Truyện:Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ - Chương 016

Vén Màn Sương Xuân – Khương Ôn Hạ
Trọn bộ 106 chương
Chương 016
Nước ấm
0.00
(0 votes)


Chương (1-106)

Chương 16: Vì muốn 𝐡●ô●ռ em

Edit: Thanh

————

Hành lý đã được đưa lên phòng thay đồ của phòng ngủ chính tầng hai.

Phòng ngủ rộng vô cùng, mọi bài trí đều ngay ngắn, giống hệt một căn hộ mẫu tinh xảo xa hoa, ga giường phẳng phiu không một nếp nhăn, hoàn toàn không có dấu vết từng có người sinh hoạt.

Xem ra bình thường Cận Hành Giản cũng không ở đây.

Ý nghĩ ấy lướt qua trong đầu Khương Mạt, ánh mắt cô khẽ quét qua chiếc giường rộng hơn hai mét rồi bước vào phòng thay đồ bên trong, nếu không phải phòng ngủ phía sau đủ rộng, hẳn cô sẽ có cảm giác mình lạc vào quầy hàng xa xỉ phẩm.

Phòng thay đồ trước mặt rộng khoảng bốn trăm mét vuông, dưới ánh đèn chùm pha lê sáng rực, đủ loại túi xách, giày dép, mũ nón hàng hiệu được phân loại gọn gàng, chiếm trọn một bức tường, bên bức tường đối diện, trong tủ kính như một gian trưng bày, treo đủ kiểu váy dạ hội và vest. Chiếc vali của cô được đặt trước tủ kính treo đồ thường ngày, nhìn từ xa bé nhỏ đến đáng thương.

Đi ngang qua tủ đảo giữa phòng, Khương Mạt thoáng nhìn, đủ loại trang sức và đồng hồ nam được sắp xếp bên trong, những chiếc khuy măng sét nạm kim cương lấp lánh rực rỡ dưới ánh đèn pha lê.

Khương Mạt dừng bước, suy nghĩ một lát, cô nhẹ nhàng tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay đặt vào hộp nhung còn trống, rồi tháo luôn chiếc nhẫn kim cương hồng ở ngón tay đặt cạnh đó, lập tức thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Quần áo của Cận Hành Giản đã treo sẵn trong tủ, đa phần là những gam màu đen trắng xám nhàm chán, chỉnh tề, ngẫu nhiên có một chiếc sơ mi xanh đã được xem là có màu sắc. Khương Mạt sắp xếp quần áo của mình treo bên cạnh anh, những đường nét 〽️ề●𝐦 〽️●ạ●ℹ️, uyển chuyển của cô khiến cả tủ đồ bỗng thêm sinh động.

Cũng lúc ấy cô mới phát hiện, phía sau dãy tủ này còn có lối khác, một cầu thang xoắn uốn lượn đi xuống, nối thẳng tầng một.

Khương Mạt men theo cầu thang đi xuống.

Diện tích tầng một nhỏ hơn tầng hai một chút, nhưng không có bất kỳ trang trí nào, vì thế trông càng trống trải và rộng rãi.

Cô không quay lên nữa mà trực tiếp đẩy cửa tầng một, vừa lúc bắt gặp chị Lâm đang đứng ngoài dặn dò công việc.

Thấy Khương Mạt đi ra từ tầng một, chị Lâm cũng hơi ngạc nhiên, liếc nhìn phía sau cô, nhớ lại lời dặn trước đó của Cận Hành Giản, bèn hỏi ý: "Phu nhân, cô có ý tưởng gì cho phòng thay đồ tầng một không?"

"Cận... tiên sinh sắp xếp thế nào?"

Nói được nửa câu, Khương Mạt gượng gạo sửa lại cách gọi, trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ, có lẽ cô nên đổi cách xưng hô với Cận Hành Giản rồi.

Cô lập tức rà soát lại mọi chuyện hôm nay khi về nhà cũ họ Cận, xác nhận không có sơ suất gì mới yên tâm.

"Tiên sinh dặn làm theo ý cô." Chị Lâm mỉm cười, không để tâm đến việc đổi cách gọi của cô, "Tiên sinh còn dặn, chỗ nào ở đây cũng có thể sửa theo thói quen và ý thích của cô."

