Truyện:Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn - Chương 17

Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn
Trọn bộ 99 chương
Chương 17
Chương 17
0.00
(0 votes)


Chương (1-99)

“Tiểu Thần, Tiểu Thần!” Lúc Đường Huyên đến bệnh viện, bà đã bủn rủn đến đứng không vững, khiến người ta cho rằng giây tiếp theo bà sẽ ngất đi. Nhưng một người phụ nữ trông ốm yếu như vậy lại kiên cường đứng chờ ở cửa phòng phẫu thuật, nhất quyết muốn tận mắt nhìn thấy con trai mình qua cơn nguy kịch.

Cảnh tượng này khiến Đỗ Hoằng Nghị ngây người trong giây lát rồi vội chạy đến đỡ bà, giọng ông nghẹn ngào nói: “Sao bà tới đây?”

Ai cũng biết sức khỏe Đường Huyên không tốt, không chịu nổi kíc. h thí. ch. Dù biết Đỗ Trạch Thần đã qua cơn nguy kịch, lo lắng mấy ngày như vậy cũng đủ khiến bà bệnh nặng một trận. Cho nên trước khi Đỗ Trạch Thần qua cơn nguy kịch, tạm thời ông không định nói cho bà biết.

“Bí thư Dương nói cho tôi biết. ” Đường Huyên vừa đấm vào ngực chồng mình, vừa khóc nức nở nói: “Đó là con trai của tôi, sao ông có thể giấu tôi chứ?”

Thẩm Ấu Dao nhíu mày, mục đích của bí thư Dương thật rõ ràng.

Cô liếc nhìn vẻ mặt âm trầm của Đỗ Hoằng Nghị, nghĩ một lúc rồi nói: “Nói với dì thì thôi, làm ơn đừng có nói với Đường lão tiên sinh, cơ thể của ông đang rất yếu sẽ không chịu nổi đâu. ”

Câu này khiến Đỗ Hoằng Nghị rùng mình.

Đường Huyên cũng đồng ý: “Dì biết rồi, sẽ không nói cho ông biết đâu, chuyện này phải giấu ba. ”

Bà vừa dứt lời, tiếng di động chợt vang lên khiến Đường Huyên vô thức hoảng hốt, tay cầm điện thoại không ngừng run.

“A lô, chú Bạch hả? Chú nói cái gì?” Đường Huyên luôn ăn nói dịu dàng bỗng lớn tiếng hét lên: “Không thể nào, chú nói gì vậy, lúc con đi ba còn khỏe mà!!!”

Tuy nói vậy, nhưng mặt bà đã ướt đẫm nước mắt.

Trái tim Đỗ Hoằng Nghị đập chậm một nhịp, ông giật lấy điện thoại: “A lô, chú Bạch, chú nói lại với con đi. ”

“Ông ấy đang trong tình trạng nguy kịch rồi. ”

Đường Huyên gần như phát điên, một bên là con trai chưa biết sống chết ra sao, một bên là người cha sắp chết. Vận mệnh cho cả đời bà gần như suôn sẻ, nhưng lại ở lúc quan trọng nhất tàn nhẫn bắt bà phải chọn một trong hai.

Đường Huyên gắng gượng buông bỏ một nửa tinh thần đặt trên người con trai để cùng Đỗ Hoằng Nghị đi thăm cha mình, việc này khiến bà đau đớn kịch liệt.

Thẩm Ấu Dao canh giữ bên ngoài phòng phẫu thuật, nghĩ đến ông già khôn khéo kia, dù chỉ gặp ông một lần cũng chỉ nói chuyện với nhau một giờ đồng hồ, nhưng cô cũng cảm nhận được tình yêu thương sâu sắc của ông dành cho Đỗ Trạch Thần.

Nhưng ở lúc hấp hối sắp chết, đứa cháu ngoại này lại không thể gặp mặt ông lần cuối. Thẩm Ấu Dao chỉ thấy trái tim như bị đá nặng đè lên, thật khó chịu.

Một người ngoài như cô còn thế, khi Đỗ Trạch Thần tỉnh dậy, biết tin ông Đường mất sẽ thế nào? Cô không dám nghĩ đến, chỉ có thể ở bên ngoài phòng phẫu thuật gian nan chờ đợi, để trốn tránh hiện thực.

