Truyện:Xuân Quy - Chương 086

Xuân Quy
Trọn bộ 112 chương
Chương 086
Ngàn dặm gửi tương tư (8)
0.00
(0 votes)


Chương (1-112)

Âu Dương đã từng nghĩ, Xuân Quy tốt đẹp như vậy, có lẽ sẽ không đợi hắn mãi. Lời nói đầy ẩn ý của Thanh Viễn khiến đáy lòng Âu Dương phủ một lớp bụi mờ.

"Nếu Xuân Quy muốn nói, cô ấy sẽ nói cho thần biết; cô ấy không nói tức là không muốn cho thần biết. Thần và cô ấy chưa từng đính ước, cô ấy hoàn toàn có quyền quyết định ở bên ai." Âu Dương cất giấu hình bóng nàng trong tim, nhưng cũng hiểu rõ dù có yêu thương đến mấy thì cũng chưa từng thổ lộ rõ ràng. Hắn cảm thấy chỉ cần giữ nàng trong lòng là đủ rồi.

"Kể cả người đó là Mục Yến Khê, người huynh đệ tốt của ngươi sao?" Thanh Viễn đột nhiên bật cười: "Chi bằng ngươi đi hỏi Mục Yến Khê xem, hắn và Xuân Quy rốt cuộc là thế nào rồi?"

Âu Dương nghe Thanh Viễn nói vậy, trái tim bỗng chốc chìm xuống đáy vực, sững sờ hồi lâu rồi cúi người chào nàng chuẩn bị rời đi. Nhưng lại nghe Thanh Viễn nói tiếp: "Âu Dương đại nhân là người có hoài bão, vừa rồi nói chuyện với đại nhân, thần sắc trên mặt đại nhân đã tố cáo hết suy nghĩ trong lòng, như vậy làm sao thực hiện được hoài bão của mình? Âu Dương đại nhân hãy nhìn xem trên ✝️𝐫ⓘ_ề_𝐮 đì𝖓_𝐡, ngoại trừ người nhà họ Mục không che giấu hỉ nộ ái ố, còn những người khác ai mà chẳng giấu giấu diếm diếm? Nếu ai cũng như Âu Dương đại nhân, e là có người đã c. h. ế. t không biết bao nhiêu lần rồi."

Âu Dương biết Thanh Viễn nói đúng, bèn chân thành đáp: "Đa tạ công chúa chỉ điểm."

Thanh Viễn nhìn theo bóng lưng Âu Dương rời đi, thầm nghĩ Xuân Quy thật có phúc, những nam t. ử ái mộ nàng đều là những người đàn ông tốt nhất thế gian, Âu Dương này là một người thông minh tinh tế. Nàng quay người trở về phòng ngủ, nhìn bức tường trống không mà ngẩn ngơ.

Công chúa chưa xuất giá mà đã lập dinh thự riêng, nàng là người đầu tiên. Hoàng hậu vì chuyện này không biết đã giận nàng bao nhiêu lần, trong tối ngoài sáng gây khó dễ cho nàng. Thanh Viễn cũng chẳng thèm để tâm nữa, giờ nàng đã nghĩ thông suốt rồi, tranh đấu làm gì, giữ được cái mạng sống lay lắt còn hơn bất cứ thứ gì. Còn về mẫu phi, lần này trở về, bà đột nhiên nói với Thanh Viễn bên ngoài cung rất tốt, không muốn về cung nữa.

Thanh Viễn cả đêm không ngủ, giờ mà về cung e là lại bị Hoàng hậu trách mắng. Nghĩ ngợi một hồi, nàng bảo tì nữ trải giường, đốt chậu than, nghỉ lại đây luôn.

Ngủ một mạch đến quá trưa, mở mắt ra nghe thấy bên ngoài có tiếng nói chuyện, đẩy cửa bước ra thì thấy Âu Dương và thợ mộc đã đợi ở đó.

"Ngươi không ngủ chút nào sao?" Thanh Viễn thấy quầng mắt Âu Dương hơi thâm, đoán là hắn tan triều xong là chạy ngay tới đây.