Khương Mạt hơi kinh ngạc, suy nghĩ một lát rồi đáp: "Chỗ này cải tạo thành phòng tập nhảy đi, thêm cho Jan một cái ổ nhỏ có thể phơi nắng."

Trước đây ở nhà họ Khương, Jan không được Kỳ Tĩnh Vân thích, kéo theo không gian sinh hoạt cũng bị thu hẹp, khi Khương Mạt đi học, Jan chỉ có thể ngủ trong chiếc ổ chó ở góc khuất tầng một, không gian hoạt động cũng rất hạn chế.

Chị Lâm đáp lại, đi liên hệ nhà thiết kế, rồi quay lại hỏi có muốn gửi Jan đi nhà trẻ thú cưng không.

Khương Mạt đồng ý, còn một khoảng thời gian trước bữa tối, cô đeo dây dắt cho Jan, dẫn nó ra ngoài.

Jan vốn tò mò, lại đến môi trường mới, chơi bên ngoài suốt một tiếng đồng hồ, đến lúc trời chập choạng tối mới chịu về.

Khương Mạt ăn tối một mình, dạo một vòng trên dưới rồi trở lại phòng ngủ, trên điện thoại có hai cuộc gọi nhỡ.

Đều là của Kỳ Cận.

Lần cuối hai người liên lạc là trước Tết, khi đó Kỳ Cận bảo cô đừng xa cách với anh ấy.

Nhưng tình thế hiện giờ đã khác, cô và Kỳ Tĩnh Vân không đội trời chung, cô và Kỳ Cận không thể làm người thân, cũng khó trở thành bạn bè.

Khương Mạt rũ mi, đầu ngón tay lơ lửng trên tên Kỳ Cận vài giây, cuối cùng không gọi lại.

Vừa định ném điện thoại sang một bên thì bạn cùng phòng đại học, Hạ Nam, gọi đến, cô ấy nói họ hàng nhà mình có một bức tranh cổ cần phục chế, đã tìm vài studio nhưng không ai dám nhận. Nhờ người quen tìm đến Lý Nam Kiều, nhưng cô Lý gần đây sức khỏe không tốt nên từ chối. Hạ Nam nhắc đến việc bạn học của mình có kinh nghiệm phục chế tranh cổ và sách cổ, họ hàng nghe nói chỉ là bạn học thì chê còn trẻ, Hạ Nam cãi lại mấy câu, kể ra hai bức tranh chữ trước đây Khương Mạt từng phục chế, lúc đó người kia không nói gì, hôm nay lại chủ động tìm tới.

"Chắc chắn anh ấy đi tìm hiểu về cậu rồi, biết cậu thật sự có bản lĩnh nên mới quay lại hỏi mình." Hạ Nam vừa gặm táo vừa nói qua điện thoại, "Mạt Mạt, cậu nhận không? Nhận thì chém anh ấy một phát, anh ấy giàu lắm."

Nhưng Khương Mạt không còn tâm trí nghĩ đến chuyện đó.

Lý Nam Kiều là chuyên gia phục chế tranh chữ cổ, cũng là cô giáo của cô.

Tết còn liên lạc, khi ấy sức khỏe cô giáo vẫn không có vấn đề.

"Tối nay nói tiếp nhé, giờ tớ có chút việc gấp."

Khương Mạt cúp máy, lấy một chiếc áo khoác rồi chạy xuống lầu.

Jan tưởng lại được ra ngoài chơi, hí hửng chạy tới. Cô xoa đầu nó, bảo nó tự đi chơi, rồi nói với chị Lâm mình muốn ra ngoài.

Chị Lâm lập tức liên hệ tài xế, nhưng tài xế vừa đi ăn tối, phải một lúc nữa mới quay lại, chị bèn cầm một chùm chìa khóa xe dẫn Khương Mạt xuống gara.

Khương Mạt vội liếc qua một vòng, đủ loại siêu xe gần như lấp kín cả gara.

Chị Lâm dừng trước một chiếc Bentley Bentayga, mở khóa rồi kéo cửa ghế sau cho cô.

Khương Mạt khựng lại bước chân đang hướng về ghế phụ lái, xoay người lên ghế sau, đợi chị Lâm lên xe, cô đọc một địa chỉ.

