Chương 42
← Ch.42 | Ch.44 → |
Đỗ Hoằng Nghị nhíu mày: “Này, chuyện của Niệm Dương không phải là cùng với Nhiếp Khải Kiệt gây ra sao. ”
Dương Hiểu Viện không biết nói gì, bà không có cách nào nói với Đỗ Hoằng Nghị về kế hoạch chia rẽ chuyện vợ chồng của Đỗ Trạch Thần, nhưng bà vô cùng dứt khoát: “Chính là cậu ta, cậu ta muốn hoàn toàn hủy hoại Niệm Dương, cậu ta hận chúng ta!”
Đỗ Hoằng Nghị thấy bà không thể nói lý: “Bà không hận nó sao? Chuyện này là ai đã khơi mào?”, ông càng nghĩ càng giận: "Nếu không phải do bà thuê sát thủ, nếu không phải do bà không nhịn xuống, mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp thế này sao? Hiện tại chuyện gì cũng nhắm đến Tiểu Thần, bà cũng không nghĩ thử xem, với tình trạng của Tiểu Thần làm sao có thể đối phó với Nhiếp Khải Kiệt. ”
Dương Hiểu Viện nghe ông chỉ trích như vậy liền nổi giận nói: “Anh có ý gì? Không lẽ anh cho rằng Niệm Dương bị như vậy là đáng hay sao?”
“Tôi nói nó đáng khi nào!” Đỗ Hoằng Nghị nổi cơn thịnh nộ, con trai bỗng dưng gặp chuyện như vậy, ông làm sao có thể không đau lòng. Nhưng hai kẻ gây tội đã bị bỏ tù, hai nhà Nhiếp Ngụy không dễ đối phó, ông phải làm sao bây giờ.
“Em mặc kệ, em muốn anh báo thù cho Niệm Dương!” Dương Hiểu Viện túm cổ áo ông, không một chút nương tay: “Em sẽ không bỏ qua cho Đỗ Trạch Thần!”
Đỗ Hoằng Nghị cũng nổi khùng: “Ai không biết tôi không thể đối đầu Ngụy gia, vậy mà nó vẫn lâm vào cảnh này. Bà còn khiến nó theo Ngụy Anh Tuấn kết bạn với cái gì mà Nhiếp thiếu gia, bây giờ chuyện thành như vậy, lại còn nói là Tiểu Thần sai. Dương Hiểu viện, tôi và bà đều nóng giận, nhưng Tiểu Thần cũng là con trai tôi, bà đừng quá quắt!”
“Đằng nào Niệm Dương cũng đã bị hại rồi, cứ như vậy mà tính. ” Dương Hiểu Viện gằn giọng.
“Vậy bà muốn thế nào?” Đỗ Hoằng Nghị nói: "Nhiếp Khải Kiệt và Ngụy Anh Tuấn đã bị bắt, bà còn muốn thế nào?” ông nhìn Dương Hiểu Viện đôi mắt đỏ ngầu, trấn an: “Được rồi, tôi biết bà không vui, chờ khi tôi chính thức tiếp nhận Đường thị, nhất định sẽ thay Niệm Dương báo thù, đuổi Ngụy gia ra Anh Hoàng, đuổi Nhiếp gia ra Yến thị, có được không?”
Dương Hiểu Viện thất vọng gãi gãi tóc, xong lại ngẩng lên nhìn Đỗ hoằng Nghị căm tức, hiển nhiên cũng không vừa lòng cách làm này, bà còn muốn hủy hoại Đỗ Trạch Thần.
Đỗ Hoằng Nghị nhíu mày, đang muốn tiếp tục giảng đạo lí: “Tôi biết bà đang rất kích động, nhưng mà…”
Ông bị tiếng chuông điện thoại ngắt ngang, nhìn màn hình hiển thị, tâm trạng Đỗ Hoằng Nghị tự nhiên cũng tốt hơn, tiếp đó giọng nói cũng ôn nhu hơn rất nhiều: “Vợ à, có chuyện gì vậy?”
