Tuyết tan
| ← Ch.031 | Ch.033 → |
Chương 32: Thả lỏng nào cục cưng
Edit: Thanh
—————-
"Em đương nhiên biết là sạch mà..."
Khương Mạt nói được một nửa thì không nói tiếp được nữa.
Nhân viên quán bar đòi xem căn cước của cô, Cận Hành Giản nói cô đã đủ tuổi, lại nghĩ đến việc anh muốn cô mặc bộ đồ này, Khương Mạt xấu hổ không chịu nổi, n🌀𝒽●ⓘ●ế●𝐧 𝖗●ă●ռ●🌀 mắng anh: "Cận Hành Giản, anh có phải b**n th** không hả?!"
Đôi mắt sâu thẳm kia nhìn cô, ngũ quan sắc nét rõ ràng, đến khi cô khẽ nhíu mày, Cận Hành Giản mới hạ mắt cười đáp: "Đối với em thì có một chút."
Anh phải thừa nhận, khi cô không ở trước mặt anh thì còn đỡ, nhưng mỗi khi cô xuất hiện trước mặt anh, anh lại muốn kiểm soát mọi thứ của cô.
Hàng mi Khương Mạt khẽ run, môi mím chặt, nghe thấy Cận Hành Giản ngẩng đầu hỏi: "Thật sự không muốn mặc à?"
"Anh thích thì anh mặc đi!"
Cận Hành Giản hơi sững lại, nhìn cô một lúc, bỗng bật cười, "Hóa ra bé con thích kiểu này à." Anh cất đai bảo vệ cổ chân, cũng lấy đi chiếc áo lót ren mỏng như cánh ve, đứng dậy véo nhẹ má cô, "Nếu có đồ phù hợp, anh không ngại đâu."
"Chờ đã..."
Sau khi tắm xong, Khương Mạt đứng ngẩn ra một lúc, đầu óc quay cuồng, nghĩ lại quá trình vừa rồi, cô vẫn nghi ngờ không biết mình có phải có sở thích kỳ lạ gì không.
Sao cô lại đồng ý ngay sau khi Cận Hành Giản nói "không ngại"?
Hay là bị Cận Hành Giản mê hoặc rồi?
Dạo gần đây anh luôn kéo dài âm cuối lúc nói chuyện với cô, khiến cô có cảm giác như được anh nâng niu trong lòng bàn tay, choáng váng đến ⓜ-ê 𝐦-𝒶-п.
Trái tim lúc nào cũng 𝐫𝐮.п 𝐫.ẩ.ⓨ.
Vỗ nhẹ lên má, Khương Mạt cầm lấy quần áo, lớp vải mỏng ôm sát cơ thể trẻ trung săn chắc của cô.
Đó là váy ngủ dài có cúc, tay viền ren, phần váy xếp lớp, kiểu dáng giống như có thể mặc ra ngoài.
Khương Mạt cúi đầu cài từng chiếc cúc một, dù đã t𝒽â●ⓝ 〽️ậ●✞ với Cận Hành Giản không chỉ một lần, nhưng mỗi khi nghĩ đến đêm tân 𝐡ô*𝐧 mà anh nói, cơ thể cô vẫn căng như dây đàn.
Còn những việc cô đang làm, dường như đều là đếm ngược đến đêm tân 𝒽ôռ..
Chậm rãi cài xong cúc áo, cô không gọi Cận Hành Giản, tự mình bước đến cửa phòng tắm rồi kéo cửa ra.
Người đàn ông đang ngồi bên sofa, trên đùi đặt laptop, nghe tiếng động, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu lắng dừng lại trên gương mặt cô rất lâu.
Khương Mạt có chút không tự nhiên, đầu ngón tay căng thẳng nắm chặt vạt váy, cô nuốt nước bọt, đang định lên tiếng thì bên Cận Hành Giản có người gọi.
"Cận tổng."
Khương Mạt vội ngậm miệng.
"Ừm." Ánh mắt Cận Hành Giản rời khỏi cô một chút, thấp giọng đáp, "Được, làm phương án đi, mai gửi cho tôi."