Đã quá giờ tan tầm, vậy mà giao thông Bắc Thành vẫn đông nghẹt, chiếc Bentayga chen giữa dòng xe gần một tiếng đồng hồ mới đến trước một con hẻm.

Hẻm nhỏ hẹp, xe SUV không thể vào, Khương Mạt mở cửa xuống xe.

Chênh lệch nhiệt độ sáng trưa tối ở Bắc Thành rất lớn, gió đêm thổi ào tới khiến cô rùng mình, vội kéo chặt áo khoác, bước nhanh, bóng lưng cô nhanh chóng hòa vào màn đêm.

Lúc dừng lại dưới mái hiên ngói xám cô đã hơi th* d*c, Khương Mạt gõ lên cánh cửa lớn đã bong lớp sơn đỏ, không lâu sau, trong sân có động tĩnh, có người bước lại gần, vừa ho vừa hỏi: "Ai đấy?"

Khương Mạt điều hòa lại nhịp thở, khẽ gọi: "Cô ạ."

Cửa mở từ bên trong, lộ ra một gương mặt được năm tháng mài giũa.

Lý Nam Kiều ngoài năm mươi tuổi, đeo kính gọng mảnh, chân mày thanh, tóc ngắn, sau khi mở cửa, bà che miệng ho hai tiếng rồi nghiêng người để Khương Mạt vào.

Khương Mạt đẩy bà vào trước, quay người đóng cửa cẩn thận, lúc đi vào còn khéo léo tránh chiếc xe đạp dựng cạnh cửa, giọng cô pha chút tinh nghịch: "Nghe thấy tiếng cô ho là con tới ngay."

"Con bé này." Lý Nam Kiều cười, vừa bước vào nhà, tròng kính bị hơi nóng làm mờ, bà tháo xuống, chậm rãi lau bằng khăn kính, lại ho mấy tiếng rồi giải thích: "Chỉ là cảm thôi, không sao đâu."

"Cô đi khám chưa?" Khương Mạt hỏi.

"Khám rồi."

Khi Lý Nam Kiều đeo kính lại, Khương Mạt đã mở ngăn kéo quen thuộc nơi bà thường để thuốc, kiểm tra từng hộp một.

Cô lấy ra bốn hộp đã quá hạn, lại lật sổ bệnh án xem qua, cuối cùng rút điện thoại.

"Bài con nộp hôm trước cô đọc rồi, có một chỗ có thể thử dùng cách khác." Lý Nam Kiều lên tiếng.

Khương Mạt ngẩng mắt nhìn. Lý Nam Kiều rót hai cốc nước nóng, ngồi xuống một đầu sofa, dáng vẻ chuẩn bị bàn luận kỹ lưỡng.

Khương Mạt vừa ngồi xuống vừa cúi đầu đặt mua thuốc theo đơn bác sĩ.

Hai cô trò nói chuyện đến khi cửa sân lại bị gõ.

Khương Mạt không mặc áo khoác, chạy nhanh ra mở cửa lấy thuốc, thấy anh shipper và chị Lâm cùng đứng ngoài, cô sững lại.

Shipper đưa thuốc rồi phóng xe đi, chị Lâm đưa thêm một túi trái cây, mỉm cười nói: "Lúc nãy tôi nghe cô ho."

Chị ấy không biết nên xưng hô thế nào với Lý Nam Kiều, bèn gọi theo cách của Khương Mạt là "cô", rồi tỉ mỉ dặn cách chưng nấu và canh lửa, bàn tay xách túi hơi lạnh vì gió đêm, "Cách này trị ho rất hiệu quả."

Khương Mạt thoáng khó xử, cô và Lý Nam Kiều tuy đều có đôi tay khéo léo, có thể phục hồi sách cổ, tranh cổ rách nát trở nên nguyên vẹn, nhưng lại chẳng có tài nấu nướng, hai người gộp lại cũng không làm nổi một bữa cơm tử tế, cuối cùng cô dứt khoát kéo chị Lâm vào nhà, nhỏ giọng dặn: "Cứ nói là người thân của tôi thôi, đừng nhắc chuyện tôi đã kết ♓ô·п với bà ấy."

Cô không muốn cuộc sống rối như tơ vò của mình làm xáo trộn sự thanh tĩnh của Lý Nam Kiều.

