiếu sự hợp tác của người dẫn chương trình trên nền tảng của họ." Tiêu Minh Chính nói: "Sao cậu không nghe thử xem bọn họ nói cái gì trước."

"Chỉ sợ bọn họ có ý đồ xấu mà thôi, sau khi ông già nhà họ Trình nghỉ hưu, Thành Hải đã ỷ vào ngân sách dồi dào của mình để lập nghiệp và trấn áp mọi người. Cậu đừng quên, ngay từ đầu bọn họ đã mua công ty này với giá năm mươi triệu tệ." Đỗ Trạch Thần nói: "Nhưng cậu thật sự có thể nghe thử họ nói cái gì và xem kế hoạch của bọn họ là gì."

Tiếu Minh Chính thở dài trong lòng, Đỗ Trạch Thần đã trưởng thành thật rồi. Nếu là ba tháng trước, anh chắc chắn sẽ hất mặt bỏ đi luôn.

Nhưng ngay lúc anh ấy đang nghĩ như vậy, anh ấy chợt nhìn thấy Đỗ Trạch Thần đang nhìn mình.

"Sao nữa?" Tiếu Minh Chính cảm thấy khó hiểu.

Đỗ Trạch Thần nói: "Đưa tôi xuống."

Người vừa rồi còn tự mình điều khiển xe lăn đi mất là ai thế nhỉ?

"Tôi còn phải đợi người của đài Orange live." Tiếu Minh Chính nhìn đồng hồ treo tường nói: "Cũng không còn kịp nữa."

"Tới không kịp thì không kịp thôi, bọn họ đi rồi cũng tốt, là do bọn họ không có thành ý chứ không phải do chúng ta không muốn gặp họ."

Tiếu Minh Chính:...

Anh ấy muốn thu lại những gì mình vừa nói, trưởng thành cái rắm ấy!

Cuối cùng Tiếu Minh Chính đã nhận lệnh gọi cho tài xế, sau đó tự mình đẩy Đỗ thiếu gia xuống lầu.

Đỗ thiếu gia ngồi trên xe lăn mà cũng không yên, anh khoe với anh ấy rằng Thẩm Ấu Dao vừa gọi điện cho mình: "Đây là lần đầu tiên cô ấy gọi cho tôi, không có chuyện gì mà lại chủ động gọi điện cho tôi cơ đấy. Cô ấy rất ít khi gọi điện cho tôi mà không có chuyện gì."

Tiếu Minh Chính không thèm để ý tới anh nữa, Thẩm Ấu Dao giao tiếp với người khác cực kỳ chậm chạp, cho nên đương nhiên không thể không có chuyện gì lại chủ động gọi điện thoại được.

"Cô ấy đã từng gọi cho cậu chưa? Hình như hai người cũng quen biết nhau còn gì?" Đỗ thiếu gia không chỉ khoe khoang mà còn muốn kéo anh ấy vào tròng.

Tiếu Minh Chính nhìn bộ dạng của anh hận không thể bắt chước anh Chu dội cho anh một gáo nước lạnh. Nhưng thật đáng tiếc, anh ấy không có được phản ứng nhanh nhạy như anh Chu, lúc này anh ấy nghĩ không ra nên lấy cái gì dội vào người Đỗ thiếu gia đây, thế là chỉ đành nhẫn nhịn chịu đựng vẻ đắc ý của anh.

"Cậu có nhìn thấy vẻ mặt bất ngờ của Hướng Soái khi bọn họ nghe tôi nói vợ gọi điện kiểm tra mình không?"

Cuối cùng Tiếu Minh Chính tìm được sơ hở: "Cái điện thoại ngăn cách hai người với nhau, làm sao mà Hướng Soái thấy được cơ chứ?"

Đỗ Trạch Thần nghẹn họng, anh tức giận nói: "Tưởng tượng đi, cứ tưởng tượng đi, có hiểu không? Tôi thân với bọn họ như thế mà còn không tưởng tượng ra được sao?"

Tiếu Minh Chính chìa ra cái bản mặt "Tôi tin cậu chết liền luôn ấy" cho Đỗ Trạch Thần nhìn.

Thế là Đỗ Trạch Thần nổi giận đùng đùng, đột nhiên lái xe lăn vào cửa xoay, bỏ lại Tiếu Minh Chính ở lại phía sau.

