Truyện:Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ - Chương 026

Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ
Trọn bộ 106 chương
Chương 026
Để ý
0.00
(0 votes)


Chương (1-106)

Chương 26: Thắp lửa

Edit: Thanh

——————-

Đang trầm tư, bỗng nhiên có một bóng đen rơi xuống bên cạnh, Khương Mạt ngẩng đầu, là người vài ngày trước đã gặp, bạn trai cũ của Aria.

Khương Mạt theo bản năng nhìn ra ngoài nhà hàng, Aria đang đứng bên đường gọi điện thoại, ánh mắt người đàn ông cũng theo hướng cô nhìn qua đó, sau đó thu ánh mắt lại rồi nói: "Tôi đến tìm cô."

"Khương Mạt, xem ra cô không nhớ tôi rồi, A Giản cũng không nhắc với cô." Anh ta kéo ghế đối diện cô ngồi xuống, lưng dựa vào chiếc áo khoác Aria đặt ở đó, "Tôi là Cận Lân Vũ, anh họ của A Giản."

"Hôm nay đến, là muốn nói chuyện với cô về cậu ta."

Trong thoáng chốc, Khương Mạt nhớ ra, lần theo Cận Hành Giản về nhà cũ, mợ của anh là Dương Như từng nhắc tới, Cận Lân Vũ quản lý công ty ở nước ngoài đâu ra đấy, ở bên con gái của Hayden cũng rất hòa hợp.

Cô cất điện thoại, ép nhịp tim đang hoảng loạn xuống, cẩn thận đánh giá người trước mắt.

Thực ra Cận Lân Vũ có năm phần giống ba mình là Cận Quân Cảnh, đều mang vẻ ôn nhu như ngọc, chỉ là tối hôm đó cô uống nhiều, nhất thời không nhận ra, sau đó Aria cũng chẳng có vẻ gì là thất tình nên cô cũng không nghĩ thêm về người này nữa.

"A Giản cậu ta ——"

"Nếu anh muốn chia rẽ, thì mời rời đi." Khương Mạt cắt lời Cận Lân Vũ.

Cận Lân Vũ sững lại, nhìn thẳng vào Khương Mạt.

Vừa qua Tết, anh ta đã nghe Dương Như nhắc tới, Cận Hành Giản cưới một cô gái xuất thân bình thường, yếu đuối, đi theo sau Cận Hành Giản không dám nói chuyện, chỉ biết dựa vào anh chống lưng, nhưng ông cụ lại rất coi trọng, còn trao cho cô chiếc vòng phỉ thúy gia truyền, coi như thay Cận Tinh Doãn đã qua đời nhận định mối nhân duyên này.

Khi còn bé Cận Tinh Doãn đưa Khương Mạt về nhà cũ, anh ta từng gặp vài lần, ấn tượng về cô cũng đại khái giống lời Dương Như nói, ít nói, lặng lẽ đi theo sau Cận Tinh Doãn.

Đêm đó Aria đòi chia tay với anh ta, anh ta không đồng ý, hành vi có phần quá khích, đúng lúc ấy có một cô gái lao tới, trên người quấn một chiếc áo măng tô đen của đàn ông, ban đầu anh ta chỉ chú ý đến gương mặt cô.

Gương mặt ấy quá đỗi kinh diễm, biểu cảm cố tỏ ra bình tĩnh lại quá mức đặc sắc, dễ dàng khơi dậy d*c v*ng muốn áp chế của người khác, đến mức cô mấp máy môi lặp lại mấy lần, anh ta mới nghe rõ cô đang uy h**p.

Theo ánh mắt cô nhìn qua, một biển số xe không quá xa lạ ở ngay gần đó, cửa sổ xe hạ xuống, khói thuốc lượn lờ bay ra.

Không cần đối mặt anh ta cũng biết người ngồi trong đó là ai, và cả cô gái đang liều mình bảo vệ Aria là ai.

Mười năm không gặp, cô đã trưởng thành, vẻ xinh đẹp động lòng người lan ra từ tận cốt tủy.

Anh ta lái xe rời đi, sau khi gọi điện với Cận Hành Giản cũng không quá tức giận, trong đầu lặp đi lặp lại hình ảnh cổ tay run nhẹ khi Khương Mạt giơ điện thoại, cùng đôi môi đỏ tươi rõ ràng vừa bị ⓗ-ô-n qua.

