Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 21

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 21
Chương 20
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

Họ không biết tại sao Thẩm Ấu Dao biết chuyện này, nhưng lời nói của cô rất chắc chắn đã khiến họ vui vẻ, đặc biệt là Đỗ Trạch Thần, anh đã định gánh chịu sự sỉ nhục, nhưng anh không ngờ rằng mình không những không cần, mà còn nhưng có năng lực đánh trả.

Nếu không phải Thẩm Ấu Dao kéo anh ra khỏi đám bùn, anh không thể tưởng tượng mình sẽ làm ra chuyện tồi tệ như thế nào.

Anh nắm lấy tay cô: "Ấu Dao, cảm ơn!"

Thẩm Ấu Dao cười nói: "Cố lên, nhớ lời anh nói, anh rất cứng rắn, hiện tại chính là cơ hội cho anh biểu hiện."

Bây giờ cô có một cái mũi bầm tím, một khuôn mặt sưng tấy, trông cô thật kinh khủng, nhưng Đỗ Trạch Thần lại cảm thấy muốn hôn cô, anh bọc một viên đá trong một chiếc khăn, ấn vào khóe miệng cô, nghiêm túc hứa “Tôi hứa."

Thẩm Ấu Dao cảm thấy giọng của anh có chút khác thường, nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, nhắc nhở anh sau đó tiếp tục nghỉ ngơi.

Nhưng Kỳ Cao Nghị đã nhìn ra thứ gì đó, nháy mắt với anh.

Đỗ Trạch Thần mỉm cười, ánh mắt nhìn mặt Thẩm Ấu Dao trở nên vô cùng dịu dàng, anh đương nhiên sẽ cứng rắn, không chỉ vì bản thân, mà còn vì xứng với cô.

Nghĩ đến đây, anh muốn cười, anh chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày đặt mình ở địa vị hèn mọn, nhưng anh lại bằng lòng.

Khi họ trở lại bệnh viện thì đã là buổi chiều, Kỳ Cao Nghị tình nguyện đi điều trị cùng Thẩm Ấu Dao - rõ ràng anh ấy đã trở thành fanboy của cô.

Nhìn cô bị bác sĩ đẩy ra, Đỗ Trạch Thần một lần nữa hy vọng rằng anh sẽ sớm khỏe lại, nếu không anh thậm chí không thể ở bên cạnh cô.

Khi anh trở lại phòng bệnh, anh gặp Chu Ngạn Lâm đang vội vã đi đến, anh ta hoảng sợ nhìn nhóm người bọn họ, Đỗ Trạch Thần không còn chán nản bơ phờ, quần áo bệnh nhân nhàu nhĩ, Hạ Tuấn Trì trông đỡ hơn một chút, nhưng cũng giống như vừa đánh nhau.

"Mọi người thấy ngứa mắt, nên đánh cậu ấy à?"

Đỗ Trạch Thần cười: "Anh rất muốn đánh tôi à? Vậy hy vọng họ có thể biến điều ước của anh thành hiện thực."

Chu Ngạn Lâm thực sự ngạc nhiên trước lời mở đầu của anh: "Giác ngộ rồi?” Tuy rằng nói vậy, nhưng vẻ mặt của anh ta tràn đầy sự phấn khích và nhẹ nhõm.

Đỗ Trạch Thần tiến lên ôm lấy anh: “Xin lỗi anh Chu, đã để anh lo lắng. ”

Chu Ngạn Lâm cười mắng, nhưng với giọng mũi: "Đồ ngốc cứ để người khác lo lắng."

"Sao anh lại ở đây? Có chuyện gì à?"

"Đến tìm Thẩm Ấu Dao." Chu Ngạn Lâm nói: "Cô ấy đâu rồi? Điện thoại tắt máy. ”

Mọi người đồng thời im lặng, tự hỏi liệu anh ta có tin họ không nếu họ nói cô đi đánh quyền anh.

“Xảy ra chuyện gì?” Đỗ Trạch Thần hỏi: “Cô ấy chắc sẽ về sau, nếu có chuyện gì muốn nói cứ nói với tôi, tôi sẽ nói với cô ấy. ”

"Đạo diễn Hồ gọi điện thoại cho tôi, nói công ty muốn đổi Thẩm Ấu Dao, tôi tới hỏi cô ấy nghĩ như thế nào."