Nói xong anh gập laptop lại, tiện tay đặt lên bàn cạnh sofa rồi từng bước đi về phía cô.
Chân anh rất dài, nhưng bước đi lại không nhanh không chậm, mỗi bước như giẫm lên tim cô, thình thịch, nhịp tim cũng theo đó mà rung lên.
"Chưa sấy tóc à?" Bóng dáng cao lớn phủ xuống người cô, Cận Hành Giản cúi đầu hỏi.
Khương Mạt không nói đầu óc mình nãy giờ bị ba chữ "đêm tân hôn" lấp đầy nên quên mất chuyện sấy tóc, chỉ đành ra vẻ điềm nhiên như không có việc gì: "Trong phòng ấm, lát nữa sẽ khô thôi."
Cận Hành Giản không nói thêm gì, dễ dàng bế cô lên, mái tóc ướt dán lên cánh tay anh cách lớp vải 𝐦ề*ɱ ɱạ*i, nhanh chóng làm ướt một mảng.
Anh đặt Khương Mạt ⓛê_ռ ℊ𝖎_ư_ờ𝖓_𝐠, điện thoại trên bàn chợt reo hai tiếng, vừa rời khỏi vòng tay anh, Khương Mạt nhanh nhẹn lách ra, cúi xuống xem.
Đầu ngón tay Cận Hành Giản khẽ động, dứt khoát cầm lấy đưa cho cô, "Chuông reo cũng được một lúc rồi."
Khương Mạt nhận lấy.
Buổi trưa cô nhờ Hạ Nam giúp tra vài tài liệu, Hạ Nam gửi cho cô mấy tấm ảnh.
Cô cúi đầu lướt xem từng tấm, nhưng nội dung chẳng lọt vào mắt, bóng dáng cao lớn bên cạnh vẫn ở đó, khiến sợi dây trong lòng cô luôn căng chặt.
"Anh mau đi tắm..."
Điện thoại của Cận Hành Giản vang lên một tiếng, nhưng anh không vội xem, còn nhìn cô trêu chọc, Khương Mạt vội phanh gấp, đổi lời: "Anh mau đi làm việc đi."
Chỉ đến khi Cận Hành Giản đi sang một bên cầm điện thoại lên, Khương Mạt mới khẽ thở ra một hơi.
Cận Hành Giản xử lý công việc bên kia xong thì vào phòng tắm, trong tiếng nước chảy rì rào, Khương Mạt cúi đầu xem lại ảnh, Hạ Nam dường như gửi thiếu vài tấm, nội dung trước sau không liền mạch, nhắn tin thì quá chậm, cô dứt khoát gọi qua.
Trong nước đang là kỳ nghỉ lễ Thanh Minh, Hạ Nam chắc đang ở nhà, tiếng mèo kêu meo meo hòa cùng giọng cô ấy truyền qua điện thoại, Khương Mạt nói vấn đề của mình, Hạ Nam vừa kiểm tra lại vừa hỏi tình hình của cô ở nước ngoài.
"Thế nào, trượt tuyết vui không?"
"Vui, chỉ là chưa trượt được mấy lần thì chân tớ bị trẹo rồi."
"Sao thế? Bị thương..." Hạ Nam vội hỏi.
"Khương Mạt!" Hạ Nam còn chưa nói hết, bỗng bị một giọng nam cắt ngang, nghe giống như giọng Hạ Tuyển Hữu.
Cùng lúc đó, cửa phòng tắm mở ra, Cận Hành Giản từ trong bước ra, tay cầm khăn lau mái tóc ướt.
"Đã đi bệnh viện chưa?" Hạ Tuyển Hữu hỏi.
Ánh mắt Cận Hành Giản liếc qua, đứng vào khoảng trống giữa hai chiếc giường, cúi người lấy một chai nước trên bàn rồi vặn nắp.
Anh ngửa cổ uống, yết hầu lên xuống rõ ràng, bóng dáng cao lớn phủ một nửa lên người Khương Mạt.
