Truyện:Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ - Chương 021

Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ
Trọn bộ 106 chương
Chương 021
Tửu lượng
0.00
(0 votes)


Chương (1-106)

Chương 21: "Cởi"

Edit: Thanh

—————-

Tim Khương Mạt đập như trống, lòng bàn tay cũng т🅾️á.𝐭 𝖒.ồ ♓.ô.𝒾 vì lần thăm dò này.

Cận Hành Giản lặng lẽ nhìn cô một lúc lâu, nhìn đến mức sống lưng cô tê dại, tim như co lại thành một cục, anh mới hơi lùi người ra sau.

"Được thôi." Anh cụp mắt nhìn cô, "Vợ chồng thân thiết thì càng phải tính toán rõ ràng, về rồi trả tôi."

Khương Mạt: "..."

Đúng là vững như chó già, thế này mà cũng không nổi giận.

Bĩu môi một cái, Khương Mạt dứt khoát mặc kệ tất cả, nói hết tất cả bất mãn tối nay ra, "Anh nói dẫn tôi ra ngoài chơi, kết quả lại tới đây làm việc, còn để tôi tự trả tiền."

Không khí im lặng vài giây, Cận Hành Giản nhìn cô rồi lên tiếng.

"Ý em là, em gọi nam người mẫu, tôi trả tiền?"

Khương Mạt nhíu mày, lời này từ miệng Cận Hành Giản nói ra sao nghe kỳ cục thế nhỉ.

"Tôi thiếu gì?" Anh lại bổ sung một câu.

Khương Mạt nhất thời không hiểu anh đang ám chỉ gì, cho đến khi cách đó không xa vang lên một tiếng cười, cô theo tiếng nhìn sang, bắt gặp ánh mắt của Hoắc Dữ Hành, anh ấy khẽ nói một câu "sorry" rồi cúi đầu, bày ra dáng vẻ tập trung làm việc.

Chỉ là nụ cười nơi khóe môi lại chẳng hề che giấu, giống như vô tình bắt gặp chút tình thú giữa đôi vợ chồng trẻ.

Khương Mạt lại nhìn Cận Hành Giản, người này vừa rồi còn mím môi thẳng tắp vậy mà giờ cũng cong môi cười như có như không.

Mặt cô gần như lập tức đỏ bừng, Khương Mạt chộp lấy điện thoại, ném lại một câu "Tôi tự xuống dưới chơi", rồi chạy xuống lầu.

Tầng một lúc này đã náo nhiệt hơn nhiều so với khi họ vừa tới, phe phẩy tay trước mặt để xua bớt hơi nóng trên mặt, Khương Mạt tìm một chỗ trống bên quầy bar rồi ngồi xuống, lúc lật xem thực đơn rượu, cô vô tình nhìn thấy một cái tên quen thuộc, Liệp Xuân.

Liệp Xuân, màu rượu đúng như tên gọi, như gom hết sắc xanh của mùa xuân, chất rượu xanh biếc như trúc non, dường như chỉ cần một giây nữa là có thể nhỏ xuống thành giọt nước, vị rượu vào miệng 𝐦.ề.〽️ 〽️ạ.ℹ️ mà dư vị kéo dài.

Khương Mạt lại nhấp một ngụm, chợt cảm thấy vai bị chạm nhẹ.

"Excuse me." Một chàng trai tóc vàng mắt xanh ngồi xuống chỗ trống bên cạnh cô, "Are you Chinese?"

Khương Mạt lịch sự gật đầu.

Chàng trai cười rất rạng rỡ, đổi sang thứ tiếng Trung sứt sẹo, giới thiệu mình tên Neil, đang học ở Columbia, nói được vài câu thì bí từ, cậu ta gãi đầu rồi ngượng ngùng chuyển lại sang tiếng Anh, "Bạn đẹp gái, lúc nãy tôi cứ nhìn bạn mãi, không nhịn được nên đã chụp một bức ảnh."