Hôm nay cô ngồi đối diện anh ta, trên người không còn sự gắng gượng như hôm đó, giữa mày mắt là sự kiên định, xa cách, lời nói dứt khoát.

Càng khác xa với vẻ nhút nhát yếu đuối.

Cận Lân Vũ đổi sang nụ cười khiến người ta như tắm gió xuân, thay một cách nói khác.

Anh ta rất giỏi tận dụng ưu thế của mình.

"Tôi nghĩ cô vẫn chưa hiểu đủ về A Giản."

Đầu ngón tay buông dưới bàn khẽ run, câu nói này đâ·ⓜ trúng tâm tư của Khương Mạt, cô nhất thời không nói gì.

"Tôi và A Giản đứng ở cùng vị trí, cũng là người hiểu cậu ta nhất, chúng tôi không có năng lực yêu người khác, dỗ dành lừa gạt thì lại rất giỏi, mọi quyết định đưa ra đều có mục đích riêng."

"Phụ nữ nhìn chằm chằm A Giản không phải ít, từ Bắc Thành đến New York, những người có bối cảnh và học thức cao hơn cô đếm không xuể, vậy mà cậu ta lại chỉ chọn cô, cô không muốn biết nguyên nhân phía sau sao?"

Trong lòng Cận Lân Vũ rất chắc chắn, con gái hai mươi tuổi dễ sa vào trò chơi tình yêu nhất, đặc biệt là kiểu người như anh và Cận Hành Giản, chỉ cần tùy tiện cho một chút thứ tưởng như chân tình là có thể dỗ đến mức đối phương mê muội, coi độc dược như rượu ngon, cho đến khi bị lợi dụng triệt để, xương cốt cũng không còn chút 〽️á.υ thịt nào, mới muộn màng nhận ra đau đớn.

Anh ta nhìn Khương Mạt với ánh mắt thương hại, mang theo ý nghĩ cứu cô khỏi nước sôi lửa bỏng, lặng lẽ chờ phản ứng của cô.

Anh ta không sợ hãi, thậm chí còn âm thầm hưng phấn chờ đợi đối đầu với Cận Hành Giản.

Chỉ cần cô dao động, anh ta có thể phá lệ giúp cô.

Khương Mạt cũng không để anh ta chờ lâu, cô nâng đôi mắt xinh đẹp trong trẻo, khóe Ⓜ️●ô●𝐢 ⓒ●🔴●ռ●🌀 𝐥●ê●ռ một đườ-п-🌀 ⓒ-o-𝓃-ℊ khiến người ta say mê, không nhanh không chậm nói, "Sao anh biết tôi không biết nguyên nhân phía sau?"

Ý cười của cô lan tới tận đáy mắt, như thể tất cả những gì anh ta nói cô vốn đã biết, trò chơi của bọn họ, cũng là của cô.

Cận Lân Vũ sững sờ, không kịp nghĩ thêm.

Tiếng bước chân dồn dập tiến lại gần, Aria nghe điện thoại xong quay lại, theo sau cô ấy còn có bốn vệ sĩ thân hình vạm vỡ, ăn mặc đồng nhất.

Vị bạn gái cũ vừa chia tay này rõ ràng không hoan nghênh anh ta, khoanh tay đứng một bên, ánh mắt đầy ghét bỏ.

Bốn vệ sĩ vây quanh chiếc bàn nhỏ ở giữa, bầu không khí lập tức căng thẳng, âm thanh dùng bữa trong nhà hàng gần như lặng hẳn, ánh mắt của những thực khách khác ít nhiều đều dồn về phía này.

Cảnh tượng hiếm thấy, ông chủ vội từ phía sau đi ra, nhưng lại e dè không dám tiến lên.

Người vệ sĩ đứng bên cạnh Cận Lân Vũ làm động tác "mời", "Cận tiên sinh nhờ tôi chuyển lời cho anh, xin hãy giữ khoảng cách trên năm mét với phu nhân, nếu không xin đừng trách chúng tôi vô lễ."

Đây đâu phải chuyển lời, rõ ràng là cảnh cáo.

Khương Mạt hơi ngẩn ra nhìn bốn người này, cô vốn tưởng đây là vệ sĩ của Aria, không ngờ lại là do Cận Hành Giản phái tới.

Cận Hành Giản chưa từng nói với cô.

Aria chớp mắt với cô, ra hiệu cô nhìn về phía cửa, bên đó cũng có bốn người đứng.

