Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 32

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 32
Chương 31
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Bây giờ Đỗ Niệm Dương vẫn còn sốc. Trước kia anh ta chỉ là một học sinh ngoan có gia cảnh tốt đẹp, trừ việc hâm mộ và ghen ghét Đỗ Trạch Thần ra thì không hề có xíu thói quen xấu nào, cũng không có khuynh hướng bạo lực. Tối hôm qua tận mắt nhìn thấy một vụ cư. ờng hi. ếp / bạo lực và trạng thái của đương sự bị nâng lên xe lúc rạng sáng khiến anh ta cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Dương Hiểu Viện lại không hề để tâm, ngược lại còn hỏi: “Cậu Nhiếp nói muốn tổ chức tiệc sinh nhật, bị thương như vậy rồi còn có thể tổ chức được đúng ngày không?”

Đỗ Niệm Dương trả lời: “Chỉ là bị cắt vào tay mà thôi, không nặng lắm, chắc là vẫn có thể tổ chức đúng giờ được. ”

“Vậy có phải là mời rất nhiều người đúng không?” Dương Hiểu Viện nói: “Nhớ phải nhắc cậu ta mời Đỗ Trạch Thần nữa, tốt xấu gì cũng là nhân vật nổi tiếng trong giới cậu ấm của thành phố Yến, nếu cậu ta không đến thì cậu Nhiếp sẽ mất hết mặt mũi đấy. ”

Đỗ Niệm Dương chần chờ: “Đỗ Trạch Thần? Anh ta đã vô dụng rồi, còn tới làm gì nữa? Đây không phải là cơ hội để cô lập anh ta à? Sau này chắc anh ta sẽ không được mời đến các buổi tụ hội nữa?”

Dương Hiểu Viện ngẩng đầu nhìn con trai: “Con à, con phải học được cách nhìn xa trông rộng. Hơn nữa, nếu muốn đạt được thắng lợi thì cần phải biết cách tận dụng mọi thứ một cách tốt nhất. Đỗ Trạch Thần tuy đã tàn rồi, nhưng không phải con từng nói cậu Nhiếp thích mỹ nam mỹ nữ, đặc biệt là vẻ đẹp tàn khuyết sao?”

Đỗ Niệm Dương cả kinh: “Ý của mẹ là…”

Dương Hiểu Viện cười: “À, đúng rồi! Đừng quên cả Thẩm Ấu Dao nhé! Cô gái đó cũng là một người đẹp hiếm có, hơn nữa bọn chúng không phải thích vợ chồng hoạn nạn có nhau hay sao? Cùng xem có thể cùng nhau trải qua chuyến này không, hãy nhìn bọn chúng có thể nâng đỡ nhau bước tiếp không đi!”

Đỗ Niệm Dương nhìn bà ta, cảm thấy có chút sợ hãi, nuốt nước miếng: “Mẹ, Nhiếp Khởi Kiệt thật sự…” Cực kỳ tàn bạo.

Dường như Dương Hiểu Viện đã hiểu anh ta muốn nói gì: “Ngụy Anh Tuấn cũng từng đưa mấy minh tinh nhỏ qua đấy rồi, Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao là cái thá gì? Không phải cũng đều là minh tinh à?”

“Nhưng mà chỗ ba thì… Di chúc của anh ta còn chưa có sửa đâu đấy. ”

“Sửa hay không sửa thì liên quan gì đến chúng ta?” Dương HIểu Viện nhìn con trai nói: “Có 45% cổ phần kia là đã đủ nắm giữ Đường thị trong tay rồi, người muốn 10% kia là ba con, không phải chúng ta. Mấy ngày này con đã nhìn rõ chưa? Đỗ Trạch Thần không muốn chết, cậu ta chỉ định dùng 10% cổ phần kia để làm khó hai mẹ con ta thôi. Nếu chúng ta nhân nhượng vì việc này, sớm hay muộn gì cũng sẽ bị đuổi đi. Đến lúc đó, đừng nói là 45% Đường thị mà ngay cả Đỗ thị cũng không có phần của chúng ta. Con trai, việc này con sẽ giải quyết chứ?”

“Dù sao hồ sơ chuyển công tác sắp điều xuống rồi, cộng thêm cả thời gian bàn giao, muộn nhất nửa tháng sau hai mẹ con ta sẽ phải rời khỏi đây, con từ từ suy nghĩ đi. ” Tới đây, bà ta lại nói tiếp: “Với lại, chuyện này cũng đâu có liên quan gì tới con, bao gồm của chuyện tối qua cũng vậy. Đây là do Ngụy Anh Tuấn làm mà, không phải à?”

