Truyện:Xuân Quy - Chương 026

Xuân Quy
Trọn bộ 112 chương
Chương 026
Kinh thành hạ tháng sáu
0.00
(0 votes)


Chương (1-112)

Mục Yến Khê không tìm thấy cô gái giống Xuân Quy. Hắn dẫn gia nhân lùng sục khắp kinh thành và vùng ngoại ô, đến cái bóng cũng không thấy. Có hôm nhìn thấy một cô nương đi phía trước, bóng lưng rất giống Xuân Quy, hắn gọi một tiếng, cô nương đó quay lại nhìn thấy Mục Yến Khê thì che miệng cười duyên, dọa Mục Yến Khê giật mình thon thót.

Mục Yến Khê dường như bị ma ám rồi.

Mục phu nhân ngày nào cũng hỏi: "Nghĩ kỹ chưa? Chọn ai? Tuy là thông phòng nhưng lễ nghi nhà ta không thể thiếu, cần chuẩn bị gì thì phải chuẩn bị."

Ban đầu Mục Yến Khê còn tự tin: "Nghĩ rồi, tìm được người là nạp ngay." Dần dần nhuệ khí giảm bớt, đến tận tháng sáu, cuối cùng hắn đành thú thật với mẹ: "Không nạp nữa." Giọng điệu không giấu nổi sự thất vọng.

Mục phu nhân ngẩn người. Vui mừng mấy tháng trời, giờ thì hay rồi, mừng hụt một phen. Bà kéo ghế ngồi xuống trước mặt Mục Yến Khê: "Con trai, con nói thật với mẹ đi, trong lòng con có người rồi phải không?"

Mục Yến Khê không biết phải nói với mẹ thế nào, ba năm trước, ở núi Thanh Khâu hắn có một mối tình sương khói, hắn tưởng chuyện đã qua rồi. Nào ngờ hôm đó bỗng dưng lại nhớ nhung da diết.

Mục phu nhân thấy sắc mặt hắn thay đổi liên tục, cười nói: "Mẹ biết rồi, trong lòng con trai mẹ có người rồi."

Mục Yến Khê nghe bà nói vậy, lại lắc đầu: "Cũng không hẳn là có người." Cuối cùng hắn cũng chịu mở miệng: "Ba năm trước, con bị thương ở tuyến phía Tây, được một cô nương cứu giúp. Ở chung khoảng một tháng. Sau khi về triều thì đi Bắc phạt, mấy năm nay cũng không nhớ đến mấy, hôm nọ đi trên phố thấy một người rất giống nàng ấy. Nàng ấy đơn thuần, không hiểu sự đời, con lừa nàng ấy, trong lòng thấy áy náy."

"Con lừa người ta thế nào?" Mục phu nhân nghe con trai bảo lừa người ta, trong lòng không tin lắm. Con trai mình mình hiểu, hành sự luôn quang minh lỗi lạc. Với phụ nữ, xưa nay đều là ngươi tình ta nguyện, chưa bao giờ dùng thủ đoạn đê hèn.

Mục Yến Khê nhớ lại bản thân lúc đó, cảm thấy ghê tởm: "Con nảy sinh tà tâm với nàng ấy, khiến nàng ấy tưởng con thật lòng. Lúc đi để lại một túi bạc, con hối hận rồi. Sỉ nhục người ta quá."

"..."

Mục phu nhân nghe con trai kể thôi cũng thấy đây đâu phải việc con người làm? Trong lòng mắng Mục Yến Khê một câu hồ đồ! Mất mặt! Bà thở dài: "Thế giờ tính sao?"

"Con muốn đến núi Thanh Khâu một chuyến, nói rõ ràng với nàng ấy."

"Tuyến phía Tây có Tống Vi trấn thủ rồi! Hơn nữa chuyện này đâu phải cứ nói là nói rõ được?" Nhắc đến Tống Vi, Mục phu nhân cũng đau đầu, mấy năm nay tг·𝐢ề·ц đ·ì·п·ⓗ hạ ba đạo chiếu chỉ gọi hắn về kinh phục chức, hắn sống c. h. ế. t không chịu, lấy cớ tuyến phía Tây không thể thiếu người. Làm Hoàng thượng tức điên.