Từ nhỏ Cận Lân Vũ ngậm thìa vàng lớn lên, chưa từng bị người ta làm mất mặt trước đám đông như vậy, nụ cười trên mặt sớm đã biến mất, anh ta nhìn sâu vào Khương Mạt một cái, đứng dậy, đám vệ sĩ lập tức "cung kính" tránh ra một lối, Cận Lân Vũ chỉnh lại vạt áo, giữ phong độ, mặt không đổi sắc bước ra ngoài.

"Ê, đợi chút." Aria gọi một vệ sĩ lại, chỉ vào chiếc áo khoác trên lưng ghế, "Phiền anh vứt đi giúp."

Lại nói thêm một câu "xui xẻo" với bóng lưng cứng đờ của Cận Lân Vũ.

Cho đến khi vệ sĩ "hộ tống" Cận Lân Vũ rời đi, trong nhà hàng mới khôi phục lại trật tự.

Aria bảo phục vụ đổi ghế rồi ngồi lại, gọi món xong mới tò mò hỏi Khương Mạt: "Anh ta đến tìm cậu làm gì?"

"Anh ta là..." Khương Mạt không chắc Aria có hiểu 🍳*𝖚*🔼*ⓝ 𝒽*ệ họ hàng kiểu Trung Quốc không, nghĩ một chút rồi vẫn nói, "Anh họ của Cận Hành Giản."

"Cái này tôi biết sau khi chia tay rồi, nhưng anh ta với Jin đúng là khác nhau thật."

Aria nói liến thoắng chửi Cận Lân Vũ tiếp cận cô ấy là vì dự án của ba cô ấy, lại nói: "Anh ta có nói yêu cậu thế nào cậu cũng đừng tin, người đó chỉ giỏi nói nhảm với đào góc tường."

Khương Mạt không giải thích chuyện bị cô ấy hiểu sai, lại bị cách dùng từ không che giấu sự ghét bỏ của cô ấy chọc cười, cô cụp mắt xuống, gật đầu cười "ừm" một tiếng, nghĩ nghĩ rồi hỏi: "Cận Hành Giản ở Columbia còn có tin đồn gì không?"

"Tin đồn à, sau khi bạn anh ấy tốt nghiệp thì anh ấy cũng ít tới, chuyện về anh ấy cũng ít được nhắc tới, nhưng bạn anh ấy thì khác, cô gái tên Đông trong bức ảnh chụp chung thỉnh thoảng vẫn về trường, nghe nói còn từng có một bạn trai bí ẩn."

Tim Khương Mạt khi nghe đến "Đông" và "từng có một bạn trai bí ẩn" bỗng đập nhanh một nhịp, nhưng cô không biểu hiện ra ngoài, ngẩng mắt lên thì thấy Aria đang chớp mắt với mình.

"Mạt, Jin là mối tình đầu của cậu đúng không?"

"Sao cậu nhìn ra?"

Aria nhún vai, "Chỉ có mối tình đầu mới cẩn thận như vậy, con gái Trung Quốc lại quá kín đáo, ngại hỏi người mình thích có từng thích người khác hay không, nên chỉ có thể hỏi vòng vo."

"Từ 'hỏi vòng vo' tôi dùng đúng không?" Aria ngẩng mặt hỏi, trong biểu cảm có chút kiêu ngạo.

"Đúng." Khương Mạt miễn cưỡng nở nụ cười khẳng định, nâng cốc nước lên chậm rãi nhấp một ngụm.

Cận Hành Giản có từng thích Lê Đông không, có phải là bạn trai cũ "từng có" của Lê Đông không?

Khi nhắc đến cô ấy, thái độ của anh luôn bình tĩnh.

"Tôi đoán lúc ở trên giường cậu khá kiềm chế."

"Khụ khụ khụ khụ!"

Dòng suy nghĩ đột ngột bị kéo về, Khương Mạt bị sặc nước, ho đến mặt đỏ bừng, Aria đưa khăn giấy cho cô với vẻ mặt "tôi đoán trúng rồi chứ gì", lại nói: "Đừng hỏi sao tôi biết rõ vậy, chỉ cần nghe hai người gọi nhau bằng cả họ tên là biết rồi."

Cô ấy có kinh nghiệm bình luận: "Đến một câu 'honey' cũng không gọi thì sao được, mũi Jin cao như vậy, nhìn cũng không giống người lạnh nhạt, Mạt, cậu phải thắp lửa cho anh ấy."

