Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 45

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 45
Chương 44
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Hai ngày sau, mẹ con Dương Hiểu Viện đột nhiên mất tích, Đường Huyên nói chuyện này cho Đỗ Hoằng Nghị biết: “Có khi nào là do tôi tự làm làm theo ý mình không? Tôi vốn là có ý tốt, xem như cho hai người họ nhận lỗi, không nghĩ là họ không thực sự muốn đi. Như vậy cũng tốt, có lẽ bọn họ có nơi muốn đến. ”

Đỗ Hoằng Nghị nghĩ đến chuyện Dương Hiểu Viện nói, chú ý quan sát Đường Huyên mấy ngày, nhận thấy bà không hề có động thái tìm kiếm mẹ con Dương Hiểu Viện, trong lòng càng chắc chắn chuyện Dương Hiểu Viện nói Đường Huyên biết chuyện của bọn họ chỉ là cái cớ vì không muốn rời đi.

Đối với sự biệt tăm biệt tích của mẹ con Dương Hiểu Viện, Đỗ Hoằng Nghị cũng chưa từng suy nghĩ nhiều. Khi gọi điện thoại không được thì liền nhắn tin nói hai người họ ở bên ngoài cứ giải sầu cho tốt, lúc nào cũng có thể về tìm ông, lại chuyển vào thẻ mà Dương Hiểu Viện thường dùng một số tiền, sau đó cũng không còn để ý nữa.

Chuyện ông quan tâm chính là việc Đỗ Trạch Thần rốt cuộc đã đồng ý với Đường Huyên sửa di chúc, nhưng chỉ là sau khi Đỗ Trạch Thần làm xong việc của mình.

Dự án <> của công ty khoa học kỹ thuật Lãng Huệ bắt đầu triển khai, mấy ngày nay Đỗ Trạch Thần hầu như đều ăn ngủ ở công ty, thành tích cũng nổi bật, lương đăng ký tuần đầu tiên đạt tới 20. 000 lượt, số lượt đăng ký hằng ngày bắt đầu tăng vọt.

Nhìn báo cáo cáo thống kê hàng tuần của bộ phận tiếp thị, Đỗ Trạch Thần thở dài một hơi, nhìn đồng hồ, 9 giờ sáng. Anh vừa định gọi cho Thẩm Ấu Dao thì điện thoại đã reo trước.

“Chào buổi sáng anh đẹp trai!”

Đội trưởng nghe được giọng nói của anh thì cười nói: “Xem ra lượng tải xuống không tệ đâu. ”

“Tốt lắm tốt lắm, để có được thành tích này anh đã đóng góng rất nhiều. ” Đỗ Trạch Thần cười nói, giọng điệu lại không nhịn được có chút khoe khoang.

Anh là đội trưởng khi còn chơi thể thao điện tử, hai ba năm sau, một số người lớn tuổi giải nghệ và bắt đầu phát sóng trực tiếp trò chơi chuyên nghiệp, vì xuất thân đều là những tay chơi hàng top nên độ nổi tiếng rất cao. Họ đóng vai trò cực kì quan trọng trong đợt thăng hạng sớm lần này của <>.

Đội trưởng bật cười, một âm thanh hoạt bát bống nhiên xen vào: “Hai người đang nói chuyện gì vậy, nhanh lên, nhanh lên!”

“Cái người này, ” Đỗ Trạch Thần bật cười: "Lúc nào cũng ồn ào như vậy. ”

Đội trưởng cười nói: “Ừ, hôm nay tôi hơi căng thẳng, mời mọi người cùng nhau đi vui vẻ với nhau, tôi mời cậu, có đến không?”

Mấy ngày nay quá bận rộn, hôm nay lại có dịp không tồi, Đỗ Trạch Thần thả lỏng đầu óc, đúng là có chút buồn tay, lâu nay đã không chơi game cùng anh em rồi.

“Chờ đó, tôi sẽ đến ngay. ” Đỗ Trạch Thần mở giao diện game lên, đăng nhập vào phòng.

Trong phòng đã rất náo nhiệt rồi, có sẵn bốn năm người đang đợi, thấy Đỗ Trạch Thần vào, mọi người lần lượt chào hỏi.

