Tỉnh táo
| ← Ch.023 | Ch.025 → |
<images>
Chương 24: Để anh cũng thoải mái.
Edit: Thanh
——————
Lúc này Aria gửi tin nhắn tới: [ Mạt, hóa ra cậu là bà Jin! Tối nay hoan nghênh cậu đến nhà tôi làm khách! ]
Tin nhắn này đối với Khương Mạt vừa quá bất ngờ lại quá đỗi vui mừng, hơn nữa còn là một cơ hội rất tốt, cô tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Sau khi trả lời Aria, Khương Mạt lập tức trở nên căng thẳng, cũng không còn tâm trí nghĩ đến chuyện xấu hổ tối qua nữa, bắt đầu chuẩn bị cho buổi hẹn tối nay.
Lúc chạng vạng, Cận Hành Giản quay về căn hộ đón cô, lái xe đến nhà Hayden.
Cận Hành Giản vẫn giữ phong cách ăn mặc lịch sự tao nhã thường ngày, từ đầu đến chân không chê vào đâu được, Khương Mạt thay một chiếc váy dài thiên về phong cách giản dị, không quá trang trọng nhưng cũng không quá tùy tiện.
Chỉ là lòng bàn tay cô vẫn rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Xe đi được nửa đường, Khương Mạt chợt nhớ ra Cận Hành Giản chỉ xách quà lên xe, không mang theo bức thư pháp đã đặc biệt chuẩn bị, vội nắm lấy tay anh, "Không mang bức tranh chữ!"
Giọng cô hơi cao, đến cả tài xế cũng kín đáo liếc nhìn qua gương chiếu hậu.
"Đừng lo, " Cận Hành Giản nắm lấy đầu ngón tay cô trong lòng bàn tay, dịu dàng trấn an, giúp cô gỡ bỏ gánh nặng trong lòng, "Tối nay là đến làm khách, tình bạn giữa em và Aria còn quý giá hơn chuyện của tôi."
Khương Mạt mím môi: "Nhưng trong lòng tôi, chuyện của anh là quan trọng nhất."
Cô thật sự rất muốn giúp được Cận Hành Giản.
Rất muốn anh thành công.
Không phải để chứng minh giá trị của bản thân mình đối với anh.
Chỉ đơn thuần là muốn vậy thôi.
Cận Hành Giản khẽ sững lại, nắm tay cô nhưng không nói thêm gì.
Nhà Hayden nằm ở khu phố phồn hoa nhất của khu Upper East Side, là một dãy biệt thự liền kề năm tầng, bề ngoài những căn nhà trong khu này không quá phô trương, nhưng nhìn vào những người ăn mặc tinh tế trên phố và những chiếc xe chạy ngang bên đường cũng đủ thấy mức độ giàu có.
Khương Mạt vừa xuống xe đã bị Aria nhiệt tình ôm chầm lấy, vợ của Hayden vừa ngạc nhiên trước tuổi tác còn trẻ của Khương Mạt, vừa vui mừng khi cô đến, ôm cô xong lại chào hỏi Cận Hành Giản rồi dẫn mọi người vào phòng khách.
Cận Hành Giản và Hayden đã gặp nhau nhiều lần, sau cái ôm xã giao ngắn gọn liền đi theo vào trong.
Phong cách thiết kế bên trong nhà Hayden cầu kỳ và xa hoa: bình phong mang hơi thở Trung Hoa, gối thêu, thảm nhung đỏ... tất cả được hòa trộn khéo léo vào phong cách "old money" đầy chất cổ điển, mà không hề có cảm giác không hài hòa.
Thời gian Khương Mạt và Cận Hành Giản đến được sắp xếp rất khéo, cách giờ ăn tối không còn bao lâu, mùi thức ăn từ phía phòng ăn đã thấp thoáng bay đến.
Không lâu sau, Khương Mạt nhận ra việc Cận Hành Giản không mang theo bức tranh chữ quả thật là quyết định đúng, buổi gặp hôm nay không giống đến thăm nhà mà giống một buổi tụ họp bạn bè hơn. Hayden vốn nói chuyện rất cởi mở, không bàn với Cận Hành Giản về cổ phiếu hay tài chính, đề tài chủ yếu xoay quanh Khương Mạt và Aria. Sau khi trịnh trọng cảm ơn Khương Mạt vì đã giúp Aria tối qua, biết cô đang học chuyên ngành khảo cổ và cũng có hiểu biết về tranh chữ, ông lại trò chuyện với cô về việc sưu tầm tranh chữ.
