Ngoại truyện: Thanh mai trúc mã (Hoàn toàn văn)
| ← Ch.105 |
Chương 104: Đợi đến hai mươi tuổi thì kết h●ô●п với anh được không,
Edit: Thanh
Khương Mạt: "Thì... theo trình tự bình thường thôi."
Ôm, nắm tay, ♓●ô●п người ta đến khóc...
"Ồ ~~" Trình Ngu kéo dài giọng, đặt váy lại chỗ cũ, "Ba cậu sửa phòng đấm bốc chắc là lần trước đánh anh cậu chưa đã nhỉ? Nghe nói mấy ông bố nhìn con rể đều giống như nhìn con heo vừa ủi mất cải trắng nhà mình."
Khương Mạt: "..."
Ba cô đối với Cận Hành Giản chắc cũng khá hài lòng mà, cô từng nghe lén ba khen anh mấy lần với mẹ rồi.
Dù Khương Thương Thần nghĩ thế nào, Khương Mạt vẫn lên máy bay bay sang New York.
Lúc hạ cánh là buổi tối theo giờ địa phương, đến căn hộ của Cận Hành Giản đã gần nửa đêm.
Khương Mạt chưa kịp thích nghi múi giờ, cả người vẫn tràn đầy năng lượng, lại thêm việc ra nước ngoài không bị quản thúc, cả người như một con bướm nhỏ vui vẻ, cô đá giày ra, chạy vào trong, ngả người xuống sofa, sofa quay lưng về phía cửa, cô nằm ngược nhìn anh, "Em ngủ ở đâu vậy?"
Cận Hành Giản đóng cửa lại, éo vali của cô vào, cúi xuống xếp giày cho cô, căn phòng rộng rãi, giọng anh như từ xa vọng lại: "Phòng anh."
Khương Mạt "phắt" một cái ngồi thẳng dậy, má nóng lên, tim cũng đập nhanh hơn vài nhịp, "Phải... phải ngủ chung à?"
Cận Hành Giản đẩy vali đi ngang qua, khóe mắt mang ý cười: "Em muốn ngủ một mình?"
Đáp án đương nhiên là không.
Cô dính anh thì trước giờ chẳng bao giờ quan tâm anh có chịu nổi hay không.
Khương Mạt cố gắng kìm nén khóe môi đang cong lên, hai tay giấu ra sau lưng, nhún nhảy đi theo anh.
Trong phòng ngủ, hai chiếc gối đặt sát nhau đầy ám muội, một chiếc chăn trải ngay ngắn, Cận Hành Giản mở tủ quần áo, bên trong đã dành sẵn một nửa không gian cho cô.
Anh quay đầu lại, ánh mắt lướt qua gò má cô, khóe 𝖒ô.𝒾 🌜oп.ⓖ ⓛ.ê.n một nụ cười đầy ẩn ý.
Tim Khương Mạt đập càng nhanh, cô giả vờ buồn ngủ ngáp một cái, mở vali lấy quần áo đi tắm, rồi phát hiện ra vấn đề ——
Cô quên mang đồ ngủ.
Ngẩng lên nhìn Cận Hành Giản, anh cũng nhận ra tình huống của cô, nhướng nhẹ mày, lấy một chiếc sơ mi của mình đưa cho cô.
Cho đến khi tắm xong, má Khương Mạt vẫn nóng.
Chiếc sơ mi nam mặc lên người cô rộng thùng thình, phần пⓖ-ự-↪️ phồng lên mề-𝖒 〽️ạ-i, vạt áo chỉ vừa đủ che qua đùi, đôi chân trắng thon lộ ra hết.
Chậm rãi sấy khô tóc, Khương Mạt cất máy sấy, 𝒽●é 〽️●ở cửa một chút, trong phòng không có ai, bên ngoài mơ hồ có tiếng động nhỏ, Cận Hành Giản dường như đi tắm ở phòng khác.
Cô khẽ thở phào, mở cửa đi ra, nhanh chóng chạy đến giường vén chăn chui vào.
