Kỳ ngộ ở núi Thanh Khâu (1)
| Ch.002 → |
Đây là một ngọn núi kỳ lạ.
Mạch núi trải dài hàng trăm dặm, một nửa sườn đồi hoa nở rợp trời, nửa kia lại là rừng cây rậm rạp thâm u. Mặt trời giữa trưa chiếu thẳng xuống đỉnh núi tạo thành một dải cầu vồng rực rỡ, quả là một kỳ quan hiếm thấy.
Một chú hươu toàn thân trắng muốt chạy băng qua những khóm hoa, chỉ trong chốc lát đã lên tới đỉnh núi, rồi lại lao mình vào khu rừng rậm. Chạy đến một chỗ nọ, nó mới dừng lại, cúi đầu dùng sừng húc nhẹ vào một tàu lá chuối khổng lồ.
Nhìn kỹ mới thấy, dưới tàu lá ấy lại có người. Cánh tay và cẳng chân lộ ra ngoài trắng nõn nà tựa như ngó sen. Hồi lâu sau, người đó mới chậm chạp hất tàu lá chuối ra rồi ngồi dậy.
Đó là một thiếu nữ, thân trên mặc chiếc yếm màu xanh biếc, bên dưới là chiếc váy da thú ngắn. Mái tóc đen dài như thác đổ xõa trên vai, đôi mắt nàng trong veo và linh động.
Thiếu nữ nghiêng đầu nhìn chú hươu nhỏ, môi mấp máy nói câu gì đó. Chú hươu dường như hiểu ý, cọ cọ đôi sừng vào cánh tay nàng. Nàng cầm lấy cây lao gỗ bên cạnh, nhẹ nhàng nhảy lên, đưa ngón tay lên miệng huýt sáo một tiếng rồi bắt đầu phi như bay.
Trông nàng hệt như một nàng tiên chốn rừng xanh.
Ngọn núi này tên là Thanh Khâu, dải đồi này gọi là núi Thanh Khâu. Mạch núi trải dài hàng trăm dặm nằm ở cực Tây của nước Đại Tề. Nàng tiên đang chạy nhảy ấy sống ở nơi sâu nhất của ngọn núi.
Cây lao gỗ trong tay nàng phóng vút đi. Một con gà rừng giật mình bay phất phơ rồi lại rơi phịch xuống đất, giãy giụa vài cái rồi tắt thở.
Thiếu nữ nhanh nhẹn dùng dây liễu buộc chân gà lại, vắt lên vai rồi đi về. Lúc này mặt trời đã ngả về Tây, núi Thanh Khâu bắt đầu dấy lên chút hơi lạnh. Nàng vỗ vỗ đầu chú hươu, ra hiệu cho nó chạy nhanh hơn.
Bỗng nhiên, một tiếng động lạ vang lên.
Nàng khựng lại, dáo dác nhìn quanh. Khoảnh khắc quay người lại, nàng suýt chút nữa thì hồn bay phách lạc. Một con "mãnh thú" đang dựa vào gốc cây, toàn thân đầy má●u, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Định thần nhìn kỹ lại, không phải thú, mà giống người dưới núi hơn. Sắc mặt thiếu nữ thay đổi. núi Thanh Khâu này quanh năm chẳng thấy bóng người, nàng đi lại nơi đây như đi trên đất bằng, người này làm sao lên được tới đây?
Bà từng nói, con người dưới núi còn đáng sợ hơn cả thú dữ, nên mỗi lần xuống trấn Vô Diệm, hai bà cháu đều đi vội về vội.
Nàng từ từ lùi lại hai bước. Thấy người kia nhíu mày rậm, đôi mắt vẫn đăm đăm nhìn mình, tay ôm chặt bụng rồi từ từ ngã gục xuống. Chắc là c. h. ế. t rồi chăng?
Thiếu nữ rón rén tiến lại gần, đưa ngón tay lên mũi hắn thăm dò. Một luồng hơi thở yếu ớt phả vào tay nàng, vẫn còn sống.
Lần này thì khó xử rồi. Một kẻ lai lịch bất minh, lại còn đầy m. á. u me thế này. Thôi kệ! Mặc kệ hắn tự sinh tự diệt đi!