"Không phải." Đỗ Trạch Thần nói: "Cô ấy chỉ là một nhân vật nhỏ bé như thế, có cần phải vậy không? Hay là đạo diễn Hồ thay đổi cách cô ấy nhìn vì tin trên mạng?”

Theo lý, diễn viên chỉ cần không liên quan đến các vấn đề nguyên tắc nghiêm trọng như m. a tú. y, bạo lực gia đình, các đạo diễn quan tâm tới diễn xuất hơn, không để ý tới mấy lời đàm tiếu lung tung kia.

"Nếu là như vậy, tôi sẽ tự mình gọi điện thoại cho đạo diễn Hồ để giải thích, đợi phim ra rạp chắc chắc mọi chuyện sẽ được giải quyết."

"Không phải là vấn đề của đạo diễn Hồ." Chu Ngạn Lâm nói: "Tôi nghe ý của đạo diễn Hồ là, vẫn muốn dùng Ấu Dao, đạo diễn rất thích Ấu Dao, nói cô ấy linh động, là công ty chủ động muốn thay người."

“Dương Hiểu Viện?” Đỗ Trạch Thần tức giận cười to: “Bà ta nhắm vai phụ nhỏ như vậy, không phải hẹp hòi quá à?”

“Không chỉ có một mình bà ta. ” Chu Ngạn Lâm do dự nói.

“Vậy còn ai nữa?” Đỗ Trạch Thần nói: “Nói đi, tôi đã chấp nhận chuyện ba có đứa con ngoài giá thú rồi, còn điều gì có thể làm tôi tổn thương?”

"Cậu đột nhiên trưởng thành, lý trí như vậy, tôi cảm thấy có chút không chân thực." Chu Ngạn Lâm cười cười, không hề vòng vo: " Bàng Tuyết Oánh sắp ký hợp đồng với Anh Hoàng."

Cho dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng Đỗ Trạch Thần cũng bị ngạc nhiên: “Là ý của Dương Hiểu Viện?"

"Bà ta có một kế hoạch rất lớn." Hạ Tuấn Trì nói: "Người bị thái tử Đỗ thị chèn ép đã ký hợp đồng với Anh Hoàng sau tai nạn xe hơi của cậu, không chỉ ngầm thừa nhận cậu ỷ thế hiếp người, còn phát tín hiệu cậu đã bị đuổi khỏi nhà, chắc chắn nhiều người trong công ty đã đưa ra lựa chọn vì chuyện này."

Phàn Hiểu Phong luôn cho thấy không thật, nói: "Bây giờ tôi cuối cùng cũng tin, đây e là đang tát thẳng mặt Thần Tử, giám đốc Đỗ không phản đối."

Chu Ngạn Lâm nói: "Cho nên ý của tôi là, nếu Ấu Dao vẫn muốn diễn xuất, thì tốt hơn là nên chấm dứt hợp đồng với công ty. Chắc chắn không có cách nào để thăng tiến ở Anh Hoàng, tới công ty khác còn có thể."

Đỗ Trạch Thần đột nhiên nói: "Anh Chu, họ cũng làm khó anh à?"

Chu Ngạn Lâm sửng sốt, cười nói: "Không ngờ có ngày cậu nghĩ tới tôi à, đúng là mặt trời mọc phía tây."

"Xin lỗi anh Chu, sau này tôi sẽ không như vậy."

"Ý của cậu là? Cậu còn muốn làm diễn viên?" Chu Ngạn Lâm có chút kinh ngạc, theo tính tình của anh, hiện tại đã nản lòng, hơn nữa hai chân của anh….

Như nhìn ra được suy nghĩ của anh ta, Đỗ Trạch Thần nói: "Yên tâm đi, chân của tôi nhất định sẽ khỏi, tệ nhất là tôi sẽ diễn người tàn tật."

Bây giờ Chu Ngạn Lâm thực sự sợ hãi, sự thay đổi trong tâm lý của anh thật phi thường.