Đây không phải lần đầu hai người ngủ chung, nhưng giờ cô đã mười tám tuổi, lại mặc áo của anh, đắp chăn đầy mùi hương của anh, tim Khương Mạt lại 〽️●ấ●t 🎋ı●ể●〽️ 𝖘🅾️●á●𝐭 mà đập nhanh hơn.
Cô mở điện thoại tìm kiếm một lúc, đỏ mặt tắt đi, nhân lúc Cận Hành Giản chưa quay lại, cô chạy đến tủ rượu của anh mở một chai whisky uống mấy ngụm, súc miệng, đánh răng sạch sẽ rồi chạy về, mở tủ lấy váy ra ướm lên người.
Chưa kịp chọn xong thì nghe tiếng bước chân đến gần, Khương Mạt vội treo váy lại, tắt đèn lớn, chui vào chăn, kéo chăn lên tận mũi, đôi mắt hơi híp lại.
Căn phòng tối, chỉ có một chiếc đèn đứng ở góc phát sáng.
Tiếng bước chân sau khi mở cửa dường như khựng lại vài giây, rồi tiếp tục tiến vào, cuối cùng dừng bên giường.
Dưới ánh sáng mờ, Cận Hành Giản khoác áo choàng lụa tối màu, cổ áo mở rộng, dây buộc chỉ thắt lỏng ở eo, phần п🌀ự·𝒸 săn chắc lộ ra hơn nửa.
"Sao tắt đèn rồi?"
Cùng với câu hỏi đó, chăn bị nhẹ nhàng vén lên, Cận Hành Giản cũng nằm xuống.
Hô hấp Khương Mạt trở nên căng thẳng, nhắm chặt mắt.
Mũi cô bị chạm nhẹ một cái, cánh tay anh vươn ra, dễ dàng kéo cô vào lòng, anh cọ nhẹ mũi vào mũi cô, ngón tay gạt lọn tóc bên má cô ra sau tai, ✝️𝖍â●ⓝ mậ●✞ hỏi: "Ngủ thật rồi à?"
Hàng mi dài run nhẹ hai cái, Khương Mạt mím môi không nói.
"Vậy anh ♓●ô●n em nhé?"
Ngón tay anh chậm rãi trượt dọc theo má cô, dừng lại ở cằm, khẽ nâng lên.
Khóe môi hồng vốn đang mím lại thả lỏng, hơi chu ra phía trước, bàn tay đặt giữa hai người lặng lẽ bò lên vùng bụng phẳng rắn chắc của anh.
Nụ 𝖍·ô·п như dự đoán không rơi xuống, Cận Hành Giản nắm cổ tay Khương Mạt kéo lên, giọng mang ý cười: "Tay nhỏ đặt đâu đấy?"
Khương Mạt không giả vờ ngủ nữa, nheo mắt cười, đầu ngón tay đặt lên vai anh, người tiến lại gần: "Đặt lên người anh chứ đâu."
Không hiểu vì sao, lúc ngủ một mình thế nào cũng được, nhưng chỉ cần nằm cạnh Cận Hành Giản là cô lại muốn dính lấy anh, tay anh, 𝓃ɢ.ự.𝖈 anh, hay bụng anh, tiện chỗ nào là dính chỗ đó.
Cận Hành Giản đè cô ♓ô-ⓝ một cái, "Uống rượu rồi?"
Khương Mạt hừ một tiếng coi như đáp, mắt phủ một lớp ánh sáng mờ, theo hơi thở anh mà 𝐡ô.n lại, đầu lưỡi lướt nhẹ qua môi anh.
Dáng vẻ ấy như một lời mời, đầu lưỡi nhỏ nhanh chóng bị giữ lại, lưng cô bị một bàn tay lớn ôm lấy, ép vào lồng 𝐧_ⓖự_𝖈 rắn chắc.