“Thần Tử đến rồi!”

“Chúc mừng Thần Tử, nghe nói báo cáo thành tích rất tốt nhỉ?”

“Đã lâu anh em không chơi cùng nhau, hôm nay phải chơi mấy trận thật vui vẻ. ”

Đang lúc sôi nổi, bỗng nhiên có một giọng nữ vang lên: “Anh Thần, sao anh lại vào đây? Không phải hôm qua anh thức đêm sao? Phải nghỉ ngơi cho tốt đã chứ, thân thể quan trọng. ”

Đối phương hiển nhiên là người miền Nam, giọng Ngô nhỏ nhẹ, đặc biệt vào lúc truyền đến tai vô cùng dễ chịu.

“Sở Khiết đến à?” Giọng nói của người con trai đáp lời cô theo bản năng mà trở nên ôn nhu.

Đương nhiên ở đây có những người không nêu tên, Diệp Tả kêu lên: “Oa, Sở Khiết, cô không còn là quản lý của chúng tôi nữa, sao lại còn quản nữa chứ? Hơn nữa, làm sao cô biết anh Thần thức đêm? Cô vẫn kiểm tra bài đăng sao?”

Đỗ Trạch Thần mắng: “Bây giờ Sở Khiết làm việc ở công ty con, mấy ngày nay mọi người đều bận rộn, tất nhiên là biết. Nếu cậu không nói được cái gì tốt lành thì đừng nói bậy. ” Dứt lời anh liền hỏi Sở Khiết: “Sao cô lại đến đây?”

“Thu Đồng đã gửi tin nhắn trong WeChat, cũng lâu không gặp mọi người nên đến xem thử. ” Sở Khiết đáp một câu, nói thêm với Đỗ Trạch Thần: “Lâu rồi không thấy vợ anh theo dõi bài đăng của anh nhỉ, cô ấy có biết anh thức khuya mỗi ngày không? Cũng không thèm quan tâm sức khỏe của anh. ”

Cô vừa dứt lời, một giọng nữ khác liền vang lên: “Đúng vậy, anh Thần, không phải anh đã nói sẽ giới thiệu chị dâu cho bọn em sau? Khi nào sẽ ra mắt đây?” Nói đến đây thì vui đùa nói: “Hay là anh gạt bọn em?”

Sở Khiết cười trêu chọc nói: “Thu Đồng nói có lý, dù sao tôi ở công ty hơn một tháng nhưng chưa từng thấy phu nhân kiểm tra một lần. ”

“Con gái đều suy nghĩ cái gì trong đầu vậy?” Đỗ Trạch Thần dở khóc dở cười: "Tôi vì thể diện mà gạt mọi người chuyện kết hôn sao? Chẳng phải tôi đã công bố tất cả trên mạng rồi sao?” Chuyện kết hôn mà mọi người cũng không tin, rốt cuộc trong mắt anh em, nhân cách của anh là gì vậy chứ?

Diệp Tả thản nhiên nói: “Đúng vậy, anh chính là loại người có thể làm bất cứ việc gì vì thể diện. ”

“Im đi!” Đỗ Trạch Thần mắng: "Mấy người cứ chờ đi, đợi khi đoàn phim đóng máy, cô ấy mà trở về tôi sẽ cho mọi người gặp hết!”

“Tôi đợi đó!” Thu Đồng nói: "Khi nào chị dâu đóng máy vậy? Hãy định thời gian đi, nếu không đến lúc đó anh Thần lại nuốt lời!” Cô có chút không chịu buông tha.

Đỗ Trạch Thần khẽ nhíu mày đang định đáp lời, liền nghe đội trưởng nói: “Nhanh bắt đầu đi, có chơi nữa không? Bây giờ không còn sớm đâu, người ta là diễn viên, đóng máy rồi nhất định còn việc khác phải làm, làm sao có thể định thời gian được?”