Tiếng Trung của Hayden rất lưu loát, có thể tiếp chủ đề của từng người trên bàn ăn, lại có Aria với tính cách như thiên thần luôn khuấy động bầu không khí, khiến bữa tối trở nên vô cùng vui vẻ.
Nhưng mãi không tìm được cơ hội thích hợp để mở ra chủ đề phục hồi sách cổ, điều này khiến Khương Mạt bắt đầu âm thầm sốt ruột.
Lúc này câu chuyện đang nhắc đến phiên đấu giá mùa thu của Christie's Hong Kong tháng 11 năm ngoái, chuyên về tranh chữ Trung Quốc.
Hayden tiếc nuối thở dài, "Trong phiên đó có một tác phẩm thư pháp của tiên sinh Hoàng Đình Kiên, trợ lý của tôi lúc đó không kịp quyết định, cuối cùng bị một người mua qua điện thoại đấu giá mất."
Khương Mạt lén liếc nhìn Cận Hành Giản, nếu cô nhớ không nhầm, bức đó đang ở chỗ Cận Hành Giản.
Cận Hành Giản thản nhiên tựa vào ghế, "Xem ra ông Hayden rất yêu thích tranh chữ thời Tống của Trung Quốc." Anh nâng mắt nhìn sang Aria, "Nghe nói tên tiếng Trung của tiểu thư Aria cũng xuất phát từ một tác phẩm thời Tống."
Bị gọi tên, Aria rất vui vẻ chia sẻ, bàn ăn là bàn tròn, cô ấy ngồi bên cạnh Khương Mạt, quay sang nháy mắt với cô, "Mạt, cậu đoán xem được không?"
Khương Mạt mỉm cười, thật ra chuyện này không khó đoán, "Là Như Mộng Lệnh của Lý Thanh Chiếu sao?"
"Bingo!" Aria bật cười, "Bài từ đó đẹp quá, bà ấy đúng là đệ nhất tài nữ, lần đầu tiên đọc là tôi đã thích rồi, nên lấy chữ 'Hải Đường' trong đó, lại dùng họ Lý, hy vọng bà ấy sẽ không trách."
"Không chỉ mình tôi đâu, ba tôi cũng thích, tiếc là tác phẩm ông ấy cất giữ bị sâu cắn lại còn bị mốc, lần trước còn suýt bị người ta sửa hỏng nữa." Aria lắc đầu cười.
Tác phẩm cô ấy nói tới hẳn chính là tranh chữ mà ông ngoại vô cùng trân quý họa bị hư hại Hayden từng nhắc đến trong cuộc phỏng vấn.
Tuy nhiên, việc Lý Thanh Chiếu có để lại tranh chữ truyền thế hay không vẫn luôn là điều còn gây tranh cãi.
Lời tiếp theo của Hayden đã chứng thực suy đoán của Khương Mạt, ông cười nói: "Bức tranh chữ đó là đồ sưu tầm của ông ngoại tôi, việc có phải tác phẩm của Lý tiên sinh hay không vẫn cần khảo chứng thêm. Năm ngoái tôi có mời người phục hồi, giống như Aria nói, suýt nữa thì sửa hỏng."
Ông nhìn sang Cận Hành Giản rồi lại quay sang Khương Mạt, "Sau đó tôi đã nhiều lần liên hệ với cô Lý Nam Kiều ở Trung Quốc. Bà ấy là chuyên gia phục hồi tranh chữ cổ, cả gia đình chúng tôi từng nhiều lần thấy bà xuất hiện trong các bản tin, nhưng đáng tiếc cô Lý không có kế hoạch ra nước ngoài, không ngờ Aria lại may mắn gặp được học trò của cô Lý, còn có được duyên phận như vậy, hôm nay khi con bé nhắc đến cô, tôi thực sự rất ngạc nhiên."
Bà Hayden mỉm cười xen vào, "Sợ làm phiền cô đột ngột nên Hayden lập tức liên hệ với Jin, mời hai người đến."
Nhịp tim Khương Mạt nhanh thêm vài phần, cô cố nén sự kinh ngạc nơi đáy mắt, nhìn sang Cận Hành Giản, đây là hướng phát triển mà cô chưa từng nghĩ tới.
Trên mặt Cận Hành Giản vẫn giữ nụ cười lịch sự, nhưng trong mắt không lộ ra cảm xúc gì.