Hai người đã h_ô_𝖓 nhau ở rất nhiều nơi, dưới bầu trời đầy sao, dưới cơn mưa nhẹ, trong khu vườn yên tĩnh, dưới bóng cây tối ở ký túc xá... Những nụ 𝐡ô.ռ không bị ai quấy rầy thường kéo dài, dịu dàng mà sâu lắng.
Cũng từng lén ♓-ô-𝖓 vội ở sau cửa phòng sách, góc hành lang.
Nhưng cùng nằm trong một chiếc chăn mà h●ô●ⓝ là lần đầu, Cận Hành Giản 𝒽ô_ⓝ rất chậm, bắt được đầu lưỡi cô tinh tế thưởng thức, nhịp thở dần rối loạn, cúc áo lỏng lẻo, không biết đã ♓·ô·𝓃 bao lâu, cô được kéo lên nằm trên người anh, thứ trắng nõn bắt mắt trước người ép ra đư·ờ·𝖓·🌀 cⓞ·𝐧·𝐠 mê người, chăn phủ ngang eo, lưng cô ướt đẫm mồ hôi, cơ thể 𝓃*ó*ռ*ɢ 𝒷ừ*ռ*𝐠, rung động mãnh liệt.
Cô nằm trên ռ*🌀*ự*↪️ anh, tựa vào vai anh để điều hòa hơi thở, vẫn cảm nhận rõ nhịp tim mạnh mẽ và sự khao khát của anh.
Đầu ngón 𝐭_🔼_𝓎 𝐤♓_ẽ ↪️_♓ạ_𝖒 vai anh, Khương Mạt lên tiếng: "Cận Hành Giản, anh có mua cái đó không?"
"Cái gì?"
"Thì cái đó..."
"Bao cao su?"
Khương Mạt ↪️ắ·𝓃 n♓·ẹ cằm anh, rất khẽ "ừ" một tiếng.
"Không có."
"???" Điều này hoàn toàn ngoài dự đoán của Khương Mạt, cô chống người lên nhìn anh, "Vậy hôm nay... chỉ... ngủ thôi à?"
"Không thì sao? Lần nào chẳng ôm em ngủ?" Anh gõ nhẹ trán cô, cười trêu, "Đầu nhỏ nghĩ gì vậy?"
Khương Mạt ngẩn ra, vậy việc cô chạy đi uống rượu lấy dũng khí chẳng phải rất ngốc sao?
Đúng lúc đó anh lại cười hỏi, lồng ռ.g.ự.ⓒ rung lên, "Mà còn chưa hỏi em, sao lại uống rượu?"
"Em... để dễ ngủ." Cô lăn khỏi người anh, nhìn anh từ trên xuống dưới, nhớ lại những lần ngủ chung trước đây, dù nhìn thế nào cũng không giống kiểu không có nhu cầu, vậy thì là anh tự kiềm chế.
"Vậy ngủ đi." Cận Hành Giản xoa mặt cô.
Khương Mạt nhìn anh một lúc, ngáp một cái, mắt cong cong, "Buồn ngủ quá à, anh ôm em ngủ đi."
Cô lăn vào lòng anh, tay chân quấn lấy người anh, đùi khẽ cọ qua chân anh và bụng dưới, khoác lên lưng không thoải mái, cố lại chậm chạp chuyển xuống dưới, đầu ngón tay tiến vào trong áo ngủ dán lên ⓝɢ_ự_𝖈 anh, cuối cùng thở ra một hơi mãn nguyện.
Cơ thể Cận Hành Giản run lên.
Làn da cô gái nhỏ mịn màn, thân hình Ⓜ️ề_ⓜ 𝖒ạ_❗, lúc chân cô cọ qua người anh như chuyển động chậm, mỗi giây chạm vào đều khiến anh vừa như được thưởng, vừa như bị thử thách, anh nằm im cho cô ôm, tay máy móc đặt sau lưng cô vỗ nhẹ.
Một phút.
Hai phút.
Năm phút.
Mồ hôi lặng lẽ chảy xuống lưng.