"Tường sách quan trọng hơn, thần dẫn thợ mộc vào đối chiếu bản vẽ phác thảo lại một lượt, mời công chúa dời bước sang tiền sảnh chờ đợi." Âu Dương dường như đã quên những lời Thanh Viễn nói về Xuân Quy, một lòng muốn giúp nàng hoàn thành bức tường sách. Thấy hắn như vậy, Thanh Viễn lại có chút hối hận, không nên nói những lời đó. Thế là nàng nghiêng người sang một bên, nói với hắn một câu: "Đa tạ."

Nàng sai tì nữ chuẩn bị kiệu, ra ngoài kiếm cái gì ăn. Cái lợi của việc sống ngoài cung là tự do, ví dụ như lúc này, đói bụng là có thể ra ngoài ăn. Đến một quán ăn bên bờ sông Vĩnh An, ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh, tiện thể nghe ngóng thực khách bàn tán chuyện gì.

Nay mùa đông ở kinh thành đã thực sự đến, sông Vĩnh An đóng băng, chợ nước biến thành chợ cá. Không biết người từ đâu đến, đục lỗ băng trên sông Vĩnh An, đục xong thì thả lưới xuống bắt cá. Thanh Viễn thấy thú vị bèn hỏi tì nữ bên cạnh: "Sông Vĩnh An mùa hè có cá sao? Nhiều cá thế này ư?"

Tì nữ cũng lắc đầu khó hiểu, nhìn cảnh tượng náo nhiệt trên mặt băng.

"Công chúa người xem, kia có phải là Mục tướng quân không?" Tì nữ chỉ tay, Thanh Viễn nhìn theo hướng tay nàng, thấy một công t. ử dáng người cao ráo đĩnh đạc quấn áo lông thú đứng đó, không phải Mục Yến Khê thì là ai? Lại nhìn người đứng bên cạnh hắn... một chiếc áo choàng lông màu đen, một chiếc mũ da màu đen... Tim Thanh Viễn đập thình thịch, là Khương Hoán Chi!!!

Sao y lại đến kinh thành? Tại sao y lại đến kinh thành? Thanh Viễn đứng dậy định xuống tìm y, nhưng nghĩ lại, y đến mà không tìm nàng, rõ ràng là không muốn gặp nàng. Bàn tay nàng 𝐬-❗ế-✝️ c-♓-ặ-t thành nắm đấm, chán nản ngồi xuống. Tiểu nhị bưng đồ ăn lên, nàng ăn vài miếng rồi buông đũa, nuốt không trôi. Nhìn lại lần nữa, Mục Yến Khê và Khương Hoán Chi đã biến mất.

Thanh Viễn bảo tiểu nhị gói đồ ăn lại, để tì nữ xách theo, lên kiệu đi thẳng về tiểu viện. Âu Dương chắc vẫn chưa ăn gì, lát nữa sai người hâm nóng lại cho hắn ăn. Xuống kiệu mới phát hiện trời đổ tuyết, bông tuyết lớn như lông ngỗng rơi xuống đầu xuống người, chỉ đứng một lúc là người đã phủ một lớp trắng xóa. Bước vào cổng viện, thấy hai nam t. ử đứng nói chuyện trong sân, Thanh Viễn nhìn thật sâu vào bóng lưng mặc áo choàng đen, rồi cúi đầu xuống.

Yến Khê và Khương Hoán Chi nghe tiếng động quay lại, thấy Thanh Viễn đang phủi tuyết trên vai. Nghe tiếng Yến Khê thỉnh an, nàng mới ngẩng đầu lên: "Miễn lễ!" Sau đó nhìn sang Khương Hoán Chi: "Cơn gió nào thổi Khương lang trung đến tận kinh thành thế này?" Nàng cười nói với y, nhưng không nhìn ra cảm xúc gì khác.

Khương Hoán Chi nhìn Yến Khê một cái, rồi đáp: "Đến kinh thành mua d. ư. ợ. c liệu."