Cậu ta lấy điện thoại ra cho cô xem, "Bạn thích không? Tôi có thể gửi cho bạn không? Nếu bạn thấy bị làm phiền thì ——"

Khương Mạt nhíu mày, định bảo cậu ta xóa luôn bức ảnh, nhưng khi chạm phải ánh mắt thành thật lại dè dặt của đối phương, cô vẫn nghiêng đầu nhìn trước.

Bức ảnh được chụp từ góc nghiêng, trong ánh sáng mờ dịu, cô hơi ngẩng mặt như đang nói chuyện với ai đó.

Cận Hành Giản vốn ngồi cạnh cô lại không lọt vào khung hình.

Khương Mạt thu hồi ánh mắt, khi Neil trượt sang tấm ảnh tiếp theo, cô lên tiếng: "I'm flattered, but I got ——"

(Tôi rất vinh hạnh, nhưng tôi đã ——)

Lời còn chưa dứt, chiếc điện thoại trước mặt bỗng bị rút đi, Neil tức giận "Hey!" một tiếng, quay đầu lại, đối diện với người đàn ông phương Đông không biết đã đứng phía sau từ lúc nào.

Người đàn ông khí chất lạnh lẽo, chỉ cần đứng đó với ưu thế chiều cao cũng đã mang lại cảm giác áp bức vô hình, lúc này anh đang lướt trên màn hình điện thoại.

Chính là người đàn ông vừa nãy ngồi cạnh Khương Mạt.

Có lẽ là... anh trai của cô?

Neil lập tức thu lại biểu cảm, cười đứng dậy định bắt chuyện, nhưng người đàn ông đã trả điện thoại lại cho cậu, sau đó bình tĩnh dùng tiếng Anh chuẩn mực ra lệnh ——

"Xóa đi."

Neil nhíu mày, không thể tin nổi: "Dựa vào đâu?!"

Khương Mạt vô thức nuốt nước bọt, nghĩ rằng Cận Hành Giản sẽ trực tiếp nói rõ 🍳_⛎_𝐚_n ⓗ_ệ của hai người để Neil biết khó mà lui, ai ngờ anh lại nói ——

"Theo điều 240. 26 của Luật hình sự New York về tội quấy rối cấp hai, theo dõi chụp lén người khác rồi quấy rối có thể bị phạt tù tối đa một năm."

Luật vừa được đưa ra, lại thêm chữ một năm tù, hiển nhiên đã dọa Neil, cậu ta vội nói liền hai tiếng "OK", lại xin lỗi Khương Mạt, xóa sạch ảnh trong điện thoại rồi xám xịt rời đi.

Đi quá vội, cậu ta còn đụng phải một cô gái ăn mặc phong cách dopamine* ở cửa, hai người lập tức mặt mày khó chịu cãi nhau vài câu. Phong cách Dopamine

Khương Mạt thu hồi ánh mắt, Cận Hành Giản vẫn đứng đó, cúi đầu nhìn cô, anh không nhắc chuyện vừa rồi, chỉ hỏi: "Ở dưới chơi hay theo tôi lên trên?"

Ngón tay cô khẽ xoắn nhẹ vạt váy, Khương Mạt cũng không nhắc chuyện lúc nãy mình định nói với Neil rằng mình đã kết ♓ô·𝐧 để từ chối cậu ta, chỉ đáp: "Tôi ở dưới chơi."

Ánh mắt Cận Hành Giản khẽ lướt qua ly rượu của cô, nhắc nhở một câu: "Rượu này tác dụng chậm nhưng mạnh, đồ uống đừng để rời khỏi tầm mắt, lát xem biểu diễn đừng chen lên phía trước."

Nói xong liền lên lầu.

Trong lòng khẽ hừ một tiếng, Khương Mạt thầm nghĩ sao anh lại nhắc chuyện người mẫu nam nữ, nhưng ánh mắt cô lại vô thức đuổi theo bóng anh.