Tiếu Minh Chính ngẩn người nhìn cái người vừa ấu trĩ và ngây thơ kia, lát sau cũng đi theo anh ra ngoài, lúc vừa định nói gì đó, anh ấy chợt nhìn thấy một đôi nam nữ trẻ tuổi đi tới.

Chàng trai dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt tuấn tú, nhìn qua cũng chỉ hai mươi bảy hoặc hai mươi mươi tám tuổi. Cô gái bên cạnh dáng người nhỏ nhắn, đường nét cũng có phần giống chàng trai, có thể nhận ra đây là một cặp anh em ruột. Đôi mắt hạnh nhân của cả hai mang một loại cảm giác đáng yêu.

Tiếu Minh Chính đi theo Đỗ Trạch Thần nên đương nhiên đã từng gặp qua bọn họ rồi, chẳng qua không ngờ lại tới để bàn chuyện hợp tác, thậm chí còn cử con trai và con gái trong tộc của nhà họ Thành.

Hai người này là một cặp anh em thuộc nhánh thứ hai của nhà họ Thành, đồng thời cũng là anh em họ với Thành Nhụy.

Thành Đóa thấy bộ dạng của Đỗ Trạch Thần thì rất ngạc nhiên: "Anh Thần, anh muốn ra ngoài sao?"

Đỗ Trạch Thần thực sự muốn giả vờ bị bệnh, nhưng tiếc rằng hai người này đã trông thấy dáng vẻ hăng say lúc nãy của anh, nếu bây giờ giả bệnh không phải là sẽ xúc phạm IQ của bọn họ sao. Thế là, anh chỉ trả lời đơn giản: "Hiện tại có việc gấp nên tôi phải về trước."

Thành Đóa nói: "Chẳng lẽ là do chị Nhụy đã đắc tội với anh Thần cho nên bây giờ anh không muốn để ý đến chúng em nữa?" Giọng nói của cô ta mang theo vẻ nhõng nhẽo và ỏng ẹo khiến anh khó chịu muốn chết.

Thành Sâm cau mày khiển trách cô ta: "Đóa Đóa, em làm ơn sửa giùm cái tật xấu nói bậy nói bạ của mình đi có được không?" Nói xong, anh ta quay sang xin lỗi Đỗ Trạch Thần: "Thật xin lỗi, từ nhỏ em ấy đã bị cha mẹ tôi chiều hư, cho nên không biết kiềm chế lời nói của mình."

"Đỗ thiếu gia, nếu anh có việc gấp, thế thì chúng ta hẹn nhau ngày khác nhé."

Thái độ của người đàn ông này rất tốt, anh ta không hề cảm thấy khó chịu khi bị cho leo cây, theo lý mà nói chuyện hợp tác với Orange Live tốt hơn nhiều so với công ty nhỏ mới thành lập của họ. Dù anh ta đã hạ thấp điện bộ của mình như vậy, nhưng anh có thể nhìn ra ý đồ khác trong lời nói của họ.

Đỗ Trạch Thần áy náy nói: "Không cần đâu, không cần đâu, hai người đã đến đây rồi mà tôi lại không bàn chuyện với hai người thì thật là thất lễ. Như vậy đi, hai người có thể nói chuyện với Minh Chính, sau khi xong chuyện cậu ấy sẽ chuyển lời tới tôi."

Thành Đóa nói: "Chuyện này không thể được, chúng em phải xin lỗi trực tiếp với anh thì mới thể hiện thành ý được."

"Xin lỗi?" Đỗ Trạch Thần khó hiểu: "Xin lỗi cái gì?"

"Đương nhiên là thay chị Nhụy của em xin lỗi rồi." Thành Đóa nói: "Chị ấy vừa từ nước ngoài trở về, nhưng do chị ấy quá nóng lòng muốn lập thành tích cho nên đã xúc phạm đến anh Thần. Nhưng sau khi Nhiếp Khởi Kiệt xảy ra chuyện, chị ấy cũng bị dọa hết hồn, may mà không có chuyện gì đáng tiếc xảy ra. Bây giờ chị ấy đã biết mình sai, cũng đã chia tay với Đỗ Niệm Dương mấy ngày trước rồi."

Đỗ Trạch Thần nhìn cô gái nhỏ đang mỉm cười trước mặt mình, còn thề thốt sau này sẽ chú ý đến vấn đề giáo dục gia đình, đảm bảo chắc chắn sẽ không nuôi dạy con gái và con trai trở thành người hai mặt ghê tởm.