Khương Mạt cúi xuống nhìn cổ chân mình, cổ chân vốn thon gọn, giờ đã sưng lên một vòng, còn có một lớp bầm nhẹ.
"Lúc ở ngoài đường bị một đứa trẻ đụng phải. Đi khám rồi, không nghiêm trọng, chỉ cần nghỉ một thời gian, không trượt tuyết được nữa thôi."
Nhớ tới Hạ Tuyển Hữu từng nói tháng ba anh ta ở Nam bán cầu, Khương Mạt tiện hỏi một câu, Hạ Tuyển Hữu vui vẻ đáp là bên đó chơi không vui nên về sớm.
Có vẻ Hạ Nam đang tranh điện thoại với anh ta, Hạ Tuyển Hữu ngắt quãng hỏi: "Thế có ai chăm sóc cô không?"
"Cạch" một tiếng, đáy chai nước đặt xuống bàn, Cận Hành Giản khẽ hạ mắt: "Còn chưa nói xong à?"
"Ai thế? Bạn cô à?" Chưa đợi Khương Mạt trả lời, Hạ Tuyển Hữu lập tức hỏi.
"Là tôi..." Sự thúc giục mơ hồ khiến Khương Mạt thoáng hoảng, mà cô lại không muốn nói ra thân phận thật của Cận Hành Giản với người ngoài.
"Là anh trai của Mạt Mạt đó!" Hạ Nam ở đầu dây bên kia thay cô trả lời.
"...Ừm." Khương Mạt thuận theo đáp.
Ngẩng đầu lên, cô bắt gặp nụ cười đầy ẩn ý của Cận Hành Giản.
Khương Mạt chớp mắt thật nhanh, dời ánh mắt.
"Tớ gửi thêm mấy tấm còn thiếu cho cậu rồi đó Mạt Mạt."
Điện thoại được Hạ Nam cầm lại, nói vài câu với Cận Hành Giản, rồi khi anh nói muốn về phòng, câu chuyện lại quay về Khương Mạt.
"Anh trai cậu đặc biệt tới chăm sóc cậu hả?" Hạ Nam hỏi.
Người đàn ông nói là sẽ về phòng lúc này vẫn đứng cách đó không xa, quay lưng về phía Khương Mạt, cúi xuống lấy thứ gì đó trong túi.
Một lời nói dối đã nói ra thì cần vô số lời nói dối khác để che đậy, Khương Mạt đau đầu nhưng vẫn tiếp tục đáp.
"Anh cậu thương cậu thật đấy, ghen tị quá đi." Hạ Nam cảm thán, "Đối với em gái đã tốt vậy rồi, đối với bạn gái chắc còn tốt hơn nữa!"
Người đàn ông vốn quay lưng về phía cô cũng nghe thấy câu này, sau khi quay lại, ánh mắt anh và cô chạm nhau, khóe môi khẽ nhếch lên một góc rất nhỏ, Khương Mạt lập tức cúi đầu, ánh mắt rơi vào thứ anh đang cầm, một chiếc hộp vuông và một túi hàng.
Chiếc túi đó có chút quen mắt.
Khương Mạt nhớ lại, khi chia tay anh ở Los Angeles, chiếc túi này đã ở bên cạnh anh.
Đó là món quà anh định tặng cho Lê Đông.
Hàng mày thanh tú khẽ nhíu lại, Khương Mạt lơ đãng nghe Hạ Nam khen Cận Hành Giản, người đàn ông cao lớn đang được nhắc đến bước tới ngồi xuống cạnh cô, hương sữa tắm nhàn nhạt trên người anh phảng phất bay vào mũi cô.
Anh đặt túi hàng sang một bên, ngón tay dài kẹp lấy chiếc hộp vuông, mở ra, lấy từ bên trong ra bốn cái áo mưa.
Chiếc hộp rỗng bị anh ném vào thùng rác, còn áo mưa thì tiện tay đặt lên mặt bàn.
Nhịp tim Khương Mạt bỗng nhiên tăng tốc, cô ngẩng lên nhìn Cận Hành Giản, trên mặt anh không có nhiều biểu cảm, anh cầm lấy túi hàng, mở hộp bên trong, lấy ra một chiếc vòng tay.