Cận Hành Giản cao lớn, dù đứng giữa đám đông người phương Tây cũng không hề kém cạnh, thêm vào đó là gương mặt cực kỳ nổi bật, khiến anh dễ dàng trở thành tâm điểm chú ý, có cô gái táo bạo tiến lên bắt chuyện, anh chỉ khẽ lắc ngón áp út đeo nhẫn, cô gái liền rời đi.

Dịu dàng với con gái quá nhỉ, Khương Mạt nói thầm trong lòng.

Cận Hành Giản đã lên tầng hai, không biết từ lúc nào anh và Hoắc Dữ Hành đổi chỗ cho nhau, giờ anh ngồi ngay phía sau cô, chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy cô.

Bảo sao vừa rồi xuất hiện nhanh như vậy.

Trước khi ánh mắt Cận Hành Giản rơi xuống, Khương Mạt đã nhìn sang chỗ khác, khóe môi cong cao, đầu ngón tay gõ nhẹ vào thành ly, "đinh" một tiếng, mặt ly rung động như nhịp tim, những 🌀ợ.п 💲ó.ռ.𝐠 lan rộng trên bề mặt cốc.

Bên cạnh có một luồng gió vụt qua, cô gái vừa cãi nhau với Neil ở cửa ban nãy hùng hổ ngồi xuống chỗ trống bên cạnh, miệng vẫn còn mắng Neil, cô gái vừa quay đầu, nhìn thấy ly rượu của Khương Mạt liền bất ngờ nói, "You like 'Liệp Xuân'? So am I!"

Không giống thứ tiếng Trung sứt sẹo của Neil, tiếng Trung của cô gái này chuẩn hơn nhiều.

Khương Mạt mỉm cười, thử dùng tiếng Trung nói chuyện: "Đây là lần đầu tôi gọi."

Mắt cô gái càng sáng lên, cam đoan với cô rằng loại rượu này "rất đỉnh", sau đó cô ấy vẫy tay gọi bartender pha thêm một ly Liệp Xuân, rồi vô cùng tự nhiên giới thiệu, "Tôi là Aria, hoặc cô có thể gọi tên tiếng Trung của tôi là Hải Đường, Lý Hải Đường."

Khương Mạt gật đầu, cũng giới thiệu: "Fiona, tên tiếng Trung là Khương Mạt."

"À, hoa nhài sao? Chúng ta đều là hoa, những bông hoa xinh đẹp."

Nói chuyện với người hợp tần số luôn rất thoải mái, Aria nhiệt tình lại hoạt bát, biết Khương Mạt lần đầu tới đây nên dùng tiếng Trung giới thiệu cho cô chương trình tối nay, chỉ đến đoạn nói về người mẫu nam, cô ấy dường như không biết diễn đạt thế nào cho đúng, nên vài từ lại chuyển sang tiếng Anh.

Khương Mạt vừa nghe đến ba chữ người mẫu nam đã tò mò hỏi cô ấy học tiếng Trung bao lâu rồi. Aria nhướn đôi mày xinh đẹp: "Thực ra tôi có một phần tám dòng ɱ.á.⛎ Trung Quốc. Ba tôi nói được tiếng Trung, mẹ cũng biết một chút, tiếng Trung của tôi rất giỏi, tôi còn từng làm giáo viên dạy tiếng Trung cho người khác."

Như nhớ ra điều gì, Aria bĩu môi, thấp giọng mắng một câu: "Lúc nãy tôi vừa cãi nhau với người kia khi vào cửa, người đó tên Neil, là một tên trai tồi chính hiệu."

Khương Mạt vừa ngạc nhiên vì Aria còn dùng được cả từ "trai tồi" kiểu Trung như vậy, vừa nhớ lại lần tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi với Neil, cô lại không có cảm giác đó.