Khương Mạt không phải cô gái nhỏ ngây thơ gì, nghe hiểu lời cô ấy xong không chỉ đỏ mặt, mà cổ và tai cũng đỏ theo, cô ngừng ho, hạ thấp giọng đề nghị: "Chúng ta có thể không bàn mấy chuyện này ở đây được không?"

"Về cậu lại bận." Aria nói, "Chí ít cậu nên đổi cách xưng hô với anh ấy đi, mẹ tôi chỉ gọi cả họ tên ba khi tức giận thôi. Ba tôi nói, bị gọi cả họ tên là chuyện rất đáng sợ, thường có nghĩa là ông ấy phạm lỗi sắp bị mẹ tôi xử."

"... Cái này là khác biệt cá nhân."

"Thật à?"

"... Ừm."

Chủ đề bị chuyển hướng quá xa, Khương Mạt cũng khó mà tiếp tục dò hỏi chuyện bức ảnh, đành tạm thời ép chuyện đó xuống đáy lòng.

Buổi chiều Aria có tiết, bữa trưa bị kéo dài thời gian, ăn xong chỉ có thể vội vàng đến trường, Khương Mạt được vệ sĩ đưa về nhà Hayden.

Trên xe cô hỏi qua loa, mới biết từ khi đến Mỹ, bên cạnh cô thực ra vẫn luôn có vệ sĩ đi theo.

Buổi chiều vẫn bận rộn như cũ, Khương Mạt dùng bữa tối đơn giản với bà Hayden, lên lầu chưa bao lâu thì nhận được điện thoại của Lâm Nguyên.

"Phu nhân, Cận tổng uống say rồi, đang ở trong xe đợi cô xuống."

Khương Mạt hơi sững lại, nhìn giờ.

Sớm hơn bình thường ba tiếng.

Cô thu dọn qua loa rồi chào tạm biệt bà Hayden xuống lầu, chui vào hàng ghế sau chiếc Rolls-Royce.

Cận Hành Giản đang ngồi dựa bên trái, nhắm mắt, đôi chân dài vắt chéo, tay đặt trên đùi, trên người thoang thoảng mùi rượu.

"Sao vậy?" Khương Mạt khẽ hỏi.

Lâm Nguyên ngồi ở ghế lái, "Hôm nay ký hợp đồng với Hayden, mọi người uống hơi quá."

Khương Mạt hơi ngẩn ra, những bong bóng vui 𝐬ư.ớ.n.𝖌 từ đáy lòng từng chút nổi lên, khóe ɱô-𝐢 𝒸-ⓞⓝ-𝖌 👢ê-𝓃 nhìn Cận Hành Giản.

Anh 𝐡·é 𝖒·ở mắt, ánh nhìn sang cô nhuốm men rượu, tay vươn qua nắm lấy tay cô, "Vất vả cho phu nhân rồi."

Một câu nói nhẹ nhàng liền đem tất cả công lao quy về cho cô, khóe môi Khương Mạt trong đêm tối khẽ hạ xuống, giọng rất nhẹ, "Có thể giúp được anh là tốt rồi."

Bàn tay lại bị siết một cái, giọng Cận Hành Giản trầm thấp: "Có thể."

Một lúc sau, anh lại hỏi: "Hôm nay Cận Lân Vũ đến tìm em?"

"Ừm." Nhớ lại lời nói buổi trưa, Khương Mạt hạ thấp ánh mắt, "Anh ta đến nói xấu anh, bị vệ sĩ đuổi đi rồi."

Trong màn đêm tĩnh lặng, Cận Hành Giản cười một tiếng, tay lại siết tay cô.

Suốt quãng đường hai người không nói thêm gì.

Hôm nay Cận Hành Giản uống không ít, lúc xuống xe bước chân không vững, trọng lượng cơ thể nửa đ·è lê·n 𝐧ℊườ·❗ Khương Mạt, cô không chịu nổi, đành nhờ Lâm Nguyên giúp.

Đưa Cận Hành Giản lên lầu xong, Lâm Nguyên rời đi.

Khương Mạt nhìn người đàn ông đang dựa trên sofa mà phát sầu.

Phải làm sao đưa anh đi ngủ đây.

Canh giải rượu đã chuẩn bị từ trước, đang hâm trong bếp, Khương Mạt múc một bát mang ra, quỳ nửa người trên sofa gọi anh, "Cận Hành Giản, uống canh giải rượu."