Aria giả vờ hừ một tiếng giận dỗi: "Thì ra là mượn danh nghĩa của con để mời bạn con đến nhà, hoàn thành tâm nguyện của ba."
Cô ấy lại huých nhẹ vai Khương Mạt, "Mạt, cậu có giúp ông ấy không?"
Hayden nghiêm mặt, nói tiếp: "Đúng là muốn nhờ bà Cận." Ông ấy đổi giọng, "Cô Khương Mạt, giúp tôi hoàn thành tâm nguyện này được không?"
Tình thế lập tức xoay chuyển.
Dưới gầm bàn, đầu ngón tay cô bị ai đó nắm lấy, Khương Mạt khẽ siết cổ họng, nhìn sang Cận Hành Giản.
Cận Hành Giản hơi nhếch khóe môi, bóp nhẹ tay cô như một sự khích lệ, Khương Mạt mỉm cười nhìn Hayden: "Có thể cho tôi xem bức tranh chữ kia trước rồi mới quyết định được không?"
Tranh chữ được Hayden cất trong phòng sách tầng ba, tình trạng còn nghiêm trọng hơn những gì Aria miêu tả, ngoài việc bị sâu cắn và mốc, còn có những nếp gấp và vết đứt gãy rõ rệt, những phần giấy bị lão hóa nặng đã vỡ thành nhiều mảnh.
"Có thể phục hồi được không?" Hayden hỏi với giọng căng thẳng.
Khương Mạt cúi đầu cẩn thận kiểm tra, thử ghép các mảnh vỡ lại với nhau, rồi quan sát một lúc lâu.
Đây là một bức thư pháp kim thạch, một góc của bản khắc bị mất, phần chữ nhỏ cũng bị thiếu, cô chỉ những chỗ đó cho Hayden, "Việc bóc bồi* và vá sửa thì không có vấn đề, nhưng tôi phải nói trước với ông, những chỗ này phần chữ bị mất đã vượt quá một nửa của từng chữ, theo quy định thì không được phép tiếp bút, nói cách khác, sau khi phục hồi xong, những chỗ này vẫn sẽ bị khuyết giống như hiện giờ."Bóc bồi
Hayden thở phào một hơi, rồi lại hỏi: "Ở nước ngoài... cũng phải tuân theo pháp luật Trung Quốc sao?"
Khương Mạt đứng thẳng dậy, mỉm cười nhìn ông ấy: "Tất nhiên, đây là quy định trong Luật Bảo vệ Di vật Văn hóa của Trung Quốc. Tôi là một người phục chế di vật văn hóa Trung Quốc, ở đâu cũng phải tuân thủ luật pháp Trung Quốc, nguyên tắc của chúng tôi là can thiệp tối thiểu, Hayden tiên sinh có thể chấp nhận không?"
Hayden nhún vai, "Tôi còn lựa chọn nào khác sao?"
Mọi người đều bật cười.
Bức tranh chữ này rất quý giá với Hayden, ông không hi vọng Khương Mạt mang nó rời khỏi nhà.
"Tầng bốn có một phòng trống, có thể dùng làm nơi phục hồi, cũng có phòng khách sạch sẽ để cô Khương nghỉ ngơi, nếu buổi tối ở lại cũng không vấn đề gì." Hayden nói.
"Không cần đâu, mong bà Hayden ban ngày chăm sóc tốt cho vợ tôi là được." Khương Mạt còn chưa kịp nói, Cận Hành Giản đã thay cô từ chối, "Thời gian buổi tối của cô ấy thuộc về tôi. Tôi sẽ đến đón cô ấy."
Câu nói này nghe đầy vẻ ám muội, Aria lập tức hiểu ý, nháy mắt đầy ẩn ý với Khương Mạt, khiến mặt cô đỏ bừng.
So với trúng xổ số còn kỳ diệu hơn, mọi chuyện cứ thế được quyết định, suôn sẻ đến mức Khương Mạt không dám tin, cảm giác như đang bước trên mây, không chân thực chút nào.
Aria gọi quản gia tới, Khương Mạt dặn dò các hạng mục cần chuẩn bị, rồi bị Aria kéo lên tầng thượng, Cận Hành Giản ở lại dưới lầu.
