Truyện:Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ - Chương 095

Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ
Trọn bộ 106 chương
Chương 095
Ngoại truyện: Thanh mai trúc mã
0.00
(0 votes)


Chương (1-106)

Chương 93: Con gái anh dính luôn lên người Tiểu Giản rồi

Edit: Thanh

[Chú thích tuyến IF: Gia đình nam nữ chính rất vui vẻ, chênh lệch tuổi tác vẫn là 5 tuổi, đây là câu chuyện kiểu Cận Hành Giản chờ Khương Mạt lớn lên... rồi "ăn gọn"?]


Hành lang ngoài phòng sinh của bệnh viện sáng trưng, người đàn ông cao lớn lo lắng đi qua đi lại, dù biết cách một cánh cửa thì chẳng nhìn thấy gì, vẫn không ngừng nhìn vào trong.

Cận Tinh Doãn nhanh chóng xử lý xong công việc qua điện thoại, cúp máy, cố ổn định lại tâm trạng nôn nóng.

Cô ấy cúi xuống nhìn, Cận Hành Giản đang ngồi trên băng ghế dài cạnh mình, yên lặng đeo tai nghe, cúi đầu học bài lập trình.

Góc dưới bên phải màn hình máy tính hiển thị thời gian: ngày 22 tháng 1, 16:59.

Thẩm Vân Sanh đã được đ●ư●🅰️ 𝖛à●ⓞ phòng sinh nửa tiếng trước.

Kim đồng hồ nhảy sang đúng 17 giờ, một tiếng khóc trong trẻo vang lên từ trong phòng sinh, Cận Hành Giản tháo tai nghe ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy Khương Thương Thần dừng bước, cúi đầu lau nhanh khóe mắt.

Không lâu sau, cửa phòng sinh mở ra, y tá bế một đứa trẻ trong tã hồng bước ra, vui vẻ gọi người nhà của Thẩm Vân Sanh: "Ông Khương, chúc mừng, mẹ tròn con vuông, bà Khương sinh được một công chúa nhỏ xinh đẹp..."

Cận Tinh Doãn mỉm cười tiến lên, cúi đầu nhìn em bé trong tã, y tá vừa đối chiếu thông tin với Khương Thương Thần vừa nói: "Bé sinh lúc đúng 17 giờ, nặng 3300 gram, dài 52cm..."

Cận Hành Giản đặt máy tính xuống, đi theo lại gần, nhưng cậu mới 5 tuổi, vóc người còn thấp, ngẩng đầu lên cũng chỉ nhìn được một góc nhỏ của tã.

Trẻ sơ sinh thì có thể đẹp đến mức nào chứ? Những em bé cậu từng thấy đều nhăn nheo cả.

Khương Thương Thần hỏi tình hình của Thẩm Vân Sanh, biết mọi thứ đều ổn thì tay chân cứng đờ nhận lấy em bé, bế trong lòng một cách vụng về, hốc mắt ông đỏ lên không kìm được, ôm đứa trẻ khẽ đung đưa, nghĩ đến Cận Hành Giản đang đợi cùng họ bên ngoài, ông cúi thấp người cho cậu xem: "Tiểu Giản, đây là em gái."

"Đẹp không?" Cận Tinh Doãn hỏi.

Em gái trông ——

Khuôn mặt hồng hào, cái miệng nhỏ xíu còn bé hơn đồng xu, sống mũi tẹt, mắt chưa mở to, mí hơi sưng, lông mày nhạt đến mức gần như không thấy, còn tóc thì... bị quấn lại nên không nhìn rõ.

Ngoài việc không nhăn nheo, thì đẹp chỗ nào?

"Đẹp." Cậu nói.

Cận Tinh Doãn cười vỗ vai cậu, Khương Thương Thần cũng cười rạng rỡ.

Em bé không ở ngoài lâu, nhanh chóng được bế trở lại.