Đội trưởng đã lên tiếng, Sở Khiết và Thu Đồng đều dừng lại, cùng lắm chỉ là Sở Khiết nhắc lại: “Anh Thần à, anh vẫn nên đi nghỉ ngơi đi. ”

Đỗ Trạch Thần không để ý nói: “Yên tâm đi, anh đây vẫn còn thanh xuân phơi phới, thân thể cường tráng tràn đầy tinh lực, hoàn toàn có thể đánh vài trận rồi mới nghỉ ngơi. Nào các anh em, đánh đi! Nhưng mà Sở Khiết này, không phải hôm qua cô cũng tăng ca đến nửa đêm hay sao? Cô mới nên nghỉ ngơi đi, con gái mà thức khuya thì da không đẹp đâu. ”

Giọng của Sở Khiết vang lên vui vẻ: “Đỗ thiếu gia còn quan tâm đến con gái sao?”

Đội trưởng không muốn nghe bọn họ nói thêm nữa, nói thẳng: “Tôi bắt đầu đây, Sở Khiết, Thu Đồng có vào không đây?”

“Tất nhiên là tới mà. ” Thu Đồng nói: "Chị Sở cũng đi nữa. ”

Diệp Tả trêu Sở Khiết: “Kêu người ta nghỉ ngơi mà chính cô cũng mê chơi không thoát ra được còn gì. ”

Sở Khiết không nói gì, chỉ yên lặng cùng chơi với mọi người, lúc làm nhiệm vụ được một nửa thì điện thoại của Đỗ Trạch Thần vang lên. Vốn dĩ anh không để ý, cuối cùng lại liếc mắt nhìn thông báo một cái, lập tức buông chuột máy tính ra: “Mọi người đi trước đi. ”

Diệp Tả gấp gáp kêu to: “Đại ca, chúng ta đang chiến đấu vượt cấp, boss này chỉ cần tung chiêu thiếu chút nữa chúng ta đã xong đời, anh còn gấp chuyện gì nữa chứ?”

Đỗ Trạch Thần liền cầm lấy điện thoại cười khoe khoang: “Vợ tôi theo dõi bài đăng. ”

Mọi người: ……

Diệp Tả ghét anh muốn xỉu: “Tôi ghét nhất là loại người không có đạo đức trọng sắc khinh bạn á nha, về sau tuyển đồng đội chắc phải hỏi có độc thân không, có người rồi không cần nữa!”

Đỗ Trạch Thần phớt lờ anh ta, lúc nói chuyện điện thoại cũng khác với thường ngày, trầm hơn và khàn hơn: “Ấu Dao?”

“Ừ. ” Thẩm Ấu Dao nói: “Anh ở đâu vậy?”

“Ở công ty, có chuyện gì hả em?” Đỗ Trạch Thần hỏi.

Thẩm Ấu Dao nghi ngờ hỏi: “Giọng của anh bị sao vậy? Có khó chịu không?”

Đỗ Trạch Thần: …

Ai nói đàn bà con gái thích giọng trầm vậy? Cô còn nghĩ anh bị bệnh đây này.

Anh nhanh trí thay đổi kế sách, yếu ớt nói: “Ừm, có một chút, tuần này trò chơi công khai bản beta, anh ở công ty làm một tuần, đêm qua thức cả đêm, đầu bây giờ còn choáng váng, cả người chẳng có tí sức nào. ”

“Anh bị cảm sao?” Thẩm Ấu Dao lo lắng nói: “Mau đến bệnh viện đi. ” Nói xong, cô không nhịn được nhắc mãi: “Sao anh có thể làm như vậy được? Có bận thì cũng phải giữ gìn sức khỏe chứ, cơ thể còn chưa hồi phục mà. ”

“Nhưng trong nhà chỉ có mỗi anh thôi. ” Đỗ Trạch Thần đáng thương nói: “Anh không muốn về chút nào. ”

Thẩm Ấu Dao ngừng một chút: “Bây giờ em trở về thăm anh. ”

“Thật không?” Đỗ Trạch Thần rất vui mừng, sau đó nói: “Đừng lo lắng quá, bây giờ em rất bận phải không? Nếu không được thì anh về nhà uống chút thuốc là được rồi. ”

Thẩm Ấu Dao không nói gì, chỉ là xác nhận hỏi: “Bây giờ anh đang ở công ty?”

