Truyện:Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ - Chương 048

Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ
Trọn bộ 106 chương
Chương 048
Nhạy cảm
0.00
(0 votes)


Chương (1-106)

Chương 48: Thương vợ

Edit: Thanh

————-

Những thông tin tương tự, Cận Lân Vũ cũng từng tiết lộ không chỉ một lần, Khương Mạt không chớp mắt nhìn vào khóe môi đầy mỉa mai của Phó Hinh Dao, chậm rãi gọi tên cô ta, "Phó Hinh Dao."

Phó Hinh Dao vẫn khoanh tay đứng đó, dáng vẻ của một kẻ chiến thắng, Khương Mạt vốn đã cao hơn cô ta, hôm nay lại đi giày cao gót, khi hạ mi xuống, ánh nhìn mang theo sự khinh miệt, "Bỏ cái chữ 'anh' trong cách gọi của cô đi."

Cô thẳng lưng bước ra ngoài, gót giày gõ lên nền đá cẩm thạch vang lên từng tiếng "cộc, cộc", khi lướt qua vai Phó Hinh Dao, cô để lại một câu: "Đừng có tham muốn chiếm hữu chồng người khác đến vậy."

Phía sau lập tức có tiếng bước chân dồn dập đuổi theo, cánh tay Khương Mạt bị nắm chặt, giọng nói tức giận của Phó Hinh Dao vang lên, "Khương Mạt, cô nghĩ nếu không phải vì gia sản thì Cận Hành Giản sẽ cưới cô sao?!"

Khương Mạt khẽ nhíu mày, quay người lại phản kích: "Cô với Cận Lân Vũ liên hô·𝖓 không phải vì gia sản à?"

Sắc mặt Phó Hinh Dao lập tức trắng bệch, cắn chặt răng không nói gì, Khương Mạt hất tay cô ta ra, quay người rời đi, nhưng trái tim lại trĩu xuống một nhịp, một cảm giác bất an dần lan ra tận đầu dây thần kinh, như một tấm lưới căng chặt bọc lấy cảm xúc đang dao động của cô.

Trong đầu cô nhanh chóng hiện lên những lời Cận Hành Giản nói khi kết h*ô*n*, anh từng nói rõ muốn cô giúp anh giành được hợp tác với Hayden, nhưng khi thực sự tiến hành, lúc cô đứng trên lầu nhà Hayden nghe ông ấy nói cô đã giúp rất nhiều, sẽ cân nhắc ưu tiên hợp tác với Cận Hành Giản, thì anh lại mỉm cười từ chối, anh nói, "Đó là giá trị của vợ tôi, ông không thể lợi dụng điều đó, ông nên công nhận cô ấy, trả thù lao, và nghiêm túc cảm ơn cô ấy."

"Còn việc ông chọn hợp tác với tôi thì nhất định là vì giá trị của tôi."

Khi anh đạt được hợp tác với Hayden, anh nói cô đã vất vả, nắm tay cô bảo rằng cô đã giúp được anh.

Vậy cô thật sự đã giúp được anh rồi chứ?

Câu hỏi này chưa kịp được nghĩ sâu thì Cận Hành Giản đã kết thúc cuộc nói chuyện với ông cụ, xuất hiện ở cuối hành lang, Khương Mạt không dừng bước, lập tức đi về phía anh, đến gần anh tâm trạng cô mới dần ổn định lại.

Người đàn ông nắm lấy cổ tay cô, liếc nhìn về phía sau cô một cái rồi dẫn cô cùng xuống lầu.

Phó Hinh Dao vẫn đứng đó, nhìn chằm chằm về hướng này, khoảng cách quá xa khiến Khương Mạt không thấy rõ biểu cảm, chỉ cảm thấy ánh mắt lạnh lẽo đầy oán hận ban đầu đã dịu đi sau khi Cận Hành Giản xuất hiện.

Có lẽ vì trước đó cô liên tục bị Phó Hinh Dao hãm hại, Cận Hành Giản quan sát cô từ trên xuống dưới, vừa mở miệng đã hỏi: "Không bị bắt nạt chứ?"

"Không."

"Em đâu yếu đến vậy, trước giờ cũng chưa từng chịu thiệt." Khương Mạt nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, vghĩ đến vấn đề vừa rồi chưa rõ ràng, cô vẫn quyết định hỏi: "Cận Hành Giản, chuyện hợp tác với Hayden... em thật sự đã giúp được anh chứ?"