Người đàn ông mở mắt, ánh nhìn không mấy tỉnh táo liếc cô, khi muỗng đưa tới thì cong môi, ngón tay xoa môi cô, ý tứ rõ ràng: "Đú*ⓣ cho anh uống."

"..."

Nghĩ hay lắm, uống rượu xong hôi muốn 𝖈♓_ế_𝐭

Môi bị anh xoa đến tê dại, Khương Mạt quay đầu tránh, canh đúng lúc anh mở miệng liền đú·𝐭 một muỗng.

Một nửa vào miệng, một nửa đổ lên môi, chảy xuống lập tức ướt áo sơ mi trắng.

Dính sát vào cơ 𝓃.ℊ.ự.↪️.

Cận Hành Giản khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn qua.

Cổ tay Khương Mạt khựng lại, ánh mắt lảng sang bên, lấy giấy lau lau, còn đổ lỗi cho anh: "Ai bảo anh không phối hợp."

Lại dỗ dành: "Không sao, anh rất giàu mà, cái này bỏ đi."

Cuối cùng cô nhận thua dưới ánh nhìn áp bức của anh: "Tôi mua cho anh."

Lúc này Cận Hành Giản mới thu ánh mắt lại, người cũng phối hợp hơn nhiều, uống nửa bát canh giải rượu rồi xua tay.

Khương Mạt đặt bát vào bếp, quay lại thì Cận Hành Giản đã nhắm mắt, dạo này quá bận, dưới mắt anh có quầng thâm nhàn nhạt.

Không đỡ nổi anh, cũng không gọi tỉnh được, Khương Mạt thở dài, quỳ nửa người trên sofa, khó khăn 𝒸.ở.i á.𝐨 vest của anh, rồi cúi xuống cởi cúc áo sơ mi.

Lồng ⓝgự*𝖈 rắn chắc được giải phóng dưới những ngón tay trắng mảnh, theo nhịp thở phập phồng, trên ռ.g.ự.𝒸 là tên cô rất nhạt.

Khương Mạt thả nhẹ hơi thở, chậm rãi phủ tay lên.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt theo từng nét chữ tên cô.

Đột nhiên cổ tay bị bàn tay dài siết lấy, Khương Mạt ngẩng mắt, chạm phải một đôi mắt sâu thẳm.

Cận Hành Giản lẳng lặng nhìn cô một lúc, kéo eo cô đặt lên sofa, cơ thể theo đó đè xuống.

Khương Mạt giãy giụa muốn tránh, bị người đàn ông giữ chặt cổ tay ép bên người, Cận Hành Giản kéo cô vào trong, tay ôm eo cô, ôm lấy cô, ép cô vào khe hở giữa mình và sofa.

Cực kỳ giống hôm đó trong "Liệp Xuân" trên đỉnh núi Bắc Thành.

Nhưng cũng không hoàn toàn giống.

Cằm anh cọ nhẹ trên đỉnh đầu cô, khiến cô mơ hồ cảm nhận được vài phần trân trọng.

Bên tai cô là nhịp tim thình thịch của anh, chỉ cần xoay người, là có thể ♓.ô.ⓝ lên lồng 𝖓*𝖌*ự*c anh.

Nhịp tim Khương Mạt không khống chế được mà đập nhanh, trái tim cũng theo đó rộn ràng.

Hơi thở trên đỉnh đầu dần trở nên đều đặn, Khương Mạt gọi một tiếng "Cận Hành Giản", rất lâu sau mới nhận được một tiếng "ừ" mơ hồ.

Cánh tay đã được thả tự do, Khương Mạt nằm ngửa, nghĩ đến bức ảnh lúc sáng, đầu ngón tay bấu vào lòng bàn tay đang rịn mồ hôi, giọng rất nhẹ, "Trước đây anh từng yêu ai chưa?"

Cô mở rộng phạm vi câu hỏi, vừa bao gồm Lê Đông, cũng bao gồm những cô gái khác từng xuất hiện bên cạnh anh mà cô không quen.

Đương nhiên điều cô để ý nhất là gì, trong lòng cô rõ ràng nhất.

Cô biết mình đang vượt ranh giới, đang phá vỡ thỏa thuận vô hình giữa họ, một cuộc ♓·ô·ⓝ nhân không dính dáng đến tình yêu, những ngày ở bên Cận Hành Giản đã khiến cô nảy sinh sự bốc đồng này.

Mà người say rượu dễ moi lời nhất.