Nàng đứng dậy định bỏ đi thì cổ chân bất ngờ bị nắm chặt. Cúi đầu xuống, nàng thấy người kia hé mắt ra một khe nhỏ, ánh nhìn u ám dán chặt lấy nàng.
Nàng dùng sức giãy ra nhưng không được, hắn không biết lấy đâu ra sức mạnh trâu bò như thế, sống c. h. ế. t cũng không buông. Thiếu nữ bĩu môi, dường như nản lòng mà nói: "Buông tay, ta cứu."
Sắc mặt người đàn ông khẽ động, đôi môi cố gắng mấp máy, thốt ra hai chữ "đa tạ" mơ hồ rồi ngất lịm đi.
Nàng cúi xuống kiểm tra vết thương, nhưng hắn mặc áo giáp nên chẳng thấy rõ gì. Nghĩ ngợi một lát, nàng bắt tay vào cởi giáp cho hắn. Hì hục đến toát cả mồ hôi mới cởi xong, nàng lại tiếp tục 𝖈*ở*❗ á*0 trong. Lồng n. g. ự. c hắn phập phồng dữ dội, trên bụng có ba vết thương nông sâu khác nhau. Có lẽ do trời về chiều trở lạnh nên làn da tr*n tr** của hắn nổi lên một lớp da gà.
Sống trên núi quanh năm, chuyện bị thú nhỏ tấn công là thường, mỗi lần bị thương chỉ cần bôi chút thảo d. ư. ợ. c rồi băng lại, vài ngày là khỏi. Nghĩ vậy, nàng dùng răng x. é to. ạc vạt áo của hắn, băng chặt vết thương lại. Sau đó, nàng mặc lại áo cho hắn một cách qua loa rồi gọi chú hươu đến.
Chú hươu nằm xuống, để nàng vất vả đưa nửa thân trên của người đàn ông lên lưng nó. Một người một hươu, hì hục đưa được người về đến lều cỏ thì trời cũng đã tối đen.
Bà đang đứng trên con đường nhỏ vươn cổ ngóng chờ, thấy bóng dáng thiếu nữ từ xa mới thở phào nhẹ nhõm, cất giọng gọi: "Xuân Quy ơi..."
Tiếng gọi vang vọng, lượn lờ quanh núi rừng một vòng mới dứt. Hóa ra tên của nàng là Xuân Quy.
Thấy bà, Xuân Quy quên bẵng người đàn ông trên lưng hươu, nhảy chân sáo chạy tới, đưa con gà rừng cho bà. Người đàn ông kia bị tuột khỏi lưng hươu ngã xuống đất, may mà chú hươu thấp nên cú ngã không nặng lắm.
Bà tuy đã ngoài sáu mươi nhưng tai thính mắt tinh, thấy trên lưng hươu rớt xuống một người thì giật mình kinh hãi, không tin nổi nhìn Xuân Quy.
"Hắn, bị thương."
Xuân Quy vốn ít tiếp xúc với người lạ, ở cùng bà cũng là bà nói nhiều hơn, nên nàng nói chuyện thường không tròn câu.
Bà bước lại gần, thấy bộ áo giáp trên người hắn thì thầm nghĩ đây là một quan binh, chắc là đ. á. n. h trận dưới núi nên bị thương. Bà quay lại nhìn Xuân Quy đang ngơ ngác. Trời sắp tối hẳn, thú dữ trong rừng sắp ra ngoài kiếm ăn, trời cao có đức hiếu sinh, đã cứu rồi thì không thể vứt người ta nằm ngoài này được.
"Phụ bà một tay, khiêng người vào trong."
Bà vẫy tay với Xuân Quy đang đứng ngẩn ra. Nàng vội vàng chạy lại, cùng bà khiêng người vào trong nhà.
Đặt người nằm lên đệm cỏ, Xuân Quy đi lấy nước, rồi tìm cây đại kế hái mấy hôm trước đem giã nát, sau đó đưa tay định ⓒở·ℹ️ á·ο người đàn ông ra.
Bất ngờ, tay nàng bị hắn nắm chặt. Bàn tay hắn nóng hổi. Xuân Quy thì thầm với hắn: "Không g. i. ế. c, cứu ngươi."