“À, công ty xảy ra chút chuyện, có chút phiền toái……”
“Được, tôi xử lí công việc xong sẽ về ngay, cơ thể bà không khỏe, hãy đi nghỉ ngơi sớm một chút đi. ” Đỗ Hoằng Nghị cười to nói: “Đảm bảo sáng ngày mai là bà có thể gặp tôi rồi. ”
Dương Hiểu Viện thấy ông vào lúc Đỗ Niệm Dương xảy ra chuyện mà vẫn có thể cười nói với người đàn bà khác, trong lòng chán nản, đợi ông gác máy thì hỏi: “Hôm nay anh phải về nhà sao?”
Đỗ Hoằng Nghị nói: “Thân thể Đường Huyên không khỏe, gọi tôi trở về. ”
Dương Hiểu Viện im lặng nhìn ông, Đỗ Hoằng Nghị nói: “Chuyện sửa di chúc thấy bà ấy có chút buông lỏng, mấy ngày nay tôi đang đợi bà ấy nhắc đến. ”
Ông không đợi Dương Hiểu Viện đáp thêm, đi đến giường bệnh xem xét Đỗ Niệm Dương, ông chau mày thật chặt, một lúc lâu sau thở dài công tâm nói: “Bây giờ là thời điểm mấu chốt, tôi lại không có cách nào để mắt đến nó, lát nữa bà hãy cho nó chuyển viện. Loại bệnh viện công thế này sự riêng tư quá kém, chuyển đến Gia Mộ đi, nếu không sợ khi nó tỉnh lại thì cảnh sát đã tìm đến rồi……”
“Bà chăm sóc nó thật tốt, cần thiết thì tìm bác sĩ tâm lí đến hướng dẫn một chút. ”
Dương Hiểu Viện nhìn theo bóng dáng của Đỗ Hoằng Nghị, hàm răng cắn chặt đến run rẩy, bà nhất định sẽ không lập tức nghe theo như vậy!
Nghĩ rằng không nhiều người biết đến chuyện này, Dương Hiểu Viện lập tức giúp Đỗ Niệm Dương chuyển viện, xong bà cầm lấy di động xem tin tức phản hồi từ nhóm marketing, đột nhiên nhớ ra mình còn mua account marketing để lém tin tức.
Trong lòng hốt hoảng, bà liền vội vã gọi điện thoại muốn hủy đơn, thông báo điện thoại bỗng hiện lên một tin nhắn nặc danh: [Trả lại nhân tình cho bà, nhớ bảo vệ hắn thật tốt, đừng để hắn bị kích động]
Dương Hiểu Viện dường như dự cảm đến điều gì đó, tay bà run rẩy mở tin đó lên, một video liền hiện lên, quả nhiên Triệu Hiểu Đan đang phát sóng trực tiếp, được rất nhiều lượt xem ngay sau khi vừa phát. Đang chỉnh lại âm thanh điện thoại thì tiếng kêu thảm thiết của Đỗ Niệm Dương truyền ra tới, trái tim của Dương Hiểu Viện quặn đau, điện thoại cũng theo đó mà rợi khỏi tay.
Bà luống cuống chân tay nhặt di động lên, tắt video đi, liền nhận ra ngay lúc đó tin nhắn cũng liền biến mắt, tựa như chưa từng xuất hiện.
Nhưng nội dung tin nhắn đó lại để lại cho bà không ít ấn tượng, bà chỉ mới nhìn qua một cái mà thôi, sau đó liền xem con mình gặp phải chuyện gì.
Tưởng tượng ra những hình ảnh làm bà như chịu cực hình, bà dùng móng tay véo vào da thịt, khóe miệng cũng bị cắn đến rướm máu, bà căm hận nói: “Đỗ Trạch Thần, cứ chờ đó!”
Kéo dài lỡ việc, nhóm marketing bên kia đã bắt đầu hành động, Dương Hiểu Viện gọi điện đi hủy đơn hàng, đúng lúc đối phương bất đắc dĩ nói: “Thư kí Dương, chúng ta đều là người làm ăn, bà đã nhờ vả chúng tôi, còn có, chuyện hủy đơn che giấu tin tức đó còn phải bàn về giá cả, trước đó bà có đặt trước tiền cọc rồi. ”
Dương Hiểu Viện nhanh chóng thanh toán tiền đặt cọc, cho rằng mọi chuyện sẽ lắng xuống, tâm trí bà đều vướng bận chuyện con trai, hoàn toàn không biết rằng không chỉ có bà mới am hiểu chuyện marketing.
