Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 40

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 40
Chương 39
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Đang nói chuyện thì Ngụy Anh Tuấn gõ cửa bước vào. Anh ta c. ởi tr. ần, chỉ mặc một chiếc quần l. ót mỏng manh, Triệu Hiểu Đan mặc một cái áo lụa trong suốt, bên trong gần như khỏa thân, cô ta đang ôm lấy cánh tay của Ngụy Anh Tuấn, biểu cảm rất bình tĩnh, hiển nhiên là đã quen thuộc với việc như vậy.

Thẩm Ấu Dao nhớ lại bộ dạng uể oải khi nhìn thấy cô ta hai lần trước đó, thì ra nguyên nhân của cô ta là như vậy...

Ngụy Anh Tuấn cười ha ha nhìn hai người nói: "Sao còn chưa thay quần áo, không sợ nóng à?"

Trong lúc nói chuyện, anh ta đi đến gần Thẩm Ấu Dao, đánh giá cô một cách dâm dê, nói: "Mấy tháng nay thiếu gia Đỗ bị thương, phu nhân Đỗ cũng vất vả rồi nhỉ? Hôm nay chúng ta chơi tận hứng nhé." anh ta muốn đưa tay bóp cằm Thẩm Ấu Dao, nửa chừng bỗng nhớ tới cái gì đó, lại thu tay về: “Suýt nữa quên mất phu nhân Đỗ rất lợi hại, nghe nói cô đánh nhau rất giỏi?”

“Mấy người, tóm lấy cô ta. ” anh ta chỉ vào vệ sĩ ăn mặc như bồi bàn đang đi theo phía sau Thẩm Ấu Dao.

Thẩm Ấu Dao bị hai người đè xuống, Ngụy Anh Tuấn đã ở bên Nhiếp Khởi Kiệt lâu như vậy, anh ta cũng học được cảm giác hưởng thụ bi. ến th. ái từ Nhiếp Khởi Kiệt, vì vậy anh ta không vội vàng ra tay, quay lại lấy hai cái ly trên bàn trà rót nước vào trong, lấy hai viên thuốc màu trắng trong túi ra bỏ vào ly trước mặt mọi người.

Đỗ Trạch Thần nhíu mày: “Cậu muốn làm gì?"

Ngụy Anh Tuấn cầm một cái ly lên, cười nói: "Làm cậu vui vẻ đó! Tuy rằng cậu vô dụng, nhưng cậu là đàn ông mà, tôi nói cho cậu biết mấy cái thứ trước đây không có tác dụng gì, nhưng cái thứ này lại tốt lắm đấy, có thể khiến cậu sướng muốn chết... ”

Nhiếp Khởi Kiệt nhận lấy cốc nước, đi từng bước một về phía Đỗ Trạch Thần, ly nước trong tay anh ta lắc lư, đối với Đỗ Trạch Thần mà nói nó giống như một cây đao mãi không chém xuống, tinh thần anh như đang bị tra tấn...

“Cậu ta nói đúng đấy. ” Nhiếp Khởi Kiệt li. ếm răng, giống như dã thú chuẩn bị ăn tươi nuốt sống: “Yên tâm đi, tôi rất hâm mộ công tử Đỗ, bảo đảm sẽ đối xử thật nhẹ nhàng với cậu. ”

Dường như anh ta rất thích thú với ánh mắt tức giận của Đỗ Trạch Thần, sai vệ sĩ giữ vai Đỗ Trạch Thần, vươn tay nhéo cằm anh, cười nham hiểm nói: “Tôi còn muốn ở bên cậu thật lâu cơ mà. ”

Thẩm Ấu Dao giãy giụa, Ngụy Anh Tuấn đứng đằng kia nói: "Yên tâm đi cô cũng có phần đó."

Anh ta cầm một ly nước khác đi về phía Thẩm Ấu Dao, vừa cười vừa nói với Đỗ Trạch Thần: “Cậu cứ yên tâm về cô vợ nhỏ của cậu đi, tôi hứa sẽ khiến cô ấy sướng hết mức, cho cậu tận mắt nhìn thấy luôn!"

Triệu Hiểu Đan đứng bên cạnh xung phong nhận lấy ly nước: “Để tôi làm cho."

Mặc dù đã biết bọn họ sẽ làm ra những hành động rất kinh tởm, nhưng không ngờ nó lại khiến người ta mắc ói tới mức như vậy.

Muốn hủy hoại cả hai người bọn họ cùng một lúc...

Đỗ Trạch Thần nhìn ly nước sát bên miệng mình, lại nhìn chằm chằm tên côn đồ nham hiểm trước mặt, bỗng nhiên giơ chân đá mạnh một cái.