Tim Khương Mạt dâng lên tận cổ họng, đợi rất lâu mới nghe Cận Hành Giản trả lời: "Không có."

Khương Mạt thở ra một hơi dài, đuôi mắt chân mày đều cong lên, khóe miệng đã vô thức giãn ra, cô điều chỉnh lại hơi thở và nhịp tim đang dồn dập mới miễn 𝖈ư·ỡ·ռ·ɢ é·𝐩 khóe môi xuống, ôm một trái tim nóng hổi hỏi tiếp: "Vậy bây giờ chúng ta... là đang yêu nhau sao?"

Lần này chờ lâu hơn, lâu đến mức cô tưởng anh đã ngủ rồi mới nhận được một câu hỏi ngược lại: "Em thấy thế nào?"

Lại là kiểu hỏi ngược này.

Khương Mạt lập tức nhíu mày, đưa tay chọc vào п*ℊự*🌜 anh, Cận Hành Giản bắt lấy tay cô, chưa đầy hai giây hơi thở anh đã đều lại.

Đồ đàn ông chó, cứ thế ngủ luôn, phiền 🌜-𝖍-ế-🌴 đi được!

Khương Mạt rút tay ra, khó khăn đứng dậy khỏi khe hở, khi anh vươn tay ôm lại thì cô nhét cho anh một cái gối ôm, tức giận đi tắm, ra ngoài thấy anh vẫn nằm trên sofa, áo sơ mi đã bị cởi cúc vẫn mặc trên người, vạt áo xốc lên, lộ ra một đoạn 3·🅾️ ✞·𝖍𝑜·𝓃 rắn chắc.

Im lặng nhìn vài giây, Khương Mạt quay về phòng, ôm một chiếc chăn ra phủ lên người anh, đi được hai bước lại quay lại chỉnh góc chăn cho ngay ngắn, sau đó trở về phòng, đeo máy 〽️🅰️*s𝐬𝐚🌀*𝐞 cổ vai đọc sách một lúc, để lại một ngọn đèn nhỏ rồi đi ngủ.

Sáng hôm sau, khi Cận Hành Giản xoa trán tỉnh dậy trên sofa, Khương Mạt đã không còn ở đó.

Trên áo sơ mi là một mảng vết sẫm màu lớn, thoang thoảng mùi chua ngọt, Cận Hành Giản vào bếp nhìn thấy bát canh giải rượu còn lại hơn nửa mới hiểu đó là gì.

Công việc tạm thời không còn quá bận, anh thong thả tắm rửa xong, vào phòng thay đồ, ánh mắt lướt qua chiếc giường lớn, nhìn chăm chú vài giây mới nhận ra có gì đó không đúng.

Chiếc gối vốn đặt song song nay thiếu một cái, anh mở tủ quần áo ra, đồ của mình đã không cánh mà bay.

Cận Hành Giản sang phòng ngủ phụ, gối của anh nằm im trên giường, quần áo treo ngay ngắn trong tủ.

Cận Hành Giản bật cười khẽ.

Để anh thối cả một đêm thì thôi đi.

Sáng sớm còn bị "chia phòng" nữa.

Liên tiếp mấy ngày, anh đều đến chỗ Hayden đón người từ sớm, nhưng Khương Mạt lại bận hơn những ngày trước, mỗi ngày đều mang vẻ mặt mệt mỏi xuống lầu, sức lực gần như bị rút cạn, quầng thâm dưới mắt rõ rệt, lớp nền cũng không che nổi.

Hayden hoảng hốt liên tục bảo cô chú ý sức khỏe, ông thật sự không vội, nhưng Khương Mạt lại nói: "Phải làm xong phần treo tường trước khi tôi rời đi, như vậy tháng năm tôi quay lại là có thể tiếp tục ngay."

Hayden nghe xong hết lời khen ngợi sự chăm chỉ và chuyên nghiệp của cô, sau đó lại vô cùng áy náy mà xin lỗi Cận Hành Giản, người đang tỏa ra áp suất thấp.

Sau khi lên xe Khương Mạt vẫn lập tức ngủ gục, chỉ là đến dưới chung cư thì cố gắng tỉnh dậy, lên lầu nhìn chiếc gối cô đơn trên giường lớn một cái, mệt mỏi đi tắm.

Trình Ngu gửi tin nhắn nói cô ấy và Tô Mại đã lên kế hoạch xong, đến lúc đó hai người sẽ từ Palo Alto bay đến Los Angeles hội hợp với cô, rồi cùng đi Colorado, còn gửi cả bản kế hoạch chi tiết cho cô xem.