"Không sao ạ. Con đi xem một chút, không ảnh hưởng đến cậu ấy. Dù sao cậu ấy cũng là cấp dưới của con, con đi thị sát cũng không quá đáng." Mục Yến Khê suy nghĩ mấy ngày nay rồi, lúc rời núi Thanh Khâu nói chắc nịch thế, nào là đời này không gặp lại nữa, giờ thì hay rồi, nuốt lời.

"Con đi đi. Nhưng đừng nói chuyện này với cha con, ông ấy sẽ giận đấy. Giải quyết xong tâm nguyện thì về, mấy năm trôi qua rồi, tuổi tác cô nương ấy chắc cũng không còn nhỏ. Ở nơi nhỏ bé như trấn Vô Diệm, chắc cũng gả chồng rồi." Mục phu nhân nghĩ bụng, con gái miền núi chắc cũng không quá để tâm đến đàn ông, nghe nói dân phong phía Tây cởi mở còn hơn cả kinh thành, để nó đi một chuyến cũng tốt, trả hết nợ nần, trong lòng không còn áy náy, về là có thể yên tâm thành thân rồi.

Mục Yến Khê nghe mẹ nói Xuân Quy tuổi không còn nhỏ, tầm tuổi này chắc cũng gả chồng rồi, trong lòng bỗng thấy khó chịu vô cùng.

"Vâng." Mục Yến Khê đứng dậy: "Vậy con đi xin Hoàng thượng hạ chỉ xuất chinh ngay bây giờ." Vẫn phải tìm Hoàng thượng, không có thánh chỉ, mình đi danh không chính ngôn không thuận.

Vào đến cung, Hoàng thượng đang phê duyệt tấu chương. Ông đang giận Tống Vi mấy năm nay, vừa nghe Mục Yến Khê nói muốn đi tuyến phía Tây, lập tức vỗ đùi cái đét: "Đi! Đi ngay lập tức! Không chỉ là thị sát, mà phải làm rầm rộ hơn chút. Thế này đi, trẫm hạ một đạo lệnh đổi phòng, bảo hắn đi tuyến phía Đông, trước khi đi phải về kinh phục chức." Đế vương cũng cần giữ thể diện, gọi ngươi về ngươi từ chối ba lần, lần này thì hay rồi, ai cũng có bậc thang để xuống.

"Vậy mạt tướng cần ở lại tuyến phía Tây bao lâu?" Mục Yến Khê nghe Hoàng thượng nói đổi phòng, bèn tính toán xem mình phải đi bao lâu.

"Một năm đi. Một năm sau hồi kinh. Ái khanh thấy thế nào?"

"Tuân lệnh." Mục Yến Khê hành lễ với Hoàng thượng, về phủ thu dọn đồ đạc. Lệnh triệu tập khẩn cấp của †.𝖗ïề.ц đì.𝖓.h chắc chắn sẽ nhanh hơn tốc độ di chuyển của Mục Yến Khê, hắn đoán chắc không gặp được Tống Vi, hơn hai năm không gặp, kể ra cũng nhớ hắn thật.

Hắn thu dọn hành lý, Mục phu nhân đứng bên cạnh nhìn, nhìn một lúc mắt đã đỏ hoe: "Con trai ta mới về được mấy ngày, lại đi rồi."

"Lần này đâu phải đi đ. á. n. h giặc, không nguy hiểm đâu ạ. Mẹ nhớ con thì đến thăm con, hoặc con tìm cơ hội về thăm nhà một lần. Một năm trôi qua nhanh lắm." Mục Yến Khê lấy khăn tay lau nước mắt cho mẹ.

"Vậy con phải cẩn thận đấy, chuyện gì cũng đừng cưỡng cầu. Quá khứ con làm sai, lần này ngàn dặm xa xôi đến đó cũng coi như tận tâm rồi. Dù kết quả thế nào cũng không được tự trách mình nữa. Thanh Viễn công chúa mấy năm nay cũng chưa lấy chồng, đợi con về, nếu không ưng ai khác, mẹ sẽ nghĩ cách giúp con."

"Mẹ." Mục Yến Khê ngắt lời bà: "Chuyện thành thân để về rồi hẵng bàn. Con trai mẹ là Đại tướng quân lừng lẫy, còn sợ không lấy được vợ sao?"

Mục phu nhân bị hắn chọc cười: "Chỉ giỏi khua môi múa mép! Con ngủ sớm đi, mai còn phải dậy sớm." Bà nói xong, thở dài rồi đi ra ngoài.