Đối với người muốn hãm hại mình, Đỗ Trạch Thần đều sẽ không nương tay.
Bởi vì muốn mau chóng giải quyết mọi chuyện, Đỗ Trạch Thần không về nhà đúng hạn, cho nên sáng sớm hôm sau mới lái xe chạy về nội thành.
Trở về Đường gia lúc Đường Huyên đang ăn sáng, chỉ ngoài ý muốn việc Đỗ Hoằng Nghị cũng ở đó.
Đỗ Trạch Thần khẽ nhíu mày nhìn ông, Đỗ Hoằng Nghị liếc mắt sang Đường Huyên một cái, khiến anh trong lòng hiểu rõ mà không cần nói ra.
Đường Huyên gần đây mới nghỉ dưỡng được một chút, mặt dù muốn nói chân tướng mọi chuyện với bà, nhưng Đỗ Trạch Thần lại giằng co không biết dùng cách nào, cho nên rốt cuộc vẫn chưa nói gì. Chữ “cha” cuối cùng vẫn là không thể thoát ra khỏi miệng.
Cũng may Đường Huyên dường như không để ý, bà nhìn chằm chằm vào TV đang chiếu tin tức buổi sáng.
“Người họ Nhiếp, họ Ngụy cùng một nhóm con nhà giàu bị nghi ngờ có liên quan đến đến vụ lộn xộn, cảnh sát đã ghi nhận nhiều tội danh, lục soát hiện trường buổi tiệc phát hiện ra số lượng lớn chất cấm cùng video chứng cứ. Trước mắt những người bị hại đã bắt đầu khởi tố, rõ ràng hai người này là kẻ tái phạm……Hiện trường buổi tiệc là công ty giải trí Anh Hoàng……”
Đường Huyên nhíu mày hỏi Đỗ Hoằng Nghị: “Người họ Ngụy chính là con trai của Ngụy gia cùng với người họ Nhiếp mới tới Nhiếp gia này cũng quá xằng bậy rồi. Ông cứ không quản, những tiểu tử trong công ty mới bao lớn đâu mà. ”
“Tôi luôn cảm thấy sau khi Tiểu Thần xảy ra chuyện, công ty giải trí Anh Hoàng lúc nào cũng lộn xộn. Bà mau thương lượng với tập đoàn họ Đường, nhưng cũng đừng làm mất mặt Anh Hoàng, dù sao đó cũng là tâm huyết cả đời của bà. ”
Đỗ Trạch Thần cười lạnh, so với tập đoàn họ Đường đó, công ty giải trí Anh Hoàng là cái gì chứ.
Bên này Đỗ Hoằng Nghị cũng thở dài một tiếng nói: “Đúng là không còn cách nào khác, vừa mới lơi lỏng một chúng thì đã bị bọn họ làm cho hỏng bét. ”
“Tôi nhớ ông đã dạy cho thư kí Dương và con trai cô ta quản lí Anh Hoàng, cuối cùng lại thành ra như vậy. ” Đường Huyên nhàn nhạt nói: "Không phải tôi trách ông, chỉ là nên tính chuyện cho Tiểu Thần chăm lo cho công ty, cũng nên rèn luyện người làm thật tốt. Thư kí Dương rốt cuộc đã lớn tuổi cũng không có dã tâm gì, tôi thấy tâm tư bà ấy chỉ lo nghĩ cho con trai mà thôi. Niệm Dương tuổi vẫn còn trẻ, ngay từ đầu giao cho làm trợ lí chủ tịch thì có chút miễn cưỡng. ”
Đỗ Hoằng Nghị cười nói: “Ý bà là, cảm thấy Tiểu Thần tốt nghiệp nên muốn ủy thác trọng trách, nhưng lại không nghĩ đến những thiếu sót của nó, tôi đã bảo nó phải chuyên tâm rèn luyện. ”
Trong lòng Đỗ Trạch Thần khó chịu, thật nên xem Đỗ Niệm Dương kính yêu cha mình ra sao mà có thể khiến ông nhất quyết hướng vào anh ta mà chọn người thừa kế như vậy. Anh chỉ có thể bày ra dáng vẻ không biết gì, trong lòng càng cân nhắc.
