Ngoại truyện: Sống chung (2)
| ← Ch.079 | Ch.081 → |
Chương 79: Cà vạt đen mảnh dài
Edit: Thanh
Khương Mạt và Khương Thương Nguyên đồng loạt nhìn về phía Cận Hành Giản.
Hành động này của Cận Hành Giản, cùng một tiếng "ba", quả thật nằm ngoài dự đoán của hai người.
Trong khoảnh khắc, Khương Mạt đã xâu chuỗi được rất nhiều chuyện.
Tiếng động lạch cạch mà trưa nay cô nghe lén qua camera.
Câu nói "cậu xem cái dáng rẻ tiền của cậu ta kìa" mà Thẩm Hoài Kinh nói với Kỷ Nhị.
Ánh mắt anh nhìn Jan khi Jan đưa cô lên lầu, và những lời dò hỏi sau đó.
Còn cả khi cô hỏi anh, lúc trước khi cô không muốn về ở thì anh có giận không, anh trả lời "bây giờ thì không sao rồi".
Hóa ra ngay từ lúc anh bảo cô đón Jan về, anh đã có tính toán.
Anh muốn về ở cùng cô.
Đúng là núi không đến thì ta đến núi nha Cận Hành Giản.
Khương Mạt có chút muốn cười, nhưng thấy sắc mặt u ám của Khương Thương Nguyên, chỉ có thể cố gắng kìm khóe môi lại.
Rõ ràng Khương Thương Nguyên không hài lòng với việc Cận Hành Giản tự ý đến ở như vậy, lại nhìn qua biểu cảm của Khương Mạt, ông biết dù cô không hề hay biết trước, nhưng rõ ràng là cô đồng ý để Cận Hành Giản chuyển đến. Với hiểu biết của ông về Cận Hành Giản, chỉ cần ông nói một câu từ chối, anh có thể đưa ra mười lý do để phản bác, cộng thêm ý nguyện của Khương Mạt ——
Khương Thương Thần đành nuốt suy nghĩ đó vào lòng.
Nhưng ông cũng không muốn để Cận Hành Giản toại nguyện quá dễ dàng.
"Đã ở rể thì phải tuân theo quy củ trong nhà, trước khi tổ chức 𝐡_ô_п lễ chính thức, phải ở riêng với Mạt Mạt."
Khương Thương Thần nói xong liền quay người gọi quản gia: "Không còn sớm nữa, đưa Cận tiên sinh lên phòng khách tầng ba nghỉ ngơi."
Ông không quan tâm đến hai người trẻ phía sau nữa, dẫn theo Jan quay người đi vào trong.
Khóe môi Cận Hành Giản khẽ cứng lại, Khương Mạt thì trực tiếp quay đầu cười.
Phòng của cô và Lê Đông ở tầng hai, tầng ba là địa bàn của Khương Thương Nguyên.
Ba cô rõ ràng là đặt Cận Hành Giản ngay dưới tầm mắt để tiện quản lý.
Cận Hành Giản giao vali cho quản gia, gõ nhẹ lên trán cô rồi bế Mocha lên, sải bước theo sau.
Đến môi trường lạ, Mocha có chút phản ứng căng thẳng, đồng tử mở to, móng mèo bấ-⛎ ↪️♓-ặ-✞ lấy Cận Hành Giản, chiếc áo dạ cashmere bị cào ra mấy vết.
Khương Mạt đi theo, v**t v* bộ lông dài của nó để trấn an: "Mocha phải làm sao đây? Ở đây không có đồ của nó."
"Trong xe, lát nữa sẽ cho người mang vào."
Không thấy cô đáp lại, Cận Hành Giản cúi mắt nhìn Khương Mạt.
Đôi mắt tròn xoe của cô gái nhỏ sáng rực, tinh nghịch: "Con rể ở rể, cuối cùng anh cũng đạt được mong muốn rồi à?"
"Biết rõ còn hỏi." Người đàn ông một tay ôm mèo, tay kia vòng qua cổ cô kéo lại gần, n·ℊ𝐡ı·ế·ⓝ гă·ⓝ·g nói, "Ngủ trong phòng em mới gọi là đạt được mong muốn."