Mục Yến Khê đứng trong phòng ngủ ngẫm nghĩ hồi lâu, nhét tấm da thú vào trong tay nải. Mười năm nay hắn chinh chiến Nam Bắc, có những nơi đi rồi là không bao giờ quay lại nữa. Lúc rời trấn Vô Diệm cũng nghĩ, Đại Tề rộng lớn bao la, nơi mình cần đến còn nhiều lắm, đời này chắc sẽ không quay lại trấn Vô Diệm nữa. Mười năm nay, hắn đi đâu chưa bao giờ do mình quyết định, lần này vậy mà lại tùy hứng như thế. Lại nhớ lúc đi, quay đầu nhìn Xuân Quy, nàng bước đi trên con đường nhỏ, đầu cũng không ngoảnh lại. Gặp nàng rồi thì nói gì đây? Nói gì cũng không ổn. Nếu nàng gả chồng rồi, thì gặp cũng chẳng nên gặp.

Mục Yến Khê suy nghĩ rối bời cả đêm, sáng hôm sau xuất phát, quầng mắt thâm sì. Nghiêm Hàn đến tiễn hắn, một thằng đàn ông to xác mà lại khóc tu tu: "Mục tướng quân, sao ngài không mang ta theo? Cái tên khốn Trương Sĩ Chu kia sao tận tâm bằng ta được?"

Hắn nói vậy làm Mục Yến Khê bật cười: "Ngươi lau nước mắt đi cho ta! Đàn ông đàn ang khóc lóc cái gì! Lần này đổi phòng, ngươi đi theo Tống Vi, cố gắng sang năm thăng thêm một cấp nữa." Nói xong đẩy Nghiêm Hàn ra: "Gia phải xuất chinh rồi, đừng có cản đường."

Hắn nhảy lên ngựa, động tác nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi. Gương mặt đã được dưỡng lại, có lẽ do lần trước bị thương lâu, lần này khỏi hẳn, phong thái còn hơn xưa vài phần. Bên đường vang lên tiếng xôn xao, các cô nương kinh thành lại đứng ngồi không yên rồi. Đây là Đại tướng quân mà họ ngày đêm mong nhớ! Vậy mà lại đi rồi!

Mục Yến Khê chẳng thèm liếc nhìn, cả trái tim đã bay về trấn Vô Diệm, hận không thể bay ngay đến đó, nói rõ mọi chuyện với Xuân Quy.

Suốt dọc đường núi sông hiểm trở, mưa gió bão bùng không ngơi nghỉ, hai mươi ngày sau thì đến núi Thanh Khâu. Trương Sĩ Chu dẫn người ra đón hai mươi dặm, thấy Mục Yến Khê từ xa cưỡi ngựa tới, mái tóc đen dày và bộ thường phục màu bạc bay trong gió, đẹp như tiên giáng trần. Trương Sĩ Chu trong lòng ghen tị muốn c. h. ế. t, cùng là hành quân đ. á. n. h giặc, tại sao Mục tướng quân càng đ. á. n. h càng đẹp ra thế này? Đang mải suy nghĩ thì Mục Yến Khê đã đến trước mặt, roi ngựa quất tới, Trương Sĩ Chu vội vàng nhảy sang một bên: "Tướng quân của ta ơi, sao vừa gặp đã đ. á. n. h người thế?"

"Xem ngươi còn lanh lợi như trước không, hay ở núi Thanh Khâu này đến ngốc người ra rồi." Mục Yến Khê cười nói với hắn. Trương Sĩ Chu từ nhỏ đã thân thiết với hắn, hắn rời núi Thanh Khâu để Trương Sĩ Chu ở lại, Trương Sĩ Chu trăm ngàn lần không muốn, không phải luyến tiếc kinh thành, mà là không muốn rời xa Mục Yến Khê. Từ lúc Mục Yến Khê đi, ngày nào hắn cũng viết một bức thư, chưa từng bỏ sót.

"Mạt tướng hai năm nay càng ngày càng xuất chúng, chỉ đợi Đại tướng quân điều về kinh thành, để Hoàng thượng ban nhà ban đất thôi. Tên Nghiêm Hàn đó chỉ là may mắn." Nghiêm Hàn thăng chức, Trương Sĩ Chu đương nhiên không phục, nói xong còn hừ một tiếng.

Mục Yến Khê nhìn vẻ mặt chua loét của hắn, bật cười: "Lên ngựa đi! Về doanh trại rồi nói chuyện."