Nhiếp Khởi Kiệt đáng thương đề phòng tất cả tình huống nhưng lại không ngờ tới chân của anh có thể cử động được. Đỗ Trạch Thần đã kìm nén cơn tức giận trong lòng rất lâu, cú đá này sử dụng hết sức lực, đá vô cùng mạnh, nhưng dù sao chân vẫn chưa linh hoạt lắm nên đá cũng không chính xác, Nhiếp Khởi Kiệt gào thét thảm thiết lấy tay che đũng quần quỳ xuống...

Cùng lúc đó, Thẩm Ấu Dao dễ dàng thoát khỏi vệ sĩ, dùng lòng bàn tay chém vào cổ Ngụy Anh Tuấn, trong lòng tức giận không chịu được nên ra đòn không nương tay, Ngụy Anh Tuấn bất tỉnh ngay lập tức.

Trước khi hai vệ sĩ kịp phản ứng, cô đã tiến lên một bước tóm lấy Nhiếp Khởi Kiệt vẫn còn đang đau đớn lăn lộn trên sàn.

Hai vệ sĩ bước lên trước một bước, Thẩm Ấu Dao thẳng tay vặn gãy một cánh tay của Nhiếp Khởi Kiệt, Nhiếp Khởi Kiệt tội nghiệp bị thương nặng còn chưa hết đau, lại bị ăn thêm một đòn nữa, anh ta kêu gào thảm thiết.

Thẩm Ấu Dao đặt tay lên cánh tay còn lại của anh ta, nói với vệ sĩ: “Thử bước thêm một bước nữa xem sao?”

"Đừng nhúc nhích! Đừng nhúc nhích! Mấy người không được nhúc nhích!" Nhiếp Khởi Kiệt đau đến đỏ bừng mặt, giãy dụa ngăn cản vệ sĩ.

Hai tên vệ sĩ không dám động, Triệu Hiểu Đan cũng hóa đá cả người.

Đỗ Trạch Thần tiếp tục ngồi lại trên xe lăn, đi tới khóa cửa, quay đầu nhìn Nhiếp Khởi Kiệt với nụ cười nham hiểm: “Chắc phòng này cách âm tốt lắm nhỉ?"

Nhiếp Khởi Kiệt kinh hãi nói: "Cậu tính làm gì?"

"Đương nhiên là để chơi rồi. Cậu không thích à?" Đỗ Trạch Thần nhìn xung quanh, tìm thấy một đôi găng tay da ở trong góc, có vẻ như tác dụng của chúng không bình thường cho lắm.

Như thể đang chuẩn bị giết ai đó.

Thẩm Ấu Dao cúi xuống nhặt một mảnh trong số những mảnh thủy tinh vỡ mà Nhiếp Khởi Kiệt làm rơi, chọn một mảnh sắc bén.

Thấy Thẩm Ấu Dao đang phân tâm, hai vệ sĩ muốn tranh thủ cơ hội này tiến lên, nhưng họ đã đánh giá thấp năng lực của đối thủ.

Nhiếp Khởi Kiệt đang sợ gần chết, anh ta đau đớn tới mức muốn nhảy dựng lên, nhưng nửa người dưới đang bị đè lại, cuối cùng biến bản thân thành thế đứng kỳ cục, chửi về phía vệ sĩ: "Tôi đã nói mấy người không được động đậy rồi cơ mà? Nghe không hiểu tiếng người hay gì? Mấy người muốn thấy tôi chết có phải không?"

Sau đó, anh ta nghiêm túc đe dọa Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao: "Tôi là con trai duy nhất của nhà họ Nhiếp, nếu tôi xảy ra chuyện gì, cha và ông nội tôi có đào cả ba tấc đất cũng sẽ cố hết sức tìm ra thủ phạm."

"Có Hoắc gia hỗ trợ, cho dù cậu có là thiếu gia của Đỗ gia được cưng chiều nhất đi chăng nữa cũng đừng mong có gì tốt, huống chi cậu cũng chỉ là một phế vật bị bỏ rơi, giám đốc Đỗ còn đang mong cậu chết đi, cậu nghĩ cậu giết tôi thì sẽ có chuyện gì xảy ra?"

Đỗ Trạch Thần tìm thấy loại thuốc mà anh ta vừa sử dụng trong túi của Ngụy Anh Tuấn, anh bật cười khi nghe Nhiếp Khởi Kiệt hét lên như vậy: "Tôi là phế vật bị bỏ rơi của nhà họ Đỗ? Đỗ Hoằng Nghị chỉ mong tôi chết đi? Cậu nghe ai nói thế? Ngụy Anh Tuấn hay Đỗ Niệm Dương? "

Tuy anh biết người này có chỉ số thông minh không cao, nhưng anh vẫn bất ngờ với điểm này, chỉ nghe câu chuyện từ một bên nói?

So sánh thử, nếu anh ta chỉ là một người ỷ vào gia thế rồi đi làm xằng làm bậy thì anh cảm thấy còn dễ chấp nhận hơn.