……

Đỗ Trạch Thần dẫn Ấu Dao và Chu Ngạn Lâm đi thăm Vương Hủ.

Cũng may là con dao không đâm vào chỗ trí mạng, Vương Hủ đã tỉnh lại. Dù sao thì vẫn là một thanh niên trong sáng, gặp phải chuyện này, còn nhìn thấy người đại diện cũ và bạn tốt, không hiểu sao lại thấy tủi thân: “Anh Chu, Trạch Thần. ”

Chu Ngạn Lâm muốn xoa đầu cậu, lại nhận ra cậu bị chấn động não, chỉ có thể vỗ vai cậu nói: “May mắn. ”

Vương Hủ bị sốc lớn, trong lòng vẫn còn sợ hãi nhưng vẫn kiên định nói: “Em muốn kiện gã ta. ”

“Anh đã giúp em điều tra rồi. ” Chu Ngạn Lâm nói: “Sợ là không kiện nổi. Tuy là em bị thương, nhưng hiện trường nhiều người như vậy bao gồm cả Vệ Phi sợ là sẽ không ai hướng về phía em. Hơn nữa, bên trên nhà họ Nhiếp còn có người, đến lúc đó hoàn toàn có thể nói là lỡ tay đả thương người gì đó… Thậm chí còn không thể phán là cư. ỡng hi. ếp bất thành. Trong cái lòng giải trí thì chuyện này quá đỗi bình thường. Nếu Vệ Phi tự mình làm chứng nói là tự nguyện…”

“Cuối cùng, tổn thương lớn nhất vẫn là em mà thôi. ”

“Vậy thì cứ bỏ qua vậy sao?” Vương Hủ cố chấp nói: “Em không muốn!”

“Tất nhiên không thể bỏ qua được rồi. ” Đỗ Trạch Thần cười lạnh: “Chỉ là anh Chu nói rất đúng, một mình cậu đối đầu với gã đó sẽ có hại. Nghe nói gã ta đã hại biết bao nhiêu người. Cậu tin tôi đi, chuyện này cứ giao cho tôi. ” Nói tới đây, anh thở dài một tiếng: “Lại nói tiếp, cũng là do tôi làm liên lụy đến cậu, nếu không phải vì cậu là bạn tôi, Đỗ Niệm Dương…”

“Tại sao lại là lỗi của anh?” Thẩm Ấu Dao vẫn luôn an tĩnh đột nhiên cắt ngang lời anh: “Bọn chúng xấu xa hãm hại người khác, anh lại nói là lỗi của anh, anh có lỗi gì hả? Chính vì vậy mà người nào tốt gặp xui xẻo thì đó cũng là lỗi của anh??”

Đỗ Trạch Thần chưa kịp nghĩ tại sao cô lại không vui đã ngại ngùng xin lỗi trước: “Em nói rất đúng, là tôi lỡ lời rồi. Ý của tôi là cậu ta nhằm vào tôi, còn hãm hại bạn bè của tôi, cho nên tôi phải có trách nhiệm xử lý cậu ta. ”

Tuy Vương Hủ chưa từng gặp cô nhưng không biết sao khi thấy cô tức giận thì thấy hơi đáng sợ, cũng nhỏ giọng hùa theo: “Chị dâu nói rất đúng. ”

Thẩm Ấu Dao hơi dừng lại, liếc Đỗ Trạch Thần một cái, gật đầu đồng ý xưng hô này, nói kiểu giấu đầu lòi đuôi: “Tôi chỉ giận bọn chúng ra tay quá mức mà thôi. ”

Chu Ngạn Lâm liếc Đỗ Trạch Thần một cái, thấy tên ngốc này còn chưa nhận ra cô đang bảo vệ anh, trong lòng thấy buồn cười, lại không hề có ý định nhắc nhở anh, nên để tên ngốc này chịu chút tra tấn mới được.

Đỗ Trạch Thần đang nghĩ nên xử lý đám người Đỗ Niệm Dương và Nhiếp Khởi Kiệt như thế nào cho đẹp, vậy mà lại nhận được thiệp mời tới tiệc sinh nhật của Nhiếp Khởi Kiệt, còn mời cả hai vợ chồng cùng tham gia.

Thiệp mời là Ngụy Anh Tuấn tự mình đưa tới, Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao vừa thăm bệnh từ bệnh viện trở về liền thấy có một thanh niên đang đứng trước cửa nhà mình.

Chỉ thấy anh ta dựa vào ven tượng, anh mặc bộ vest trắng bảnh bao. Buổi chiều tối mà còn đeo cái kính to bản, tai, cổ, ngón tay còn đeo một đống phụ kiện. Người nào không biết còn tưởng rằng anh ta sắp lên sân khấu biểu diễn, đáng tiếc là giá trị nhan sắc của anh ta không đủ nên chỉ khiến người ta cảm thấy đây là một thiếu niên ngu ngốc có gu thẩm mỹ Smart.