Đỗ Trạch Thần rướn người lùa nốt phần cơm, chuẩn bị rời đi, phải lập tức online trò chơi <>, gần đây công việc rất nhiều.
Đường Huyên thấy vậy dường như mới nhớ ra, hỏi anh: “Ấu Dao ở đoàn phim vẫn còn ngốc như thế sao?”
Nhắc tới Thẩm Ấu Dao, gương mặt Đỗ Trạch Thần liền bất giác nở nụ cười: “Chính là vậy, tính tình cô ấy có chút chậm, nhưng con đặc biệt thích với cô ấy. ”
Đường Huyên nhìn bộ dạng hớn hở của anh thì chế nhạo nói: “Xem ra có tiến triển ha. ”
Đỗ Trạch Thần cười thành tiếng: “Là do con trai mẹ đích thân ra tay, sao có thể thất bại được. ”
Đỗ Hoằng Nghị nhìn dáng vẻ vui cười của hai mẹ con, bỗng nhiên liền như tỉnh ra, dường như đã lâu rồi ông chưa hưởng thụ những phút giây tươi đẹp như vậy. Kể từ khi ông cụ Đường qua đời, con người Dương Hiểu Viện liền thay đổi, trong mắt chỉ còn có tài sản của Đường thị cùng người thừa kế Đỗ Niệm Dương.
Chỉ có thể thở than, muốn thành đại sự, tất yếu phải hy sinh những thứ này.
“Huyên Huyên, điện thoại tôi đã sạc đầy pin chưa?”. Hôm qua khi trở về, điện thoại ông hết pin, Đường Huyên đã giúp ông mang đi sạc.
Đường Huyên gọi người hầu mang điện thoại đến, đưa cho Đỗ Hoằng Nghị.
“Sao lại tắt nguồn vậy?”
“Chắc là trước khi sạc thì hết pin tắt nguồn rồi. ” Đường Huyên nói mà không thèm để ý.
Đỗ Hoằng Nghị mở điện thoại ra, một đống tin báo liền thi nhau nhảy đến, Đường Huyên nghe tiếng âm báo leng ca leng keng thì hoảng sốt: “Đêm hôm khuya khoắt có việc khẩn cấp gì, có phải tôi đã làm lỡ việc của ông rồi không?”
Đỗ Hoằng Nghị nhìn đến mấy chục cuộc gọi nhỡ, trong lòng cảm thấy không ổn chút nào nhưng vẫn cười nói: “Không sao, ai mà biết được hôm nay có nhiều việc như vậy. ”
Ông đi ra bên ngoài nghĩ ngợi, vừa lúc một tựa đề bài báo hiện lên, ngón tay ông không cẩn thận chạm trúng, hai chữ “Cậu Đỗ” cùng ảnh chụp Đỗ Niệm Dương hiện ra làm trong lòng ông giật nảy một cái.
#Nhân tài Worton tổn thất trong buổi tiệc hạng nhất
Tuy rằng khi đó là phát sóng trực tiếp nhưng lúc sau lại bị cưỡng chế buộc ngừng phát sóng. Vậy mà vẫn có rất nhiều người đã xem đoạn video. Trong đó thê thảm nhất là Đỗ Niệm Dương, thân phận bị bới móc toàn bộ.
[Chẳng phải là trợ lý của Giám đốc Đỗ sao!]
[Giám đốc Đỗ vì để nịnh bợ nhà họ Nhiếp quả là hao tổn tâm cơ, cả trợ lí của mình cũng đưa đến]
[Anh Hoàng sắp xong đời rồi, tiểu trợ lý thật đáng thương]
[Mới 22 tuổi thôi, là nghiên cứu sinh tốt nghiệp từ Học viện Kinh tế Worton, tài giỏi như vậy, vận mệnh thật quá tàn nhẫn……]
[Tiểu ca ca Đỗ Niệm Dương à, đừng nhụt chí, cố lên, anh vẫn còn tương lai……]
……
Đỗ Hoằng Nghị các bài bình luận không cảm thấy vui mừng nổi, như thế này thì Đỗ Niệm Dương sẽ đối mặt mọi người thế nào với tư cách người kế thừa Đỗ thị.