Giống với chiếc vòng HW anh từng nhờ Lâm Nguyên đưa cho cô, chiếc này cũng được thiết kế từ những bông hoa "forget-me-not", khác ở chỗ, mỗi bông hoa đều được nạm những viên kim cương trắng lớn nhỏ khác nhau, dưới ánh đèn lấp lánh vô cùng tinh tế.
Cận Hành Giản nâng chân không bị thương của cô lên, đầu ngón tay vuốt nhẹ qua mắt cá, Khương Mạt khẽ run, theo phản xạ rụt chân lại, nhưng bị anh nhẹ nhàng giữ lấy.
Trên da mát lạnh, chiếc vòng kim cương trắng được đeo vào cổ chân cô, anh nâng nhẹ cẳng chân cô lên, tỉ mỉ ngắm nhìn.
Dáng người cô gái nhỏ đầy đặn nhưng khung xương lại mảnh mai, bước đi nhẹ nhàng, cổ chân trắng lạnh, thon nhỏ đến mức còn không bằng cổ tay anh.
Vốn là vòng tay nhưng đeo ở đó vẫn vô cùng xinh đẹp, phù hợp.
Đèn trong phòng vẫn sáng, độ ẩm không khí được điều chỉnh qua hệ thống tinh vi rất dễ chịu, nhưng Khương Mạt lại cảm thấy một luồng nóng bức khó tả, cảm giác ấy càng rõ rệt khi hơi thở ấm nóng của người đàn ông chạm vào chân cô.
Dường như sự kiên nhẫn của Cận Hành Giản đã cạn, anh không nói thẳng mà dùng hành động để ngầm nhắc cô nên kết thúc cuộc gọi.
Cả-Ⓜ️ 🌀-iá-ⓒ t-ê 🅓-ạ-i lan lên tận da đầu.
Khương Mạt nhíu mày, định đá anh ra nhưng bị anh dễ dàng giữ lại, đầu ngón tay nhẹ nhàng đặt lên thịt mềm trên đùi cô.
Hạ Nam ở đầu kia điện thoại còn đang hỏi cô có phải còn một bài tập chưa nộp không, tiết trước giáo viên có chắc vẫn còn thiếu hai bài.
Còn Hạ Tuyển Hữu hỏi cô khi nào về.
Nụ 𝒽ô_𝐧 rơi trên chân đột nhiên dừng lại, một tay Khương Mạt cố đè váy xuống, bối rối ngẩng đầu lên nhìn Cận Hành Giản, đầu óc quay cuồng nhớ lại, thời gian trước cô bận rộn liên tục không nghỉ suốt ngày đêm, có phải đã quên nộp bài thật không.
Cận Hành Giản buông chân cô ra, chỉnh lại gối rồi ôm lấy eo cô kéo cô vào lòng.
Sau lưng Khương Mạt chìm xuống chiếc giường mề_ⓜ Ⓜ️ạ_𝐢, trước khi cô kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Cận Hành Giản đã đã quỳ xuống bên cạnh cô, cúi đầu, bóp lấy cằm cô 𝒽_ô_ռ cô.
Nụ 𝒽.ô.𝐧 của anh vừa mãnh liệt lại dồn dập, đầu lưỡi trực tiếp luồn sâu vào quấn lấy lưỡi cô, m*t mạnh đến nỗi lưỡi cô tê dại, đầu óc trống rỗng, nhưng vẫn nhớ đưa điện thoại ra xa, không để người khác khe thấy âm thanh ⓠ●⛎ấ●𝐧 ⓠ⛎ý●𝐭 ngượng ngùng.
Trong căn phòng yên tĩnh, điều hòa phát ra tiếng vo vo nhỏ, anh kh*** đ** kh**ng m**ng cô, chỉ trong chốc lát, khóe môi đã ướt đẫm nước bọt.