Khương Mạt trả lời xong, tháo thiết bị Ⓜ️.𝒶𝐬.ş🔼.ℊ.𝐞 cổ xuống đặt sang một bên, úp người ⅼ-ê-ⓝ 🌀-1ườ-n-🌀, trong lòng như đang cố chấp một điều gì đó, khoang mũi tràn ngập vị chua xót.

Cận Hành Giản tỉnh rượu xong thì mất trí nhớ luôn rồi sao, không đến hỏi, cũng không đến dỗ.

Xoa xoa mũi, Khương Mạt mệt đến mức nằm sấp trên giường ngủ thiếp đi.

Cảm xúc này kéo dài cho đến khi hai người xuất phát đi Los Angeles.

Quà vợ chồng Hayden chuẩn bị gần như chất đầy khoang xe, Aria tranh thủ nhét cho cô một túi đồ, bên trong nhét kín mít, nói là đặc sản, bảo cô mang về nước.

Khương Mạt về đến căn hộ cũng không xem kỹ, bỏ túi vào vali, đóng lại, đang chuẩn bị đi ngủ thì bị Cận Hành Giản gọi lại.

"Cận phu nhân có thời gian giải quyết vấn đề chưa?" Người đàn ông đã tắm xong, ngồi trên sofa, đặt tập tài liệu đang xem xuống.

Cơn bực bội tích tụ dâng lên, dồn thẳng lên cổ họng, Khương Mạt quay đầu, đứng cách Cận Hành Giản không xa không gần, khoanh tay, "Chúng ta có vấn đề gì?"

Cô gái mím môi, ánh mắt hơi cụp xuống nhìn anh, gương mặt như viết rõ "chúng ta có vấn đề lớn như vậy mà anh còn không mau quỳ xuống chịu 𝖈·𝒽ế·†", khiến người ta không nhịn được muốn véo một cái.

Kìm nén ý cười nơi đáy mắt, Cận Hành Giản mở miệng đoán, "Vì tôi uống say rồi muốn 𝒽ô*𝖓 em nên giận?"

Khương Mạt bĩu môi, "Tôi nhỏ mọn vậy sao."

"Vậy là vì cái gì?"

Chân mày Khương Mạt khẽ giật, nhíu mày nhìn Cận Hành Giản, không biết chuyện tối đó anh còn nhớ bao nhiêu.

"Chẳng lẽ là vì tiếc tiền mua áo sơ mi cho anh?" Cận Hành Giản lại đoán.

Lồng 𝓃·🌀·ự·𝖈 chậm rãi phập phồng, Khương Mạt có chút bất lực buông tay xuống, cô biết Cận Hành Giản thật sự không nhớ.

Trong lòng có chút ấm ức, lại có chút buồn, cô đứng tại chỗ nhìn anh, khẽ bĩu môi, cô không có dũng khí hỏi lại câu đó khi anh tỉnh táo, nếu anh cho cô câu trả lời khẳng định thì còn tốt, một khi là phủ định hoặc chỉ cần do dự một chút, đều sẽ khiến tình cảnh trở nên khó xử, ngượng ngùng, đó là cục diện mà cô không thể thu dọn nổi, sau này cũng khó mà tiếp tục ở bên anh.

Hơn nữa, dù trong những ngày ở bên nhau, Cận Hành Giản đối xử với cô rất tốt, rất tốt, cô có làm ầm lên thế nào anh cũng chưa từng nổi giận với cô, nhưng ai biết được một khi xa nhau, anh có lại giống lần trước, hoàn toàn ném cô ra sau đầu hay không.

Dường như chỉ khi cô xuất hiện trước mặt anh, anh mới nhớ đến cô.

Hiện tại cô thực sự không có chút nắm chắc nào rằng anh thích mình.

"Không nhớ thì thôi." Khương Mạt lẩm bẩm một câu tự an ủi, rồi nâng cao giọng nói: "Mấy ngày đó tôi bận quá, sợ anh làm phiền tôi, tối nay anh dọn về đi."

Tự tìm cho mình một bậc thang, Khương Mạt xoay người về phòng, chui vào chiếc giường lớn.

Không lâu sau, cửa phòng bị đẩy ra rồi đóng lại, sau một trận sột soạt, đệm phía sau khẽ lún xuống, hơi thở quen thuộc tiến lại gần, cánh tay vòng qua eo cô.