Thiếu nữ tuy không hiểu sự đời nhưng tâm tính lại vô cùng trong sáng. Người đàn ông dường như nghe rõ, từ từ buông tay ra, nhưng mắt vẫn nhắm nghiền. Ngón tay Xuân Quy hơi lạnh chạm vào làn da đang sốt hầm hập khiến hắn dễ chịu hơn vài phần.
Thuốc vừa đắp lên vết thương, cơ bắp trên n. g. ự. c và bụng người đàn ông khẽ giật. Tay Xuân Quy khựng lại, chẳng hiểu sao mặt nàng bỗng 𝓃ó.ⓝ.🌀 гⓐ.ռ. Khó khăn lắm mới đắp t. h. u. ố. c xong, nàng đứng dậy đi về phòng mình, lén vạch yếm lên nhìn cái 𝐞*🔴 тh0*𝐧 thả của mình.
Bà bước vào đúng lúc nhìn thấy cảnh này, buồn cười hỏi: "Con đang làm cái gì thế?"
"Bụng... không giống."
Xuân Quy chỉ tay ra ngoài, rồi lại chỉ vào bụng mình. Nàng sống với bà từ nhỏ, chưa từng tiếp xúc ℊầ·ⓝ 🌀·ũ·❗ với nam nhân như vậy. Vừa rồi nhìn thấy eo bụng hắn, nàng thấy khác hẳn với mình.
Bà nghe vậy bật cười, lấy ngón tay ấn nhẹ vào trán nàng: "Hắn là đàn ông, con là đàn bà, dĩ nhiên là phải khác rồi. Con nhớ lời bà dặn, đàn ông trên đời này thường làm tổn thương phụ nữ. Cứu thì cứ cứu, nhưng không được 𝐠_ầ_𝓃 ɢ_ũ_ℹ️ quá. Đã hiểu chưa?"
Bao năm nay nuôi dạy Xuân Quy, chuyện nam nữ thụ thụ bất thân bà chưa dạy nhiều, giờ ngẫm lại mới thấy mình sơ suất.
Xuân Quy chẳng hiểu "𝖌ầ.ⓝ g.ũ.i quá" mà bà nói là ý gì, chỉ biết gật đầu ngây ngô.
Bà thở dài. Xuân Quy đã mười sáu tuổi trăng tròn, con gái dưới núi tầm tuổi này đã bắt đầu xem mắt gả chồng. Nhưng Xuân Quy ở với bà già này, chẳng khác nào trẻ mồ côi, đâu dễ gì mà gả đi. Nghĩ đến đây, bà lại dặn dò: "Sau này bà sẽ thay t. h. u. ố. c cho hắn, còn con thì không được lại gần hắn nữa."
Lần này thì Xuân Quy hiểu rồi, ý bà là đừng để ý đến người kia nữa. Nàng vội vàng gật đầu lia lịa.
...
Đêm xuống, nhà ngoài vang lên tiếng động. Bà đã ngủ say, Xuân Quy lo có thú rừng mò vào nên khoác áo đẩy cửa ra xem.
Người đàn ông kia đang đứng giữa nhà, khuôn mặt đầy m. á. u me dưới ánh trăng trông hơi rợn người, nhưng đôi mắt hắn lại sáng một cách kỳ lạ. Khi nhìn thấy Xuân Quy, ánh sáng trong mắt hắn càng rực rỡ hơn.
Mục Yến Khê nhìn thấy thiếu nữ đứng dưới ánh trăng, trên người chỉ khoác hờ chiếc áo vải thô, chiếc yếm sẫm màu phập phồng theo nhịp thở, chiếc q**n l*t ngắn không che hết đôi chân thon dài trắng muốt.
Trong đầu hắn nhanh chóng suy tính lại sự việc hôm nay. Nơi rừng thiêng nước độc thế này sao lại có một cô gái ăn mặc thiếu vải như vậy? Chẳng lẽ là nữ thám t. ử của quân địch? Định dùng mỹ nhân kế sao?
Nghĩ vậy, hắn giả vờ lảo đảo, như thể không đứng vững.
Xuân Quy đâu nghĩ nhiều thế, nàng chạy vội lại đỡ lấy eo hắn: "Bị thương, nằm xuống."