Nhưng hiện thực dù có muốn trốn thế nào, cũng sẽ phải đối mặt. Khi sắc trời trở sáng, cuối cùng Đỗ Trạch Thần cũng thoát khỏi tình trạng nguy kịch, lúc này tin tức ông Đường mất cũng đến.

Thẩm Ấu Dao siết chặt nắm tay đấm vào chân mình, khóe mắt vẫn đỏ lên.

Đỡ Đường Huyên nằm xuống giường, Đỗ Hoằng Nghị dẫn Dương Hiểu Viện đến thư phòng.

“Bà cố ý!” Ông nhỏ giọng quát: “Sao bà có thể làm vậy?”

Dương Hiểu Viện lại chẳng để bụng, thậm chí còn phấn khởi nói: “Không ngờ có vậy mà ông Đường đã chết! Ông ta chết rồi, anh còn sợ cái gì?”

Đỗ Hoằng Nghị im lặng một lúc rồi hỏi: “Sao bà có thể làm vậy chứ?”

Làm bạn nhiều năm, đương nhiên bà có thể phân biệt được đối phương đang giận thật hay giả vờ. Dương Hiểu Viện nói: “Nếu không thì sao? Ai biết sao Tiểu Thần lại biết được chứ? Chẳng qua em lo lắng tình huống xấu nhất có thể xảy ra thôi, lỡ như ông Đường biết… Ông ta lo lắng cho Đỗ Trạch Thần như vậy… Em chỉ muốn kéo dài thời gian, ai biết ông ta còn chẳng lo nổi cho bản thân, thế mà chết…” Nói đến cuối, bà đã không nhịn được mà nở nụ cười. Chỉ có trời mới biết, bà đã chờ giờ khắc này bao nhiêu năm!

“Bà im miệng cho tôi!” Đỗ Hoằng Nghị lớn tiếng quát, nhưng cũng không có vẻ uy hiếp mấy. Ánh sáng thắng lợi đột nhiên xuất hiện, tuy trong lòng đã không kiềm được mừng thầm nhưng ông vẫn hít sâu một hơi nói tiếp: “Mấy ngày nay bên nhà họ Đường sẽ rất bận, bà đừng tới, cứ chuyên tâm lo cho công ty với Tiểu Thần đi. ”

Dương Hiểu Viện gật đầu, ý cười trong mắt dù cố giấu thế nào cũng không được. Đúng thật, bà không thích hợp ở nơi này, vì mỗi giờ mỗi khắc lúc này bà đều vui đến muốn cười thành tiếng.

“Biết rồi. ” Bà lén vu. ốt ve mu bàn tay Đỗ Hoằng Nghị: “Chuyện Tiểu Thần, anh không cần lo, em nhất định sẽ chăm sóc tốt cho nó. ”

Đỗ Hoằng Nghị đang nỗ lực kìm nén nỗi hưng phấn dâng lên trong lòng, nên không nhận ra sự dị thường trong lời nói của bà ta.

Ý thức Đỗ Trạch Thần từ từ thức tỉnh, mơ hồ nghe thấy một vài âm thanh, nhưng vẫn giống như cách một tấm thủy tinh, khó nghe rõ, phải qua một hồi lâu mới dần dần rõ ràng hơn.

“Ê, trên mạng nói là thật hả? Đỗ thiếu gia và Thẩm Ấu Dao thật sự kết hôn giả thôi sao?”

“Không giống, kết hôn giả sao quan tâm vậy chứ? Mấy ngày nay, cô ấy đều không ngủ không nghỉ canh ở đó. Tôi thật sự thấy cô Thẩm Ấu Dao này là người khá tốt, đâu giống trên mạng nói đâu. ”

“Thôi đi, chắc là diễn vậy thôi? Thừa dịp hoạn nạn ra vẻ lấy lòng, để được làm vợ thật của Đỗ thiếu gia đó, cô ta còn diễn giỏi hơn mấy cô diễn viên trên mạng nữa. ”