Cận Hành Giản nhẹ nhàng ôm eo cô, giọng rất thấp, "Ngủ đi, mấy ngày nay em quá mệt rồi, nghỉ ngơi cho tốt rồi đi chơi với bạn bè một chút."

Đèn ngủ đầu giường vẫn còn bật, Khương Mạt nhắm mắt, không còn sức nghĩ thêm gì, cơ thể mệt mỏi kéo cô vào giấc ngủ sâu.

*~*

Trình Ngu và Tô Mại đến Los Angeles sớm một ngày, khi Khương Mạt đến, vẫn còn bốn tiếng nữa mới khởi hành.

Cận Hành Giản đưa cô đến khách sạn gần sân bay nơi hai người kia ở trước.

"Đây là huấn luyện viên Andrew." Cận Hành Giản ngồi ở hàng ghế sau xe, gửi cho Khương Mạt một tấm ảnh và thông tin liên lạc, "Anh ta sẽ phụ trách em, hai người bạn của em sẽ được sắp xếp huấn luyện viên khác."

Sắp phải chia tay, Khương Mạt lơ đãng đáp một tiếng, nhận diện người xong lưu lại thông tin, ánh mắt liếc sang chiếc túi xách tinh xảo bên cạnh Cận Hành Giản, hạ giọng hỏi: "Anh đi thăm Lê Đông xong là bay đến Hong Kong luôn sao?"

Không sửa lại cách dùng từ của cô, Cận Hành Giản đơn giản "Ừm" một tiếng, "Tối nay bay."

Khương Mạt quay đầu nhìn ra cửa sổ bên kia, hai tay đ*ú*✝️ vào túi áo khoác, bấu nhẹ đầu ngón tay.

Rõ ràng biết giữa họ không có gì, bạn bè tặng quà cho nhau cũng là bình thường, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được mà khó chịu.

Cận Hành Giản nghiêng mắt nhìn sườn mặt cô, ngón tay đặt trên đùi khẽ gõ, cũng đang đoán tâm tư của cô.

"Khương Mạt, có chuyện gì thì liên lạc với tôi."

"Ừm."

"Bất cứ lúc nào cũng được."

"Ừm."

Không ai nói thêm gì nữa, trong khoang xe im lặng, không khí trở nên nặng nề.

Khách sạn rất gần, xe nhanh chóng dừng lại, cách cửa xe, Khương Mạt đã thấy Trình Ngu và Tô Mại đứng trên bậc thềm cao đợi cô.

Ánh nắng rực rỡ nhưng nhiệt độ lại thấp, cả hai đều mặc áo khoác gió.

Thấy xe dừng, có vệ sĩ xách hành lý xuống, mơ hồ đoán là cô, hai người đi về phía này.

Khương Mạt lấy từ balo một hộp quà, đặt vào tay Cận Hành Giản, không ngẩng đầu nói: "Không thể gặp Lê Đông tôi rất tiếc, đây là quà tặng cô ấy, làm phiền anh chuyển giúp cho cô ấy nhé, cảm ơn."

Nói xong cô dứt khoát đẩy cửa xe xuống.

Trình Ngu và Tô Mại thấy đúng là cô, cùng chạy về phía cô.

Hai gương mặt mấy tháng không gặp trở nên vô cùng thân thiết.

Cận Hành Giản cầm hộp quà màu xanh tinh xảo trong tay nhìn một cái rồi ngẩng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Gương mặt Trình Ngu và Tô Mại anh đều nhận ra.

Khương Mạt đang chạy về phía họ, đến gần, Tô Mại nghịch ngợm chen Trình Ngu ra, ôm chặt Khương Mạt vào lòng, hét lên một tiếng "Bé Mạt!"

Sau đó còn nhấc cô lên khỏi mặt đất, như cân thử mà nhấc lên nhấc xuống.

Khương Mạt cười rạng rỡ trong lòng anh ấy.

Chân mày khẽ nhíu lại không dễ nhận ra, Cận Hành Giản hạ cửa sổ xe, lên tiếng.

"Khương Mạt."


Tác giả có lời muốn nói:

Cận Hành Giản: Vợ nói "cảm ơn" với tôi, còn có đàn ông ôm vợ tôi, gọi cô ấy là "Bé Mạt".

Tác giả: Vậy thì anh mau đổi cách xưng hô đi!

, , vn, live

, vn

Chương (1-106)