"Phủ công chúa của ta không bán d. ư. ợ. c liệu." Thanh Viễn chặn họng y một câu, rồi đi về phía thư phòng: "Vào trong nói chuyện đi, tuyết rơi lớn thế này, bị cảm lạnh thì không tốt đâu."

"Khương lang trung ngày mai phải đi rồi, mạt tướng nghĩ trước khi đi huynh ấy cũng nên đến bái kiến công chúa, nếu không về lễ nghĩa thì không phải phép." Yến Khê lo Khương Hoán Chi cãi nhau với Thanh Viễn, vội vàng giải thích vài câu. Dù sao đây cũng là kinh thành, còn bao nhiêu người hầu kẻ hạ đang nhìn, lỡ Thanh Viễn vì chuyện này mà trách tội Khương Hoán Chi thì phiền phức to.

Vào đến trong phòng, Yến Khê 🌜ở.1 á.ⓞ lông thú ra, cẩn thận đưa cho tì nữ treo lên. Thanh Viễn liếc xéo hắn: "Kinh thành lạnh đến mức phải mặc áo lông thú rồi sao? Phô trương thế này không sợ người ta cười cho à? Có tuổi rồi mà còn khoe khoang thế này?" Nàng đoán cái áo lông này là do Xuân Quy tặng, nên lời nói có ý mỉa mai. Yến Khê chỉ cười không đáp, hôm nay nàng tự dưng nổi giận vô cớ, so đo với nàng làm gì cho mệt.

"Chậu than trong phủ công chúa không đủ ấm sao? Khương lang trung phải mặc áo choàng để giữ ấm à?" Mắng Yến Khê xong nàng lại quay sang Khương Hoán Chi đá đểu vài câu, lúc này cuối cùng cũng bình tĩnh lại, dám nhìn y vài lần. Vẻ bất cần nơi khóe mắt y khiến Thanh Viễn đau nhói, bất cần như vậy mà trong sân lại trồng đầy hoa, còn vì người ta mà giữ mình như ngọc, tạo cái vẻ bất cần giả tạo đó làm gì?

"Không cần cởi đâu, bái kiến công chúa xong rồi, không dám làm phiền thêm nữa, xin cáo lui." Khương Hoán Chi không ưa kiểu nói chuyện đó của Thanh Viễn. Hai người lâu ngày không gặp, dẫu sao cũng là cố nhân, nàng cứ công khai ngấm ngầm châm chọc. Định đáp trả vài câu nhưng nhớ lại dáng vẻ đáng thương của nàng trong phòng ngủ của mình hôm nào, lại không mở miệng được. Nói xong y cúi người chào Thanh Viễn chuẩn bị đi ra ngoài, lại bị Thanh Viễn gọi giật lại: "Đã là đến bái kiến, nói chưa được mấy câu đã đi, người phương Tây các ngươi tiếp đãi khách khứa như thế sao?"

Khương Hoán Chi quay ngoắt người lại, ngón tay thon dài cởi dây buộc áo choàng, mắt nhìn thẳng vào Thanh Viễn. Lúc Yến Khê bảo y đến, y đã do dự rất lâu. Lần trước chia tay khó xử như vậy, y vốn không muốn gặp lại Thanh Viễn, nhưng bị Yến Khê thuyết phục mãi mới chịu đến, Thanh Viễn lại năm lần bảy lượt khiêu khích y bằng lời nói. Khương Hoán Chi nảy sinh tâm lý so bì, muốn đấu với nàng một trận ra trò.

Lúc này nhìn kỹ nàng, mới phát hiện mặt nàng đã hết sạch sởi, khuôn mặt rực rỡ tươi tắn, đẹp đến mức bức người.

𝒞ở.ı á.ο choàng đưa cho tì nữ, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, lúc này y mới mở miệng: "Nhìn kỹ mặt công chúa sao thấy không thuận mắt bằng lúc bị sởi nhỉ?"

"..."