Trong cơn mơ hồ, dường như Hạ Tuyển Hữu đang gọi cô, hỏi sao cô không nói gì, còn nói mấy ngày tới anh ta đều rảnh, có thể ra sân bay đón cô với Hạ Nam.
Môi được buông ra trong chốc lát, khóe môi bị ⓒ.ọ 𝖝á.т rất mạnh, Khương Mạt mở đôi mắt ướt đẫm lệ, Cận Hành Giản nhìn cô ở khoảng cách rất gần, ánh mắt tràn đầy d*c v*ng, giọng nói khàn đặc.
"Nói với anh ta, bây giờ em đang 𝒽ô·ⓝ "anh trai" của mình."
Người đàn ông nắm cổ tay cô, đưa điện thoại lại gần tai cô.
Sau đó đứng dậy, bắt đầu cởi từng cúc áo một, những đường gân trên mu bàn tay nổi lên, để lộ lớp cơ mỏng nhưng săn chắc trên 𝓃●𝖌●ự●𝐜 trần.
Anh mỉm cười, đôi môi mỏng khẽ mấp máy.
Khương Mạt nhìn chằm chằm anh, nhanh chóng đọc hiểu khẩu hình của anh.
Chút nữa còn 'lê●𝖓 ɢ●𝖎ườ●𝐧●ℊ'.
Tim Khương Mạt đập thình thịch, mặt 𝖓ó_ⓝ_🌀 🅱ừ𝓃_🌀, cố nén ⓣ*♓*ở ♓ổ*𝐧 ♓ể*n, nói với nói với Hạ Nam tín hiệu không tốt, sau khi cúp điện thoại cô nhanh chóng co rúm người lại, muốn ngồi dậy.
Cận Hành Giản nhướng mày, cúi xuống giữ tay cô, rồi dùng một tay dễ dàng đi làm công tác chuẩn bị.
"Sao không nói thật?" Anh hỏi.
Mắt Khương Mạt nhanh chóng ngấn nước, cô cố né tránh nhưng không thể trốn thoát, giọng run run nhưng vẫn cứng đầu: "Anh cũng đâu phải anh trai em."
"Không phải em nhận rất tự nhiên trước mặt bạn học à?" Cận Hành Giản cười một tiếng, nhìn trán cô đang dần lấm tấm mồ hôi, rồi cúi xuống h●ô●𝐧 cô.
"Thả lỏng nào cục cưng."
"Anh đừng gọi em là cục cưng."
Khương Mạt giơ tay che mắt, chặn môi anh lại, bực bội nói: "Em không phải cục cưng của anh."
Lại nức nở lẩm bẩm: "Làm gì có ai đối xử với cục cưng như vậy..."
Cô gái nhỏ vẫn mặc quần áo chỉnh tề, tay áo bị kéo lên một chút, cổ tay vốn trắng như tuyết nhuốm một lớp hồng nhạt, đôi môi bị anh ♓ô●п đến đỏ rực, cô che mắt không chịu nhìn anh, nhưng nốt ruồi đỏ nhỏ vẫn lộ ra qua kẽ tay.
Đáng yêu không chịu nổi.
Chút khó chịu trong lòng anh nhanh chóng tan biến.
Một tiếng cười trầm khẽ thoát ra từ lồng 𝓃g*ự*ⓒ người đàn ông, Cận Hành Giản dừng lại, nắm lấy tay cô.
Trên cơ bụng bên trong áo ngủ tích một lớp mồ hôi.
Lúc chạm phải, anh hừ một tiếng, hiển nhiên không chịu nổi, mồ hôi rịn trên trán, khó chịu п♓●ấ●🅿️ 𝖓♓●ô yết hầu, "Sợ chút nữa em sẽ mệt."
Khương Mạt hé mắt ra, hàng mi ướt đẫm, trên ngón tay cũng sền sệt ẩm ướt, thứ nằm trong lòng bàn tay cách một lớp vải vẫn nóng hổi, ánh mắt cô co lại, vừa chạm vào liền hoảng hốt rút lại, mấp máy môi, "Lần trước cũng thế này sao?"
"Không phải." Cận Hành Giản cười nói, "Sức chịu đựng của nó tương đối nhỏ."