*o*

Một đợt cúm ập đến vào cuối tháng Một, ngay trước kỳ nghỉ đông, trường mẫu giáo có rất nhiều bạn nhỏ bị bệnh, ngay cả Cận Hành Giản vốn ít khi ốm cũng không tránh khỏi.

Uống thuốc hạ sốt xong, cậu nằm trên giường mơ mơ màng màng nghe Cận Tinh Doãn và Thẩm Vân Sanh nói chuyện điện thoại.

"Gọi là Khương Mạt à? Tên này hay thật, cũng xứng với em bé xinh đẹp của chúng ta."

Cận Tinh Doãn lo mang theo virus cúm nên mấy ngày này không sang nhà họ Khương, cậu cũng chưa gặp lại em bé, không biết cô bé có thật sự trở nên xinh hơn chưa.

Cái tên "Khương Mạt" rất hợp với thời điểm cô bé chào đời.

Cậu nhớ vào mùa xuân hè, những khóm hoa nhài của dì Thẩm thường nở vào tầm chiều tối đúng giờ đó.

Mười ngày sau cậu mới gặp lại Khương Mạt, lúc ấy cậu đã khỏi bệnh được vài ngày.

Nhà họ Khương ở ngay bên cạnh nhà cậu, khi Cận Hành Giản sang, Khương Mạt đang ngủ trong nôi, trong phòng bật sưởi ấm áp, trên người cô bé đắp một chiếc chăn hồng mỏng, khuôn mặt trắng như ngọc, bầu bĩnh đáng yêu, hai bàn tay nhỏ nắm lại thành nắm đấm, rất dễ thương, nhưng vẫn chưa nhìn ra là đẹp hay không.

Thẩm Vân Sanh và Cận Tinh Doãn đang trò chuyện, không biết nói đến điều gì mà cả hai lần lượt bật cười, Cận Tinh Doãn nửa đùa nửa thật đề nghị: "Hay là định ⓗô●𝐧 ước từ nhỏ cho Mạt Mạt với Tiểu Giản đi?"

Giọng Thẩm Vân Sanh nhẹ nhàng đáp lại điều gì đó, hai người lại cùng cười.

Cận Hành Giản nằm sấp bên nôi, đưa tay chọc vào bàn tay mũm mĩm của Khương Mạt, trong lòng nghĩ, không cần hỏi ý kiến con sao?

Em bé trong nôi vẫn nhắm mắt, khẽ động đậy, bàn tay nhỏ vốn nắm chặt bỗng buông ra, nắm lấy ngón tay cậu, rồi hé miệng... cười.

*v*

Trẻ con lớn lên nhanh đến kinh ngạc, từ bập bẹ tập nói đến chạy loạn khắp nơi chỉ mất hai năm, từ chạy loạn đến đeo balo đi mẫu giáo cũng chỉ thêm một năm.

Ngày 1 tháng 9, so với những đứa trẻ khác đứng trước cổng trường mẫu giáo khóc lóc không muốn rời ba mẹ, Khương Mạt mặc váy công chúa xinh đẹp, đeo balo nhỏ, được cô giáo dắt tay tung tăng vào trường, đi được vài bước còn không quên quay đầu lại: "Ba mẹ bye bye, ba mẹ đi làm đi, không cần đón con đâu!"

Còn đặc biệt dặn riêng Cận Hành Giản: "Anh ơi, chiều tan học đợi em đi đón anh nha!"

Cô bé đã tìm hiểu kỹ rồi, từ thứ hai đến thứ năm cô bé tan học trước, còn thứ sáu thì cậu tan học trước, trường của hai người cùng thuộc một tập đoàn giáo dục, chỉ cách nhau một con đường, nên cô bé đã sớm thỏa thuận với Cận Hành Giản từ thứ hai đến thứ năm cô đi đón cậu, thứ sáu cậu đến đón cô bé.

Được đi học cùng anh tra, tan học cùng anh trai, cuộc sống này đúng là quá tuyệt vời!