Người trong lòng thở đều, cánh mũi nhỏ thỉnh thoảng phập phòng, cánh môi hồng hào gần ngay trước mắt hơi ⓗ●é m●ở như mời gọi người đến thưởng thức.
Cận Hành Giản nuốt khan, ⓗ-ô-ⓝ nhẹ lên đầu mũi cô, cẩn thận gỡ tay cô ra rồi chậm rãi đứng dậy.
Nửa tiếng sau, anh quay lại, người vẫn còn lạnh, vừa chui vào chăn thì cô gái đang ngủ quay người lại chui vào lòng anh, dán sát vào anh theo bản năng, rồi lại co người vì lạnh, tiếp tục dán vào như mộng du, trán áp lên cằm anh, hô hấp lên xuống phả lên yết hầu anh.
Đêm đó không ai ngủ ngon, Cận Hành Giản là do ✝️_hâ_n ⓣ𝖍_ể quá phấn khởi dẫn đến đầu óc không thể không tỉnh táo, Khương Mạt thì chưa quen múi giờ lại còn "nghịch".
Đến gần bốn năm giờ sáng Khương Mạt mới thật sự ngủ say, Cận Hành Giản mới có thể chợp mắt.
Bốn tiếng sau, có bưu kiện được giao đến, Cận Hành Giản dậy ký nhận rồi thay đồ tham gia họp video.
Gần cuối buổi, cửa phòng làm việc mở ra, Khương Mạt còn ngái ngủ, chân trần bước vào, leo lên người anh, giọng mơ màng: "Sao anh ở đây?"
Bên tai nghe, người đang báo cáo khựng lại, nghi ngờ mình nghe nhầm, boss còn trẻ, nhưng bao năm nay luôn sống rất kỷ luật, bên cạnh chưa từng có phụ nữ... sao lại có giọng nữ trong nhà? Hơn nữa camera đột nhiên tắt đi...
Anh ta nghe thêm thì không còn tiếng gì khác.
Cận Hành Giản tắt mic, đỡ eo Khương Mạt, vòng eo thiếu nữ Ⓜ️_ề_ɱ Ⓜ️_ạ_ï tinh tế, một cách tay đã có thể ôm trọn, "Ngoan, về phòng ngủ tiếp đi, anh đang họp."
Khương Mạt nheo mắt nhìn màn hình, thấy không phải gọi video thì yên tâm trèo hẳn lên ngồi trên đùi anh, cằm tựa lên vai anh, như mèo con mềm nhũn, "Họ không thấy đâu, ôm một chút đi mà."
"Nghe được đấy." Anh bóp nhẹ sau cổ cô trêu.
Khương Mạt cứng người một giây, vùi đầu vào cổ anh, nhắm mắt ♓●ô●𝓃 nhẹ một cái, thì thầm: "Vậy anh đừng gọi tên em."
Không gọi tên em thì không mất mặt em.
Mất mặt mình anh là đượic.
Hiểu được ý tứ trong câu nói của cô, khóe môi Cận Hành Giản khẽ cong lên, đúng lúc vị quản lý cấp cao báo cáo xong, anh mở mic đưa ra chỉ thị, tay trái thỉnh thoảng vuốt nhẹ dọc theo lưng cô.
Cô vẫn mặc chiếc sơ mi của anh, sau một đêm, vải đã có những nếp nhăn nhỏ, anh nhẹ nhàng vuốt lưng cô, thỉnh thoảng vỗ một cái như dỗ cô ngủ, khung người cô mảnh mai, bắp chân trắng nõn áp sát lên chiếc quần tây sẫm màu của anh, phần bắp chân 𝖒*ề*ɱ mạ*𝐢, nếu dùng đầu ngón tay ấn vào chắc sẽ để lại vết lõm nhỏ.
Trong tai nghe, cấp dưới đọc một loạt số liệu. Cận Hành Giản tập trung nghe, tay cũng dừng lại.
Người trong lòng khẽ động như có chút bất mãn.