"Kinh thành không có lang trung giỏi chữa mặt cho công chúa hay là thái y trong cung giờ chỉ để làm cảnh rồi?" Khương Hoán Chi biết Thanh Viễn để tâm điều gì, nàng yêu cái đẹp, nói chuyện khác nàng có thể hăng hái đấu khẩu với ngươi đến cùng, duy chỉ có chữ "đẹp" này, nàng cực kỳ để ý, chỉ sợ mình chưa đủ đẹp.

Y nói như vậy, trong lòng Thanh Viễn lại dấy lên một tia ấm áp. Khương Hoán Chi chịu ngồi xuống, trái tim nàng cũng theo đó mà hạ xuống, cuối cùng cũng có thể nói chuyện t. ử tế. Nàng bảo tì nữ: "Dâng trà." Rồi nhìn Khương Hoán Chi bằng ánh mắt sáng rực: "Dược liệu mua đủ chưa? Còn cần giúp đỡ gì không?"

Yến Khê thấy họ nói chuyện t. ử tế rồi, bèn đứng dậy nói: "Hôm nay tan triều, nghe Âu Dương đại nhân nói dẫn thợ mộc đến chỗ công chúa, mạt tướng qua xem một chút, hai vị cứ trò chuyện."

Yến Khê là người tinh tường thế nào, ánh mắt Thanh Viễn nhìn Khương Hoán Chi, hắn hiểu ngay lập tức. Biết điều lui ra ngoài để hai người họ nói chuyện riêng.

Khương Hoán Chi thấy hắn đi ra ngoài, mới nhận ra hôm nay hình như bị Yến Khê tính kế rồi, trong lòng thở dài một tiếng, quay sang nhìn Thanh Viễn: "Mua xong rồi."

"Đến được mấy ngày rồi?"

"Năm ngày."

"Ở đâu?"

"Khách đ**m bên bờ sông Vĩnh An."

"Lần sau bao giờ lại đến?"

"Ba năm sau."

"...." Thanh Viễn không biết phải nói gì nữa, nàng đứng dậy đi đến bên cửa sổ đẩy toang ra, tuyết bên ngoài theo gió lùa vào. Khương Hoán Chi vội đứng dậy đóng cửa sổ, miệng trách móc: "Tùy hứng như thế, bị cảm lạnh thì dễ chịu lắm đấy à?"

Đóng cửa sổ xong quay lại nhìn nàng, thấy nàng đứng đó bất động, nước mắt trên mặt lại rơi như những hạt châu đứt dây. Khương Hoán Chi có chút hoảng, mình nói nặng lời quá sao?

"Đang nói chuyện yên lành, sao lại khóc..." Y liếc nhìn tì nữ, ý bảo mau đến dỗ dành công chúa nhà các ngươi đi. Tì nữ đó đã từng theo Thanh Viễn đến trấn Vô Diệm, hôm nay cũng là người đầu tiên nhìn thấy Khương Hoán Chi rồi cố ý chỉ cho công chúa xem. Những người hầu hạ bên cạnh chủ t. ử từ nhỏ như họ giống như con giun trong bụng chủ t. ử vậy.

Nàng ta khẽ nhún người đi ra ngoài, để lại Thanh Viễn và Khương Hoán Chi một mình trong phòng.

...

Khương Hoán Chi hết cách, rút khăn tay trong tay áo ra đưa cho Thanh Viễn, Thanh Viễn quay đầu đi không nhận. Thở dài một tiếng, y giúp nàng lau nước mắt.

"Cái bản lĩnh nói khóc là khóc này luyện thế nào vậy? Hôm nào dạy ta với, lần sau gặp bệnh nhân khó tính, ta cũng khóc một trận, biết đâu lại chữa được bệnh." Khương Hoán Chi trêu nàng, thấy nàng bật cười một tiếng, rồi lại khóc to hơn.

Khăn tay nhanh chóng ướt đẫm, y bỏ khăn xuống dùng tay áo lau mặt cho nàng, lại bị nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay, áp lên mặt mình.