"??"
Anh cúi đầu 𝒽-ô-ռ lên chiếc cổ đẫm mồ hôi của cô, tay với lấy gói đồ trên bàn.
Một tiếng xé vang lên.
Hơi nóng từ cơ thể người đàn ông tạm thời biến mất.
Khương Mạt nheo mắt, dưới ánh đèn sáng, gân xanh của người đàn ông hiện rõ, anh cúi đầu, vai đẫm mồ hôi, tay không ngừng cử động, sau khi chuẩn bị xong, anh cúi xuống, tìm một tư thế thích hợp h_ô_ⓝ cô.
"Lúc ghen thì sẽ như thế." Phần còn lại của câu nói bị nghẹn lại giữa kẽ răng, nhưng không khó để đoán ra.
Vớ vẩn.
Khương Mạt mơ hồ nghĩ.
Cơ thể giằng co giữa chống cự và hấp dẫn.
Toàn thân cô run lên vì căng thẳng, chưa từng khó chịu như vậy, nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt, cô mở miệng cắn vào cánh tay anh.
Cận Hành Giản khẽ "hừ", lần nữa áp sát cô, khóe môi Khương Mạt bật ra tiếng rên khẽ, eo hông mỏi bủn rủn, cô đẩy ռ🌀_ự_↪️ anh, vẫn không quên đứt quãng hỏi: "Anh đang ghen với ai thế."
Câu hỏi khiến anh nhớ đến lần đầu tiên anh ngỏ ý kết ♓ô.𝓃 với cô, nếu đó có thể được coi là một lời cầu ♓ô-ⓝ-.
Cô gái nhỏ khi đó mở to đôi mắt sáng trong, từ chối đề nghị kết ♓ô·n của anh, nhưng vẫn hỏi xem mình có thể giúp gì cho anh.
Không cho anh, nhưng vẫn muốn được lợi.
Cận Hành Giản khẽ chạm vào môi cô: "Em nói xem?"
"Hạ Tuyển Hữu sao?" Mồ hôi làm ướt tóc Khương Mạt, tóc ướt dính vào cổ, làn da dưới váy cũng ướt đẫm mồ hôi, toàn thân nóng hừng hực, "Anh ta chỉ từng nhờ em sửa tranh thôi."
Cận Hành Giản giúp cô gạt tóc sang một bên, nhẹ nhàng cởi bớt cúc áo ngoài.
Chiếc váy dài trắng tinh khôi xòe ra như những cánh hoa, để lộ nh** h** đỏ thắm tuyệt đẹp ở trung tâm.
Một sắc hồng nhạt điểm tô làn da non nớt của cô gái nhỏ, những đ.ư.ờռ.𝖌 ↪️0ⓝ.🌀 tròn trịa được che chắn khéo léo bởi lớp ren khẽ lay động.
Yết hầu của anh ⓝ𝒽·ấ·𝖕 п·ⓗ·ô vài lần, Cận Hành Giản cúi đầu chăm sóc cô, cánh tay anh áp sát vào tay cô, giọng điệu thờ ơ khi anh khẽ 🌜ắ-𝖓 n-♓-ẹ, "Em quen Tô Mại bao lâu rồi?"
"Tô Mại?" Khương Mạt thở đứt quãng lẩm bẩm lặp lại cái tên, không hiểu sao anh lại nhắc đến Tô Mại vào lúc này, sau khi lục lọi trong đầu một hồi lâu, cô ngoan ngoãn trả lời anh, "Năm thứ hai sau khi chuyển trường."
"Cục cưng nhớ rõ vậy à..." Eo người đàn ông hạ thấp, động tác mạnh mẽ, "Thanh mai trúc mã?"
"Anh đang ghen với Tô Mại à." Khương Mạt mở to mắt, giọng nói đứt quãng vẫn phảng phất chút nhẹ nhõm, như thể cuối cùng cô cũng bắt được cái đuôi nhỏ của anh, rồi chợt cau mày không vui, "Không phải anh và Lê Đông cũng vậy sao?"