Anh chắc chắn hai người này ở đây chính là muốn gây rắc rối cho Thành Nhụy. Mặc dù không biết kế hoạch của Thành Nhụy là gì, nhưng rõ ràng là bọn họ đang làm chuyện thừa thãi. Bất kể Thành Nhụy có hợp tác với Nhiếp Khởi Kiệt hay không hay có chia tay với Đỗ Niệm Dương hay không, cô ta coi thường ông ngoại của mình đã lâu. Lúc lựa chọn Đỗ Niệm Dương đầu tiên, cô ta đã bị kéo vào danh sách đen của anh rồi.

"Không cần thiết đâu." Đỗ Trạch Thần nói: "Không có gì phải xin lỗi hết, mỗi người có lựa chọn của riêng mình, không thể nào người ta không lựa chọn tôi mà lại thành đắc tội được. Tôi không phải người hẹp hòi đến vậy."

"Xem ra em lại nói sai nữa rồi." Thành Đóa nói: "Anh Thần thật là một người rộng lượng đó nha!"

"Ồ, đúng rồi, thứ bảy này là sinh nhật của em đó." Thành Đóa cười nói: "Anh Thần, anh sẽ đến chứ?"

Cô ta hỏi anh câu này, có lẽ ngoại trừ trả lời là "có" ra, những đáp án khác đều sẽ bị cô ta coi là đồ thất học.

Như thấy được sự do dự của Đỗ Trạch Thần, Thành Đóa nói thêm: "Ông nội cũng rất muốn được gặp anh đấy, ông ấy nói đã lâu không gặp anh rồi."

Đỗ Trạch Thần cười thầm trong lòng, cô ta dám lấy cụ ông ra để uy hiếp anh sao? Cô ta nghĩ mình là ai vậy chứ? Người nhà họ Thành đều y như nhau, nhưng anh đây không thèm nhé. Nhưng vừa định mở miệng từ chối, điện thoại của anh chợt vang lên, nhìn thấy ID người gọi, Đỗ Trạch Thần lập tức nở nụ cười dịu dàng: "Ấu Dao?"

Một giọng nói tươi cười đến từ phía đối diện chợt vang lên: "Nhìn lên đi."

Đỗ Trạch Thần theo bản năng nhìn lên bầu trời: "Sao vậy? Hôm nay trời xanh mây trắng mà?"

Thẩm Ấu Dao cười nói: "Nhìn phía trước đi."

Đôi mắt của Đỗ Trạch Thần di chuyển xuống dưới, anh chị em Thành Nhụy rõ ràng nhìn thấy một tia pháo hoa rực rỡ trong mắt Đỗ Trạch Thần, kinh ngạc nói: "Ấu Dao!"

Sau đó, người đàn ông tàn tật nhanh chóng lái chiếc xe lăn ngang với tốc độ của chiếc xe thể thao, lao thẳng về phía người phụ nữ đứng bên cạnh chiếc xe van hạng sang bên đường.

Đỗ Trạch Thần lao nhanh đến nỗi khi chiếc xe lăn gần đến chỗ Thẩm Ấu Dao, anh đã đạp phanh đột ngột, suýt chút nữa đã rớt khỏi xe.

Thẩm Ấu Dao nhanh tay nhanh chân đè lại bả vai của anh lại, buồn cười nói: "Anh làm cái gì vậy?"

Chẳng trách cô muốn cười, bộ dáng vừa rồi của Đỗ Trạch Thần trông chẳng khác gì một con chó lớn lao về phía chủ nhân của nó cả.

Đỗ Trạch Thần vui vẻ nói: "Sao em lại quay về rồi?"

Thẩm Ấu Dao nói: "Diễn viên thay thế cho Triệu Hiểu Đan đã đến, bây giờ chúng em đang tập trung vào việc quay nhân vật nữ thứ nhất và thứ hai. Cho nên em có thể nghỉ ngơi hai ngày."

Sau khi Triệu Hiểu Đan xảy ra tai nạn, để không làm chậm quá trình, phân cảnh của cô và Mạc Duyệt được chuyển sang quay trước, cho nên mấy ngày gần đây vô cùng bận rộn. Bây giờ đã có nữ chính thứ hai, cô cũng có thể thở phào nhẹ nhõm hơn.