Cả tầng này đều là địa bàn của Aria, bên cạnh phòng khách nhỏ có một quầy bar, trên giá rượu bày đầy những chai rượu đủ màu sắc, Aria kéo Khương Mạt lại đó, để cô ngồi trước quầy bar, còn mình vòng ra phía sau.
"Tôi biết ngay mình không nhìn nhầm người mà." Aria lấy ra hai chiếc ly trống rồi lại lôi ra một chai rượu trắng, "Những cô gái uống 'Liệp Xuân' mà hôm sau vẫn bò dậy nổi đều là dạng này."
Cô ấy dựng ngón cái tay phải lên, vặn nắp chai rượu, "Tôi là vậy, cậu cũng vậy."
Khương Mạt nhìn ba chữ đỏ chói "Ngũ Lương Dịch" trên thân chai vàng óng, thái dương nhảy một cái, vội vàng dùng che miệng ly lại, trong lòng thầm nghĩ tôi đâu phải loại đó, cậu đừng hại tôi!
"Ông Hayden biết cậu lén giấu rượu trắng không?" Khương Mạt liếc thân chai thêm lần nữa, giọng hạ thấp vài phần, "Lại còn 60 độ nữa."
"Chai này là ông ấy tặng tôi đó." Aria cười to, gạt tay cô ra rồi cực kỳ hào sảng rót đầy ly, cô ấy tự cầm ly chạm nhẹ vào ly của Khương Mạt, uống một ngụm rồi thỏa mãn hít một hơi, "Lễ nghi Trung Quốc, 'Rót rượu phải đầy ly, rót trà chỉ tám phần'."
"..." Khương Mạt nhìn ly rượu gần như sắp tràn ra ngoài mà chẳng muốn động vào, bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc vì sao Aria lại cho rằng cô thích uống rượu.
"Uống đi, Mạt. Chồng cậu ở đây, anh ấy sẽ bế cậu về nhà mà." Aria giục.
Tình huống này thật đáng sợ.
Chỉ nghĩ thôi Khương Mạt đã rùng mình, cô tìm đại một lý do: "Ngày mai còn phải phục hồi tranh chữ cho ông Hayden, hôm nay không thể uống rượu."
"Uống xong sẽ đau đầu à?" Aria nghiêm túc hỏi.
Không, sẽ đau... 𝐦ô_ⓝ_𝖌.
Khương Mạt nghĩ trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn đáp rất nghiêm túc: "Uống rượu tay sẽ run, sẽ sửa tranh của ông ấy thành còn tệ hơn."
Aria lập tức bị lừa.
Hai người lại trò chuyện thêm một lúc thì Cận Hành Giản lên lầu gọi người.
Sau khi hẹn với Hayden rằng khi phòng chuẩn bị xong sẽ liên lạc lại, Khương Mạt theo Cận Hành Giản ra về, khác với lúc đến còn căng thẳng bất an, trên đường về Khương Mạt đã hoàn toàn thả lỏng, lúc lên xe còn vô thức khe khẽ ngân nga một giai điệu.
Tối qua Cận Hành Giản không nghỉ ngơi tốt, hôm nay lại bận rộn cả ngày, lúc này anh nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng vẫn hỏi cô: "Trên lầu uống vui lắm à?"
Vừa đón cô lên xe, anh đã ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trên người cô.
"Không có." Khương Mạt lập tức giải thích, "Ngoài ly trên bàn ăn ra thì tối nay tôi không đụng đến rượu nữa."
"Vậy tối nay bà Cận còn tỉnh táo chứ?"
"Vô cùng tỉnh táo!"
"Vậy thì tốt, " Cận Hành Giản mở mắt, đôi mắt dài đen nhánh liếc sang cô, "Phiền bà Cận về giúp tôi bôi thuốc."
"Và cả chuyện tối qua em nói... tối nay sẽ báo đáp tôi."
Trong đầu Khương Mạt hoàn toàn không có ký ức gì về chuyện đó, con ngươi cô co lại, cổ họng bỗng căng lên, "Báo đáp anh cái gì?"
"Giúp tôi tắm."
Dường như cảm thấy mức độ này vẫn chưa đủ khiến cô xấu hổ đến 𝖈♓ế_ⓣ, Cận Hành Giản cong nhẹ khóe môi, bổ sung thêm: "Nguyên văn lời em là: 'Cận Hành Giản, anh tắm cho tôi thoải mái quá, tối mai nhất định tôi sẽ tắm lại cho anh, để anh cũng được thoải mái."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 023 | Ch. 025 → |