Aria tiếp tục tức giận nói: "Cậu ta gọi tôi là cô giáo, học tiếng Trung với tôi một tuần, kết quả lại dùng nó để tán gái, lừa con gái người ta 🦵.ê.n 🌀.𝐢ư.ờ.𝖓.ɢ! Cậu ta còn học tiếng Hàn với Ann, học tiếng Nhật với Chloe! Hôm nay vốn dĩ tôi có hẹn với bạn trai, nhưng không yên tâm mấy cô gái ở đây nên tới bắt cậu ta trước! Hừ, coi như cậu ta may mắn, tối nay chạy sớm."

Lòng bàn tay Khương Mạt dần rịn ra một lớp mồ hôi, cuối cùng hiểu ra dụng ý của Cận Hành Giản.

Nếu anh trực tiếp nói rõ qⓤ●a●n ⓗ●ệ của hai người, đúng là có thể đuổi Neil đi và bảo đảm an toàn cho cô, nhưng khó đảm bảo Neil sẽ không dùng thủ đoạn tương tự đi quấy rối những cô gái khác, còn mang luật ra thì khác, không cần tốn chút sức lực nào cũng có thể trực tiếp dọa cậu ta chạy khỏi quán.

Quả thật rất... Cận Hành Giản.

"Chúc cho th*n d*** của cậu ta vỡ thành bọt biển." Aria cuối cùng kết thúc bằng một lời nguyền vô cùng bình thản.

Khương Mạt không nhịn được bật cười.

Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, sắc trời dần tối, trong quán lần lượt có thêm nhiều khách bước vào, ánh đèn được chỉnh tối, quanh sân khấu đã đứng kín mấy tầng người.

Khương Mạt và Aria ngồi ở một góc quầy bar, từ xa có thể thấy chính giữa sân khấu có một chàng trai trẻ gương mặt Á Đông, trên người cậu ta là chiếc áo sơ mi rủ mềm, chất vải đen dưới ánh đèn phản chiếu ánh lạnh lẽo, trên sống mũi là chiếc mặt nạ phong cách cyberpunk đầy cảm giác máy móc, sợi xích bạc mảnh rủ xuống bên tai, chàng trai mím môi, vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng.

Cậu ta giơ cao cánh tay lên, trong tiếng đếm ngược đầy mong chờ của mọi người, cậu ta bỗng vung mạnh xuống.

Âm nhạc bùng nổ.

Nhịp trống giẫm thẳng lên tim.

Cả quán bar lập tức sôi trào, như đưa những chàng trai cô gái trẻ bước vào một trạng thái hoàn toàn khác.

Aria chỉ vào chàng trai, ghé tai Khương Mạt kích động hét lên một cái tên, đồng thời lấy điện thoại ra quay, cũng ra hiệu cho cô quay theo, "Anh ấy nửa năm mới xuất hiện một lần! Đăng lên Douyin có thể được mấy trăm nghìn lượt thích!"

Khương Mạt không ngờ một cô gái Mỹ chính gốc như Aria lại quen thuộc với mạng xã hội Trung Quốc hơn cả mình, nghĩ đến Trình Ngu có thể sẽ thích, cô cũng lấy điện thoại ra quay một đoạn.

Khi buổi biểu diễn sắp kết thúc thì điện thoại của Aria có cuộc gọi đến, cô ấy vừa nghe vừa hô vài câu, uống cạn ly rượu trong tay, thuần thục thêm WeChat của Khương Mạt để giữ liên lạc, rồi chạy đi tìm bạn trai hẹn hò.

Bên cạnh lập tức trở nên trống trải, Khương Mạt quay người tìm Cận Hành Giản, anh vẫn ngồi ở vị trí cũ, một người đàn ông lạ đứng bên cạnh, đang cúi đầu cung kính nói chuyện.

Trong môi trường thế này mà vẫn làm việc được.

Bảo sao sự nghiệp anh lại thành công như vậy.

Khương Mạt thu hồi ánh mắt, một mình đi bar cũng chẳng có gì thú vị, nhưng nghĩ đến việc đối nghịch với Cận Hành Giản, trong lòng cô lại mơ hồ có chút mong chờ. Nhân lúc anh còn chưa làm việc xong, cô cứ tạm nằm vùng một chút, biết đâu còn có thể chờ được người mẫu nam ra sân.