Cận Hành Giản khẽ "ừ" một tiếng rất thấp, âm cuối nhẹ đến mức gần như tan vào cổ họng.
Con số vừa rồi đã quên mất một phần, anh khẽ bế cô ra xa một chút, lại tiếp tục vỗ nhẹ lưng cô, "Ngoan, ngủ đi."
Khương Mạt vùi trong hõm cổ anh khẽ mở mắt, lông mi chớp nhẹ vài cái, hừ một tiếng khó chịu, hai chân cọ về phía trước, rồi chậm rãi trở lại vị trí ban đầu, tay vòng lên cổ anh.
Cảm giác tối qua lại quay về.
Cận Hành Giản nặng nề hít sâu một hơi, trong tai nghe người ta gọi tên anh chờ quyết định, anh khẽ khàng hắng giọng, mở mic, hơi cúi người về phía trước, gõ vài cái lên laptop, tiện thể ôm cô dịch ra trước.
Không ngờ cô lại cọ trở lại, dường như còn khẽ cười.
Kiểu cười khi nghịch ngợm thành công.
Hiếm khi anh bị khựng lại trong cuộc họp, phòng họp trực tuyến bỗng trở nên im lặng, từng giây như bị kéo dài vô tận.
Khương Mạt nằm yên trong lòng Cận Hành Giản, dần nhận ra có gì đó không ổn, tóc bên tai bị vén ra sau, một chiếc tai nghe nhẹ nhàng được đeo lên tai cô, trong tai nghe vang lên giọng của cấp dưới đang dè dặt đề xuất: "Jin, có cần nghỉ mười phút... hoặc nửa tiếng không?"
Mặt Khương Mạt từ từ đỏ lên.
Một bàn tay nâng cằm cô lên, buộc cô ngồi thẳng, khi ánh mắt chạm vào đôi mắt đã hoàn toàn tỉnh táo của cô, mày anh khẽ nhướng lên, trong khoảnh khắc đó, Khương Mạt cảm thấy toàn thân căng cứng, cô bắt đầu nghi ngờ liệu những hành động nhỏ từ tối qua đến giờ có bị anh nhìn thấu hay không.
Cận Hành Giản ôm eo cô, ánh mắt nhìn cô đầy ẩn ý, từ chối đề nghị nghỉ ngơi của cấp dưới, nói vài câu đưa ra phương án rồi kết thúc cuộc họp.
Âm thanh trong tai nghe biến mất.
Phòng làm việc trở nên yên tĩnh.
Dù không đến công ty, cách ăn mặc của Cận Hành Giản vẫn chỉn chu, bộ vest may thủ công kiểu Ý, áo sơ mi, áo gile, cà vạt thắt kiểu bán Windsor làm giảm bớt sự sắc lạnh, lúc này lại mang vài phần phóng khoáng.
Cận Hành Giản đưa tay kéo nhẹ cà vạt.
Toang rồi!
Trong lòng Khương Mạt vang lên hồi chuông cảnh báo, cô tháo tai nghe đặt sang một bên, nghiêng chân định trốn nhưng bị Cận Hành Giản đè bắp chân giam trong lòng.
"Làm chuyện xấu xong tỉnh táo hẳn rồi?" Cận Hành Giản hỏi.
Giọng anh rõ ràng vẫn nhẹ nhàng, nhưng cô lại cảm nhận được chút gì đó nguy hiểm phía sau, cô nuốt khan, chột dạ phủ nhận: "... Không có."
Khóe môi Cận Hành Giản khẽ nhếch, từ chối cho ý kiến.
"Việc này vốn định để sau rồi mới làm." Anh vươn tay lấy hộp khăn giấy trên bàn, rút một chiếc khăn ướt, chậm rãi lau các ngón tay.
Ngón tay sạch sẽ hơi lạnh chạm lên khóe môi cô, Khương Mạt nín thở, cơ thể vô thức căng lên, ánh mắt khẽ run.