"Khương Hoán Chi, ta hơi nhớ ngươi." Tay áo Khương Hoán Chi phủ lên mặt nàng, mùi d. ư. ợ. c liệu thoang thoảng trên người y khiến nàng an tâm. Không nhìn thấy mặt y, cuối cùng nàng cũng dám nói ra nỗi nhớ nhung. Ngày hôm đó rời khỏi y quán của y, nàng cảm thấy một phần 𝖙ⓗ*â*п 𝐭𝐡*ể mình bị rút đi, dường như đã để lại trước bức tường sách kia. Biết rõ là không thể, nhưng vẫn không kìm được chấp niệm. Chọn cái viện nhỏ này cũng là vì nó giống chỗ y quán của y. Rốt cuộc vẫn là nữ nhi, dù bình thường có ngang ngược, hống hách, mưu mô đến đâu, trong lòng có người thương cũng sẽ trở nên mềm yếu.

Khương Hoán Chi nhìn đôi bông tai của nàng rung rung bên tai theo tiếng nấc nghẹn ngào. Nàng đi rồi, y phải mất rất lâu mới hoàn hồn lại được. Thanh Viễn là kiểu con gái như vậy, ngươi hận nàng, ghét nàng đến 𝐧🌀.♓ⓘế.𝐧 𝐫ăⓝ.𝐠 nghiến lợi, nhưng nàng đi rồi ngươi lại thấy trống trải trong lòng.

"Khương Hoán Chi, ta nhớ ngươi." Thanh Viễn lặp lại, bàn tay nắm c. h. ặ. t t. a. y áo Khương Hoán Chi ru·𝐧 г·ẩ·𝖞. Nàng tưởng mình có thể vượt qua, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy y, nàng đã loạn nhịp.

Khương Hoán Chi đứng đó không động đậy, y từng yêu khắc cốt ghi tâm, biết mùi vị của tình yêu, cũng biết mùi vị của mất mát. Y nhẹ nhàng vỗ vỗ Thanh Viễn: "Thanh Viễn, nhân lúc còn kịp, buông tay đi!"

Khương Hoán Chi vẫn chưa hiểu Thanh Viễn, cả đời này Thanh Viễn mới nhớ thương một người đến thế, không phải kiểu muốn chiếm hữu Mục Yến Khê để mượn hắn leo cao, mà là nhớ thương thật lòng. Nàng lắc đầu: "Không. Khương Hoán Chi, không."

"Vậy người muốn thế nào?"

"Ở bên cạnh ngươi."

"Ngày mai ta phải đi rồi."

"Ở lại đi. Cầu xin ngươi."

"Xin lỗi, Thanh Viễn."

Khương Hoán Chi rút tay về, y quyết tâm: "Tuyến Tây cách nơi này mấy ngàn dặm, dù ngựa chạy nhanh ngày đêm không nghỉ cũng mất hơn hai mươi ngày, ta không thể ở lại kinh thành, người cũng không thể rời khỏi kinh thành. Cho dù giữa ta và người có một người từ bỏ tất cả, đừng quên điều quan trọng nhất: Trong lòng ta không có người."

Khương Hoán Chi tàn nhẫn quá, Thanh Viễn nhìn y, y nói đúng. Cho dù mình từ bỏ tất cả thì sao chứ, trong lòng Khương Hoán Chi hoàn toàn không có nàng. Nàng đi về ghế của mình, ngồi xuống gọi: "Người đâu."

Tì nữ bước vào, thấy mắt chủ t. ử sưng như hai quả hạch đào, còn Khương Hoán Chi đứng bất động ở đó.

"Tiễn khách!" Thanh Viễn cúi đầu nhìn móng tay sơn đỏ của mình, như thể tất cả những chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Khương Hoán Chi cầm lấy áo choàng khoác lên người, nhìn Thanh Viễn thêm một lần nữa rồi quay người bước ra ngoài. Lúc này mới phát hiện, cái viện Thanh Viễn chọn cho mình không lớn, vuông vắn, phương hướng y hệt cái viện của y, chỉ là trong viện của nàng không có hoa. Không hiểu sao, y muốn đi xem phòng ngủ của nàng, bảo tì nữ dẫn đường. Âu Dương và Yến Khê đang đứng nói chuyện trước một bức tường, thấy Khương Hoán Chi bước vào, Yến Khê nói với Âu Dương: "Âu Dương đại nhân, Khương lang trung đã đến trấn Vô Diệm trong thời gian có dịch bệnh." Sau đó nói với Khương Hoán Chi: "Công chúa không biết tại sao cứ nhất quyết phải làm tường sách trên bức tường này, yêu cầu với tường sách lại cao, đến cả hướng của ô sách cũng không được sai. Âu Dương đại nhân đã vẽ cả đêm, cuối cùng mới vẽ ra được kiểu dáng nàng mong muốn."