Chỉ là vừa nghĩ đến người mẫu nam, cô lại không khỏi nhớ tới câu nói của Cận Hành Giản.

Cơ bụng của anh... quả thật... khá đáng xem.

Ký ức cách đây không lâu lại tràn vào đầu, tai Khương Mạt 𝖓ó𝓃*🌀 𝖇*ừп*𝐠, cô bắt chước Aria, uống cạn ly rượu trong tay, suýt nữa thì bị sặc, lại gọi thêm một ly khác.

Dường như trong quán ngày càng đông người, người chen kín trước sân khấu, sau vài vòng biểu diễn, đèn sân khấu bỗng tắt phụt, đám đông cũng theo đó lặng xuống.

Ánh mắt Khương Mạt dõi theo, khác với màn đếm ngược lúc mở đầu, sau một khoảng tối và im lặng kéo dài, ánh đèn, âm nhạc và làn sóng náo nhiệt ập tới không hề báo trước.

Khoảnh khắc người mẫu nam ném áo thun lộ ra thân hình rắn chắc, cả quán bar như bị lật tung.

Nhịp trống cuồng loạn, hormone như lơ lửng trong không khí, Khương Mạt quay hai đoạn video gửi cho Trình Ngu, lập tức nhận lại màn hình toàn nước miếng.

Cô cười cất điện thoại, chống cằm xem thêm một lúc, khi nhóm người mẫu nam biểu diễn xong, có cô gái muốn mời họ uống whisky nhưng được thông báo rằng whisky tối nay của họ đã bị một vị khách bao hết. Trong đám đông lập tức vang lên tiếng oán trách, nhưng khi nghe nói vị khách đó cũng bao luôn toàn bộ đồ uống tối nay cho mọi người, cả quán lại vỡ òa trong tiếng hoan hô.

Khương Mạt cũng tò mò, không biết là phú bà nào ra tay hào phóng vậy, một lần gọi mười người... chẳng lẽ đứng thành một hàng để xem sao?

Dù sao thì tối nay người mẫu nam không có duyên với cô, Khương Mạt nhún vai, quay đầu tìm Cận Hành Giản, chỗ ngồi ban đầu trên tầng hai trống không, người đã biến mất.

Trong lòng cô bỗng hụt một nhịp, cô vội đứng dậy, tác dụng của rượu bắt đầu dâng lên, đầu óc choáng váng trong chớp mắt, cơ thể cũng lảo đảo theo, sau lưng vang lên một tiếng kêu, khi vai cô bị kéo lệch sang một bên, lưng Khương Mạt đột nhiên lạnh buốt.

Cảm giác lạnh buốt như được ngâm trong những tảng băng trôi lan xuống sống lưng, nhanh chóng lan đến eo, làm nổi bật vòng e.o †𝖍o.𝖓 gọn của cô.

Khương Mạt giật mình, đầu óc lập tức tỉnh táo, khi ngã vào lòng Cận Hành Giản, đầu ngón tay cô 𝖘𝖎.ế.т ↪️.𝖍ặ.ⓣ cánh tay anh, cơ thể không khỏi run nhẹ.

Lúc tới đây cô đã để áo khoác ngoài trên xe, bây giờ lớp vải phía sau lưng dính chặt vào da, vừa lạnh vừa ướt, khó chịu vô cùng.

Người làm đổ rượu là một cô gái châu Á, đối diện với bộ quần áo đắt tiền và người đàn ông mặt lạnh như nước, cô ấy cẩn thận xin lỗi, thực ra lỗi không phải của đối phương, Khương Mạt áy náy nói mình đã làm đổ rượu của cô ấy, Cận Hành Giản ra hiệu cho bartender pha lại một ly mới cho cô gái, đồng thời 𝖈ở●1 á●🅾️ vest trên người khoác lên vai Khương Mạt.