"Hơn nữa, tại sao tôi có thể rời đi như này?" Trong mắt Đỗ Trạch Thần có sát khí chưa từng có: "Cho dù thiếu gia muốn rời đi, cũng sẽ đường hoàng lui về phía sau. Dương Hiểu Viện muốn trấn áp tôi? Tôi muốn sống phong quang, nổi tiếng, cực nổi tiếng, để con trai bà ta không bằng tôi, chọc bà ta tức chết!"

Những lời này cuối cùng cũng có bóng dáng của Đỗ thiếu gia kiêu ngạo, Chu Ngạn Lâm vỗ vai anh nói: "Vậy cậu mau trị thương đi, còn lại để tôi."

“Anh Chu, anh đã bao giờ nghĩ đến việc mở phòng làm việc riêng chưa?” Đỗ Trạch Thần hỏi.

“Sao cậu nghĩ được thế. ” Chu Ngạn Lâm dở khóc dở cười trước Đỗ thiếu gia rất có nét riêng: “Ở công ty muốn trấn áp luôn phải lo thể diện, nhưng nếu chỉ là một phòng làm việc sẽ dễ hơn nhiều."

Đỗ Trạch Thần không nói gì nữa, anh đã học được cách suy nghĩ, anh đợi mọi chuyện, sáng tỏ rồi mới bàn kỹ với anh Chu.

“Anh nên nói với đạo diễn Hồ về vấn đề của Ấu Dao. ” Đỗ Trạch Thần nói: “Chắc chắn phải quay, cô ấy rất thích diễn xuất. ”

"Ừm, tôi sẽ cố gắng, có lẽ sẽ không có vấn đề gì." Chu Ngạn Lâm nói: "Dù sao thì bản thân đạo diễn Hồ cũng thích Ấu Dao. Nếu khăng khăng, công ty không thể nói gì, nhưng sau bộ phim này, cô ấy có thể bị ém lại, cho nên không bằng chấm dứt hợp đồng, nhưng vì cô ấy đã ký dưới tên của tôi, là hợp đồng cấp B, vì vậy thanh lý rất thiệt."

“Được, tôi hiểu rồi. ” Đỗ Trạch Thần nói: “Tôi sẽ tìm cách, trước mắt để cô ấy quay xong phim trước. ”

Sau khi tiễn Chu Ngạn Lâm đi, Hạ Tuấn Trì và những người khác cũng chào tạm biệt, rời đi. Có sự giúp đỡ của Tiếu Minh Chính, Đỗ Trạch Thần đã đi tắm, thay đồ xong, rồi anh thấy chú Bạch đẩy mẹ mình vào.

Đường Huyên nhận thấy sự thay đổi trong tinh thần của con trai mình ngay từ cái nhìn đầu tiên, bà hơi ngạc nhiên: "Tiểu Thần, đi đâu đấy?"

Lần đầu tiên sau tai nạn, Đỗ Trạch Thần nghiêm túc nhìn mẹ, mới một tháng mà bà đã gầy gò, trên mặt và môi không còn chút máu, anh rướn người ôm lấy bà, có chút đau lòng nói: “Mẹ, con xin lỗi, con trai làm mẹ lo lắng rồi."

Đường Huyên vội vàng đứng dậy khỏi xe lăn, ôm lấy con trai, gần như khóc vì sung sướng: "Chỉ cần con khỏe mạnh, chỉ cần con cố gắng, mẹ sẵn sàng làm bất cứ điều gì."

"Vậy con muốn mẹ khỏe mạnh." Đỗ Trạch Thần ngẩng đầu nhìn bà: "Mẹ, hôm nay con đã đứng dậy rồi! Chân con đỡ hơn rồi, nhất định sẽ không sao."

"Thật sao?" Đường Huyên vui mừng khôn xiết, đôi mắt gần như bật khóc: "Tốt quá, tốt quá, ông trời có mắt..."

Đỗ Trạch Thần lau nước mắt cho bà: "Vậy mẹ dưỡng bệnh cho tốt rồi xuất viện sớm nhé? Con muốn uống canh xương của mẹ."

"Được, được, mẹ nhất định sẽ sớm khỏe lại, nấu canh cho con." Nỗi lo trong Đường Huyên đã biến mất, toàn thân thả lỏng rất nhiều.