“Tôi thật hy vọng dân mạng nói là giả, nếu không Đỗ thiếu gia thật tội nghiệp. Bản thân bị xe tông đến hôn mê bất tỉnh, ông ngoại thì chết, mẹ cũng đau ốm liệt giường. Ba của anh ta không có thời gian chăm sóc anh ta, trên mạng còn nhiều người chửi mắng nguyền rủa, đúng là giậu đổ bìm leo mà*… Tôi nghĩ thôi cũng sợ. ”

*Câu thành ngữ có ý muốn nói đến việc lợi dụng người ta gặp điều không hay hoặc khó khăn, hoạn nạn để lấn lướt, áp đảo

“Nói vậy, anh ta hôn mê lại là phúc. Không ngờ, ông Đường lại mất đột ngột như vậy, Đỗ thiếu gia tỉnh lại mà biết chắc tự trách đến chết quá? Còn không được gặp mặt lần cuối với ông ấy mà. ”

Đỗ Trạch Thần cố mở mắt, hỏi: “Các người nói cái gì?”

Bởi vì lâu lắm chưa nói chuyện, khi cất giọng cổ họng anh đau rát như bị giấy nhám chà qua, rất đau rất rất đau: “Ông ngoại tôi bị làm sao? Còn mẹ tôi nữa, bà ấy bị gì?”

Hai y tá đang tán dốc hoảng sợ, biết lúc này không nên kích động bệnh nhân, họ đều im lặng không ai trả lời anh. Nhưng Đỗ Trạch Thần lại trừng mắt dáng vẻ nhất quyết phải biết đáp án khiến hai cô y tá không biết làm sao.

Cũng may, đã có người đến giải vây cho họ: “Tiểu Thần, cậu tỉnh rồi!” Dương Hiểu Viện vui mừng kêu lên, sau đó vẻ mặt trở nên bi thương: “Tốt quá rồi, còn kịp đến tiễn ông ngoại cậu đoạn đường cuối. ”

Hai cô y tá đang định rời đi, nghe thấy lời này, cả hai kinh ngạc liếc nhìn nhau. Bệnh nhân này bị gãy xương nhiều nơi, nội tạng bị chấn thương, cần nằm viện. Nhưng bà thư kí này lại muốn anh đến dự đám tang? Hơn nữa…

Một cô y tá trong đó quay lại dặn dò: “Thư kí Dương, bệnh nhân vừa tỉnh lại, đừng kích động anh ta. ”

Dương Hiểu Viện xoa xoa thái dương nói: “Xin lỗi, xin lỗi. Mấy ngày nay bận quá, nên đầu óc choáng váng, vừa thấy cậu ấy tỉnh tôi kích động quá nên vậy. ”

Đỗ Trạch Thần nhìn bà ta diễn trò, chỉ thấy đầu óc đau nhức kịch liệt. Nhưng anh không rảnh quan tâm, mà gian nan hỏi lại: “Bà nói cái gì? Ý bà là sao?”

Chờ hai cô y tá rời đi, Dương Hiểu Viện mới dùng ánh mắt thương xót nhìn anh ta rồi nói: “Đường lão tiên sinh mất rồi. ” Trong mắt bà ta chỉ thấy đầy ác ý: “Nghe tin cậu gặp tai nạn giao thông, quá kích động nên… Chàng trai, đây là cái giá cho hành động tùy hứng của cậu. ”

Mắt Đỗ Trạch Thần đầy tia máu, anh tức giận trừng mắt quát lớn: “Bà nói cái gì? Bà nói bậy! Tôi không tin, tôi không tin!”

“Cậu chỉ cần mở điện thoại lên xem là thấy tin tức ngay mà, toàn thế giới đều biết rồi. Mắc gì tôi phải nói dối?” Dương Hiểu Viện nói tiếp: “Cậu nghỉ ngơi cho khỏe đi, nói không chừng ngày mốt có thể đưa đám cho ông ngoại cậu. ”

Trái tim Đỗ Trạch Thần như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, đau đến mức thở không nổi: “Không, bà nói bậy, bà nói bậy!” Tròng mắt Đỗ Trạch Thần gần như rơi ra ngoài.