“Ừ, có chuyện gì vậy?” Đỗ Trạch Thần nói: “Có chuyện hả em?”

“Vậy anh thu xếp công việc, xuống lầu về nhà đi. ” Thẩm Ấu Dao hiếm khi bắt buộc nói: “Được không?”

Đỗ Trạch Thần ngoan ngoãn nói: “Đương nhiên được, anh lập tức trở về. ”

Cúp điện thoại, cả người còn uể oải lập tức phấn chấn lên: “Được rồi tôi không chơi nữa, bà xã nhà tôi đau lòng tôi nên bảo tôi về nhà nghỉ!" Sau đó anh nhìn một đám đồng đội đã chết trên màn hình: “Sao cả đám bị diệt rồi?”

Mọi Người:....

Hướng Soái nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi đồng ý với đề nghị của Diệp Tả, lần sau không chơi với anh nữa!”

Đỗ Trạch Thần cười khúc khích: “Đúng rồi, tổ đội ấy thì cứ chọn người độc thân là thích hợp nhất. ”

Diệp Tả: “Anh đẹp trai à, tôi muốn xúc phạm anh lắm đấy. ”

Hướng Soái nói: “Tôi ủng hộ. ”

Thu Đồng nói: “Anh Thần à, sao anh có thể lừa chị dâu như vậy? Chẳng lẽ anh phải giả vờ đáng thương vậy chị dâu mới quan tâm anh sao. ”

Vừa nãy đúng là họ không nghe thấy Thẩm Ấu Dao nói gì nhưng họ thấy rõ Đỗ Trạch Thần giả vờ đáng thương như thế nào.

Diệp Tả bắt chước dáng vẻ yếu ớt vừa rồi của Đỗ Trạch Thần: “Ôi, 'Anh chóng mặt quá, cả người không có chút sức lực gì'... Ai nói vừa rồi cả người tràn đầy năng lượng vậy ta?”

Đỗ Trạch Thần lắc đầu thở dài: “Chó độc thân như mấy anh em không hiểu cảm giác được ai đó quan tâm đâu, có rồi sẽ biết!”

Hướng Soái không nhịn được cười mắng: “Đi đi cái đồ thấy sắc quên nghĩa nhà anh!”

Đỗ Trạch Thần vội vàng biến đi.

Ra khỏi văn phòng, anh đụng phải vẻ mặt đang mỉm cười của Nguyễn Hồng Lãng, hai người không hẹn cùng đập tay, Đỗ Trạch Thần nói: “Cảm ơn, hôm nay nếu không có việc gì thì để mọi người về nghỉ ngơi sớm đi. Thông báo đi ngày mai tôi sẽ chiêu đãi mọi người bữa tối!”

Nguyễn Hồng Lãng gật đầu, dừng một chút, trịnh trọng nói: “Cũng cảm ơn anh nhiều. ”

Cho dù là tín nhiệm đối với anh ta hay là ủng hộ thăng chức, có thể nói nếu không có anh trợ giúp, kết quả lần này của bọn họ cũng sẽ không tốt như vậy.

Đỗ Trạch Thần cười nói: “Anh nói cái gì vậy? Đây là việc của tôi, anh nói vậy là có ý gì nào, muốn tôi cũng phải cảm ơn anh sao?”

Nguyễn Hồng Lãng cười cười, sửa lời nói: “Vất vả rồi. ”

Đỗ Trạch Thần đi đến quầy lễ tân thì đụng phải Tiếu Minh Chính về nhà để lấy quần áo cho anh: “Cậu đang làm gì vậy?”

Đỗ Trạch Thần nói: “Về nhà nghỉ ngơi đi. ”

Tiếu Minh Chính nhìn đống quần áo và bữa sáng trong tay, nghiến răng nói: “Không phải nói sẽ không trở về à?”

Đỗ Trạch Thần lắc đầu đắc ý nói: “Ấu Dao muốn tôi phải về nhà. ”

Tiếu Minh Chính trợn mắt tỏ vẻ rất muốn tạo phản.

Tác giả có lời muốn nói: Ông Đỗ cũng có lúc buông lỏng cảnh giác rồi…

Chương (1-99)