Đỗ Trạch Thần đích thân đưa bà trở lại phòng bệnh, nhìn bà chìm vào giấc ngủ yên bình.

Chú Bạch nhẹ nhõm nói: "Mẹ con đã lâu không có một giấc ngủ ngon."

“Chú Bạch, cháu xin lỗi. ” Đỗ Trạch Thần nói: “Cháu làm chú lo lắng rồi. ”

Chú Bạch âu yếm nói: "Chú rất vui vì cháu có thể phấn chấn nhanh như vậy, cháu không cần lo lắng về tương lai, tiên sinh đã an bài rồi."

Khi nhắc đến ông, Đỗ Trạch Thần không khỏi nghẹn ngào: "Do cháu không biết điều, mới hại ông, thậm chí còn không được gặp ông lần cuối".

Chú Bạch nghĩ đến ông Đường, trong lòng có chút buồn bực: "Ngoan, không phải lỗi của cháu, sức khỏe ông Đường không tốt, chính ông cũng có linh cảm, ông mất lúc ngủ. ”

Đỗ Trạch Thần kinh ngạc nhìn chú Bạch: "Không phải là Dương Hiểu Viện sao?"

Chú Bạch lắc đầu: "Tuy rằng rất nhớ hai mẹ con cháu, nhưng ông ra đi rất thanh thản, là chết thọ."

"Vậy thì Dương Hiểu Viện..."

Chú Bạch cười khẩy: "Nếu bà ta dám làm, sao chúng ta không thành toàn bà ta? Cháu nghĩ tại sao bà ta vội hãm hại cháu như vậy? Là do bà ta không ngờ tiên sinh lại rời đi đột nhiên như vậy mà thôi, bà ta sợ chịu trách nhiệm, bà ta nghĩ bà ta thoát được?”

“Chỉ là tiên sinh không ngờ cháu biết chuyện này. Ông ấy cũng không định để cháu biết." Chú Bạch thở dài, đúng là tạo hoá trêu ngươi, chú Bạch cũng sắp xếp định đến bệnh viện gặp Đỗ Trạch Thần sau tang lễ cho ông Đường, lúc đó Tiếu Minh Chính mới kể đầu đuôi cho chú ta, không ngờ lại vô tình để Đỗ Trạch Thần biết.

Càng không ngờ Dương Hiểu Viện đã chịu đựng nhiều năm như vậy lại thừa dịp công kích anh, nếu biết, chú ta sẽ bố trí người đề phòng càng sớm càng tốt.

Đỗ Trạch Thần đột nhiên nhận ra rằng lúc trước tự từ bỏ bản thân thực sự rất nực cười. Rất nhiều người đã chiến đấu vì anh, đây là một cuộc chiến nhất định phải thắng. Kết quả anh nghĩ rằng mình đã mất cả thế giới, gần như trở thành quả bom hại đồng đội.

"Bây giờ cháu biết rồi, cháu muốn làm gì?" Chú Bạch hỏi.

“Cháu muốn cùng mẹ rời khỏi nhà họ Đỗ, không liên quan gì đến Đỗ Hoằng Nghị nữa. ” Đỗ Trạch Thần nói, họ muốn gia đình ba người? Vậy thì toại nguyện họ, anh không tiếc!

“Còn mẹ, thì đợi mẹ khỏi bệnh mới nói sự thật, Dương Hiểu Viện quá hung ác, nếu như mẹ không phòng bị, cháu sợ chúng ta sẽ hối hận."

Chú Bạch nói: "Nghe cháu, bốn tháng sau sẽ công bố di chúc của tiên sinh, thời gian này cháu muốn làm gì, có thể yêu cầu ông ta."

“Bốn tháng?” Đỗ Trạch Thần nhướng mày: “Sao lại là bốn tháng sau?”

Chú Bạch thấy anh hiểu chuyện, nên vui vẻ nói: “Sau bốn tháng, yêu ma quỷ quái đều sẽ lộ diện. Những chiếc đinh của Đỗ Hoằng Nghị, cỏ dại rình rập trên tường, tiểu nhân ném đá giấu tay, đều sẽ bị lọc ra." Những người ở lại là những người chân thành, đáng tin cậy.