Anh ta dường như không chút quan tâm nào đến việc làm Vương Hủ bị thương, nhìn thấy Đỗ Trạch Thần xuất hiện còn thong thả duỗi chân, sau đó chậm rãi đi đến trước mặt anh, nhìn dáng vẻ ngồi trên xe lăn của Đỗ Trạch Thần mà lắc đầu tặc lưỡi hai tiếng: “Chậc chậc, quả nhiên là thế sự vô thường*. Ai có thể ngờ được, đường đường là cậu Đỗ đây mà lại rơi vào kết cục thế này, không có chân có phải bất tiện lắm đúng không?”

*Thế sự vô thường mang ý nghĩa đó là cuộc đời của mỗi người sẽ luôn luôn vạn biến

Đỗ Trạch Thần không thấy lạ lắm. Lúc này Ngụy Anh Tuấn mới chạy tới bỏ đá xuống giếng, có thể thấy trong thời gian này anh ta chắc bị Nhiếp Khởi Kiệt dày vò nhiều lắm đây.

Xem bộ dáng này của anh, Đỗ Trạch Thần mới nhận ra Ngụy Anh Tuấn ăn mặc bộ đồ giống như bộ quần áo mà anh mặc trong một buổi biểu diễn quan trọng lần trước, vì đả kích anh mà thật hao tổn tâm sức.

Đỗ Trạch Thần bật cười: “Đúng vậy, rất bất tiện. Tôi nghĩ có lẽ ngay cả ông trời cũng cảm thấy cậu ngu xuẩn đến mức đáng thương, cho nên mới dày vò tôi để cho cậu đắc ý vài ba ngày, nếu không sợ là cậu sẽ buồn bức đến mức tự kỷ mất. ”

Tuy rằng không phải tức muốn hộc máu như trong tưởng tượng, nhưng Ngụy Anh Tuấn tự nhận rằng anh ta đến cố chống đỡ cho nên không so đo với anh mà tiếp tục nói: “Cậu ở cái nơi này đúng thật là khiến tôi tìm muốn lòi con mắt ra đó. Không phải chứ, tôi nói cậu này, cho dù đã tàn rồi thì nhà họ Đỗ vẫn là nhà cậu, hiện giờ lại để cho bí thư Dương và Đỗ Niệm Dương vào kia ở là thế quái nào? Gần đầy trong giới đều đã biết rồi rồi, bà Đỗ chạy về nhà mẹ đẻ, cậu Đỗ bị trục xuất đến ở một cái chung cư nho nhỏ, bà chủ nhà họ Đỗ không phải sắp bị thay đổi thật rồi chứ?”

Đỗ Trạch Thần nghe anh ta nói lung tung, Dương Hiểu Viện và Đỗ Niệm Dương có lẽ từng muốn vào ở, nhưng mà Đỗ Hoằng Nghị giả vờ giả vịt làm quân tử lâu như vậy. Khi ông ngoại vừa mới qua đời, ông ta thật sự là vì quá mức hưng phấn nên mới để lộ sơ hở, hiện tại đã bình tĩnh lại rồi, ít nhất là trước khi lấy được di sản của ông cụ Đường, nếu không ông ta sẽ không dễ dàng để dính tai tiếng vào người.

Con chuyện của anh và mẹ là như thế nào, trong lòng anh hiểu rõ.

“Cậu còn rất rảnh rỗi đó. ” Đỗ Trạch Thần cười nói: “Vị trí cậu chủ nhà họ Ngụy không phải cậu mới là người ngồi không chắc à? Ba cậu có phải định sinh thêm một em trai cho cậu rồi rèn luyện đấy không?”

Ngụy Anh Tuấn suýt chút nữa không nhịn được, hít một sâu cười nhạo: “Mặc kệ tôi có em trai hay không, dù sao thì em trai cậu cũng được rèn xong rồi. Thôi, tôi so đo với một người khuyết tật như cậu làm gì chứ!” Nói rồi, anh ta lấy một tấm thiệp màu vàng kim trong túi ra đưa cho anh: “Đây là thiệp mời sinh nhật cậu Nhiếp, các cậu ấm trong giới đều nhận được hết. Thiệp mời nhà họ Đỗ của cậu đã bị Đỗ Niệm Dương lấy mấy rồi. Người anh em này đặc biệt xin thêm một tấm cho cậu. Tôi nghĩ cậu Đỗ đây dù nghèo túng thế nào thì cũng không đến mức bị một thằng con hoang đè đầu cưỡi cổ chứ?”