Nghe người trong lòng cười hả hê, Cận Hành Giản dùng một tay véo má cô: "Đợi em nghỉ, chúng ta bàn kế hoạch đám cưới."
Khương Mạt ngẩng đầu: "Gấp vậy sao?"
Cận Hành Giản "ừ" một tiếng: "Nghỉ đông lên kế hoạch, nghỉ hè tổ chức."
"Ba em hình như không muốn chúng ta cưới sớm như vậy đâu."
Cận Hành Giản dừng bước, khẽ nhướng mày: "Thế à?"
Khương Mạt gật đầu: "Với lại em cũng không có thời gian chuẩn bị."
"Em chỉ cần có mặt là được." Cận Hành Giản ôm cô tiến về phía trước.
"Vậy nếu em không muốn về ở thì sao?"
"Thì tiếp tục ở đây." Cận Hành Giản bóp nhẹ vành tai cô, giọng trầm xuống, "Anh cũng khá thích ở trên giường em."
"...b**n th**!"
Khương Mạt nhỏ giọng mắng một câu, vượt qua anh chạy lên trước.
Lên tầng ba đi một vòng, chúc Khương Thương Nguyên ngủ ngon, cô ôm Mocha xuống lầu, đến chỗ khuất mà Khương Thương Nguyên không nhìn thấy, cô ra hiệu với Cận Hành Giản lát nữa gọi video.
Khương Mạt cũng không ngờ có một ngày cô và Cận Hành Giản lại sống chung dưới một mái nhà, rõ ràng khoảng cách gần hơn, nhưng lại phải liên lạc qua video.
Phòng của anh ở ngay phía trên phòng cô, bố cục tương tự, chỉ là vì dùng cho khách nên chăn ga và trang trí đều khá trung tính, không giống phòng của cô, đầy dấu ấn và sở thích riêng.
Khương Mạt tắm xong, ôm chăn mềm ngồi trên chiếc giường lớn, Mocha đang đi khám phá trong phòng cô, còn ở đầu bên kia video, Cận Hành Giản đang dọn hành lý, điện thoại dựng trên bàn, bóng dáng anh thỉnh thoảng xuất hiện trong khung hình.
Trong phòng nhiệt độ khá cao, anh đã 𝒸●ở●i á●🔴 khoác, cởi hai cúc áo sơ mi, hình xăm nơi n🌀_ự_𝐜 lúc ẩn lúc hiện theo từng động tác, vạt áo sơ mi được sơ vin gọn gàng vào quần tây, mỗi khi cúi xuống lấy đồ từ vali, đường nét eo lưng săn chắc hiện rõ, vừa mạnh mẽ vừa đầy sức hút.
Cô biết khi chỗ đó căng lên thì cứng rắn đến mức nào.
Cũng nhớ cảm giác cơ bắp và lực đạo khi chân cô quấn quanh nơi đó.
Có lẽ do cuộc trò chuyện với Cận Hành Giản lúc nãy, đầu óc Khương Mạt lúc này như bị nhuộm một lớp màu, xung quanh toàn sắc vàng chói, không thích hợp để tiếp tục gọi video nữa.
Cô cầm cốc nước trên tủ đầu giường uống một ngụm, khi nhìn lại vào màn hình, Cận Hành Giản cũng vừa nhìn sang.
Quần áo đã được anh treo vào tủ, anh tiến lại gần điện thoại, khuôn mặt tuấn tú lập tức phóng to, Khương Mạt theo bản năng đưa điện thoại ra xa.
"Trốn cái gì?" Cận Hành Giản nhìn cô hai giây, cười đầy hứng thú, "Nghĩ gì mà mặt đỏ thế cục cưng."
"Đỏ sao..." Khương Mạt vội quay đi, lấy mu bàn tay áp lên má, nóng đến mức không bình thường.
"Chắc do sưởi mở nhiệt độ cao quá."
Lấy cớ như vậy, cô nhảy xuống giường, mở hé cửa sổ đứng đó hứng gió, thấy người bên kia bắt đầu cởi cúc áo, cô vội nói: "Cận Hành Giản, anh đi tắm đi, em ngủ đây", rồi như chạy trốn mà cúp máy.