Cuối cùng, ông Đường vẫn lên kế hoạch cho con gái và cháu trai của mình, ông sợ công bố di chúc ngay sẽ bị Đỗ Hoằng Nghị thất vọng tràn trề tính kế, dù sao chịu đựng hàng chục năm nhưng lại không được gì, ai biết ông ta sẽ làm chuyện điên rồ gì, cho nên chọn cách này, tuy ngốc, nhưng an toàn nhất.

Đỗ Trạch Thần thầm cảm động trước trăn trở của ông, vừa cảm thán, gừng càng già càng cay.

“Không đúng. ” Đỗ Trạch Thần nói: “Bọn họ không biết nội dung di chúc, sao dám đối xử với cháu như vậy, không sợ ông sẽ để lại phần lớn gia sản cho cháu à?”

Chú Bạch lộ ra nụ cười khó hiểu: "Tôi chỉ nói là sau bốn tháng sẽ có hiệu lực, chứ không nói là không thể nghe ngóng trước."

Đỗ Trạch Thần cúi người nói: "Vậy nội dung 'di chúc' của ông là gì?"

Chú Bạch nói: "Để đảm bảo quyền kiểm soát tuyệt đối của ông ta với Đường thị, sẽ cho Đỗ Hoằng Nghị 45%, cháu và mẹ mỗi người có 5%, tất cả bất động sản và tiền mặt đứng tên sẽ được chia đều cho cháu và mẹ."

Nếu Đỗ Hoằng Nghị là người chồng và người ba hoàn hảo trong mắt thiên hạ, thì việc phân chia di chúc này rất phù hợp.

Cho Đỗ Hoằng Nghị nhiều nhất là vì muốn đảm bảo quyền kiểm soát tuyệt đối với tập đoàn Đường thị, cũng đảm bảo tập đoàn Đường thị sẽ hoàn chỉnh tới tay Đỗ Trạch Thần trong tương lai, dù sao giờ chia như nào, trăm năm sau, người thừa kế cuối cùng vẫn là Đỗ Trạch Thần.

Cho nên sau khi Đỗ Hoằng Nghị nghe ngóng xong, ông ta sẽ không mảy may nghi ngờ, dù sao mấy năm nay ông Đường đã liên tục giao một số quyền quản lý cho ông ta.

Ông ta nghĩ rằng sẽ không ai biết về kế hoạch chịu nhục của ông ta, nên mặc nhiên cho rằng với 45% cổ phần, Đường thị đã trở thành tài sản của ông ta, 10% trong tay Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần chỉ cần dỗ ngọt và uy hiếp cũng sẽ tới tay.

Nếu hung ác hơn, ra tay với họ, Dương Hiểu Viện và ông ta có thể thừa kế toàn bộ tài sản một cách hợp pháp.

"Đỗ Hoằng Nghị rất khôn ngoan, hành động cẩn thận. ” Nếu không sẽ không lừa dối được mọi người trong nhiều năm như vậy: “Với 45%, ông ta sẽ không mạo hiểm giết người vì 10%."

"Còn Dương Hiểu Viện không hề che giấu trước mặt cháu, có lẽ là muốn dụ dỗ mẹ cháu, để uy hiếp và trấn áp cháu."

Đỗ Trạch Thần tự nghĩ, nếu anh tiếp tục trong trạng thái từ bỏ bản thân, nhìn thấu hồng trần, anh sẽ thờ ơ giao ra 5%.

Đỗ Hoằng Nghị biết rất rõ về anh và mẹ, nhưng có lẽ chưa bao giờ nghĩ rằng anh phấn chấn, chấp nhận hiện thực nhanh như vậy.

Anh đột nhiên có một ý tưởng thú vị, muốn ép anh? Không có cửa! Đỗ Trạch Thần sinh ra để sống theo ý mình.

Nhưng cho đến lúc đó, anh phải khỏe mạnh.

Trái ngược với sự phản kháng thụ động trước đây, Đỗ Trạch Thần rất hứng thú trước phục hồi chức năng.

Tuy nhiên cảm giác đó bị cơn đau xóa sạch rất nhanh, thỉnh thoảng anh có cảm giác ở chân, chỗ bị gãy rất đau.