Bước chân xuống cầu thang của Cận Hành Giản hơi khựng lại, anh liếc về phía sau cô một cái rồi mới cười hỏi: "Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?"

"Thật ra hôm đó em đứng trên lầu nghe thấy anh nói chuyện." Khương Mạt thành thật đáp, ánh mắt chân thành nhìn anh, khóe môi nở nụ cười, "Anh công nhận em, tôn trọng thành quả của em, em rất vui."

Nửa câu sau cô nuốt lại, không nói ra.

Yết hầu Cận Hành Giản khẽ chuyển động mạnh, ánh mắt lảng đi, dời sự chú ý xuống bậc thang, đến khi bước xuống mặt đất, anh siết nhẹ ngón tay cô, cười nói: "Cũng giúp được anh rồi."

Khương Mạt khẽ thở ra, trong lòng nhẹ nhõm, tấm lưới căng chặt trong lòng bỗng buông lỏng, cô không còn để lời của Phó Hinh Dao trong lòng nữa.

Giữa Phó Hinh Dao và Cận Hành Giản, cô đương nhiên chọn tin Cận Hành Giản.

Khương Mạt nắm chặt tay anh, vui vẻ bước về phía trước, không hề nhận ra thoáng do dự lướt qua trên gương mặt anh, cô hỏi: "Ông ngoại gọi anh nói gì vậy?"

"Chuyện công ty thôi." Cận Hành Giản nhẹ nhàng cho qua.

Khương Mạt "ồ" một tiếng, ngay cả cô cũng nhìn ra sự đối đầu ngày càng rõ rệt giữa Cận Hành Giản và Cận Quân Cảnh thì ông cụ Cận không thể không nhận ra, vậy nên cuộc nói chuyện kia chắc chắn không vui vẻ gì.

Giống như lần trước cô vô tình nghe được, ông cụ khuyên Cận Hành Giản nhượng bộ, cố gắng duy trì sự cân bằng trong gia đình này.

Nhưng điểm cân bằng ấy đã bị phá vỡ từ năm đó, khi Cận Tinh Doãn và Cận Hành Giản lần lượt gặp tai nạn xe, sự bình lặng kéo dài nhiều năm chỉ là bề ngoài che giấu quá trình trưởng thành đầy nhẫn nhịn và đau đớn của một thiếu niên.

Cô không giúp được gì trong chuyện này nên không hỏi thêm, sau khi lên xe, cô kể cho anh nghe vài mẩu chuyện vui đọc được trên mạng, hôm nay Cận Hành Giản uống chút rượu, nhắm mắt tựa vào ghế, nắm tay cô, chậm rãi đáp lại.

Nhận ra sự mệt mỏi của anh, Khương Mạt không nói nữa, tựa đầu lên vai anh rồi dần chìm vào giấc ngủ.

Cận Hành Giản mở mắt, năm ngón tay đan vào tay cô siết lại, nắm chặt, ánh mắt anh lơ lửng giữa không trung rất lâu không động.

Sự bất an trong lòng tạm thời được xoa dịu, cuộc sống lại trôi đi êm đềm.

Phó Hinh Dao và Cận Lân Vũ nhanh chóng đăng ký kết hô_n_, hai nhà Phó Cận lập tức gắn kết lợi ích, 𝐡ô·ռ lễ cũng bước vào giai đoạn chuẩn bị, khi Khương Mạt về nhà cũ thăm ông cụ, cô từng gặp họ một lần, không ai thèm nhìn ai.

Kỳ nghỉ hè kết thúc, Trình Ngu Tô Mại bay về Mỹ tiếp tục học, bọn họ và Khương Mạt lại chuyển sang liên lạc qua mạng.

Những cuộc đấu trên thương trường ẩn sau từng bản tin, tin tức liên 𝖍ô●п Phó Cận chỉ gây xôn xao trong chốc lát rồi nhanh chóng bị việc tập đoàn H. Z của Hayden tiến vào thị trường Trung Quốc lấn át, cùng hợp tác với ông, công ty Eterno do Cận Hành Giản sáng lập cũng nhanh chóng nổi tiếng trong nước.