“Đừng kích động như vậy. ” Dương Hiểu Viện từ ái vu. ốt ve gương mặt anh, nói tiếp: “Thật đáng thương, cậu phải học cách đối mặt với hiện thực đi. ”

Bàn tay bà ta như tay một con ác ma. Sau khi bóp chặt trái tim anh, lại vươn những móng tay sắc bén tẩm nọc độc đâm vào lục phủ ngũ tạng của anh, khiến nó chảy máu be bét, nơi bị chạm vào đều bất giác đau đớn kịch liệt…

Bà vẫn còn sợ chưa đủ, mà hung ác rải thêm muối lên đó. Dương Hiểu Viện ghé vào tai anh, thì thầm nói nhỏ: “Cuối cùng, người che chở các người cũng đi rồi, sau này cậu phải ngoan. Tôi không ngại để cậu và mẹ cậu sống thanh thản nửa đời sau đâu. ”

Không một chút che giấu, lúc này bà ta đã chẳng thèm che giấu nữa rồi…

Nghe bà ta nhắc đến mẹ mình, Đỗ Trạch Thần tỉnh táo lại một chút, anh biết hàm ý của câu kia, anh tức giận nhìn chằm chằm bà ta, giọng điệu lộ ra nỗi hận thấu xương: “Bà dám! Bà dám tổn thương mẹ tôi, tôi sẽ khiến bà trả giá, tôi sẽ không để âm mưu của các người được thực hiện!”

“Âm mưu?” Không biết bí thư Dương đắc ý hay hận thù, bà ta nói: “Không sai, chính là âm mưu. Ba cậu đã để người bạn gái chính thức như tôi trở thành tiểu tam nhiều năm như vậy, để con trai tôi trở thành con riêng. Mà mẹ cậu, cái con tiểu tam thực sự này lại ngồi ở vị trí vợ của ông ta, còn cậu, đứa nhỏ không nên xuất hiện này lại được hưởng thụ mọi thứ vốn thuộc về con trai của tôi. Tất cả đều vì có được sự ủng hộ và tài sản của nhà họ Đường. ”

Nói tới đây, bà ta thở phào nhẹ nhõm: “Bây giờ, ông già chết tiệt kia cũng mất rồi. Hai mẹ con các người bị ông ta chiều hư rồi. Cậu còn có thể làm gì chúng tôi?” Bà ta nở nụ cười khoái chí: “Nói cho mẹ cậu biết sao? À, đúng rồi, quên nói cho cậu biết. Mẹ cậu vì chuyện của cậu và ông ngoại cậu mà nằm liệt giường hai ngày rồi đấy. Cậu nói xem, mẹ cậu yêu ba cậu như vậy, nếu biết chuyện này có đi theo vết xe đổ của ông ngoại cậu không?”

Đỗ Trạch Thần trừng mắt, cố nghĩ cách, nhưng lại bất lực phát hiện chẳng có cách nào, không hề có cách nào! Anh siết chặt đôi tay, đau khổ đấm xuống giường, anh phải làm gì để ngăn cản họ chứ?

“Cậu cũng có thể công bố chuyện này nữa. ” Dương Hiểu Viện dùng giọng điệu dụ dỗ nói tiếp: “Như vậy, sau khi cậu khiến ông ngoại kích động đến chết, lại có thể khiến mẹ cậu tức chết. Tôi đây sẽ cực kỳ, cực kỳ mang ơn cậu đó. ”

“A!!!” Đỗ Trạch Thần gào lên như một con thú bị nhốt trong lồng.

“Tiểu Thần, Tiểu Thần, con sao vậy?” Đỗ Hoằng Nghị từ ngoài lao vào, vội nói với đám người đi theo sau ông ta: “Bác sĩ, bác sĩ mau đến xem con trai tôi!”

Đỗ Trạch Thần chỉ cảm thấy mùi máu tươi xộc lên từ cổ họng, sau đó cảnh vật trước mắt trở nên mơ hồ, anh lại nghe thấy bí thư Dương trở lại dáng vẻ dịu dàng như ngày xưa giải thích với ba anh: “Mới tỉnh lại nghe mấy cô y tá nói chuyện Đường lão tiên sinh mất nên không chịu nổi, em có khuyên nó rồi, mà nó không chịu nghe…”

Chương (1-99)