Anh có hiểu mấy người hút mai thuý, rõ biết không tốt nhưng lại bỏ giữa chừng thì thật sự rất đau khổ.

Vết thương nghiêm trọng nhất mà anh phải chịu từ khi còn nhỏ, chẳng qua là vết bầm tím do ngã, nhưng bây giờ giống như có ai cầm đục đập mạnh vào xương anh, đúng nghĩa như đau tận xương, mỗi lúc anh rất muốn bỏ cuộc, liệt cả đời cũng không sao.

Cũng may có Thẩm Ấu Dao ở bên cạnh, không sai, nằm cả một đêm, ngoại trừ một ít vết bầm tím và mẩn đỏ trên mặt, trông không có gì đáng lo, bác sĩ còn nói, chỉ cần cô không vận động mạnh là được.

Khó có thể tưởng tượng được một sức sống ngoan cường ẩn chứa trong thân hình mảnh mai của cô.

Đỗ Trạch Thần đỡ tay Thẩm Ấu Dao, vốn dĩ muốn hỏi hôm đó sao cô có thể đứng lên hết lần này đến lần khác trên sàn đấu.

Kết quả khi ngẩng đầu lên, anh thấy bản thân nhếch nhác, mặt đỏ bừng, gân guốc nổi lên, khuôn mặt rất gớm ghiếc, ngay cả mỹ nam đẹp nhất làng giải trí trong trạng thái này cũng rất xấu.

Nghĩ đến Thẩm Ấu Dao vẫn luôn nhìn mình, anh lập tức điều chỉnh biểu cảm. Quản lý biểu cảm mà người người trong ngành giải trí ca ngợi được thực hành theo cách này.

Thẩm Ấu Dao nhìn anh mồ hôi đầm đìa, vẫn duy trì nụ cười tao nhã, không khỏi khen anh: "Đúng là cứng rắn, giỏi quá!”

"Em mới là người cứng rắn." Thực ra, Đỗ Trạch Thần sắp khóc rồi, để thu hút sự chú ý, cuối cùng anh hỏi cô: "Hôm đó em kiên trì như nào? Còn đau hơn tôi đúng không?"

Nói tới đây, anh nghĩ tới vấn đề nên hỏi nhất: “Sao em biết chỗ đó? Hơn nữa còn rất thành thục, em từng đánh qua?”

Đương nhiên từng đánh qua, nhưng không phải vì kiếm tiền mà là để rèn luyện ý chí, dù tài năng tầm thường nhưng cô vẫn có thể chiếm được một vị trí trên đấu trường quyền anh, dựa vào ý chí của mình.

Cô có biệt danh trong môn quyền anh là "Chim không chết", nếu không thể bị hạ gục hoàn toàn, cô sẽ luôn có thể đứng dậy trở lại.

Nhưng không thể nói chuyện này, Thẩm Ấu Dao dừng một chút, nói: "Bởi vì tôi nghèo, tôi vốn nghĩ nếu vẫn không có phim, thì đi đánh vài trận kiếm chút tiền."

Đây là sự thật, vì vậy cô tìm thấy vị trí của sàn đấu quyền anh ngầm rất nhanh dựa trên kinh nghiệm, vì cô muốn dành nhiều thời gian hơn để học các kỹ năng diễn xuất, vì vậy trong khoảng thời gian này, kiếm tiền từ quyền anh chui rất phù hợp với cô, chỉ cần đánh một trận, chỉ là không ngờ lại dùng vào chuyện này trước.

Đỗ Trạch Thần nổi giận: "Em có biết rất nguy hiểm không! Nơi như thế không quan tâm sống chết đâu."

Thẩm Ấu Dao mím môi không nói, đương nhiên cô biết, nhưng phần lớn những người không màng sống chết đều là những người liều mạng bị cuộc sống đẩy đến tuyệt cảnh, cô mang danh là vợ của Đỗ Trạch Thần, vì không muốn phiền nên không dám đánh cô quá nặng, ít nhất những thứ như chất kíc. h thí. ch, họ không dám để cô và đối thủ sử dụng.

“Trước đây em từng đánh quyền anh chui à?” Đỗ Trạch Thần cảm thấy rằng anh cần phải tìm hiểu vợ, tuy trước mắt chỉ là vợ giả.