Khi vào trong, Lý Nam Kiều đã rửa mặt xong, vài sợi tóc bên thái dương còn ướt, bà nhắc cô nhìn chiếc điện thoại đang rung liên hồi trên bàn trà: "Rung một lúc rồi đấy."

Là cuộc gọi của Hạ Nam, chắc vẫn vì chuyện ban nãy.

Khương Mạt trước tiên giới thiệu chị Lâm với cô giáo rồi mới đi nghe điện thoại, hỏi sơ qua tình hình xong cô không lập tức nhận lời, chỉ hẹn sẽ qua xem rồi quyết định.

Khi cúp máy, chị Lâm đã đậy nắp nồi, chỉnh lại lửa.

Khương Mạt dùng điện thoại của Lý Nam Kiều đặt báo thức, nhắc bà uống thuốc xong nhớ tắt bếp rồi mới ngủ, cô bị bà dỗ ra cửa, lại nghe dặn dò: "Đó là một bức tranh chữ cuối thời Thanh, bị giòn hóa nặng, làm lại viền sẽ tốn khá nhiều công sức, chữ thảo của con nhớ luyện thêm, khi tiếp bút phải chú ý."

Khương Mạt khựng lại, hiểu ra Lý Nam Kiều biết cô định đi làm gì.

Sự ấm áp lặng thầm ấy với cô mà nói vô cùng đáng quý, Khương Mạt bước lên ôm bà một lúc, bị khẽ đẩy ra mới buông.

"Con phải tự tìm chỗ mà tu sửa, cửa sổ nhà cô hỏng rồi, chưa kịp sửa." Lý Nam Kiều nhắc thêm.

Bức tranh chữ ở nhà Hạ Nam, Khương Mạt liền chạy thẳng qua đó.

Cô cẩn thận trải tranh lên bàn dài, cúi đầu kiểm tra, mái tóc dài trượt khỏi vai.

Đúng như Lý Nam Kiều nói, đây là một bức tranh chữ cuối thời Thanh bị giòn hóa nghiêm trọng, nhiều chỗ rách thiếu, còn có vài vết ố.

Hạ Nam ôm mèo ngồi trên ghế đơn.

Anh họ của cô ấy đứng bên bàn dài, cúi đầu nhìn tranh, nhưng ánh mắt lại thường xuyên rơi xuống người Khương Mạt, giọng anh ta dè dặt: "Sửa được không?"

Khương Mạt ngẩng đầu mỉm cười: "Sửa được."

Hạ Tuyển Hữu bị nụ cười ấy làm ngẩn người, đợi Khương Mạt cuộn tranh lại xong mới hỏi: "Vậy giá cả?"

Khương Mạt báo giá xong lại nói: "Sắp khai giảng rồi, tôi không có nhiều thời gian. Nếu chờ được thì tôi mang tranh đi."

"Chờ được, chờ được." Hạ Tuyển Hữu vội đáp.

Hạ Nam ngồi bên cạnh nhìn mà bật cười, bị anh ta trừng mắt một cái.

Trời đã muộn, Khương Mạt không ở lại lâu, lúc tạm biệt Hạ Nam, cô chú ý đến con mèo ủ rũ trong lòng cô ấy, hỏi: "Lại ốm à?"

"Ừm." Hạ Nam thở dài, "Mùa xuân mà, đúng là mùa tương tư."

"Hôm qua đưa nó đến bệnh viện thú y, cô 'công chúa nhỏ' mà nó theo đuổi cuồng nhiệt bị chủ đón đi rồi."

Khương Mạt không nhịn được cười, gãi cằm mèo trêu: "Thế là cậu cũng không gặp được anh chủ đẹp trai kia nữa."

"Chứ còn gì." Hạ Nam cười theo.

Thang máy đến nơi, Khương Mạt chào tạm biệt.

Hạ Nam vẫy tay, vừa quay đầu đã thấy Hạ Tuyển Hữu đứng ở cửa nhìn về phía thang máy.

Đi ngang qua suýt bị va vào vai, Hạ Tuyển Hữu hỏi: "Tiểu Nam, bạn em có bạn trai chưa?"

"Chưa." Hạ Nam linh hoạt tránh qua, "Khóa bọn em có ba hoa khôi, hai người còn độc thân."