Cận Hành Giản gật đầu gật đầu bảo cô bé vào trường, chào tạm biệt Thẩm Vân Sanh và Khương Thương Thần rồi quay sang đi về phía trường bên kia đường.

Đến giờ tan học, Khương Mạt đã đứng chờ ở cổng.

Đợi mãi không thấy cậu ra, cô bé như một con bướm nhỏ vừa gọi "anh ơi" vừa lao tới, bảo vệ thấy cô bé còn nhỏ cũng không ngăn lại.

Cận Hành Giản hơi khựng lại, rồi thuần thục đón lấy cô bé bế lên, để cô bé ngồi nghiêng trên một cánh tay mình.

Trước khi tan học là tiết thể dục, cậu vừa đi trả dụng cụ, chỉ kịp rửa tay, mồ hôi trên cổ còn chưa lau.

Cô bé hơn ba tuổi, khuôn mặt trắng nõn, má bầu bĩnh, lông mày cong cong, đôi mắt đen láy, trên người còn thoang thoảng mùi hương nhè nhẹ, đáng yêu hơn cả mấy em bé trong quảng cáo sữa.

Bạn học cùng lớp thấy vậy liền vây lại, đưa tay muốn véo má cô, ríu rít ồn ào khiến Cận Hành Giản đau cả tai.

"Cận Hành Giản, đây là em gái cậu à?"

"Em gái cậu dễ thương quá!"

"Hu hu chị ôm một cái được không?"

Cận Hành Giản giơ tay chặn lại: "Tay có vi khuẩn."

Có người tay còn dính cả màu vẽ.

Đó là nội dung từ tiết học trước nữa rồi.

Cả đám thở dài rồi tản ra.

Hôm nay là ngày đầu Khương Mạt đi học, Thẩm Vân Sanh không yên tâm nên vẫn xin nghỉ ở viện bảo tàng để đến đón cô bé.

Thẩm Vân Sanh tiến lên bế Khương Mạt, cô bé lại vòng tay ôm cổ Cận Hành Giản, nhận ra cổ cậu trơn trượt mồ hôi, bàn tay nhỏ cứ trượt qua trượt lại, đang chơi vui thì bị Thẩm Vân Sanh nhấc lên, "Tay con bẩn rồi, lại bôi vi khuẩn lên người anh."

Chưa được anh bế nổi một phút, Khương Mạt chu môi: "Con về nhà tắm cho anh!"

"Không được."

"Không thể."

Hai giọng nói đồng thời vang lên.

Khương Mạt hơn ba tuổi còn mơ hồ về giới tính, còn Cận Hành Giản hơn tám tuổi đã hiểu nam nữ khác biệt.

"Anh lớn rồi, phải tự tắm." Thẩm Vân Sanh giải thích, "Sau này Mạt Mạt lớn lên cũng vậy."

Lúc lên xe, Thẩm Vân Sanh nhận được một cuộc điện thoại, thấy mẹ không chú ý, Khương Mạt thò tay vào túi bên balo lục lọi, lấy ra một nắm kẹo xinh xắn nhét vào balo của Cận Hành Giản, trong tay giữ lại một viên: "Đây là bạn thân Phó Hinh Dao cho em, anh cất giúp em nhé."

Hôm nay cô bé dùng chiếc nơ bướm ngọc trai trên váy đổi lấy mấy viên kẹo đó.

Cô bé bò lên đùi Cận Hành Giản, giơ mu bàn tay ra trước mặt cậu lắc lắc, trên đó có một miếng dán kim tuyến lấp lánh: "Anh ơi, cái này là em giúp cô dỗ các bạn, cô thưởng cho em đó."

Đôi mắt đen chớp chớp, cô bé đưa viên kẹo đến trước mặt cậu, nói nhỏ như thì thầm: "Cô bảo em ngoan nên em tự thưởng cho mình một viên kẹo, anh đừng nói mẹ nhé."

Khương Mạt giống như mọi đứa trẻ khác, rất thích đồ ngọt. Thẩm Vân Sanh lo cho răng của cô bé nên trong nhà rất ít đồ ngọt, nhưng đặt ra quy tắc, ngoan thì được thưởng một viên kẹo.