Đánh rất nhiều, đấu trường quyền anh dưới lòng đất thực sự là nơi tiến bộ nhanh nhất, nỗi sợ bị dồn vào đường cùng sẽ khiến con người vượt qua giới hạn. Vì vậy, khi Đỗ Trạch Thần nói rằng anh sẽ từ bỏ, cô nghĩ đến nơi đó đầu tiên, xem khi đối diện với cái chết anh có dám nói từ bỏ hay không.

"Ba mẹ không quản em à?"

Thẩm Ấu Dao nói: "Tôi là trẻ mồ côi." Cuốn sách chỉ viết một câu, còn lại cô không biết, nhìn Đỗ Trạch Thần nhìn mình như muốn nghe tiếp, cô chỉ cần cố kể tiếp: “Lúc nhỏ tôi phải tới võ đài quyền anh dưới đất kiếm tiền."

“Kiểu rung chuông hả?” Đỗ Trạch Thần tự động bổ sung cốt truyện cho cô.

Thẩm Ấu Dao do dự một chút, gật đầu nói: "Sau này tôi muốn làm diễn viên, nhưng tốn rất nhiều tiền, cho nên tôi đi đấm quyền anh."

Đây là lần đầu tiên cô nói dối, cô không dám nhìn thẳng vào mắt Đỗ Trạch Thần.

Nhưng Đỗ Trạch Thần tưởng cô buồn vì nhớ lại quá khứ, trong lòng đầy tiếc thương, cô lại nói nhẹ tênh, không biết cô đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, không khỏi giơ tay ôm cô an ủi: "Mọi chuyện qua đi rồi, sau này có tôi. ”

Khoảnh khắc anh nói "sau này có tôi", Đỗ Trạch Thần đột nhiên có một cảm giác khác về hai từ trách nhiệm: muốn cô sống thoải mái hơn, muốn cô không bao giờ xuất hiện trên một sàn đấu nguy hiểm như vậy nữa. Vậy anh cần gánh vác một phần cuộc đời cô, anh cần trở nên mạnh mẽ...

Cho nên, vết thương ở chân không có gì, không đau chút nào, không đau chút nào!

Kiên trì như vậy chưa đầy một ngày, "liều thuốc giảm đau" của Đỗ Trạch Thần sắp rời đi, vì đạo diễn Hồ đã gọi điện yêu cầu Thẩm Ấu Dao quay lại quay phim.

Tin tức ông Đường qua đời và Đỗ Trạch Thần bị tai nạn bay khắp trời, đoàn làm phim đương nhiên biết đạo diễn Hồ quan tâm cô, nên đặt cảnh quay của cô tới cuối, giờ không đẩy được nữa, đoàn phim không thể tăng kinh phí cho một vai phụ nhỏ.

Thẩm Ấu Dao đồng ý, sau khi cúp điện thoại, cô nhìn lại Đỗ Trạch Thần: "Anh sẽ không bị lừa nữa, phải không?"

Mấy hôm nay, Đỗ Hoằng Nghị và Dương Hiểu Viện có thể bận rộn với di sản, một người bận lót đường cho con trai nên không thèm đến gặp Đỗ Trạch Thần, cô hơi lo lắng anh sẽ lại bị dẫn xuống mương.

Đỗ Trạch Thần lộ ra vẻ mặt không nỡ nhớ lại: "Ngu ngốc một lần là đủ rồi, tôi chỉ sợ em lại dốc toàn lực." Nói đến đây, anh có chút tức giận: "Em nói có phải em ngốc không? Em không sợ tôi không thể đứng dậy, em sẽ thực sự chết trên sàn đấu à?”

Thẩm Ấu Dao mím môi cười, cô đương nhiên sẽ không liều mạng, thứ nhất, cô đã đánh rất nhiều trận quyền anh, có kinh nghiệm, còn cả lai lịch của cô, với thân phận của Hạ Tuấn Trì và những người khác, ngay khi họ bước vào chủ võ đài đã biết, sao dám để cô xảy ra chuyện?

Nhưng nhìn thấy dáng vẻ oán giận của Đỗ Trạch Thần, cô không định nói cho anh biết, người lương thiện cũng có âm mưu.

Chương (1-99)