Mocha đi quanh phòng đủ rồi, lại cọ vào ống quần cô, Khương Mạt đóng cửa sổ, ôm nó 🦵-ê-ռ ɢⓘườ-п-g, chưa kịp nằm yên thì điện thoại đã reo.
Khương Mạt nhận cuộc gọi, xoay camera lên trần nhà, không để khuôn mặt vẫn còn đỏ của mình lọt vào khung hình, tránh bị anh trêu.
"Chạy cái gì?" Giọng Cận Hành Giản lười biếng, "Nụ 𝐡ô●ⓝ chúc ngủ ngon đâu?"
Trước đây khi không ở cùng nhau, trước khi ngủ hai người thường chúc ngủ ngon, Khương Mạt hướng vào điện thoại "chụt" một cái, đang định cúp thì anh lại nói: "Qua loa quá, anh đang ở ngay nhà em đấy."
"Em lên hay anh xuống?" Anh hỏi.
Câu này khiến tim Khương Mạt đập nhanh.
Hai người vốn quen 𝐡ô_n nhau, nhưng giờ đang ở nhà cô, ngay dưới mí mắt của ba cô, lại khiến cô có cảm giác vừa ngượng vừa hồi hộp.
"Em lên đây chúng ta 𝖍ô_𝓃 năm phút, hay bây giờ anh xuống..." Anh dừng lại một chút, bỗng cười, "Anh xuống thì có thể không kiểm soát được."
Không kiểm soát được thời gian, hay là không kiểm soát được điều gì khác?
Khoảng trống trong câu nói khiến suy nghĩ của Khương Mạt bay xa, nếu không phải Mocha kêu một tiếng, đầu cô có lẽ lại bị nhuộm thêm một lớp nữa.
"Anh xuống nhé?" Cận Hành Giản chậm rãi hỏi.
"Em lên ngay!" Khương Mạt vội nói, bật dậy khỏi giường, "Anh chờ em."
Nói là ngay, nhưng cô vẫn chần chừ một lúc, đợi nhiệt độ trên má dịu xuống, lại tìm một chiếc cốc mới làm cái cớ, rồi ôm Mocha lên lầu.
Đã gần 11 giờ đêm, cả căn nhà yên tĩnh lạ thường, vừa mở cửa, Jan đã từ ổ của mình chạy ra, lạch bạch theo sau.
Khương Mạt dắt theo một mèo một chó lén lút lên tầng ba, thấy ánh đèn hắt ra từ dưới cửa phòng Khương Thương Nguyên, cô càng căng thẳng, nuốt khan, rón rén đi về phía phòng Cận Hành Giản, tay vừa giơ lên gõ cửa thì cửa đã mở, một lực kéo tay cô vào trong, "cạch" một tiếng, cửa đóng lại.
Trước mắt Khương Mạt thoáng qua hình xăm sống động, chưa kịp nhìn rõ thì đã bị ép vào tường, môi nóng lên, người đàn ông cúi xuống 𝒽ô●𝖓 cô.
Mocha bị kẹp giữa hai người, kêu nhẹ phản đối, Cận Hành Giản một tay bế nó ra khỏi lòng cô, đặt xuống đất, xung quanh đều là mùi quen thuộc nên Mocha cũng ổn định, đi một vòng rồi mặc kệ hai người, quay sang ăn hộp đồ ăn mèo đã được mở sẵn.
Cận Hành Giản ôm lấy eo Khương Mạt, n🌀ự●𝐜 lại chạm phải vật gì đó.
"Mang nhiều đồ phòng thân vậy?" Anh cười khẽ, lấy chiếc cốc từ tay cô.
Khương Mạt lúc này mới nhìn rõ tình hình, vì chuẩn bị đi tắm, Cận Hành Giản đã 𝐜ở*ℹ️ á*o sơ mi, để lộ thân trên rắn chắc.
"Anh mặc áo vào đi, " Cô đẩy 𝖓ⓖự●𝐜 anh, lớp cơ mỏng mà săn dưới lòng bàn tay, "ba em còn chưa ngủ đâu, anh đừng đóng cửa!"
"Sợ gì.", Cận Hành Giản bế cô lên ghế sofa, để cô ngồi d*ng ch*n trên đùi mình, anh nhìn bộ đồ ngủ hình gấu kín mít của cô hai giây rồi nâng cằm cô lên hô.n..