Khương Hoán Chi không nói gì, run run tay đón lấy bản vẽ, rõ ràng là tường sách của mình. Chắc nàng không biết, mấy cái ô sách nghiêng nghiêng đó là do lâu ngày không sửa bị mục nát, y tìm đại mấy tấm ván che vào thôi.

Không biết nơi nào đó trong tim bị chạm mạnh, đau nhói lên từng cơn, y đưa bản vẽ cho Yến Khê rồi quay đầu chạy ngược trở lại.

Đẩy toang cánh cửa, thấy Thanh Viễn đang ngồi đó, hai khuỷu tay chống lên bàn, hai tay che mặt, khóc không thành tiếng. Nghe thấy tiếng mở cửa nàng quát: "Ra ngoài!" Nàng không muốn ai nhìn thấy mình suy sụp như thế này.

Lời vừa dứt đã cảm thấy một đôi tay đặt lên vai mình, nàng bị nhấc bổng lên rơi vào một lồng n. g. ự. c hơi lạnh.

"Có ngốc không cơ chứ?" Khương Hoán Chi ôm chặt lấy nàng thì thầm trên đỉnh đầu nàng.

Thanh Viễn không biết phải nói gì, đưa tay ôm chặt lấy eo y, chỉ sợ y quay lưng bỏ đi mất.

Hồi lâu sau mới bình tĩnh lại.

"Khóc xong chưa?" Khương Hoán Chi trầm giọng hỏi. Thanh Viễn gật đầu: "Khóc xong rồi." Giọng khản đặc.

Khương Hoán Chi nâng mặt nàng lên, rõ ràng là một khuôn mặt tuyệt sắc, giờ lại khóc đến sưng đỏ, xấu xí vô cùng: "Xấu quá đi mất, sau này đừng khóc nữa."

Muốn 𝖍ô·𝐧 nàng một cái, nhưng phát hiện chỗ nào cũng sưng, tìm mãi không thấy chỗ nào hạ miệng được, đành thở dài một tiếng rồi 𝖍ô_𝐧 lên môi nàng.

Khương Hoán Chi không biết đã bao nhiêu năm không môi kề môi với nữ tử, khoảnh khắc này bỗng thất thần, Thanh Viễn cũng không biết tiếp tục thế nào: "Là thế này sao?..." Nàng mở miệng hỏi Khương Hoán Chi, lại bị y thừa cơ tiến vào.

Đến khi тⓗ_ở ♓ổ_𝓃 𝖍_ể_n tách ra, Thanh Viễn bỗng bật cười.

"?" Khương Hoán Chi nhìn nàng khó hiểu.

Thanh Viễn nín cười, nghiêm túc nói: "Ngày hôm đó trước bức tường sách của ngươi... Ta cứ tưởng ngươi sành sỏi lắm chứ..."

".... Chê cười rồi." Khương Hoán Chi nói xong, lại ⓗ_ô_𝐧 nàng lần nữa.

Yến Khê và Âu Dương vẫn đang vật lộn với bức tường sách kia, Âu Dương nhìn khuôn mặt Yến Khê đang ✔️ù-𝐢 ✔️-à-⭕ bản vẽ hồi lâu, những ngày này tiếp xúc với Yến Khê khiến chàng không thể ghét nổi hắn.

"Mục tướng quân sau này sẽ định cư ở trấn Vô Diệm sao?" Hắn đột nhiên lên tiếng hỏi.

Chương (1-112)