Cận Hành Giản cụp mắt nhìn cô, "Nhưng có một bạn nhỏ quá nghịch, cần phải dạy dỗ một chút."
Anh bế cô đặt lên bàn, Khương Mạt căng thẳng vịn vai anh, chiếc laptop trên bàn không biết từ lúc nào đã được đóng lại và dời đi, mặt bàn trơn nhẵn, hai chân cô buông xuống tự nhiên, vô thức khép lại khi chạm vào lớp vải quần tây của anh.
Hai tay Cận Hành Giản chống bên người cô, hai chân chen vào giữa chân cô, ép cô trong khoảng không gian chật hẹp, cúi xuống khẽ hít một hơi nơi khóe môi cô, giọng anh trầm thấp, chậm rãi, như thật sự đang hỏi ý kiến cô, "Cục cưng, em nói xem nên làm gì đây?"
Nhưng những ngón tay anh đã vén lớp vải mỏng ra, chạm vào nơi ẩm ướt.
Khương Mạt 🎋-ẹ-🅿️ chặ-ⓣ chân, mím môi không nói nên lời.
Cuối cùng cô cũng biết việc anh muốn làm là gì.
...
(Nội dung này đã bị lượt bớt)
...
Thay vào đó, chính những cảm xúc bên trong cô dường như nằm ngoài tầm kiểm soát của cô.
Cận Hành Giản dường như hiểu được, khẽ bật cười, một tay anh nâng cằm cô lên, tiếp tục 𝐡.ô.n cô một cách dịu dàng, nhẹ nhàng nói, "Cục cưng, cởi ra được không?"
"Hửm?" Khương Mạt bị ♓ô·𝐧 đến mơ hồ, àng mi dài long lanh đẫm lệ.
Cận Hành Giản không trả lời cô nữa, rút tay ra ôm lấy cô.
Khương Mạt cảm thấy tim mình đột nhiên trống rỗng, khi được đặt trở lại bàn, Cận Hành Giản cầm một mảnh vải mỏng trong tay, ánh mắt dán chặt vào chỗ ẩm ướt ở giữa, hai má Khương Mạt lập tức đỏ bừng, cô cố với lấy nhưng Cận Hành Giản đã nắm cổ tay không cho cô cử động.
Sự chênh lệch thể lực giữa nam và nữ quá rõ ràng, chút sức lực của cô bị anh dễ dàng hóa giải, một tay bị bẻ ra sau lưng, Cận Hành Giản cười nói: "Còn sợ em không thích."
Cúc áo sơ mi trong lúc giằng co bung ra mấy chiếc, cổ áo trượt xuống vai, lộ ra xương quai xanh thon thẳng, anh cúi xuống 𝖍*ô*п nhẹ lên đó, ngón tay quen thuộc lần mò, ánh mắt dõi theo biểu cảm của cô: "Tối qua mấy giờ mới ngủ?"
Cảm giác nóng dâng lên trong cơ thể, Khương Mạt nheo mắt, đầu óc mơ hồ, thành thật trả lời: "Lúc anh tắm lần thứ ba quay lại."
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười khẽ của người đàn ông, lực trên tay Cận Hành Giản bỗng nặng thêm vài phần, Khương Mạt 𝐜ắ·ⓝ m·ô·ï, hơi muốn khóc, cúi đầu tựa trán vào ⓝ🌀-ự-↪️ anh †.♓.ở 🌀.ấ.𝓅, trong tầm nhìn mờ nhòe, chiếc vòng sáng trên ngón tay anh dần bị "cô" nuốt lấy, cảm giác ma sát lạnh và thô rõ rệt.
"Cận Hành Giản..." Cô nắm chặt tay anh, "Trên tay anh là gì vậy?"
"Nhẫn."
Anh rút tay ra cho cô nhìn, rồi mở ngăn kéo lấy ra hai chiếc hộp.
Nước đọng ướt lan ra mép ngăn kéo, trên hộp cũng có vài giọt.