"Nhưng anh đừng theo đuổi cậu ấy nha." Cô ấy ôm mèo nhắc nhở, "Khương Mạt bận lắm, không có thời gian yêu đương đâu."

-

Lúc trở lại Thiên Việt, Cận Hành Giản vẫn chưa về.

Khương Mạt cất kỹ bức tranh chữ, bên cạnh thư phòng tầng hai có một căn phòng trống, cô viết một danh sách đưa cho chị Lâm, nhờ chị ấy tìm người mua sắm rồi bố trí thành phòng làm việc, sau đó vào phòng tắm.

Trong ô kệ phòng tắm ở Thiên Việt đặt loại sữa tắm nam cao cấp cùng thương hiệu với ở Lệ Cảnh, nhưng khác ở chỗ, bên cạnh còn có thêm vài bộ sản phẩm nữ với các mùi hương khác nhau.

Tắm xong sấy khô tóc, Khương Mạt ra ngoài rót một cốc nước ấm, quay lại bóc một viên thuốc cảm.

Ngoài cửa vang lên chút động tĩnh, cô quay đầu lại, Cận Hành Giản đang bước vào.

Anh cao lớn, khung cửa cao hơn hai mét phía sau lưng anh cũng không quá cao lớn.

Làm việc cả tối mà không hề lộ chút mệt mỏi, quần tây may đo màu xám than rũ thẳng, áo sơ mi đen kẻ sọc dọc được sơ vin gọn gàng trong thắt lưng, áo vest vắt trên khuỷu tay, cổ tay trắng lạnh lộ ra đeo một chiếc đồng hồ bạc.

Những ngón tay dài cân xứng móc vào cà vạt, nhẹ nhàng kéo xuống, rồi trượt lên phía trên, đầu ngón tay khẽ bật, chiếc cúc trên cùng vốn kín kẽ được mở ra, khí c.𝖍ấ.✞ 🌜.ấ.〽️ dục tan biến trong chớp mắt.

Chút ký ức còn sót lại trong đầu Khương Mạt bỗng bừng tỉnh.

Vòng eo từng bị bàn tay lớn ấy giữ chặt, quai áo bị đầu ngón tay khẽ hất xuống, hơi thở nóng ấm phả lên sống lưng khiến da thịt tê dại.

Trong vài giây đồng hồ, Cận Hành Giản đã bước về phía phòng thay đồ, ánh mắt khẽ rơi trên người Khương Mạt.

Mái tóc dài đen như tảo biển buông xuống sau đầu, một phần lay động trước ⓝ.🌀ự.c, đuôi tóc khẽ quét qua đườⓝ·🌀 ⓒο𝖓·ɢ 𝖒.ề.Ⓜ️ 𝐦.ạ.1 nơi đó.

Trên người cô là chiếc váy ngủ trắng thuần kiểu công chúa, dây áo mảnh bị mái tóc dài che khuất, phần vai lộ ra tròn trịa, trắng mịn như sứ, cùng với bắp chân cũng trắng nõn tinh tế.

Có lẽ vừa tắm nước nóng xong, cả người cô mang theo chút lười biếng ẩm ướt, môi hồng nhuận, đôi mắt đen sáng, khiến cô trông sạch sẽ trong trẻo.

Như một đóa nhài chưa từng vướng bụi trần.

"Chưa ngủ à?"

Như có chút khó chịu, ngón tay anh khẽ chạm vào cổ họng, khi Cận Hành Giản lên tiếng, giọng hơi khàn, còn mang theo chút âm mũi nhẹ.

Khương Mạt chớp mi, "ừm" một tiếng dịu dàng, bỏ thuốc vào miệng, uống cùng nước ấm, khi đặt cốc xuống bàn phát ra một tiếng "cạch" khẽ.

Thuốc cảm vẫn còn trong tay, cô lên tiếng: "Cận Hành Giản, anh có muốn uống thuốc cảm không?"

Nghĩ đến việc anh về muộn có lẽ do xã giao, cô lại hỏi: "Hôm nay anh có uống rượu không?"

Người đàn ông dừng bước, không trả lời, giống như đổi ý, quay người đi về phía cô.

Mùi linh sam thanh lạnh thoảng đến gần, lúc Khương Mạt hoàn hồn, Cận Hành Giản đã cầm lấy cốc nước của cô, môi đặt đúng vị trí cô vừa uống.