Dương Hiểu Viện lại gọi điện thoại tới, Đỗ Hoằng Nghị bắt máy, liền nghe thấy đầu dây bên kia vang tới tiếng gào phẫn nộ như muốn ăn thịt người: “Đỗ Hoằng Nghị! Anh đang muốn bỏ mặt Niệm Dương có phải không! Tôi nói cho anh biết, đừng có mơ!”
“Tôi không có nghĩ vậy. ” Đỗ Hoằng Nghị theo bản năng liếc mắt sang Đường Huyên đang ngồi trước bàn ăn, nhíu mày nói giọng trấn an: “Ngày hôm qua là ngoài ý muốn, tôi sẽ đi tìm bà ngay. Trước mắt bà hãy gọi cho bộ phận ngoại giao của công ty, mau ép tin tức lại!”
Ông cúp máy, đang muốn rời đi thì nghe Đường Huyên nói: “Ông à, đưa tôi đi bệnh viện đi. ”
“Mẹ làm sao vậy”, Đỗ Trạch Thần quan tâm nói: "Có chỗ nào khó chịu sao?”, anh cẩn thận xem xét một chút, thấy thần sắc của bà còn tốt.
“Mẹ tức ngực khó thở một chút. ”, Đường Huyên cười nói: "Đi bệnh viện để bác sĩ Lý giúp mẹ xem xem có nên điều chỉnh đơn thuốc không. ”
Đỗ Hoằng Nghị trong lòng nôn nóng, nhưng với bổn phận làm chồng, nếu không ở bên bà cũng không được. Hơn nữa khi này Đường Huyên đang ở trước mặt, ông không thể bỏ bà lại mà rời đi.
Đỗ Trạch Thần không yên tâm nên cùng đi theo.
Ở trên xe, Đỗ Trạch Thần xem qua tin tức, cười lạnh lùng mà nói: “Đỗ Niệm Dương, đây đúng là đã ăn chơi quá trớn rồi. ”
Đường Huyên nghi hoặc: “Ngày hôm qua Niệm Dương cũng cùng con của Nhiếp gia và Ngụy gia quậy phá với nhau”, xong liền nhíu mày: "Nó lại gây chuyện.
Đỗ Trạch Thần nhìn vào mắt Đỗ Hoằng Nghị: “Thật không phải vậy, cậu ta là người bị hại. ” Nói xong anh liền đưa điện thoại cho Đường Huyên xem.
Đường Huyên xem một chút liền hoảng hốt nói: “Cậu con trai của Nhiếp gia đó và Ngụy Anh Tuấn đều kiêu ngạo đến tình trạng nàysao, nhưng sao lại……”. Sau đó Đỗ Hoằng Nghị nói: “Thư kí Dương cũng rất là đau lòng. ”
Đỗ Hoằng Nghị nói: “Bà gọi điện thoại xin nghỉ cho tôi đi, ” ông lại liếc mắt sang Đỗ Trạch Thần một cái, nói: “Tiểu thần, con và bọn Nhiếp Khải Kiệt có qua lại sao?”
“Ba à, ông muốn nói gì?”, Đỗ Trạch Thần cười lạnh. “Ông nghĩ tôi có cùng gu với Ngụy Anh Tuấn đó rồi bị lợi dụng, nhưng thật ra Đỗ Niệm Dương - một trợ lý không biết gì mà lại mặt dày đi theo cùng ăn chơi trác táng. Căn bản là không cùng đẳng cấp. ”
Đỗ Hoằng Nghị theo bản năng liếc nhìn Đường Huyên một cái, nhíu mày nói: “Tiểu Thần. ”
Đường Huyên không tán thành nói: “Tiểu Thần, con cứ nói vậy. Có lẽ cậu ta chỉ là kết bạn bình thường, bất quá chỉ là do nề nếp của Nhiếp gia đó thật sự có chút quá mức. Trước kia, lá gan của Ngụy Anh Tuấn đó không lớn như vậy, lần này gây ra chuyện này, Anh Hoàng cũng bị ảnh hưởng không ít. Tôi nghĩ lão Đỗ nhà ông chắc phải xử lý Giám đốc Ngụy bên kia, nhiều nghệ sĩ ở Anh Hoàng bị như vậy, luôn là Ngụy Anh Tuấn ỷ vào uy thế của Giám đốc Ngụy. ”
“Nhưng cũng không hẳn, ” Đỗ Trạch Thần cười lạnh: “Theo con được biết, Đỗ Niệm Dương và Ngụy Anh Tuấn có quan hệ mật thiết, cậu ta cáng đáng cái danh trợ lí chủ tịch, còn có thư kí Dương bí mật hỗ trợ lót đường. So với cái bao cỏ Ngụy Anh Tuấn thì cậu ta trong mắt các nghệ sĩ mạnh hơn nhiều. Nghĩ lại mà xem, trước khi cậu ta đến Ngụy Anh Tuấn làm gì có nhiều nghệ sĩ chống đỡ như vậy. ”
Đỗ Hoằng Nghị liếc mắt cảnh cáo Đỗ Trạch Thần qua kính chiếu hậu một lần nữa, Đỗ Trạch Thần lại không để ý tới.