Ngụy Anh Tuấn tưởng tượng Đỗ Trạch Thần có thể nhục nhã khó chịu nhận thiệp mời, hoặc là dứt khoát ném thiệp mời xuống đất, nhưng chuyện ấy không hề xảy ra, ngược lại anh tự nhiên nhận thiệp, còn cười nói: “Từ lâu đã nghe danh của cậu Nhiếp, tôi còn đang nghĩ làm thể nào để kết bạn đấy. Thật không ngờ Ngụy Anh Tuấn cậu lại có thể có ngày giúp đỡ tôi, then kiu nhé!”

Anh cảm ơn thật lòng đến mức khiến Ngụy Anh Tuấn cẩn thận suy nghĩ lại, bản thân rốt cuộc là tới làm nhục anh hay là giúp anh thật.

Không chờ anh ta suy nghĩ cẩn thận, Đỗ Trạch Thần đã cất thiếp đi rồi vào nhà, cũng nhiệt tình đóng sầm cửa vào nhốt anh ta ở ngoài. Ngụy Anh Tuấn chỉ cảm thấy, lúc tới ảo tưởng sung sướng biết bao nhiêu, mà nay tất cả đều trở nên vô ích. Anh ta đá mạnh vào cửa nhà Đỗ Trạch Thần, sau đó mới căm giận rời đi.

Đỗ Trạch Thần vào Thẩm Ấu Dao ở bên trong đều giật mình. Đỗ Trạch Thần cười mắng: “Ngụy Anh Tuấn, đồ con bò ngu ngốc. ”

Thẩm Ấu Dao tò mò lật xem thiệp mời: “Mời hai người chúng ta cùng đi, có nhiều người lắm không?”

“Chắc là đều sẽ đi hết. ” Đỗ Trạch Thần nói: “Đối phương mới đến, còn có người chống lưng. Cho dù để hiểu rõ tình hình thì cũng phải tới xem thử, rốt cuộc, tai nghe có thể là giả, mắt thấy mới là thật. ”

“Vậy, anh…” Thẩm Ấu Dao hơi lo: “Ngụy Anh Tuấn rõ ràng không có ý tốt, anh ta lại có quan hệ tốt với Nhiếp Khởi Kiệt, đến lúc chắc chắn sẽ làm nhục anh. ”

Đỗ Trạch Thần không để ý: “Chơi với loại người như Ngụy Anh Tuấn đều là thứ chẳng ra gì. Cậu ta không thể làm gì được tôi, còn trông cậy đám người hầu đó đến nhục nhã tôi? Còn Nhiếp Khởi Kiệt hả? Đừng nói gã ta chỉ là có người chống lưng, cho dù gã ta có là người chống lưng thì muốn đụng đến tôi cũng phải cân nhắc cho kỹ. ”

Thấy Thẩm Ấu Dao nhìn mình cười, Đỗ Trạch Thần không được tự nhiên: “Sao lại nhìn tôi như vậy?”

Thẩm Ấu Dao cúi người nhìn thẳng vào mắt anh, sau đó duỗi tay sờ đầu anh, cười nói: “Cậu Đỗ thật sự đã trưởng thành rồi. ” Đã có thể đánh giá tình thế một cách đúng đắn, không quan tâm ánh mắt và đánh giá của người ngoài.

Cho dù thế nào, lấy hình tượng này xuất hiện của bữa tiệc chắc chắn sẽ gây nên rất nhiều lời đồn đãi vớ vẩn, trực tiếp nhất chính là trải nghiệm được nhân tình ấm lạnh.

Đỗ Trạch Thần nhìn đôi mắt cong cong của cô, cũng không tự giác cười lên: “Đều là công lao của mợ Đỗ mà. ” Nhờ có cô, anh sẽ không bao giờ gục ngã. Cô dìu anh đứng lên, anh liền bảo vệ cô cả đời.

Tầm mắt Thẩm Ấu Dao và anh giao nhau, dường như bị bỏng, vô thức rời mắt đi, lảng sang chuyện khác: “Anh Chu thông báo với tôi, ngày mai đi thử giọng. ”

Đỗ Trạch Thần nhìn cô, cười rất sung sướng: “Có cần tôi đưa em đi không?”

“Không cần. ” Thẩm Ấu Dao nói: “Anh Chu đi với tôi là được, anh có muốn về nhà cũ thăm dì Đường không?”

“Ừm, được! Vậy thì em cẩn thận nhé, có việc gì thì gọi điện cho tôi. ” Đỗ Trạch Thần nói: “Ngày mai tôisẽ về nhà cũ tìm hiểu tình huống nhà họ Nhiếp từ chú Bạch. ”

Chương (1-99)