Aria đến Trung Quốc từ tháng tám để trao đổi học tập, nhưng vừa sang đã lao đầu vào các bảo tàng quốc gia, bảo tàng tỉnh, đến khi nhập học lại càng bận rộn, tin nhắn gửi đến điện thoại Khương Mạt dày đặc như tuyết rơi, mãi đến cuối tháng chín hai người mới gặp nhau, ngay trước ngày thi viết để tuyển thẳng nghiên cứu sinh của Khương Mạt.

Lúc đó Bắc Thành đã vào thu, cái nóng cuối mùa thỉnh thoảng còn "vùng vẫy", nhưng sau một trận mưa thì ngoan ngoãn rút lui.

Khương Mạt bị cảm nhẹ trong đợt thay đổi nhiệt độ này, không thể cùng Aria đi thử rượu, khiến cô bạn hơi tiếc, nhưng không ảnh hưởng đến việc hai người trò chuyện không giấu giếm.

Từ những điều Aria thấy khi đến Trung Quốc, đến cuộc sống học tập ở đại học A, rồi cuối cùng chuyển sang chuyện đàn ông.

Aria xinh đẹp, phóng khoáng, từng trải qua không ít mối tình, người theo đuổi cũng không thiếu, nhưng khi nói đến tiêu chuẩn kết 𝖍ôn-, cô ấy lại nhắc đến Cận Hành Giản.

"Thật ra đó là yêu cầu của ba tớ với chồng tương lai của tớ, có tham vọng, yêu sự nghiệp, nhưng cũng phải biết thương vợ." Aria véo má Khương Mạt, "Nhìn anh ấy chăm sóc cậu tốt thế nào kìa, "đặc sản" tớ tặng chắc chẳng có cơ hội dùng nhỉ?"

Khương Mạt chỉ cảm thấy may mắn vì Aria dùng từ "đặc sản" để ám chỉ, thứ đó ban đầu cô định vứt đi, nhưng nghĩ là quà bạn bè tặng nên vẫn giữ lại trong vali, mà chiếc vali đó giờ đã bị cô nhét vào góc tủ quần áo.

"Cho cậu biết một chuyện, " Aria nháy mắt, "thật ra ba tớ đã sớm đánh giá cao Jin, khi đọc phỏng vấn của anh ấy trên tạp chí, ông còn nói sau này có thể sẽ hợp tác, không ngờ sau đó thật sự hợp tác luôn."

Aria ở Trung Quốc hơn một tháng, nói chuyện ngày càng tự nhiên, nhưng Khương Mạt lại không còn tâm trí để ý điều đó, nghe ra ý trong lời cô ấy, cô khựng lại rồi hỏi: "Vậy ra ông Hayden đã muốn hợp tác với Cận Hành Giản từ trước rồi sao?"

"Đúng vậy." Aria đáp ngay, cô ấy đã uống chút rượu, hai má ửng đỏ nhưng đầu óc vẫn rõ ràng, "Sau khi tớ vô tình quen cậu, ông ấy vui cực, một mặt thấy tranh của mình có hi vọng, một mặt nhanh chóng mời cả cậu và Jin đến nhà, gọi là gì nhỉ, một mũi tên trúng hai đích hay song hỷ lâm môn?"

"Nhưng ông ấy là một con cáo già." Aria tiếp tục, "Chỉ bày tỏ sự thưởng thức với cậu, lại keo kiệt lời khen dành cho Jin. Ông ấy nói làm ăn cũng giống tình bạn quân tử, nhạt như nước. Cậu hiểu không Mạt? Dù sao tớ cũng không hiểu."

Khương Mạt lắc đầu, câu trả lời của Hayden khác với những gì Cận Hành Giản từng nói với cô hôm đó, cô hơi nhíu mày, chống cằm đùa: "Tớ còn tưởng trong chuyện này mình cũng giúp được Cận Hành Giản chứ."

Aria sững lại một chút rồi bật cười, lại véo má cô: "Mạt của tớ đúng là giỏi thật, nhưng trong công việc thì lão Hayden quá cổ hủ." Cô ấy kể ví dụ về người thân trong nhà, "Trước đây họ hàng bên mẹ tớ muốn hợp tác với ông ấy, nhưng ông ấy nói năng lực không đủ, không đảm đương nổi, làm mẹ tớ tức đến cãi nhau, cuối cùng vẫn không thể hợp tác."