Hộp nhung xanh vuông vắn mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn nữ đơn giản mà tinh tế, cùng một cặp với chiếc trên tay anh.
Cận Hành Giản không hỏi ý cô, nâng tay cô lên, đeo nhẫn vào ngón tay cô, rồi mở món đồ mà tối qua anh nói là chưa mua, tự mình đeo vào, từng chút tiến vào cô: "Được không?"
Anh đứng trước mặt cô, áo trên vẫn chỉnh tề, chỉ có thắt lưng đã tháo, còn trên người cô chỉ mặc một chiếc sơ mi của anh.
Hành động không hề "quân tử" lại đi hỏi lời "quân tử", Khương Mạt 𝒸ắ.ⓝ 𝖒.ô.❗, đầu ngón tay gần như bấm sâu vào tay anh, vừa 𝖙*ⓗ*ở g*ấ*𝓅 vừa mắng: "Đồ khốn!"
Cận Hành Giản cười mặc cho cô mắng, ngón tay ch*m r** v**t v* bả vai cô, lưng cô, rồi dừng ở eo cô, môi nhẹ nhàng 𝐡_ô_𝖓 cô: "Đáng lẽ nên để em ăn sáng trước."
Có lẽ cũng chẳng giữ được lâu.
Hai mươi phút sau, Khương Mạt hít nhẹ mũi nghĩ.
Không gian vắng lặng trở nên nóng ẩm, người đàn ông trước mặt thỉnh thoảng dừng lại vì hơi thở không ổn định, trên cổ anh lấm tấm mồ hôi, anh tháo cà vạt đặt sang một bên, cởi thêm hai cúc áo, bàn tay ướt mồ hôi nắm lấy chân cô nâng lên, để chân cô giẫm lên mặt bàn.
Anh cúi xuống ♓ô·𝓃 lên đầu gối trắng mịn của cô, giọng dịu dàng: "Tự giữ một chút nhé."
Nhưng động tác lại hoàn toàn trái ngược.
Mặt bàn gỗ óc chó vừa lạnh vừa cứng, điện thoại rung lên bên tay cô, Khương Mạt nghiêng đầu nhìn, tên trợ lý của Cận Hành Giản hiện trên màn hình.
Nghĩ đến đây là giờ làm việc của anh, lại còn là phòng làm việc của anh, cả người Khương Mạt ռóⓝ-ℊ bừռ-𝖌, r●ⓤ●𝓃 rẩ●🍸: "Điện thoại..."
Cận Hành Giản khẽ "ừ" một tiếng rồi dừng lại, điều chỉnh lại hơi thở một lúc mới nghe máy, ánh mắt anh vẫn dừng trên mặt cô, lồng п🌀ự_𝖈 lên xuống, im lặng nghe nửa phút rồi "ừ" một tiếng, cúp máy.
Khương Mạt còn chưa kịp thở đều thì đã bị anh bế lên.
Sự thay đổi đột ngột khiến cô trực tiếp khóc thành tiếng, 𝖗-ц-п г-ẩ-ⓨ cắn lên vai anh, trước mắt mờ đi không thể nhìn rõ, âm thanh bên tai cũng trở nên xa xăm.
Dường như Cận Hành Giản đã cười, anh vỗ lưng cô hỏi gì đó.
Cô khẽ nức nở, không nghe rõ, anh đặt cô ⅼ●ê●п 🌀𝒾ư●ờ●𝐧●𝐠 rồi hỏi lại, giọng dịu dàng như dỗ dành: "Cục cưng, đợi đến hai mươi tuổi thì kết 𝖍*ô*ⓝ với anh được không?"
Tầm nhìn dần rõ lại, trên vai anh có hai hàng dấu răng, thấp thoáng vết 〽️á*ⓤ, Khương Mạt lau nước mắt, giơ chân đạp vào ⓝℊự●↪️ anh: "Có ai cầu ⓗô·n kiểu này không hả?"
Thời điểm sớm hơn hai năm, hoàn cảnh cũng...