“Ông trời thật là không công bằng. ” Anh phát hiện trong túi Ngụy Anh Tuấn vẫn còn một viên thuốc, bèn lấy ra cẩn thận nghiên cứu: “Cậu đúng là tên ngu ngốc, chỉ vì được đầu thai vào một nhà tốt mà có thể muốn làm gì thì làm..."

Thẩm Ấu Dao, vệ sĩ, Triệu Hiểu Đan:...

Cái chuyện đầu thai tốt này, anh mới là người không có tư cách nói người khác chứ nhỉ?

Đỗ Trạch Thần cũng nhận ra anh đang tỏ vẻ, nhìn Nhiếp Khởi Kiệt nói: "Cho nên đành phải dựa vào những người cũng đầu thai tốt như tôi tới trừng phạt cậu thôi."

Nhiếp Khởi Kiệt:...

Thiếu gia Đỗ đúng là biết cách khiến người ta muốn đánh anh.

“Đây là thuốc gì?” Đỗ Trạch Thần nghiên cứu hồi lâu cũng không tìm ra công dụng của viên thuốc này, bèn hỏi Triệu Hiểu Đan vẫn đang yên tĩnh như gà bên cạnh.

Triệu Hiểu Đan nhỏ giọng nói: "Thiếu gia Ngụy dùng để kí. ch th. ích..."

Đỗ Trạch Thần sửng sốt: “Cậu ta dùng?” Ánh mắt vô thức rơi vào phía dưới của Ngụy Anh Tuấn, lộ ra vẻ đồng cảm.

Anh rót ba ly nước trên bàn trà, lần lượt lấy hai viên thuốc trong túi Ngụy Anh Tuấn bỏ vào, sau đó gấp lại nhét phần còn lại vào túi Ngụy Anh Tuấn.

Làm xong hết mọi thứ, anh đi tới trước mặt hai vệ sĩ: “Hai người nắm tay nhau đi."

Hai vệ sĩ quay qua nhìn nhau, Thẩm Ấu Dao phối hợp đè mảnh kính vỡ lên mặt Nhiếp Khởi Kiệt.

Giọng nói Nhiếp Khởi Kiệt nức nở: “Bảo mấy người nắm thì nắm đi!"

Thấy họ nắm tay nhau, Đỗ Trạch Thần lấy ra một chiếc dùi cui điện từ trong một ngăn ẩn nằm ở tay vịn của xe lăn, đánh thẳng vào eo của một trong số họ. Hai vệ sĩ nắm tay nhau giật như Parkinson*, sau đó cả hai ngã xuống đất.

*Bệnh Parkinson là một rối loạn thoái hóa chậm tiến triển, được đặc trưng bởi run tĩnh trạng, tăng trương lực cơ, giảm vận động và vận động chậm, và sau cùng ổn định tư thế và/hoặc dáng đi.

Bây giờ những người còn đứng trong phòng là Nhiếp Khởi Kiệt, Triệu Hiểu Đan và Đỗ Trạch Thần.

Đỗ Trạch Thần không bất cẩn như họ, anh lục tung các ngăn kéo tìm thấy rất nhiều thứ có thể trói được, anh trói Nhiếp Khởi Kiệt và Triệu Hiểu Đan trước, sau đó mới trói ba người đã ngất đi.

Làm xong tất cả những chuyện này, Đỗ Trạch Thần tự mình ôm Nhiếp Khởi Kiệt ném anh ta lên ghế sô pha, sau đó đứng dậy bỏ hết phong thái quân tử lễ độ đi lao vào đánh một tên vô dụng không thể cử động.

Vừa đánh người vừa nói: "Cái đầu không não của cậu nghĩ gì thế!"

"Dám đùa giỡn vợ tôi!"

"Gan to bằng trời! Thứ gì cũng dám làm!"

"Chơi à? Thiếu gia tôi đây sẽ cho cậu chơi đủ cả ngày nay!"

...

Đỗ Trạch Thần nhớ tới những suy nghĩ của anh ta đối với Thẩm Ấu Dao, lòng đầy tức giận, anh đánh Nhiếp Khởi Kiệt khiến anh ta ôm bụng hét lớn một cách bất lực: “Không dám, không dám, đừng đánh tôi, tôi không dám nữa đâu!"

Đỗ Trạch Thần đánh tới mức cả người đổ đầy mồ hôi, Thẩm Ấu Dao sợ chân anh vừa khỏi lại bị gì nữa, vội vàng ngăn cản.

Nhìn thấy Đỗ Trạch Thần ngồi xuống, Nhiếp Khởi Kiệt chỉ cảm thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng thoát kiếp.

Nhưng lại thấy Thẩm Ấu Dao đấm một đấm tới, anh ta tưởng mình sắp lên thiên đàng tới nơi, đau đến mức không kêu nổi thành tiếng, nhưng anh ta vẫn nghe rõ cô dữ dằn nói bên tai hắn: “Dám đùa giỡn chồng tôi này!"

Chương (1-99)