Yết hầu anh khẽ trượt, mực nước trong cốc dần hạ xuống.

Lại một tiếng "cạch" giòn tan, đáy cốc chạm bàn lần nữa.

Cận Hành Giản cúi người, gương mặt thanh tú bỗng tiến sát lại.

Khương Mạt vô thức lùi về sau, trước khi bắp chân vấp vào ghế sofa phía sau, một bàn tay đã đỡ lấy eo cô.

Hơi nóng từ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải mỏng, dễ dàng lan đến làn da cô.

Áo vest trong khuỷu tay anh trượt xuống, lướt qua bắp chân cô, mang theo một cơn run nhẹ.

Cả người bị anh nửa ôm nửa vòng trong ngự_↪️, Khương Mạt khẽ siết lại nhịp thở, ngẩng đầu lên, hơi thở nam tính của anh rơi xuống nơi khóe môi cô.

"Không."

Bộ vest xám khói khiến anh thêm vài phần nhã nhặn, nhưng đôi mắt đen nhánh kia lại đầy tính xâm lấn.

Không cho cô cơ hội từ chối, gần như ngay khi lời vừa dứt, môi anh đã phủ xuống.

Gương mặt đẹp trai phóng đại trước mắt, hàng mi Khương Mạt khẽ run.

Từ lần đầu tiên h·ô·𝐧 Cận Hành Giản, cô đã nhận ra.

Cô rất thích nụ ♓_ô_n của anh.

Giống như đi qua bốn mùa luân chuyển, cánh môi bị anh m*t lấy, làm ướt, nụ 𝒽·ô·n của anh đưa cô từ mùa đông khô khốc sang mùa xuân mưa bụi lất phất, từng lỗ chân lông trên người như được mở ra, được lấp đầy, thấm nhuần.

Khiến toàn thân cô mềm ra.

"Nhắm mắt." Cận Hành Giản khẽ cười một tiếng, hơi thở phả bên môi cô, tay bóp nhẹ cánh môi, buộc cô hé miệng.

Hàng mi run lên, Khương Mạt khép mắt lại, tầm nhìn tối đi, những giác quan khác càng trở nên rõ ràng.

Cằm bị giữ lấy nâng cao, môi bị ngậm lấy, có đầu lưỡi lướt qua, hơi thở trong khoang miệng anh khô ráo sạch sẽ truyền sang phía cô.

"Cũng không hút thuốc."

Giọng Khương Mạt rất khẽ, đôi mắt ướ-t á-†, khi nói liền lùi ra hai phần.

Khoảng cách ấy lập tức bị Cận Hành Giản kéo lại.

"Ừm."

"Vì muốn 𝐡ô*n em."


Tác giả có lời muốn nói:

Hạ Nam: Khương Mạt bận lắm, không có thời gian yêu đương.

Cận Hành Giản: Có thời gian kết hô.𝖓 là được.

-

Tiếp bút là một kỹ thuật trong công đoạn toàn sắc của phục chế tranh chữ.

Cụ thể, đó là bước nối lại những nét bút đã bị đứt gãy trên tranh hoặc chữ cổ. Người phục chế sẽ dùng bút mực hiện đại để bổ sung vào phần hư tổn của tác phẩm xưa, khiến đường nét được liền mạch trở lại.

Tiếp bút đòi hỏi người thực hiện phải có sự am hiểu sâu sắc về bút pháp của cổ nhân — từ lực tay, tốc độ, nhịp điệu, độ đậm nhạt cho đến thần thái của từng nét — để đảm bảo sự liên tục và hài hòa, tránh lộ dấu vết "vá víu". Trong phục chế tranh chữ cổ, đây được xem là một bước có tính nghệ thuật cao, bởi nó không chỉ là sửa chữa vật chất, mà còn là đối thoại với tinh thần nguyên tác.

Kiến thức về phục chế văn vật trong truyện được tổng hợp từ các nguồn tìm kiếm trên mạng. Nếu có điểm nào chưa chính xác, rất mong được góp ý nhẹ nhàng.

Lời editor: Những nội dung kiến thức về phục chế tranh chữ đều được edit theo cách hiểu của editor, không đảm bảo chính xác 100%.

, , vn, live

, vn

Chương (1-106)