Nghĩ đến chiếc vòng trên cổ chân, cô càng thấy bực, đá nhẹ anh một cái nhưng bị anh dễ dàng nắm chặt mắt cá chân, "Quà cho bạn và cho cục cưng là khác nhau, anh biết không hả?!"
Sự ghen tuông ban đầu bị lu mờ bởi việc cô tự xưng là cục cưng, Cận Hành Giản co chân cô lại để cô tự nhìn chiếc vòng kia.
"Vốn dĩ là định tặng em đeo tay..." Anh giải thích."Nhưng nghĩ lại, đeo ở cổ chân sẽ đẹp hơn."
Ý nghĩa ấy trùng khớp với khoảnh khắc hiện tại, ánh kim cương lấp lánh trên cổ chân khiến Khương Mạt choáng váng.
Hiểu lầm nhiều ngày được tháo gỡ, mở rộng trái tim cô, lấp đầy nó bằng sự ấm áp, cô gọi một tiếng Cận Hành Giản, dang rộng vòng tay về phía anh, "Em muốn ôm anh."
Cận Hành Giản cúi người xuống, cánh tay 𝖒_ề_𝐦 𝐦ạ_i vòng quanh chiếc cổ đẫm mồ hôi của anh.
Quán bar gần đó đã đến giờ đóng cửa, đường phố trở nên ồn ào hơn, chẳng bao lâu sau, trong hành lang vang lên tiếng bước chân.
Trong phòng cảnh xuân tràn ra khắp nơi, Cận Hành Giản hô·𝓃 Khương Mạt, nuốt trọn những âm thanh զ𝐮_γế_ⓝ 𝐫_ũ giữa đôi môi họ.
Trái tim và cơ thể như bị nhốt trong một cái nồi hấp kín, hơi nóng dâng trào, mồ hôi trên lưng không biết là của ai, chảy dọc theo những đường vân trên da.
Toàn thân mềm nhũn, hai vết ngón tay hằn sâu trên eo, đèn trần phía trên đầu lắc lư, không thể xuyên qua màn đêm dài, Khương Mạt yếu ớt nhắm mắt lại, khẽ gọi "Cận Hành Giản".
Cận Hành Giản thấp giọng đáp, 𝒽ô●𝓃 nhẹ lên khóe mắt đỏ hoe của cô, "Buồn ngủ rồi?"
Khương Mạt ôm lấy anh, khẽ "Ừm, " đôi môi ⓜề_𝐦 mạ_ℹ️ của cô bao trùm lên yết hầu đang ướt đẫm mồ hôi của anh, giọng cô run run gọi, "Chồng ơi, buồn ngủ quá."
Người đàn ông khẽ rên, động tác đột ngột dừng lại, anh t♓-ở ♓ổ-п 𝒽ể-n, 𝐭♓*â*ⓝ тh*ể 𝐫_ⓤ_ⓝ 𝓇_ẩ_𝖞 áp sát vào cô, khi cúi đầu tìm môi cô, anh thoáng thấy cô khẽ chớp mắt.
𝐍●ɢ●ự●𝖈 Khương Mạt phập phồng, công thành danh toại nhắm mắt lại, chờ anh bế cô đi tắm.
Cô thật sự quá mệt... nên đành dùng chút "mánh khóe".
Nhưng rồi vang lên tiếng thắt nút.
Ngay sau đó, lại có một tiếng xé khác.
Eo bị giữ lấy.
Cận Hành Giản kéo cô ngồi lên đùi mình, hai đùi ư·ớ·✞ á·т, trơn nhẵn áp sát vào anh, đôi môi ռó*n*🌀 🅱️ỏ*𝐧*🌀 của anh h_ô_n lên môi cô, những đầu ngón tay thô ráp 🌜●ọ ⓧ●á●ⓣ vào xương bả vai ɱề●Ⓜ️ 𝖒●ạ●𝐢 của cô, khiến cô khẽ run lên, giọng nói người đàn ông khàn đặc vì h*m m**n.
"Cục cưng hư thế."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 031 | Ch. 033 → |