"Năm phút thì làm được gì."
Đầu lưỡi 🍳⛎●ấ●𝖓 𝐪𝖚ý●🌴, hơi thở hòa vào nhau, nụ 𝖍ô-ռ không vội không gấp, nhưng lại đầy mê hoặc.
Khương Mạt bị hô●ռ đến mềm người, tay trượt từ ռ𝖌ự●↪️ anh xuống, khẽ bám lấy eo săn chắc.
Tinh thần cô căng như dây đàn, thính giác dường như nhạy hơn bình thường gấp mấy lần, sợ Khương Thương Nguyên bất chợt mở cửa ra khỏi phòng
Jan bị Cận Hành Giản nhốt ngoài cửa, tuy không kêu không cào, nhưng chắc chắn vẫn đang đứng chờ cô, chỉ cần Khương Thương Nguyên nhìn thấy là sẽ hiểu ngay.
"Tập trung nào." Có ngón tay luồn vào trong vạt áo.
Khương Mạt run lên, †𝖍*ở 🌀*ấ*𝖕, cơ thể lùi lại, nhưng vẫn không tránh được.
"Không mặc à." Giọng người đàn ông khàn thấp, mang theo chút thỏa mãn.
Tai Khương Mạt п_óռ_🌀 🅱️_ừ_𝖓_𝐠, cô tựa cằm lên vai anh, "Thì giống trước thôi mà... không mặc bra..."
"Anh đừng... em phải xuống ngủ rồi."
"Ừm."
Nhưng tay anh vẫn chưa dừng lại.
"Hôm nay phải ngủ sớm."
"Ừm."
"Cận Hành Giản, mai em có thi!" Khương Mạt không nhịn được, 𝖈ắ*n ⓝ*ⓗ*ẹ lên cổ anh một cái.
Lúc này người đàn ông mới chịu dừng tay, ôm cô điều hòa lại hơi thở, lẩm bẩm một câu: "Hơi hối hận vì đã chuyển đến đây."
Khương Mạt vẫn ngồi trên đùi anh, hiểu rõ phản ứng cơ thể anh, lập tức hiểu ý, nằm sấp trên vai anh cười khúc khích: "Chúc mừng anh, Cận tiên sinh, mở khóa hình thức tình yêu Plato."Tình yêu Plato
"Em cứ nghịch đi." Anh cười, véo eo cô.
"Hôm nào thi xong?" Anh hỏi.
"Ngày 16."
"Được." Anh vỗ nhẹ sau lưng cô, "Về ngủ đi."
Khương Mạt từ trên người anh nhảy xuống, nhịn cười liếc anh, "Thế nó làm sao đây?"
Cận Hành Giản đứng dậy, xoay đầu cô về phía cửa rồi đẩy đi, "Hoặc ở lại, hoặc đừng hỏi."
Khương Mạt cười không ngừng, đến cửa bế Mocha đang l**m mép lên, "Tối mai qua phòng em 𝒽*ô*n chúc ngủ ngon nhé, hôm nay lên đây căng thẳng quá."
Sau đầu cô bị vỗ nhẹ một cái, "Còn chê anh chưa đủ khổ à?"
"Người giỏi thì chịu khổ nhiều mà, " Khương Mạt ngẩng mặt 𝒽·ô·ⓝ lên cằm anh một cái, "em đi đây."
Nói xong mở cửa, Jan đang nằm trên sàn lập tức đứng dậy, vẫy đuôi nhìn cô.
Khương Mạt đặt ngón tay lên môi ra hiệu im lặng, rồi giống lúc lên, lén lút xuống lầu.
Đêm đó cô ngủ rất ngon, sáng hôm sau, khi Khương Mạt đến bàn ăn, Cận Hành Giản và Khương Thương Nguyên đã ngồi sẵn, rất ăn ý chừa cho cô một chỗ ở giữa, Khương Mạt chào buổi sáng hai người rồi ngồi xuống, còn chưa kịp cầm đũa đã có hai đôi đũa cùng lúc đưa tới trước mặt, gắp món há cảo tôm pha lê mà cô thích.