"Ba tớ ấy à, nói dễ nghe một chút thì là có nguyên tắc trong kinh doanh, nói khó nghe thì là quá lạnh lùng."

Ánh đèn trong quán bar nhỏ ấm áp, nhiệt độ dễ chịu, nhưng đầu ngón tay Khương Mạt lại hơi lạnh.

Theo những gì Aria nói, Hayden không thể vì việc cô giúp sửa một bức ttranh chữ mà "nới tay" cho Cận Hành Giản, vậy trong chuyện hợp tác với Hayden, thực ra cô không hề giúp được Cận Hành Giản.

Vậy thì anh là đang...

Khương Mạt không dám nghĩ tiếp, đầu óc cô hơi choáng váng, lời của Phó Hinh Dao nhân cơ hội chen vào, khuấy tung mọi suy nghĩ.

Cô lấy điện thoại tìm đến số của Cận Hành Giản nhưng lại đột nhiên không còn dũng khí bấm gọi.

Hết lần này đến lần khác truy hỏi một vấn đề, không có vấn đề cũng có thể bị hỏi thành có vấn đề.

Có phải... là cô quá nhạy cảm với chuyện này?

Có lẽ lời Cận Hành Giản nói hôm đó... chỉ là để dỗ dành cô.

Khương Mạt đặt điện thoại xuống, lại trò chuyện với Aria thêm một lúc về những chuyện khác.

Tuần trước Cận Hành Giản bay sang Hồng Kông, sáng mai sẽ về Bắc Thành, bài thi viết tuyển thẳng nghiên cứu sinh của Khương Mạt cũng diễn ra vào sáng hôm sau. Tối đó cô dứt khoát ở lại ký túc xá, dự định thi xong sẽ đi tìm anh ăn trưa.

Địa điểm thi là tòa nhà khảo cổ quen thuộc, xung quanh đều là bạn học thân quen, Khương Mạt dần bình tĩnh lại, làm xong bài thi mới mở điện thoại.

Cận Hành Giản đáp chuyến bay sớm nhất, đã hạ cánh khi cô đang làm bài, Lâm Nguyên cũng đã gửi lịch trình của Cận Hành Giản cho cô.

Khương Mạt đối chiếu thời gian và địa điểm.

Sáng nay Cận Hành Giản ở chi nhánh Eterno trong nước.

Chỉ trong hai tiếng sau khi hạ cánh, anh đã được sắp xếp tới sáu công việc, Khương Mạt không vội nữa, khi cô thong thả đi ra cổng trường, xe của chú Lý đã chờ sẵn.

Đến nơi, Khương Mạt quen đường quen lối quẹt thẻ lên tầng.

Trong kỳ nghỉ hè, cô thực tập ở bảo tàng, mỗi tuần có vài ngày tan làm sớm, thường xuyên tới đón Cận Hành Giản nên đã quen với lễ tân.

Cô mỉm cười chào hỏi lễ tân, chị gái nhỏ nhắc cô Cận tổng hiện đang tiếp khách, bảo cô vào phòng làm việc đợi, rồi đưa cô lên thang máy riêng của Cận Hành Giản.

Thang máy đi thẳng lên, cửa mở, Khương Mạt bước ra ngoài, đi về phía văn phòng của Cận Hành Giản.

Hôm nay khu vực trợ lý trống không, không biết mọi người đi đâu hết, một cây bút ký tên rơi bên bàn, cô tiện tay nhặt lên khi đi ngang qua, lúc gần đến văn phòng của Cận Hành Giản, cô nghe thấy bên trong có tiếng tranh cãi bị kìm nén.

Vách kính là loại một chiều, cô không nhìn thấy bên trong, cô tiến lại gần, cửa phòng không đóng kín, để hở một khe nhỏ.

Giọng nói bên trong... cô rất quen.

Là Kỳ Cận.

Cô chưa từng nghe anh ấy tức giận đến vậy.

"Anh lợi dụng cô ấy như vậy, đã từng nghĩ đến hậu quả khi cô ấy biết chưa?!"

Đổi qua một giọng khác... cô càng quen hơn.

Đáng lẽ đang tiếp khách, nhưng lúc này Cận Hành Giản lại ở trong phòng làm việc, giọng nói trầm hơn, cũng lạnh hơn:

"Anh nghe được từ đâu?"

, , vn, live

, vn

Chương (1-106)