Quản lý quán bar chú ý tới động tĩnh bên này, vội tiến lên, cung kính nói: "Trên tầng ba có phòng VIP, có cần chuẩn bị cho bà Cận không ạ?"

"Không cần." Cận Hành Giản ôm Khương Mạt ra ngoài.

Họ không mang theo quần áo dự phòng, mà cho dù có, anh cũng không muốn cô thay đồ trong phòng VIP thiếu riêng tư như vậy.

Quản lý đuổi theo: "Vậy còn mười người kia ——"

"Để bọn họ tan làm đi." Cận Hành Giản cúi đầu nhìn Khương Mạt trong lòng, ngắt lời quản lý.

Tác dụng của Liệp Xuân quá lớn, lúc này Khương Mạt đã có chút mơ hồ, nhưng đầu óc vẫn kịp suy nghĩ.

Mười người... tan làm... thái độ cung kính của quản lý...

Dù không muốn nghĩ theo hướng đó cũng khó.

"Cận Hành Giản."

"Ừm?" Giọng người đàn ông trầm thấp.

"Anh gọi người mẫu nam cho tôi?"

Cận Hành Giản không trả lời, chỉ ôm cô bước ra ngoài.

Đêm tháng ba ở New York nhiệt độ không cao, quần áo ướt ướt dính vào người, lại bị gió thổi qua, Khương Mạt run thêm một cái.

Cận Hành Giản dứt khoát dùng áo khoác bọc cô lại, cúi xuống vòng tay qua đầu gối bế ngang cô lên.

Khương Mạt co người trong lòng anh, trong tầm nhìn chưa hoàn toàn tỉnh táo, đường cằm gọn gàng và góc nghiêng tuấn tú của người đàn ông khẽ lay động dưới ánh trăng, không đợi được câu trả lời, cô tiếp tục hỏi: "Anh gọi cho tôi mười nam người mẫu à?"

Cô đã uống rượu, không tự nhận ra giọng mình hưng phấn hơn bình thường, đôi mắt cũng sáng hơn.

Cận Hành Giản cụp mắt nhìn cô rồi nhàn nhạt đáp, "Tửu lượng chưa tới hai lạng mà còn muốn mười người mẫu nam?"

Câu này rất không giống Cận Hành Giản, Khương Mạt sững lại một giây, sau khi chậm nửa nhịp mới hiểu được ý anh, cô nói chắc nịch: "Vậy nên anh gọi hết họ rồi, để tôi không còn người mà gọi."

"Đúng không hả, Cận Hành Giản?" Trong giọng còn lộ chút đắc ý.

Cô chưa kịp nghe câu trả lời của Cận Hành Giản thì đã bị nhét vào ghế sau chiếc Rolls-Royce.

Cận Hành Giản cũng chen vào theo, "rầm" một tiếng đóng cửa xe, ngón tay dài đưa lên cởi cúc áo sơ mi, anh cúi mắt nhìn cô từ trên cao, ra lệnh: "Cởi."

Áo vest trên người trượt xuống, Khương Mạt tựa lưng vào ghế mềm phía sau, đầu óc mơ hồ dần tỉnh lại một chút, cô mờ mịt nhìn xung quanh, trong xe rất ấm, tài xế không có ở đây, ánh đèn đường vốn không sáng lắm xuyên qua cửa kính khiến không gian càng tối hơn, Cận Hành Giản ngồi bên cạnh cô, ba cúc áo ở cổ đã được cởi ra.

Nhận ra một luồng khí nguy hiểm, Khương Mạt vô thức nuốt nước bọt, chống tay lên ghế da lùi người ra sau, Cận Hành Giản chỉ mỉm cười nhìn cô, không nói gì, cúc áo trên người anh đã được cởi hết, cơ bụng gọn gàng lộ ra.

Anh 𝐜ở●ı á●𝖔 sơ mi, nghiêng người áp xuống, ngón tay đưa về phía cô.

, , vn, live

, vn

Chương (1-106)