Cận Hành Giản cục đậu nhỏ tự thưởng cho mình còn kéo cậu làm đồng phạm, cố nhịn cười không nói gì.

Nhưng vẻ im lặng của cậu trong mắt Khương Mạt lại thành không đồng ý, cô bé nhíu mày, má phồng lên, một lúc sau, như đau lòng lắm mới gỡ miếng dán lấp lánh trên tay mình dán sang tay Cận Hành Giản: "Anh giữ bí mật, em chia thêm cho anh một viên kẹo."

Cận Hành Giản vẫn không nói, muốn xem cô bé có thể nhượng bộ đến đâu.

Ai ngờ Khương Mạt cúi đầu nhìn viên kẹo trong tay, môi mếu xuống, nước mắt lập tức đầy mắt rồi chảy xuống ào ào: "Em chỉ có năm —— hu hu ——"

Thẩm Vân Sanh vừa cúp máy, nghe tiếng con khóc liền quay lại, Cận Hành Giản véo má Khương Mạt, lau nước mắt cho cô bé.

Thẩm Vân Sanh cười hỏi: "Bảo bối?"

"Hu~" Khương Mạt hít mũi, quay đầu khóc lóc mách: "Mẹ ơi, mẹ ơi, anh véo má con, còn muốn cướp kẹo của con!"

Cận Hành Giản bị oan đứng đơ vài giây, rút tay lại, ngón tay còn dính nước mắt của cô bé.

Thẩm Vân Sanh bế Khương Mạt lên đùi, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô bé: "Bảo bối, là kẹo gì vậy?"

Khương Mạt nhỏ xíu lập tức ngừng khóc, nấc một cái, mếu máo nhìn về phía balo của Cận Hành Giản, rồi... lại khóc to hơn.

*?*

Tối hôm đó, Khương Mạt vẫn được ăn kẹo.

Giấy gói màu cam, bên trong là một lớp giấy nếp trong suốt, rồi đến viên kẹo dẻo màu vàng nhạt, cầm trong tay thì đàn hồi, cắn vào cũng mềm dẻo.

Hương thơm nhẹ của kẹo cứ lan ra, lững lờ.

Đứa trẻ ba tuổi cứ chạy, cứ lớn.

Từ một cô bé lớp nhỏ bám anh trai, lớn thành... cô bé lớp lớn vẫn bám anh trai.

Kết thúc một ngày làm việc, Khương Thương Thần về nhà, gọi hai tiếng "Mạt Mạt".

"Ở nhà bên cạnh." Thẩm Vân Sanh bất lực đáp.

Hôm nay là thứ sáu, theo "thông lệ của Khương Mạt", là ngày anh trai Cận Hành Giản đón cô bé tan học, thứ hai tuần sau cô bé sẽ làm người kéo cờ nên bị cô giáo giữ lại dặn dò thêm, khi chạy ra cổng, cô bé thấy bạn thân Phó Hinh Dao đang dang tay ôm Cận Hành Giản, còn anh cũng phối hợp ôm lại một cái.

"Thế là con gái anh dính luôn lên người Tiểu Giản." Thẩm Vân Sanh nói.

Khương Thương Thần nghe mà không vui, con gái còn chưa bám ông như vậy bao giờ.

"Anh đi bế nó về."

"Đợi chút đi." Thẩm Vân Sanh kéo ông ra ban công, ra hiệu cho ông nhìn.

Trong sân nhà bên cạnh, Cận Hành Giản đang chơi ván trượt, trên lưng cậu, Khương Mạt ôm chặt cổ, tiếng cười khanh khách vang khắp sân.

Khương Mạt bám anh Cận Hành Giản như vậy còn có một lý do, Cận Hành Giản đã nhảy lớp hoàn thành tiểu học, sắp sửa ra nước ngoài du học.

, , vn, live

, vn

Chương (1-106)