"Không về phủ tướng quân à?" †r𝖎·ề·ⓤ đì·𝓃·h đã chuẩn bị phủ tướng quân cho Mục Yến Khê ở trấn Vô Diệm, lần trước Mục Yến Khê đến bị thương, chưa ở được bao lâu. Lần này đổi phòng một năm, nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp của †𝓇ïề·u đ·ì·ռ·𝖍, Tống Vi đã sai Trương Sĩ Chu dọn dẹp sạch sẽ cho Mục Yến Khê rồi.

"Đến doanh trại xem trước đã." Doanh trại của họ nằm ngoài thành, đi đường vòng một chút là lên được núi Thanh Khâu. Hắn muốn hôm nay đến thăm lều cỏ, chuyện này đương nhiên không thể nói với Trương Sĩ Chu. Đoàn người rầm rộ đến doanh trại, xem qua lều Tống Vi từng ở, cơm cũng chưa ăn miếng nào, đã nói với Trương Sĩ Chu: "Bản tướng quân đi cưỡi ngựa một lát, ngươi không cần đi theo."

Trương Sĩ Chu nghĩ bụng thế sao được? Lỡ lại bị thương thì biết ăn nói sao với ✞rï*ề*⛎ đìn*♓, bèn dẫn theo mười mấy người sống c. h. ế. t bám theo. Một đám người cưỡi ngựa lên núi Thanh Khâu, Mục Yến Khê vẫn nhớ con đường dẫn đến lều cỏ, xuyên qua một cánh rừng mê cung rộng lớn, ra khỏi rừng tiếp tục đi lên, ngựa không chịu đi nữa, bèn xuống ngựa buộc vào gốc cây, sai vài người trông coi, tiếp tục đi bộ. Cảnh vật ven đường không hề thay đổi, dường như hoa vẫn là hoa ấy, cây vẫn là cây ấy, hang động vẫn là hang động ấy. Đứng trước hang động nhìn hồi lâu, mọi chuyện xảy ra trong đêm mưa hôm đó ùa về, khiến Mục Yến Khê hơi chóng mặt.

Trương Sĩ Chu cuối cùng cũng hiểu ra, Đại tướng quân đâu phải đi cưỡi ngựa, rõ ràng là đi tìm người. Xuân Quy là cô gái độc nhất vô nhị ở cái trấn Vô Diệm này, Đại tướng quân e là thấy một năm đổi phòng buồn chán quá, muốn tìm người giải khuây đây mà.

Trương Sĩ Chu tuy thân thiết với Mục Yến Khê, nhưng với Xuân Quy cũng không tệ. Hai năm nay thân thiết với nàng, cảm thấy cô gái này như em gái ruột mình vậy. Trong tình huống này, hắn đương nhiên không thể tiếp tay cho kẻ ác.

"Tướng quân ngài ra ngoài cưỡi ngựa, sao lại vứt ngựa ở lại thế?" Hắn mở miệng trêu chọc.

Mục Yến Khê không nói gì, lại nhìn hang động một cái, tiếp tục đi về phía trước. Phía trước là con suối nhỏ, bà thường nói với Xuân Quy một tuần nước, hai tuần nước... Càng đi về phía trước chân càng nặng trịch, chẳng hiểu sao lại nảy sinh cảm giác "gần đến quê nhà lòng lại sợ hãi".

"Các ngươi đợi ở đây, ta đi dạo phía trước một lát." Mục Yến Khê bỏ họ lại phía sau, một mình đi tiếp. Tim đập thình thịch, nếu gặp mặt thì biết nói gì đây? Hắn đẩy cổng rào lều cỏ, nhìn quanh quất, hươu con không có, bà cũng không có. Bình thường ban ngày Xuân Quy sẽ đi săn, bà ở trong nhà. Đứng ở cửa hắng giọng, hồi lâu mới thốt ra được một câu: "Có ai ở nhà không?"

Mãi không có ai trả lời. Bất đắc dĩ đẩy cửa vào, thấy một cảnh tượng hoang tàn đổ nát.

Trong lều cỏ không một bóng người, mạng nhện giăng đầy. Đi vào trong nữa, phòng ngủ của Xuân Quy, trên giường nàng đặt mấy bộ váy áo năm đó hắn mua cho đã bị chuột c. ắ. n nát bươm.

Tim Mục Yến Khê nhói đau. Xuân Quy đi rồi.

Chương (1-112)