Ánh mắt Khương Mạt lướt qua hai người đàn ông đang cầm đũa đối diện nhau, cười rồi cầm đĩa của mình ra đón, "Đúng lúc sáng nay con vô cùng đói."
Không khí im lặng vài giây, hai người đàn ông đồng thời nhúc nhích.
Đến khi hai chiếc há cảo yên vị trong đĩa, Khương Mạt mới thở phào nhẹ nhõm.
Bữa sáng ăn gần gấp đôi bình thường, Khương Mạt có chút lo lắng, có lẽ cô sẽ trở thành "chất bôi trơn" giữa hai người này, nhưng nỗi lo đó không kéo dài lâu, khi cô nghĩ hai người sẽ tranh nhau chuyện đưa cô đi học, thì Cận Hành Giản lại chủ động nhượng bộ.
"Em đi xe với ba, tối anh đón."
Khương Thương Nguyên vẫn không quen với cách gọi "ba" giả vờ ngoan ngoãn đó, nhưng cũng không nói gì.
Những ngày sau đó còn dễ chịu hơn Khương Mạt tưởng, dù riêng tư hai người có thế nào, trước mặt cô vẫn giữ hòa khí, thỉnh thoảng có chút va chạm nhỏ, cô cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua, yên tâm chuẩn bị kỳ thi cuối kỳ. Buổi tối trước khi ngủ lại lén lút trao với Cận Hành Giản một nụ 𝖍_ô_ⓝ suýt vượt giới hạn, rồi đuổi anh ra khỏi phòng, ôm Mocha 𝖒_ề_m ⓜạ_𝒾 thơm tho mà ngủ. Thỉnh thoảng còn mơ mấy giấc mơ "không đứng đắn", đến tối hôm sau lại "hành" Cận Hành Giản hơn một chút.
Cuối năm cận kề, công việc của Cận Hành Giản ngày càng bận rộn, có lúc không thể rời đi, anh sẽ cho xe đến đón cô tới công ty đợi anh tan làm rồi cùng về nhà, nhân viên của Hằng Thần dần dần cũng quen với việc mỗi ngày có một cô gái trông như sinh viên, đeo túi đeo chéo bước vào văn phòng của Cận tổng, đến khi cô bước ra, chiếc túi lại nằm trong tay sếp của họ.
Không cần dặn dò, bộ phận hành chính vốn chỉ phụ trách mang cà phê lên văn phòng tổng giám đốc, cũng rất tinh ý chuẩn bị thêm trái cây và đồ ăn vặt mỗi ngày, trong văn phòng, lần đầu tiên còn xuất hiện cả hoa tươi.
Sau nửa tháng vất vả, Khương Mạt kết thúc môn thi cuối cùng, chiều hôm đó Cận Hành Giản có hai cuộc họp, khi cô đến văn phòng anh thì bên trong không có ai.
Anh là người ưa sạch sẽ, bàn làm việc cũng được sắp xếp gọn gàng, Khương Mạt đặt đĩa trái cây và đồ ăn vặt lên bàn, mở máy tính của anh, bật một bộ phim truyền hình đang hot gần đây, rồi thoải mái ngả người vào chiếc ghế sếp của anh để hưởng thụ, không lâu sau, sự mệt mỏi tích tụ nhiều ngày dâng lên, phụ đề trước mắt dần mờ đi, âm thanh cũng xa dần.
Khương Mạt không nhớ trước khi ngủ có bấm tạm dừng hay không, khi bị nụ 𝖍·ô·𝖓 ấm áp đánh thức, trên màn hình máy tính vẫn đang dừng ở cảnh hai nhân vật chính đang 𝐡●ô●ⓝ nhau, tiếng nói bên ngoài văn phòng vang vào mơ hồ khó phân biệt, còn đĩa trái cây và đồ ăn vặt chưa ăn hết trên bàn đã được dọn đi.
Thay vào đó là một chiếc cà vạt đen mảnh dài.
Chiếc cà vạt mà cô mua cho Cận Hành Giản.
Chủ nhân của chiếc cà vạt đang dựa vào bàn, cúi người véo má cô, cười nhìn cô: "Heo con ngủ dậy rồi à?"
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 079 | Ch. 081 → |