Đường Huyên dường như đang suy tư: “Không ngờ thư kí Dương giỏi giang hơn người như vậy, mà khi đối đãi con trai mình lại quá thiếu lí trí. ”
Đỗ Hoằng Nghị chỉ có thể gật đầu phụ hoa.
Mấy người tới được bệnh viện, lúc đi ngang qua một phòng bệnh nào đó, Đường Huyên bỗng ngừng bước: “Lão Đỗ, đó có phải thư kí Dương không?”
Đỗ Hoằng Nghị tự nhủ thấy không ổn, đang định mở miệng bảo bà rời đi thì Đường Huyên đã đẩy cửa bước vào.
Dương Hiểu Viện nghe động tĩnh thì quay đầu lại, tưởng Đỗ Hoằng Nghị tới: “Anh sao bây giờ mới……”
Lời nói cất lên một nửa mới nhận ra ông còn đi cùng với hai mẹ con mà bà căm thù.
Nhất là khi nhìn Đường Huyên ôm cánh tay Đỗ Hoằng Nghi, còn Đỗ Trạch Thần chế nhạo nhìn bộ dạng của bà, lửa giận vốn đang âm ỉ lại bừng bừng nổi lên, tựa như thiêu hủy lí trí, thiếu chút nữa đã xông lên chất vấn Đỗ Hoằng Nghị: Vì sao, vì sao lại đối đãi với mẹ con bọn họ như vậy!
Biết đây là thời điểm quan trọng của Đỗ Niệm Dương, lại chọn ngay lúc này mà khơi dậy lòng thù địch của bọn họ. Vào lúc này còn dắt họ đến đây diễu võ dương oai, ông làm sao nỡ!
“Hiểu Viện, tại sao mấy người lại ở đây?”, Đỗ Hoằng Nghị nói bằng giọng trầm, có ý cảnh cáo làm bà khó khăn lắm mới giữ được tia lí trí cuối cùng, hít sâu một hơi mà nói: “Ở đây riêng tư hơn một chút, tôi muốn Niệm Dương được ở chỗ yên tĩnh. ”
Đường Huyên bước đến quan tâm nắm lấy tay bà ta, thở dài mà nói: “Chuyện của Niệm Dương tôi đã biết hết, bây giờ cậu ấy sao rồi?”
Rồi bà nhìn sang Đỗ Niệm Dương đang nằm trên giường bệnh, thấy anh ta vẫn còn nhắm mắt hôn mê, liền lộ ra biểu cảm thương hại: “Cậu ấy thật đáng thương, bác sĩ nói sao?”
Dương Hiểu Viện tốn rất nhiều sức lực mới có thể làm giọng mình nghe bình thường: “Bác sĩ nói cứu kịp thời, không có gì đáng ngại”. Khi bà ta nói không nhịn được mà quay sang nhìn Đỗ Trạch Thần.
Đỗ Trạch Thần dường như không chú ý đến ánh mắt của bà, nhìn người bệnh ở trên giường: “Hình như anh ta sắp tỉnh rồi. ”
Anh vừa dứt câu, Đỗ Niệm Dương liền mở to mắt, Dương Hiểu Viện liền lao đến trước tiên: “Con trai, con tỉnh lại có thấy không khỏe chỗ nào không?”
Đường Huyên quan tâm bước đến nói: “Tỉnh lại là tốt, tỉnh lại là tốt. Con trai còn trẻ, sau này vẫn còn quãng đường dài phải đi, chỉ cần cậu không sao thì tốt rồi. ”
Lời bà nói thoáng gợi lên hồi ức trong Đỗ Niệm Dương, bỗng nhiên anh ta kích động kêu lên: “Mẹ, mẹ, là Đỗ Trạch Thần! Là Đỗ Trạch Thần! Là anh ta hại con!”