Ⓣ*𝖍*â*ⓝ ⓣⓗ*ể nàng 𝖒_ề_m 𝐦ạ_1 tỏa hương thơm ngát, dù là Mục Yến Khê đang trọng thương cũng không chịu nổi sự khiêu khích này, nguyên khí tụ hết xuống bụng dưới, đau điếng. Hắn thuận thế nằm xuống, làm như vô tình kéo nàng ngã lên người mình, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng: rạng rỡ như hoa xuân, sáng trong như trăng thu.
Chà, Tây Lương lần này chịu chi thật, tìm được tuyệt sắc giai nhân thế này để dùng mỹ nhân kế. Hắn cũng muốn tương kế tựu kế, bản thân hắn vốn chẳng phải Liễu Hạ Huệ gì cho cam. Bàn tay hắn như có như không lướt qua eo nàng, da thịt mịn màng, vòng eo chỉ một vòng tay là ôm trọn, khiến người ta muốn làm càn. Nhưng vết thương trên người không cho phép, hắn đành buông thõng tay xuống bên người đầy chán nản.
"Mạo muội xin cô nương ngụm nước."
Vết thương bị kéo căng đau nhói, hắn rít lên một tiếng khi mở miệng. Cũng may là người chinh chiến sa trường, vết thương kiểu này trước đây cũng từng chịu, nhịn chút cũng không sao.
Lúc nói chuyện, hắn vẫn nhìn chằm chằm vào mặt Xuân Quy. Cô nương này đến giờ vẫn chưa nhận ra cách ăn mặc của mình không ổn, cẩn thận bưng bát nước đến trước mặt hắn, đôi mắt sáng lấp lánh không chút che giấu. Mục Yến Khê hơi ngẩng đầu, để nàng bón nước cho mình, cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn chút.
"Nên xưng hô với cô nương thế nào?" Trong cơn mơ màng, hắn nghe thấy bà lão gọi nàng là Xuân Quy.
"Xuân Quy."
Mục Yến Khê gật đầu. Giờ đã tỉnh táo, hắn ngửi thấy mùi m. á. u tanh nồng trên mặt mình.
"Phiền cô nương giúp ta lau mặt."
Hắn rất vui lòng để Xuân Quy lượn lờ trước mắt mình thêm chút nữa. Cầm quân trấn thủ Vô Diệm đã nửa năm, ngoài thỉnh thoảng đến Túy Hồng Lâu nghe hát, hắn rất ít khi qua lại với nữ nhân. Xuân Quy này khuôn mặt thì thoát tục như tiên, nhưng 🌴h*â*n 𝐭𝐡*ể lại đầy vẻ 🍳ц𝓎_ế_п ⓡ_ũ trần tục, gần ngay trước mắt.
Thám t. ử thì thám tử, đợi hắn khỏi hẳn sẽ trừng trị nàng một trận ra trò, xem nàng có dùng được không. Nếu không dùng được thì tìm một căn nhà ở trấn Vô Diệm nuôi nàng cũng được. Người còn chưa khỏi hẳn, thân là vương tôn công t. ử mà những ý nghĩ đen tối chưa từng có lại ùa về, chắc là bị thương nên đầu óc hỏng rồi.
Mà nói đi cũng phải nói lại, lúc để nàng cứu mình, sao hắn không nghĩ nàng là thám t. ử nhỉ?
Xuân Quy vắt khăn đưa cho hắn. Tay hắn giơ lên rồi lại bất lực buông thõng xuống, áy náy nhìn nàng. Nàng cũng thật hiểu chuyện, vội vàng giúp hắn lau mặt.
Khăn lau đi vết Ⓜ️●á●u, lộ ra làn da mịn màng. Người này trông khác hẳn đàn ông ở trấn Vô Diệm, đàn ông dưới đó da dẻ đen đúa thô kệch.
Lau xong mặt cho hắn, Xuân Quy ồ lên một tiếng, không kìm được buột miệng: "Đẹp."
Ánh mắt nàng năm phần thèm thuồng, năm phần thẳng thắn, chẳng thấy chút e thẹn nào của thiếu nữ.
Mục Yến Khê lẳng lặng, nhưng trong bụng thầm nghĩ: Lại còn có loại thám t. ử thế này sao?
"Hai người đang làm cái gì thế?"
...
| Ch. 002 → |