"Có thể nghỉ ngơi hai ngày lận sao? Thế thì tốt quá rồi!" Đỗ Trạch Thần vui vẻ nói: "Sao lại nghĩ đến chuyện đến công ty đón anh thế?"

Thẩm Ấu Dao nói: "Không phải anh nói anh bị bệnh sao?" Thật ra cô chỉ muốn xác nhận xem anh đang ở đâu mà thôi. Nhưng khi nghe tin anh bị ốm và muốn được gặp cô, cô đã nghĩ muốn tạo cho anh một bất ngờ lớn.

Đỗ Trạch Thần cười nói: "Anh nhìn thấy em thì bệnh tật gì cũng biến mất hết."

"Nói huyên thuyên." Thẩm Ấu Dao nhìn vết đen dưới mắt anh, nói: "Nhưng thức khuya nhất định là thật rồi."

Đỗ Trạch Thần nhanh chóng được nước làm tới: "Em không biết anh vất vả thế nào đâu, mấy ngày nay anh mệt muốn chết luôn." Nói đến đây, anh không chờ được muốn khoe thành tích của mình với cô: "Vừa nãy báo cáo xuất kết quả, lượng tải xuống trong một tuần đã đạt tới 200. 000 lượt! Thế nào, thấy anh tuyệt không?"

Nhìn thấy bộ dạng hừng hừng khí thế của anh, Thẩm Ấu Dao không khỏi cười một tiếng: "Vâng, vâng, anh là tuyệt vời nhất!"

Không có gì hạnh phúc hơn là được yêu thương bởi một ai đó, Đỗ Trạch Thần cảm thấy khắp cơ thể mình có một nguồn năng lượng vô tận, vào lúc này đây anh tin tưởng bản thân hoàn toàn có thể chiến đấu thêm vài tháng nữa.

Thẩm Ấu Dao nói: "Nhưng bây giờ anh cần phải về nhà nghỉ ngơi."

Đỗ Trạch Thần nói: "Tuân mệnh, vợ!"

Nhìn thấy vẻ mê man của Thẩm Ấu Dao, Đỗ Trạch Thần mới ý thức được mình đã quá khích, vội vàng vẫy tay với ba người phía sau: "Vợ tôi tới đón tôi rồi, chúng ta tạm biệt nhau ở đây nhé, bái bai!"

Thẩm Ấu Dao gật đầu với hai người cách đó không xa, sau đó dẫn Đỗ Trạch Thần rời đi.

Thành Đóa sững sờ nhìn nhìn chiếc xe van rời đi nhanh chóng ngay trước mắt mình, cuối cùng không còn thấy tăm hơi đâu, còn chuyện hợp tác làm ăn với Đỗ Trạch Thần cũng bị dời sang ngày khác.

Sau khi Tiếu Minh Chính rời khỏi đó, Thành Đóa nhìn về phía Đỗ Trạch Thần đã đi, sự ngây thơ trên gương mặt của cô ta nhanh chóng biến mất, khóe miệng và lông mày tràn đầy vẻ khinh bỉ và mỉa mai: "Ông nội lúc nào cũng nói Thành Nhụy rất có triển vọng, nhưng tầm nhìn của chị ta cũng đủ chứng minh chị ta hoàn toàn không có mắt. Anh nghĩ xem chị ta đang nghĩ cái gì vậy? Xét về ngoại hình, xuất thân, giáo dục, cho dù chân Đỗ Trạch Thần bị tàn tật thì sao chứ, chị ta ta vẫn ném Đỗ Niệm Dương ra đường đấy thôi, chẳng phải sao?"

"Ồ, em quên mất, chị ta là một người vì lợi ích riêng của mình mà có thể bán đứng luôn cả cả tình cảm, thật đáng tiếc..." Thành Đóa thở dài một hơi, nói bằng một nụ cười khinh bỉ: "Cuối cùng vì một câu đùa mà khiến cả nhà họ Thành và Đỗ Trạch Thần cãi nhau ầm ĩ."

Nói đến đây, cô ta tức giận nói: "Từ trước đến nay, trong mắt ông nội chỉ có Thành Nhụy! Lần này lại muốn lôi kéo hòa hoãn quan hệ sao? Ha ha."

Tác giả có lời muốn nói: Cậu Đỗ cũng quá bám vợ rồi.

Chương (1-99)