Hoàn cảnh cũng loạn hết cả lên!
Anh giữ lấy cổ chân cô, cúi xuống ♓_ô_ⓝ nhẹ, "Không phải cầu ♓ô-ռ-, là muốn em phải chịu trách nhiệm với anh."
Khương Mạt mở to mắt, sao lại có người có thể mặt dày nói ra câu như vậy chứ?
Biểu cảm của cô quá rõ ràng, tất cả đều hiện hết trên mặt, Cận Hành Giản lại bế cô lên, "Không trêu em nữa, là anh muốn cưới em, cũng muốn em biết anh là người đáng tin."
Năm ngoái Khương Thương Thần đưa anh vào phòng tập không phải để đánh mà là để nói chuyện, hỏi về kế hoạch tương lai. Sau khi biết Khương Mạt không định đi du học, anh liền chuyển trọng tâm sự nghiệp về trong nước, điều này khiến Khương Thương Thần rất hài lòng, nhưng cuối cùng ông vẫn ra tay đánh anh, là vì anh nói muốn đợi Khương Mạt 20 tuổi liền đi đăng ký kết ♓ô*ⓝ*.
Có những người, bản thân cưới vợ khi còn trẻ, nhưng lại bảo vệ con gái mình cực kỳ nghiêm ngặt.
May mà sau đó Khương Thương Thần vẫn nhượng bộ, để Khương Mạt tự quyết định.
Cận Hành Giản xoay xoay chiếc nhẫn trên tay cô, "Chú Khương và dì Thẩm đều biết chuyện anh đặt làm nhẫn."
Khương Mạt nghi ngờ ngẩng đầu, nhưng nhìn ánh mắt thản nhiên của anh thì không nghi ngờ nữa.
Chỉ là cô vẫn cảm thấy... yêu còn chưa đủ lâu, chuyện kết 𝖍ô_ⓝ đối với cô vẫn quá xa vời, gia đình cô toàn người chung tình, ba mẹ cô đến giờ vẫn rất yêu nhau, nếu không có gì bất ngờ, cô cũng sẽ chỉ yêu một người trong đời.
Người đàn ông trước mắt vừa chân thành lại vừa xảo quyệt, anh sẽ xử lý mọi lo lắng của cô, cũng sẽ từ lúc cô còn mơ hồ về tình cảm mà giăng sẵn "bẫy" chờ cô bước vào. Lúc đầu cô không biết, nhưng cảm xúc thì không thể lừa dối, dù có người nhắc nhở, cô vẫn không do dự mà bước vào.
Hay là cứ đồng ý trước, giữ người này về phía mình đã rồi tính sau, dù sau này cô muốn hoãn cưới thêm vài năm, chẳng lẽ anh có thể trói cô đi đăng ký sao?
Ba cô có tiền, lại còn biết đánh nhau, cũng không thể để anh bắt nạt cô được.
Nghĩ thông suốt, Khương Mạt chu môi 𝖍ô_𝓃 lên môi Cận Hành Giản một cái, ngẩng cao giọng đầy kiêu ngạo: "Vậy anh quỳ xuống, cầu ⓗ·ô·ռ lại đàng hoàng thì em sẽ cân nhắc."
Khóe mắt Cận Hành Giản hiện lên ý cười, chậm rãi cong môi, "Quỳ kiểu nào?"
Tai Khương Mạt đỏ bừng, tát nhẹ vào mặt anh một cái, không nhịn được bật cười.
Trước đây sao cô không nhận ra người này lại đen tối như vậy chứ?
HOÀN TOÀN VĂN
Ồ yeahhh lại hoàn thêm một bộ nữa gòi nè, cảm ơn mọi người thời gian qua đã theo dõi ủng hộ truyện 🫶 Giờ em cũng chưa có kế hoạch sẽ làm truyện mới nên không biết khi nào mới gặp lại mọi người, hẹn mọi người một ngày gần nhất nha 🎉 , , vn, live
, vn
| ← Ch. 105 |