Dương Hiểu Viện liền nhìn Đỗ Trạch Thần, dường như không thể khống chế lòng căm hận của chính mình.
Đỗ Trạch Thần cũng thực sự kinh ngạc: “Tôi không có biết nha”. Anh nhìn sang Đỗ Hoằng Nghị: “Ba, có phải tâm thần cậu ta rối loạn rồi không, tự dưng con hại anh ta làm cái gì?!”
“Cũng không phải con kêu cậu ta chơi chung với Ngụy Anh Tuấn, chẳng lẽ do Ngụy Anh Tuấn hận con, bạn bè con lại đều liên quan đến họ Đỗ, nên có khi tên đó ghét ai ghét cả tông ti họ hàng cũng nên. ”
“Chuyện đó thì thực sự xin lỗi, do cậu ta mang họ Đỗ bị xem là bạn bè tôi nên mới gặp liên lụy. ”
Đỗ Hoằng Nghị thấy anh càng nói càng không ổn, liền tiến lên mộ bước ngăn ánh mắt của mẹ con Dương Hiểu Viện, tựa như muốn kêu Đỗ Niệm Dương tạm nhẫn nhịn trước, đè cánh tay cậu ta mà nói: “Cậu trai tốt, Nhiếp Khải Kiệt và Ngụy Anh Tuấn đã bị bắt giữ, cậu cứ yên tâm, mọi chuyện sẽ tốt thôi. ”
Đường Huyên cũng an ủi nói: “Đúng vậy, chuyện lần này quả thực cũng không có gì ghê gớm, mọi người đều sẽ giúp đỡ cậu. ”
Dương Hiểu Viện biến sắc, Đường Huyên còn không kịp đợi bà ta ngăn cản liền nói tiếp: “Mọi người đều biết cậu là nhân tài của Học viện Tài chính Worton, bằng cấp năng lực đều có hết, tất cả đều ủng hộ cậu, tin tưởng cậu nhất định có tương lai. ”
Cảm xúc của Đỗ Niệm Dương liền vỡ vụn: “Bà nói cái gì mà tất cả mọi người đều biết!” Anh ta giãy giụa ngồi dậy: “Mẹ, đưa điện thoại cho con, đưa điện thoại cho con!”
Dương Hiểu Viện căm tức nhìn Đường Huyên, Đường Huyên khó hiểu chớp chớp mắt, khó hiểu nhìn về phía Đỗ Hoằng Nghị: “Tôi, tôi nói sai gì sao?”
Đỗ Hoằng Nghị thở dài nói với Dương Hiểu Viện: “Huyên Huyên cũng là có ý tốt thôi, bà đừng để trong lòng, cứ chăm sóc cho Niệm Dương thật tốt đi. ”
Đường Huyên dường như cũng phản ứng lại, hối lỗi nói: “Xem ra người ở độ tuổi này đều khá cảm tính, cứ nghĩ có người ủng hộ sẽ tốt hơn, nhưng đâu ngờ……”. Bà vô cùng tự trách: “Cậu ấy nhạy cảm như vậy, chi bằng thay đổi nơi ở xa lạ một chút sẽ tốt hơn. ”
Nói tới đây, bà lại nói với Đỗ Hoằng Nghị: “Còn chuyện nói muốn đưa Niệm Dương đi rèn luyện, bộ dạng hiện tại của cậu ấy cũng không phù hợp, không bằng cứ cho bọn họ chút thời gian thong thả, cho Niệm Dương ra ngoài giải sầu. Có thư kí Dương cùng chăm sóc, tin rằng sẽ mau chóng bình phục thôi. ”
Dương Hiểu Viện trân trối nhìn Đường Huyên, thật sự thì bà không phải là không có lý.
Nói chung cứ thấy tình cảnh này quen quen, có điều lúc trước là ngược lại, là bà ta làm chuyện này với mẹ con họ……
Tác giả có lời muốn nói: Đã nhìn ra đi mẹ Đường bắt đầu báo thù……
← Ch. 42 | Ch. 44 → |